với cô, cô ở dưới người anh thở gấp, hoặc là hai tay cô đang cào xé lưng anh, mà anh xâm nhập vào cô, chìm vào thân thể mềm mại của cô…
Cô quan sát anh, mỉm cười. "Anh phải cho em thời gian trốn đã chứ!" Nét mặt của cô ám chỉ cô biết anh đang suy nghĩ gì, ánh mắt lấp lánh tia nhìn xâm lược, phảng phất anh đã dùng cặp mắt kia, yêu thân thể cô.
Nhưng cảnh cáo của cô không uy hiếp anh được, anh khẳng khái nói: "Được, em có mười giây để trốn."
Cô lắc đầu cười, kháng nghị: "Xin hỏi, tại sao em phải làm cướp?"
Anh thản nhiên đáp: "Bởi vì em cướp đi rất nhiều đồ thuộc về anh."
"Có sao?" Cô cố ý dùng sức nháy mắt mấy cái, làm anh hiểu được lời của anh rất không đạo lý. Cô không biết vì nháy mắt mà động tác giương mi mắt, cũng khiến anh có thêm nhiều ý nghĩ kỳ quái.
"Có. Em trộm tim anh, thời gian của anh..." Anh nhìn cô say đắm, tưởng tượng cảm giác lông mi tinh mịn kia chạm vào da sẽ thế nào, tưởng tượng cô ở dưới hòa tan vào người anh, tưởng tượng mình dùng các loại thủ đoạn, làm cô ngọt mịn mà ẩm ướt, cô vui vẻ buông thả không chống cự, biết điều một chút tùy anh định đoạt...
Tổ Dĩnh nheo mắt, hỏi: "Sài tiên sinh, em tốt bụng làm một bàn đồ ăn lớn cho anh ăn no, anh bây giờ lại đổ lỗi cho em, anh có lương tâm không thế?" Tốt, muốn chơi thì cùng nhau chơi.
"Một bữa ăn sáng, không đủ để đền bù tổn thất của anh được." Tầm mắt của anh tập trung trên môi cô, nghĩ tới cách làm sao thưởng thức đôi môi đỏ mọng ngọt ngào kia.
"Bắt được cướp rồi anh muốn như thế nào?"
"À." Anh nhướng mày, đôi mắt đen láy càn rỡ lướt ở trên người cô đánh giá, nhìn thấy cô tâm hoảng ý loạn. "Đối phó một tên cướp bất hảo, dĩ nhiên muốn trừng phạt nghiêm khắc."
"Trừng phạt? Anh không nên náo loạn." Cô giật mình cười, không xem ra gì.
Ánh mắt anh lạnh lùng, nhắc nhở cô: "Em có mười giây." Nói chuyện kết thúc, anh động thủ cởi áo, ném xuống đất.
Tổ Dĩnh trợn mắt, nhìn thấy cơ thể màu đồng cường tráng khí lực."Này này này, đừng làm rộn đó!" cô đỏ mặt.
Thật đúng là không cho cô thời gian mà! Tổ Dĩnh chạy đi chạy lại, điên rồi, anh ấy điên rồi!
"Tám, chín, mười!" Anh cười ngắm tiểu quỷ nhát gan kia đang hướng ra cửa chạy. Cố ý tàn bạo nói: "Chạy nhanh lên một chút, quan binh tới!"
Tay cô mới vừa chạm vào chốt cửa, phía sau một luồng hơi thở nóng bỏng đánh tới, một đôi tay lớn, từ phía sau vòng ôm lấy hông cô, kéo cô trở lại.
Tổ Dĩnh giật mình cười, đánh nhẹ vào cánh tay ôm ngang hông mình."Sài Trọng Sâm, em giận rồi! Anh là trẻ con à?"
"Bắt được em rồi." Đưa cô quay lại.
Bọn họ mặt đối mặt, anh ôm ngang hông cô. Hai tay cô không thể làm gì khác hơn là đặt tại trên bả vai anh, hai thân thể chạm vào nhau, cô không thể không cảm nhận được dục vọng của anh đang nổi lên ở chỗ nào đó…
"Anh làm loạn xong chưa?" Tổ Dĩnh kéo kéo lỗ tai anh."Thả em xuống."
Anh dịu dàng nhìn nàng, giọng thong dong lười biếng hỏi cô: "Bây giờ...Em nghĩ xem nên bắt đầu ở chỗ nào?"
Cô cảm nhận được sự mơn trớn trong giọng anh, chạm vào lồng ngực to lớn ấm áp của anh, lưng hưng phấn mà tê dại, làm cô ý thức được mình thật ra thì mong đợi... Mong đợi anh đụng chạm, thậm chí là hưng phấn muốn anh bắt được.
Ánh mắt Tổ Dĩnh mơ màng, gương mặt phớt hồng cúi nhìn anh. Cảm giác thân mật từ phía bụng dưới của cô, đột ngột cảm nhận được từ thân thể chỗ kia của anh, cứng rắn nóng bỏng.
Cô vòng tay qua cổ anh, hôn nhẹ lên gương mặt anh."Sài Trọng Sâm..." Vẻ mặt say mê dịu dàng gọi tên hắn.
Ánh mắt anh tối sầm lại, hạ thấp cô xuống, tới lúc miệng anh chạm vào môi cô, cùng nhau thân mật.
"Anh không thả em ra đâu, hôm nay... Em là của anh." Giọng anh khàn khàn, bá đạo nói. Hơi thở nóng hổi, phả nhẹ vào má cô làm gương mặt cô càng ửng hồng, khiến cô toàn thân hưng phấn không thể suy nghĩ gì nữa...
Anh ôm cô trở về phòng, đặt cô xuống giường.
Sau đó cô giật mình ngồi dậy biết sắp sửa xảy ra chuyện gì. Ý niệm trong đầu làm thân thể cô nóng lên, hô hấp có chút loạn. Cô còn do dự mà, có nên hay không? Thật sự muốn ư? Cô thấp thỏm tự đánh giá, kinh ngạc nhìn người kia đi tới phía trước cửa sổ, bá đạo kéo rèm che cửa.
Cô thốt lên: "Anh làm gì thế?"
Sài Trọng Sâm đi về phía cửa phòng, đè tay lên chốt cửa. Chỉ nghe "Cạch" một tiếng, hại cô căng thẳng .
"Này?" Cô hoảng hốt.
Anh lười biếng giải thích: "AJ có chìa khóa, anh không hy vọng bị quấy rầy." Anh thong dong đi tới trước bàn đọc sách, nhấc điện thoại lên, rút dây nối.
"Anh đủ rồi đó." Làm như giam lỏng cô không bằng, nếu không phải bọn họ quen nhau lâu rồi, thật muốn hiểu lầm anh là tên biến thái quá
Anh vất dây nối xuống đất, nói: "Em không xem phim à? Lúc mà nam nữ chính thân mật với nhau, thế nào cũng sẽ có điện thoại, chuông cửa, khách không mời mà đến cắt đứt bọn họ… " Anh quan sát Tổ Dĩnh, khóe miệng cười xấu xa, hỏi: "Em căng thẳng đến thế cơ à?"
"Có... Có sao?"
"Thế ôm gối làm gì?"
"A..." Tổ Dĩnh vất cái gối ở trước ngực ra. Anh nói bọn họ đã từng làm, nhưng lần đó cô say đến bất tỉnh nhân sự, một chút ấn tượng cũng không có. Lần này nhìn anh bán nude, cơ thể săn chắc, nghĩ đến chuyện bọn họ cần làm, cô miệng đắng lưỡi khô, có chút căng thẳng, giống như bệnh tâm thần vậy .
Rốt cục, bọn họ đi tới việc này, muốn cùng nhau ân ái... Tổ Dĩnh nuốt một ngụm nước bọt, cùng người đàn ông anh tuấn này? Để cho thân thể của anh áp ở trên người mình? Để cho đôi bàn tay to lớn vuốt ve trên da thịt sao? Tổ Dĩnh thật sự thấy khó thở ...
Mới vừa rồi, cô rõ ràng cảm nhận được, lúc anh ôm cô, vật cứng kia ở bụng dưới to lớn biết bao, hmm.. Nó có làm đau cô hay không? Hơi thở của cô rối loạn, đầu choáng váng, không biết mình là hưng phấn thật nhiều, hay là sợ hãi thật nhiều? Hết lần này tới lần khác, anh chuẩn bị hiện trường gây án, đóng cửa sổ, kéo rèm cửa sổ, anh khóa cửa, còn rút cả dây điện thoại, bây giờ...
Tổ Dĩnh trợn mắt hốc mồm, trời ạ, anh không biết xấu hổ sao? Hay là đối với thân hình của mình quá tự tin? Cô thấy Sài Trọng Sâm đang cúi đầu, chậm chạp tháo sợi dây lưng bên hông, vứt dây lưng xuống giường.
Này, Tổ Dĩnh nheo nheo mắt, dây lưng mà vất ở vị trí này thì có chút quái lạ đấy…
Động tác của anh ưu nhã, chậm chạp cởi quần dài.
Mắt Tổ Dĩnh mở càng lớn, cô nhe thấy tiếng trái tim mình không ngừng đập thình thịch, hoài nghi mình sắp chết vì trúng gió. So với tưởng tượng của cô còn... Còn... Hùng vĩ? Không, to lớn? Không, khổng lồ? Không không không, trời ạ… trời ạ, Tổ Dĩnh đưa tay lên che mắt lại.
Lần đầu tiên trong đời cô không tìm được từ ngữ tiêu chuẩn nào để miêu tả, cô hoài nghi rằng thần trí của mình bắt đầu mơ hồ… Nhất định là như vậy, nếu không làm sao có thể ngồi yên ở chỗ này chờ cùng anh làm loạn?
Sài Trọng Sâm buồn cười thưởng thức dáng vẻ luống cuống chân tay của cô ác ý cường điệu: "Em biết đấy, anh thích nghe nhạc, cho nên phòng ốc đặc biệt chú ý đến thiết bị cách âm, chút nữa nếu em thấy vui vẻ, cũng không cần đè nén âm thanh đâu…”
Phịch! Tổ Dĩnh ném cái gối vào người anh. Anh cười vang, khom người nhặt gối lên, để ở trên giường.
Anh đi về phía cô, ngồi xuống giường, trọng lượng của anh làm đệm lún xuống, Tổ Dĩnh căng thẳng nắm chặt tấm chăn.
Thân thể tráng kiện của anh, làn da săn chắc, nhìn chứa đầy năng lượng, hại cô không biết nên đặt ánh mắt ở đâu, trái tim cũng nhanh nhanh bay ra khỏi lồng ngực. Cô xấu hổ cắn môi dưới, không nhìn anh.
Anh nhích tới gần, nghiêng người tới hôn cô. "Anh muốn em..." Anh cúi người xuống, hai tay cầm hai chân cô, dùng lực kéo.
Cô hoảng hốt la nhỏ một tiếng, ngã xuống giường.
"Sài Trọng Sâm?" Cô không rõ nữa, cô còn muốn suy nghĩ, nhưng anh không cho cô có cơ hội kịp hối hận. Tim cô đập nhanh nhìn anh cúi xuống, giữ chặt cổ tay cô, thân thể áp xuống người cô, cái kia cứng như sắt thép, trầm trầm dán lên người cô, sau đó anh thi hành, anh trừng phạt, trừng phạt người con gái đã trộm đi tâm tư của anh.
Sự trừng phạt ngọt ngào, kích tình mà điên cuồng, nhiệt tình nóng bỏng, đưa hai người tới đỉnh cao cực lạc, ở nơi này bản năng nguyên thủy phóng túng cùng dục vọng, đưa họ tới đỉnh điểm…..
Bọn họ vuốt ve thân thể của đối phương, cảm thụ nhiệt độ trên da của đối phương, thăm dò từng chỗ trên thân thể người kia... Cho đến nữa không thể nhẫn nhịn được nữa, ôm đối phương từ chỗ cao rơi xuống, thỏa mãn ôm ấp lấy, hơi thở dần bình thường,...