g bên cạnh chị gái vừa cười vừa cắn kem nữa. Bối cảnh là mùa hè năm ấy, sau mười hai giờ trưa, vợ ông – người chụp hình năm ấy giờ đã không còn.
"Hix!" Tiết Cương nhẹ nhàng áp tấm ảnh lên ngực, vợ ông chính là người ông yêu nhất. Tiết Cương lẩm bẩm tự nói: "Bà à, tôi thấy cái gã Sài Trọng Sâm kia muốn bắt cóc con gái chúng ta, Gia Cần thì bị cái cô gái hơn nó vài tuổi lừa gạt mất, cả hai bên đều ép tôi, tôi phải làm sao bây giờ?"
Tiết Cương khổ sở ngủ thiếp đi, rèm cửa sổ thấp thoáng ánh trăng. Ông mơ thấy vợ ông về trong giấc mộng, bà mỉm cười, không có dấu vết của thời gian đọng lại trên gương mặt xinh đẹp của bà, bà ngồi bên giường, đưa tay nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt đã hiện đầy nếp nhăn già nua của ông..
Tiết Cương nhìn người vợ yêu, nụ cười của bà thật ấm áp.
"Bà xã à, tôi nhớ bà quá." Ở trong mơ, ông khóc giống như một đứa trẻ.
~oOo~
Năm giờ sáng, Tổ Dĩnh tỉnh lại, cô định ngồi bật dậy thì lại thấy có cánh tay vắt ngang người. Quay đầu lại, cô nhìn Sài Trọng Sâm đang ngủ ở bên cạnh, mà bên ngoài, trời đã sáng.
Tổ Dĩnh thấy mỏi lưng. Cẩn thận nhấc khẽ cánh tay anh, nhẹ nhàng bước xuống giường, ra khỏi phòng. Đồng hồ đã điểm năm giờ, sang ngày mới rồi! Cô ngủ mê man lâu như vậy, ngay cả việc tới nhà anh lúc nào cũng không nhớ.
Tổ Dĩnh nhìn thấy trên bàn ăn, nến đã cháy hết, Champagne không còn lạnh nữa, hai chiếc ly có chân dài, sạch sẽ chưa sử dụng qua. Trên đĩa, trái cây đã ngả màu. Tổ Dĩnh buồn bực một hồi lâu, đi vào phòng bếp, phát hiện tảng thịt bò cao cấp đã rã đông hết.
Cô tổng kết lại là có người chuẩn bị những thứ này, muốn tạo cho cô một buổi tối lãng mạn, nhưng mà người đó không đợi được cô tỉnh lại, cứ như vậy chán nản mà ngủ thiếp đi. Tổ Dĩnh không nhịn được cười thầm, cô có thể tưởng tượng gương mặt ấm ức của Sài Trọng Sâm lúc đó.
Tổ Dĩnh vào phòng tắm, tắm rửa, sau đi ra ngoài, tìm dây thun buộc tóc gọn gàng lại. Bắt đầu dọn dẹp bàn ăn, bê thùng lạnh vào bếp, nhấc chai Champage vào bồn nước rửa qua. Cầm miếng thịt bò cao cấp cho lên thớt, dùng con dao thái lát rất nhanh chóng.
Cô mở tủ lạnh, nhìn thấy hai cốc trà sữa Tinh Tinh, cô cười, trong lòng cảm thấy rất ấm áp. Tìm cà rốt cà chua, bắt đầu nấu ăn.
Sáu giờ, Tổ Dĩnh múc thịt bò sốt vang vào bát lớn .
Bảy giờ, trời đã sáng, ngoài phòng chim sẻ đang hót líu lo, Sài Trọng Sâm còn chưa tỉnh, Tổ Dĩnh nên đi làm. Nàng đi vào phòng, nhìn người đàn ông đang say ngủ, anh ngủ giống như đứa trẻ.
Tổ Dĩnh cúi người, nhẹ nhàng hôn lên mặt anh, vừa giúp anh đắp chăn, lúc này mới cầm túi xách ra cửa. Xuyên qua sân, con đường bằng đá bên cạnh những chậu hoa chập chờn, giống như mỉm cười với cô. Sài Trọng Sâm đích thân trồng hoa cỏ kỳ thụ, tản ra mùi thơm nhẹ nhàng.
Tổ Dĩnh cài chốt cửa, đứng ở bên ngoài nhà Sài Trọng Sâm, hai tay khoanh trước ngực, giật mình trong chốc lát.
Cô gãi gãi đầu, vuốt vuốt áo sơ mi. Cô đá đá bậc cửa, vừa gãi gãi cánh tay. Mấy năm này cô chưa từng đi làm muộn, cũng không chưa từng nghỉ phép! Cô luôn đặt công việc lên hàng đầu. Mấy năm nay, đồng hồ báo thức vừa vang là cô liền rời giường, ra khỏi nhà lập tức đuổi theo xe bus, chạy về phía nhà xuất bản. Mấy năm nay cô luôn luôn ăn không ngon, ngủ không yên, cũng là vì công việc… Cô vẫn có ý chí chiến đấu, cứ như vậy cảm thấy phấn khích.
Nhưng, ngày hôm qua chuyện Khương Lục Tú đã đả kích rất lớn vào lòng yêu nghề của cô, mà đêm qua ở trong nhà Sài Trọng Sâm, cô lại ngủ rất ngon. Giờ phút này, ở nơi này, vào sáng sớm, gió mát nhẹ nhàng thổi lướt qua, trong lòng cô chợt đặt ra một câu hỏi- « Rốt cuộc, mình muốn gì từ cuộc sống này ? »
Nóng vội theo đuổi sự nghiệp: đổi lại được cái gì ? Cái gọi là thành công, thế nhưng lại không thể chịu được đả kích, thật yếu ớt. Ngẫm nghĩ một hồi, lần đầu tiên, cô quyết định xin nghỉ phép.
Tổ Dĩnh rút tờ báo mới từ trong hộp thư, kẹp dưới cánh tay, trở vào trong nhà.
Cô ngồi xổm xuống hái được ba gốc cây tiểu bạch hoa, đi vào sau nhà tìm một chậu thủy tinh nhỏ, đặt ở trên bàn ăn.
Sau đó cô xắn tay áo, đeo tạp dề, lần này cô dùng đầy đủ thời gian, lần lượt chuẩn bị từng món ăn, đánh sữa tươi. Gọt táo, dưa chuột, làm salad Triều Tiên, cô ngâm cua vào nước muối, như vậy dù đặt bao lâu, màu sắc cũng sẽ không bị phai.
Tám giờ rưỡi, bàn ăn bố trí xong tất.
Tổ Dĩnh hài lòng mỉm cười, dựa vào bàn ăn, cô khẽ vuốt nhẹ cánh hoa trắng. Nấu ăn vì người đàn ông mình yêu là việc mà cô yêu thích nhất !
Tổ Dĩnh gọi điện thoại đến nhà xuất bản, xin nghỉ phép, sau đó ngồi ở trước bàn ăn, mở tờ báo, chờ Sài Trọng Sâm tỉnh lại.
Sài Trọng Sâm tỉnh lại, thấy trên giường Y Nhân mất tích, anh kinh ngạc ngồi dậy, trên tường đồng hồ biểu hiện chín giờ. Tổ Dĩnh đi làm rồi sao? Sài Trọng Sâm vừa nằm xuống, trong lòng thất vọng, ngày hôm qua kế hoạch muốn cùng Y Nhân trải qua một buổi tối lãng mạn, kết quả cô ngủ quá say, muốn đợi cô tỉnh lại, nhưng cuối cùng anh lại ngủ thiếp đi.
Bỗng nhiên anh nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng động trang giấy bị lật sang, có người ư? Sài Trọng Sâm xuống giường, đẩy cửa ra, vừa lúc Tổ Dĩnh ngẩng đầu.
"Chào buổi sáng!" Tổ Dĩnh cười.
Nhìn cô, Sài Trọng Sâm kinh ngạc nói không ra lời, anh lui về phía sau một bước, nhìn cô chăm chú.
Giờ phút này, ánh mặt trời len vào trong phòng khách, trên bàn ăn đặt một chén hoa nhỏ, lại có khay thức ăn ngon, không khí dậy mùi hương, mà điều khiến anh kinh ngạc nhất chính là người đang ngồi ở trước bàn - Tiết Tổ Dĩnh. Trước mặt cô là tờ báo mở rộng, ngồi ở chỗ đó, thiên kinh địa nghĩa, phảng phất là bạn đời của anh.
An khó có thể miêu tả nỗi cảm động trong lòng, anh vui tới mức cảm giác mình vĩnh viễn nhớ kỹ giờ phút này, đắm chìm trong nắng mai nhìn ngắm dáng vẻ dịu dàng của cô.
"Em không đi làm sao?" Khóe miệng của anh hiện lên nụ cười nhàn nhạt.
"Em nghỉ phép, muốn cùng anh ăn sáng." Cô có thể cảm nhận sự vui vẻ rõ ràng của anh, cho dù hai người cách nhau một đoạn đường.
Tổ Dĩnh cầm nắp của tô lớn lên, một mùi thơm ngào ngạt bay tới." Em dùng thịt bò của anh làm bò sốt vang mất rồi." Tiếp theo, chỉ vào cái khay thức ăn trên bàn thực giới thiệu: "Chỉ là món ăn đơn giản thường ngày, sandwich, rau xà lách salad, còn có cà phê, anh mau đi rửa mặt xong ra ăn đi."
Anh xắn tay áo, dựa lưng vào cửa phòng, nhẹ nhàng thở dài. "Sao hôm nay anh lại may mắn thế nhỉ?"
~oOo~
Vừa ăn sáng, hai người vừa ngồi bình luận chuyện tình cảm của Tiết đệ: “Cho nên em trai em đã rời nhà đi ra ngoài.”
"Thật ra thì cha em cũng không đáng sợ như vậy, chẳng qua là ông quá cô đơn tịch mịch thôi." Anh thân thiện nhìn cô."Thật không thể tin được, công việc đang bận rộn thế mà cũng dám xin nghỉ phép?"
Tổ Dĩnh liếc anh cười cười. "Là ai tối hôm qua lấy ra nhiều đồ ăn như vậy, em có thể không ở lại ăn hộ được sao?"
"Tối hôm qua em ngủ ngon như vậy, anh không đành lòng gọi em dậy." Anh hỏi: "Sao nào? Giường của anh ngủ rất thoải mái sao? Nếu em muốn thì ngày nào cũng hoan nghênh em tới ngủ."
"Cám ơn nha, giường nhà em ngủ cũng rất tốt." Cô chớp chớp đôi mi thanh tú, khóe miệng ẩn chứa ý cười, sau đó cô thở dài nói: "Hôm nay bỗng nhiên em có cảm giác, cảm thấy công việc thật không có ý nghĩa." Chuyện của Khương Lục Tú, làm cô cảm thấy mệt mỏi, uể oải.
"Cái này gọi là chứng bệnh mệt mỏi vì công việc." Phát hiện khóe miệng cô dính bơ, anh tỉnh bơ, cúi đầu xử lý quả trứng rán trên đĩa của mình. "Tổ Dĩnh."
"Vâng?"
"Hôm nay muốn làm những thứ gì?"
"A... Em cũng không biết." Tổ Dĩnh cắn dĩa ăn."Hay là anh đưa ý tưởng đi?"
"Không thành vấn đề." Sài Trọng Sâm bỏ dao nĩa xuống, đi về phía cô, giữ lấy hai vai cô. "Như vậy bắt đầu từ nơi này trước." Anh cúi đầu, liếm đi bơ trên khóe miệng cô, sau đó thì thầm khe khẽ vào tai cô, khiến cho cô cười một trận khoái trá run rẩy.
"Em đã chăm chỉ làm một bữa sáng ngon như vậy, xứng đáng được thưởng ~~" anh dịu dàng nhìn cô, giọng điệu phảng phất như vuốt ve.
Tổ Dĩnh trừng mắt nhìn, cô ngửi thấy mùi hương của nước cạo râu, mùi xạ hương nhàn nhạt. Anh hôn chóp mũi cô, khẽ cắn môi trên của cô, chóp mũi hai người chạm vào nhau, cứ như vậy nhìn đối phương
"Tối hôm qua nằm ở bên cạnh em, trong đầu anh chỉ nghĩ tới một chuyện, em có muốn nghe không?" Đôi mắt Sài Trọng Sâm lóe sáng, nhìn rất khả nghi.
"Hi hi!" Tổ Dĩnh hít một hơi lạnh, nhẹ nhàng thở ra. Dần dần cách xa anh một chút, chỉ vào anh cười nói: "Anh biết điều một chút, ăn điểm tâm đi."
Ánh mắt kiêu ngạo nóng bỏng kia ám chỉ một điều gì đó… không… ý nghĩ của anh, hại Tổ Dĩnh tâm hoảng ý loạn."Em ăn xong rồi."
Anh vòng qua bàn muốn bắt bớ nàng, Tổ Dĩnh chạy tới bên kia.
"Anh còn chưa ăn canh đó." Cô giống như cô giáo, ra vẻ nghiêm túc.
"Lại đây nào." Hai tay anh đặt trên mặt bàn, nhìn cô cười, thanh âm bình tĩnh, ấm áp mà thân mật.
Anh một thân y phục tuyết trắng, vạt áo mở rộng khoe da thịt ẩn ẩn hiện hiện.
Cô nhìn anh, anh tràn đầy tự tin cùng ưu nhã, đứng đối diện cô dịu dàng mỉm cười, nhưng mà trong mắt của anh loang loáng ngọn lửa làm cô không dám hành động thiếu suy nghĩ.
“Em lại đây đi, anh không làm gì em đâu.” Nói thì như thế, nhưng nhìn giống như đang tính toán xem xử lý cô thế nào.
"Anh định làm gì?" Cô cười khanh khách hỏi.
"Chỉ là muốn ôm em một cái."
"Chỉ ôm thôi sao?" cô nhướng mày nhìn anh
"Em nói gì vậy?" Anh mỉm cười quan sát cô hỏi: "Ngoài ôm ra còn muốn làm gì nữa?"
Cô bị giọng điệu của anh đàn áp, lại còn bị cặp mắt tinh anh kia nhìn trúng nội tâm bất an của mình, gương mặt điểm chút hồng hồng. Cô cúi đầu, vuốt nhẹ mái tóc."Hmm, em thấy rằng... Chúng ta nói chuyện càng ngày càng mập mờ đó."
Sài Trọng Sâm nhìn rất nhàm chán vuốt ve mặt bàn, như đang suy nghĩ, khóe miệng cười cười, vẻ mặt giống như đang tự định giá cái gì.
Tổ Dĩnh nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay mình, đến mức nhìn rõ từng đường vân tay, nghe thấy giọng anh trầm thấp gợi cảm nói ——
"Chẳng mấy khi em có thời gian rảnh rỗi như vậy, không bằng..." Ngẩng đầu, anh đề nghị nói: "Chúng ta chơi trò chơi?"
"Trò chơi?" Tổ Dĩnh buồn bực."Anh muốn đánh cờ sao? Hay là?"
"Trò quan binh bắt cướp."
"Cái gì? Quan binh bắt cái gì?" Trong mắt của anh lóe lên ánh sáng giảo hoạt làm cô cảm thấy không ổn, lắc đầu nói: "Chưa từng nghe qua." Cô có dự cảm, khẳng định không phải là trò chơi đứng đắn.
"Em không biết a..." Sài Trọng Sâm lười biếng nghiên cứu vân tay, thờ ơ nói: "Em không biết quan binh bắt cướp sao? Trò chơi này chính là quan binh bắt được cướp xong, là có thể muốn làm gì cướp cũng được..."
"Được rồi, hiểu rồi." Cô khoanh tay trước ngực, ngọt ngào hưng phấn cười hỏi: "Vậy ai làm cướp, ai làm quan binh?"
"Em làm cướp, anh làm quan binh."
"Em biết ngay mà!" Cô ngẩng đầu, cười ha ha.
Nụ cười của cô khiến anh hoa mắt thần mê. Ánh mắt cô mơ màng, đôi môi đỏ mọng gợi cảm, làm cho dục vọng của anh tăng vọt, trong đầu hiện lên toàn những ý nghĩ đen tối. Muốn bế cô đi tới một nơi nào đó ân ái, cùng cô triền miên trên giường cả đời, dịu dàng ôm thân thể mềm mại của cô, thảnh thơi lãng phí hàng ngàn vạn giây phút, từ từ thăm dò những địa điểm nhạy cảm trên cơ thể cô, vuốt ve từng tấc trên người cô, giống như một con người chăm chỉ, khám phá từng ngóc ngách trong tâm hồn cô.