, rất tốt, không có nói lúng túng. Đều là do… những nụ hôn chết tiệt vừa rồi, làm hại cô không được tự nhiên. Nhấp một ngụm trà, vội vàng túm lấy túi xách định cáo từ.
"Đã muộn, em..." Cô phát hiện một bên túi xách bị anh giữ lại.
"Ngồi chơi lúc nữa đi."
"Ừm..." Tổ Dĩnh ngồi xuống, nhưng lập tức hối hận, bởi vì Sài Trọng Sâm lại bắt đầu nói lung tung .
Hiển nhiên lần này anh đã quyết tâm, muốn đem vấn đề của bọn họ mở ra, nói thẳng câu chuyện còn dang dở, tiến thẳng đến vấn đề trọng yếu ——
"Lần trước em nói, cha em muốn gả em cho ai thì em sẽ lấy người đó..." Cho nên vấn đề chính là cha cô.
Tổ Dĩnh mặt trầm xuống, cắt đứt lời của anh: "Chúng ta lại muốn cãi nhau sao?" Bíp bíp bíp bíp bíp bíp bíp bíp, trong lòng giống như vang lên một hồi chuông cảnh báo.
"Lần này anh sẽ không nổi giận nữa, anh chỉ muốn làm rõ tất cả mọi lý do mà thôi." Anh lười biếng nói.
"Nếu đã xong rồi sao còn bàn đến chuyện hôn nhân đại sự của em làm gì nữa?" Bíp bíp bíp bíp bíp bíp bíp bíp ~~ Tổ Dĩnh bắt đầu phòng ngự. Cho rằng hôn cô đến mức khiến cô choáng váng đầu óc, thì mọi chuyện sẽ thay đổi sao ? Cô cảnh giới, bắt đầu võ trang.
Sài Trọng Sâm chú ý ngay điều đó, cô lại bắt đầu cái thái độ phòng thủ quá độ. Haiz, khổ ghê, yêu đúng cái cô nàng hơi chút là nhe nanh trợn mắt. Anh rất thông minh, không thể chọc giận cô, anh sẽ cố gắng thật ngoan. Vừa mới ăn đủ đau khổ, chắc chắn anh không ngốc đến mức giẫm lên vết xe đổ.
Anh cố ý ra vẻ bất cần nói: "Bởi vì em nói anh là người bạn tốt nhất của em, tất nhiên anh nên quan tâm đến hôn nhân đại sự của em rồi, điều này không hợp lý hay sao?"
"Có sao? Em nói lúc nào nhỉ?" Có vẻ mơ hồ quá!
"Chờ anh chút." Sài Trọng Sâm trở về phòng, đem nhật ký mang tới, mở ra ngày nào đó đêm nào, chỉ vào một đoạn, đọc lớn ——
"Anh đã nói với em rằng nếu như chỉ có thể làm bạn thì anh muốn là người bạn đặc biệt nhất. Em đã nói, anh đã là người như vậy rồi.." Sài Trọng Sâm để xuống nhật ký, dò xét Tổ Dĩnh. "Chính em nói đấy nhé."
Tổ Dĩnh cực kỳ ngạc nhiên, có phải mấy vị nhà văn này đều bị bệnh nghề nghiệp là viết bút ký, đem những lời người khác nói ghi lên trên giấy? Kinh khủng!
Tổ Dĩnh ngồi thẳng, khẽ hắng giọng. "Được, anh thích nghe thì em sẽ nói cho anh biết. Tuần này, em sẽ phải đi tới nhà hàng Diệu Hoa xem mắt, cha em đã quyết định rồi. Buổi sáng đi xem mắt một vị công chức nhà nước, buổi tối thì gặp một kiến trúc sư."
Lúc này nước nóng đã sôi, âm thanh bip bip của bình trà vang lên không ngừng. Tổ Dĩnh chỉ vào bình trà: "Kìa, nước sôi rồi!"
Khói nước bốc lên nghi ngút, tiếng bip bip vang lên thật chói tai, nhưng Sài Trọng Sâm vẫn cứ nghệt mặt ngồi đó như không nhìn thấy.
Anh không nghe lầm chứ? Cô sẽ đi xem mắt? Chết rồi! Anh phải nhanh chóng nghĩ cách, đúng vậy, không cần quá lo lắng, chỉ cần nghĩ ra biện pháp tốt là ổn rồi. Nhưng mà anh vẫn còn chưa nghĩ ra đối sách, cũng chưa từng nghĩ Tổ Dĩnh sẽ đi xem mắt với người khác, mặc áo cưới kết hôn mà chú rể không phải là anh! Ý nghĩ đáng sợ đó vừa xuất hiện, khiến anh lo lắng!
"Nước sôi rồi kìa!" Tổ Dĩnh nhắc nhở lần nữa, không biết nên ngồi yên chờ anh hay đứng dậy làm cho rồi. Cuối cùng quyết định, cô xắn tay áo, tiếp nhận công việc pha trà. "Là tại tự anh muốn biết, nghe xong lại biến thành như vậy." Đúng là đồ ngốc mà!
Tổ Dĩnh rửa chén, đổ bã trà, thay một bình trà mới, còn châm trà giúp anh. "Đây, anh uống trà đi."
Sài Trọng Sâm trầm mặt lại, cố gắng trấn tĩnh. Hỏi cô: "Em sẽ kết hôn với một công chức nhà nước hoặc kiến trúc sư sao?"
"Không biết, quan trọng là đó là người cha em thích."
"Em có thể có được sự gần gũi giữa hai người sau kết hôn sao?"
"Tỷ lệ không lớn, nói thật ra em cũng không muốn gần gũi giữa hai người xa lạ, chẳng qua là cho cha em một cái công đạo, em không tính toán gì việc kết hôn ấy cả."
Cô đi có lệ, không thể nào lập tức lập gia đình ! Anh tự an ủi mình, nhưng vẫn vì tin tức này mà giật mình lo sợ.
Anh nâng chén, nhấp một ngụm trà, lại đặt cái chén xuống, nhìn cô. "Nếu như em kết hôn, anh nhất định sẽ chịu không nổi."
Tổ Dĩnh buồn cười hỏi: "Tại sao? Muốn tự sát ư?" chẳng qua cô chỉ nói đùa, nhưng cặp mắt đen láy của anh nhìn cô chằm chằm cũng không buồn chớp mắt, khiến cô cảm thấy lo lắng, lông tơ như dựng đứng. "Này, em cảnh cáo anh, em xem thường nhất chính là cái kiểu động chút là đòi tự sát của anh đó."
Sài Trọng Sâm nhăn mặt, cười khổ nói: "Mấy ngày không gặp em, anh mơ thấy một giấc mơ."
"Mơ thấy cái gì?"
"Mơ thấy em đang mặc lễ phục áo cưới thật xinh đẹp, lộng lẫy. Đứng trước bàn thờ Chúa, em đồng ý theo anh cả đời."
"Đúng là nằm mơ có khác." Tổ Dĩnh ha ha cười.
"Bây giờ em đang ngồi đây nói chuyền với anh, nhưng anh thấy em nói chuyện với người khác dường như còn uyển chuyển hơn." Anh cũng cười, trong nụ cười ấy cất giấu sự bao dung vô hạn.
Tổ Dĩnh ngây ngốc, khuôn mặt hiện lên vẻ suy tư. "Dường như ..."
Sài Trọng Sâm kéo kéo cô lại gần. "Tổ Dĩnh, cho dù không thể kết hôn cũng không sao, chỉ cần thỉnh thoảng có thể cùng em ngồi uống trà nói chuyện phiếm, anh cũng cảm thấy rất hạnh phúc."
Ánh mắt dịu dàng của anh, hấp dẫn toàn bộ sự chú ý của cô. Nhìn anh như vậy, trong tim cô tràn ngập cảm giác vui sướng, lời nói của nh khiến tim cô đập nhanh hơn. Cô cúi đầu,cầm chén trà, cười cười.
"Anh đúng là một quái nhân." Thoạt nhìn lạnh lùng, nhưng thường khiến cô cảm thấy ấm áp.
"Em cũng là quái nhân mà." Khóe môi anh nhếch lên thành một nụ cười lười biếng.
"Em?"
"Đúng."
"Em kỳ quái chỗ nào chứ?" Tổ Dĩnh kháng nghị.
Anh mỉm cười với cô, đôi mắt ấm áp, nhẹ nhàng nói: "Thoạt nhìn thì em rất khéo léo giỏi giang, nhưng thực ra đôi lúc cũng rất hậu đậu. Dáng vẻ thì rất thông minh nhưng đôi lúc lại rất ngốc nghếch. Nhìn qua người ta sẽ cho rằng em là người có tính độc lập cao, lạnh lùng nhưng càng ở bên cạnh lâu càng thấy em là người rất quan tâm người khác. Em là người có tình thương lớn giống như tình mẹ vậy, như Thánh mẫu Maria..."
"Thánh mẫu Maria?" Tổ Dĩnh nghi ngờ nhìn anh dò xét rồi bọn họ cùng nhau bật cười lớn.
Anh ngồi sát lại gần cô, yêu chiều xoa nhẹ má cô, ánh mắt lóe lên nụ cười hạnh phúc.
"Nếu ai cưới được em, người đó thật hạnh phúc."
Đêm đó, dù Tổ Dĩnh không uống rượu, nhưng lúc rời đi lại giống như đang say khướt, là vì đã bị Sài Trọng Sâm đánh bật ba hồn bảy vía mất rồi.
~oOo~
"Hai người chính thức hẹn hò rồi hả?" Trương biên tập hỏi Tổ Dĩnh.
"Không có." Tổ Dĩnh lắc đầu, đang cố sức để có thể hắt xì.
"Hoa là ai tặng thế?" Lý biên tập chỉ vào bó hoa hồng đỏ trên bàn làm việc của Tổ Dĩnh.
"Sài... Sài, Hmm ~~" Dị ứng với phấn hoa thật là mệt nha.
Trương biên tập và Lý biên tập liếc nhau một cái, gật đầu cùng kêu lên nói: "Chắc chắn là của Sài Trọng Sâm rồi."
Hai vị biên tập hướng về phía Tổ Dĩnh lắc đầu, chép miệng không ngừng, bọn họ như thế mà không yêu nhau mới là lạ đó.
Lý biên tập mắng: "Nói xạo!"
Trương biên tập hừ lạnh: "Dối trá!"
Tổ Dĩnh chảy nước mắt, xoa mũi giải thích: "Chúng tôi chỉ là bạn tốt."
Hai vị biên tập ngửa đầu, kêu thật to một tiếng, nói rõ không tin.
"Hoa hồng rất đẹp đó." Chủ bút đi tới nâng bó hoa lên thưởng thức, Tổ Dĩnh hắt xì liên tục, chủ bút dò xét Tổ Dĩnh. "Vẫn còn hắt xì sao, cô bị dị ứng với phấn hoa à?"
"Hình như là... Hmm ~~" Tổ Dĩnh hắt xì một cái thật lớn.
"Ai da, vậy thì bó hoa này tặng cho tôi là được rồi." Chủ bút thổi nhè nhẹ lên những cánh hoa.
"Dừng lại." Tổ Dĩnh đưa chân cản cô ta, ánh mắt lộ ra sát khí. "Để hoa xuống!" Muốn cướp hoa của côg sao, cũng to gan lớn mật gớm!
Chủ bút và các biên tập dò xét Tổ Dĩnh, chủ bút hỏi: "Cô và Sài tiên sinh có phải đang hẹn hò không? Gần đây thường thấy anh ấy đến đón cô mỗi lúc tan tầm."
"Không có, thật không có." Tổ Dĩnh dùng sức lắc đầu.
Chủ bút mắt lé dò xét Tổ Dĩnh : "Giả mù sa mưa!"
"Ha ha ha ha ha ha ha ~~" Tổ Dĩnh ngẩng đầu giật mình cười, đập nhẹ vào vai chủ bút rồi cười ngọt ngào nói: "Chủ bút nói chuyện thật thú vị, rất có hài hước đó."
Mấy biên tập viên nhìn chằm chằm Tổ Dĩnh, tay ngứa ngáy, rất muốn đập cho cô một trận.
Tổng giám lại gần, đặt một tấm thiệp lên bàn làm việc của Tổ Dĩnh. "Buổi tối tới khách sạn KK dự tiệc, ăn mừng tác phẩm mới của Khương Lục Tú được xếp hạng bán chạy nhất."
"Khương Lục Tú sẽ không đi đâu." Tổ Dĩnh đem thiệp trả lại cho Tổng giám. "Cô ấy không thích tham gia các bữa tiệc." tâm trạng Khương Lục Tú đang buồn chán, chắc chắn sẽ không ra khỏi cửa
Tổng giám đem thiệp đẩy trở về. "Tôi biết cô ấy sẽ không tới, là nhà xuất bản chúng ta lén ăn mừng, coi như đền bù cho các đồng nghiệp đã mệt nhọc công sức suốt thời gian qua."
"Tôi biết rồi, vậy còn cần đưa thiệp cho tôi làm gì? Dạo này lại còn bày đặt lễ nghĩa nữa à?" Tổ Dĩnh cười cười, lại đem thiệp đẩy qua.
Tổng giám nhìn chằm chằm cô, tâm trạng bắt đầu giống với mọi người xung quanh, thật muốn đập cho Tổ Dĩnh một trận. Gần đây Tổ Dĩnh vui vẻ cái gì chứ? Suốt ngày tám chuyện loạn cả lên, rồi thỉnh thoảng lại còn cười ngây ngô, vô sỉ nữa chứ. Chán quá đi !
Tổng giám lạnh lùng nói: "Ai nói thiệp này là cho cô? Thiệp là cho Sài Trọng Sâm."
"Gì chứ? Chúng ta đi giao lưu hữu nghị còn lôi anh ta theo làm gì?"
"Chúng tôi muốn anh ta!" Chủ bút, Tổng giám, các biên tập toàn bộ nhìn chằm chằm Tổ Dĩnh cùng đồng thanh kêu lên.
Tổ Dĩnh ngơ ngẩn, ông trời ơi ~~ những cô gái độc thân này ham muốn suất ca đến vậy sao?
"Anh ta nhất định sẽ không tới đâu." Tổ Dĩnh nhận lấy tấm thiệp, định bụng lát nữa sẽ tìm nơi nào đó kín đáo sẽ hủy nó đi.
"Tôi sẽ đích thân gọi điện lần nữa mời anh ta, nếu để cho tôi biết cô không mang thiệp tới mời anh ấy, cô chết chắc rồi!" Tổng giám quẳng tấm thiệp xuống đi ra ngoài.
~oOo~
Buổi tối ở câu lạc bộ, các biên tập viên chứng tỏ rõ trình độ trang điểm của mình: dùng tất cả mọi kĩ năng, thủ thuật để làm cho mình xinh đẹp hơn. Tất nhiên là phải xịt nước hoa, nhất định phải trang điểm, còn phải đi làm đầu, bữa tối chắc chắn sẽ không ăn, nếu mặc quần thì phải mặc quần cạp trễ, còn cổ áo đương nhiên càng thấp càng tốt, ngoài ra còn dùng áo nâng ngực cho thật quyến rũ, chân đi giày cao gót, thắt lưng thít chặt, dùng sức hít sâu, cố gắng giữ vững vẻ đẹp hoàn mỹ của cơ thể, tất cả những việc làm trên chính là để cung nghênh Sài đại soái ca tới, chuẩn bị dùng điện áp cao tầng không biết là bao nhiêu nghìn volt gợi cảm để áp điện anh ~~
Rốt cuộc, Sài Trọng Sâm đã xuất hiện.
Các biên tập đang muốn phóng điện với anh, kết quả chỉ cần vừa nhìn thấy anh, nhìn thấy thân hình phong độ của anh, cùng đôi mắt quyến rũ đã đủ phóng điện chết các biên tập rồi!...Các nữ biên tập viên lúc này mạnh vì gạo, bạo vì tiền, không phải là cà lăm, chính là con mắt ngốc, nhìn Sài tác gia, thoáng chốc xấu hổ.
Hmm ~~ các cô mở to tầm mắt thưởng thức suất ca, thật không uổng công các cô tham gia, người này quả có gu thẩm mỹ rất cao. Các coo chăm chú nhìn Sài Trọng Sâm, tim đập thình thịch không cách nào kìm lại được.
Sài Trọng Sâm chỉ mặc một chiếc vest nhung đơn giản của Pháp, bên trong mặc áo sơ mi đen bằng tơ tằm, không cài ba cúc áo đầu, mở ra một khoảng lớn lồng ng