c, cơ ngực như ẩn như hiện. Thấy cảnh đó, tất cả các nữ biên tập viên đều thấy nhiệt huyết sôi sao, vội vàng ôm khăn giấy bịt mũi, hận không được vùi mình trong lồng ngực ấm áp kia triền miên đêm ngày.
Anh xuất hiện, sau đó đi từng bước vững chãi, giơ tay bắt tay từng người, tràn đầy ưu nhã tự tin, khóe môi nhếch lên thành nụ cười lười biếng, đôi mắt đen thâm thúy đã tìm thấy mục tiêu.
Các biên tập xuân tình nổi lên xông lên chào hỏi Sài Trọng Sâm, nhưng mọi người bị anh nhanh chóng bỏ qua. Chưa tới năm phút, anh đã đi tới bên cạnh mục tiêu của mình ——
Mục tiêu Tiết Tổ Dĩnh, đang cùng Lý biên tập đo tửu lượng.
"Để anh giúp em." Sài Trọng Sâm động thủ hỗ trợ.
Tổ Dĩnh cố ý không nhìn anh, thấp giọng cảnh cáo: "Đứng xa em ra một chút" Mọi người đã nghi ngờ cô hẹn hò với Sài Trọng Sâm, thế mà người này còn cố ý đứng gần nữa.
Sài Trọng Sâm cố ý ghé vào bên tai cô thì thầm: "Anh muốn hôn em quá."
"Muốn uống rượu a? Ha ha ha ha ha, lập tức rót cho anh một chén ~~" Tổ Dĩnh giẫm lên chân anh.
"Sài tiên sinh, đã lâu rồi không thấy anh ra tác phẩm mới, tiến độ như thế nào a? Có thể tiết lộ một chút được không?" Trương biên tập bước tới đây lấy lòng, cô sôi nổi giả bộ đáng yêu, bộ đồ bó sát trên người càng làm tôn rõ những đường cong cơ thể cô.
Tổ Dĩnh cảm thấy đau đau mắt, chớp mắt vài cái, cúi đầu chăm chú vào chai Kê Vĩ Tửu bằng thủy tinh trong suốt.
"Cho anh chén nữa, rượu này khá là ngon." Sài Trọng Sâm quay qua nói với Tổ Dĩnh, bơ luôn câu hỏi của biên tập họ Trương.
"Người ta đang hỏi sách của anh kìa." Tổ Dĩnh cắn răng nhắc nhở anh.
"Anh muốn cho thêm nhiều Vodka một chút." tay phải Sài Trọng Sâm ôm vai cô, tay trái nắm chặt tay cô đang pha Kê Vĩ Tửu, cùng cô pha trộn rượu.
"Em có thể tự làm được." Tổ Dĩnh cắn răng.
"Không sao, để anh giúp em." Anh nói nhỏ vào tai cô.
Trương biên tập và Lý biên tập nhìn bọn họ chằm chằm, rồi cùng nhất trí đồng thanh hỏi ——
"Hai người đang hẹn hò phải không?"
"Có phải đã yêu nhau rồi không?"
"Ha ha, nói nhăng nói cuội gì đó?" Tổ Dĩnh đưa cho Sài Trọng Sâm một chén rượu, rồi tránh một bước xa anh. Cô nắm tay hai vị biên tập, kéo các cô đi nghe đồng nghiệp ca hát.
Sài Trọng Sâm thật là lợi hại, đứng ở bên quầy bar có vài phút, mấy vị biên tập cùng các em phụ tá trẻ tuổi đã nhanh chóng vây quanh anh.
"Dạo này Sài tiên sinh đang bận chuyện gì hay sao?"
"Không có gì." Sài Trọng Sâm trả lời cho có lệ, ánh mắt đuổi theo Tổ Dĩnh.
"Mấy hôm trước anh gửi cơ nước quang tới nhà xuất bản, vậy cách nuôi thế nào vậy a?"
"Tùy tiện nuôi." Hắn nhìn Tổ Dĩnh, ở trong lòng thầm khen! Thật xinh đẹp, dù nhìn ở góc độ nào cũng thấy gần đây rất xinh.
"Chiếc áo vest của anh rất đặc biệt, là do nhà thiết kế của Nhật đặc biệt thiết kế hay sao?"
Sài Trọng Sâm quyết định đi, lùng bắt Tổ Dĩnh, bỏ lại một bầy phụ nữ ngưỡng mộ anh ở sau lưng.
Lúc này, ánh đèn sân khấu đột nhiên tập trung trên người Sài Trọng Sâm, trên bục là Tổng giám đại nhân đã uống say khướt, nắm Microphone rống lên: "Bây giờ xin cho một tràng pháo tay hoan nghênh Sài tiên sinh lên sân khấu ca hát ~~ "
YES! Quần chúng hoan hô vổ tay.
Phì~~ Tổ Dĩnh cười, có nghe lầm hay không? Bảo Sài Trọng Sâm hát á? Anh nghe Beethoven, Tiêu bang nữa, sao anh có thể hát được chứ?
Sài Trọng Sâm bị đẩy lên sân khấu, Tổ Dĩnh cùng với một biên tập khác nhìn về phía anh. Tổ Dĩnh cười vui vẻ nhất, thậm chí cô còn nháy mắt khiêu khích với Sài Trọng Sâm đang ở trên sân khấu, giống như đang nói "Ai kêu anh tới, lần sau thì chừa nha" !
"Sài tiên sinh muốn hát bài gì nhỉ?" Tổng giám cầm mic lên, dáng vẻ say rượu vừa nãy biến mất tiêu từ lúc nào.
"Tôi không biết hát." Sài Trọng Sâm đẩy mic ra.
Tổ Dĩnh cười trộm.
Tổng giám đưa mic lần nữa. "Muốn hát gì cũng được, cùng mọi người vui vẻ đi, không cần câu nệ, khách sáo gì hết."
"Ai khách sáo với cô vậy?" Sài Trọng Sâm dò xét Tổng giám.
Rất tốt, cái này mới lạnh lùng làm sao? Không khí hiện trường lâm vào tình trạng lung túng, quỉ dị.
Tổng giám bị hỏi đểu còn ha hả cười, say thì cần quan tâm gì chứ.
Tổ Dĩnh và các biên tập viên chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, các cô bắt đầu cá cược, vì mặt mũi của nhà xuất bản, số người thua phải kéo quản lý đi xuống.
"Một bài là được rồi..." Tổng giám vỗ bả vai Sài Trọng Sâm lần nữa, tiếp tục lần nữa!
Rất đau đó, Sài Trọng Sâm đẩy mic ra. "Tôi thật sự không biết hát."
"Tốt, tốt nha, được rồi ~~" Tổng giám vẫn cứ ngu ngơ nhét mic.
"Tôi không biết."
"Làm sao có thể? Không nên khách sáo nữa, ha ha ha."
"Tôi nói không được."
"Cho xin chút mặt mũi nha, tôi là Tổng giám mà, tất cả mọi người đang nhìn tôi đó..." Tổng giám ha hả cười, quả nhiên kẻ say là kẻ có gan lớn, mặt mũi coi là gì! Chính là muốn ép Sài Trọng Sâm tức giận đến mức muốn mắng chửi người ta là được rồi.
"Không." Sài Trọng Sâm thứ n lần đẩy mic ra.
"Tốt."
"Không được, tôi sẽ không, nếu không..."
Nếu không cái gì? Các biên tập ngưng thần nghe Sài Trọng Sâm nói chuyện.
Sài Trọng Sâm nhận mic, quay đầu hỏi ban nhạc: "Nếu không... Có thể đàn bài『 giới hạn tình yêu 』không?"
Một đám biên tập ngã nhào, hóa ra là muốn nam nữ song ca sao? Ban nhạc ngây ngẩn cả người, Tổng giám say khướt dùng sức vỗ tay.
"Tốt cũng ~~ tốt cũng..." Tổng giám say rượu cứ thích giả điên? Không muốn giữ thể diện sao? Thật là chẳng đáng yêu chút nào. Trên mặt đất một nhóm các biên tập lúc nãy ngã xuống giờ lại lồm cồm bò dạy, phủi bụi trên người thảo luận sôi nổi ——
"Thật không thể tin được!"
"Sài Trọng Sâm muốn hát song ca?"
"Giới hạn tình yêu ư?"
"Bài đó là vừa hát vừa nhảy đúng không?"
"Nam nữ song ca, ai sẽ hát cùng anh ấy?"
Âm nhạc nổi lên, đáp án công bố, Sài Trọng Sâm cầm mic, nhìn dưới sân khấu, cố ý nói to vào mic: "Tổ Dĩnh? Tổ Dĩnh! Tổ Dĩnh ~~ "
Shit! Biết ngay mà!
Tiết Tổ Dĩnh bò lổm ngổm trên mặt đất, đang chuẩn bị bò ra cửa, chủ bút dẫm lên chân cô, hét về phía sân khấu: "Tổ Dĩnh ở chỗ này!"
Sài Trọng Sâm nhếch miệng cười nói: "Mau kéo tới đây song ca nào."
"Tốt cũng ~~" Tổng giám đại nhân hoan hô.
Ông trời ơi, thật can đảm a, dám hãm hại mình! Tổ Dĩnh khóc không ra nước mắt, bị kéo lên đài sân khấu, đứng bên cạnh Sài Trọng Sâm.
"Vỗ tay! Vỗ tay! Mọi người vỗ tay!" Tổng giám u a u a kêu loạn, mọi người chảy mồ hôi biết điều vỗ tay bôm bốp.
Bây giờ sẽ thế nào đây? Nếu tổng giám tiếp tục High quá, rất có thể sẽ xông lên giúp Sài tác gia nhảy. Cho dù công việc có bị áp lực nặng nề thế nào cũng không thể như thế chứ? Các biên tập viên lúng túng nhìn Tổng giám nổi điên.
Những tiếng cười vui vẻ cùng ánh đèn trên quả cầu lấp lánh, mọi người xôn xao gọi, hướng về phía trên sân khấu huýt gió, huýt sáo.
Tổng giám đưa mic cho Tổ Dĩnh, Tổ Dĩnh nhìn chằm chằm Sài Trọng Sâm, anh giảo hoạt đá lông nheo với cô. Tổ Dĩnh cầm mic, kiên trì hát, may là bài này cô cũng hơi hơi thuộc một tẹo.
Tổ Dĩnh liếc Sài Trọng Sâm, hát : "Làm sao có thể nói hết nỗi lòng của em cho anh biết? Suy nghĩ của em, sao lại kém tới vậy, cứ gặp anh là em lại không thể nói lên lời, không thể làm gì khác hơn là cúi đầu ~~ "
"Mọi người nhảy đi, mau, cùng nhau nhảy ~~" quả nhiên! Tổng giám đi theo tiết tấu bắt đầu nhảy nhót, dưới sàn nhảy các biên tập không thể làm gì khác hơn là rưng rưng cùng nhau nhảy. Sống trong giang hồ, thân thể cũng khó lòng tự định đoạt a…
Sài Trọng Sâm cầm tay Tổ Dĩnh, Tổ Dĩnh muốn rút ra tay, nhưng tiếc là tên kia nắm rất chặt, không có cách nào rút tay ra được.
Anh hát liên khúc: "Rất muốn nói cho em biết suy nghĩ trong lòng anh, muốn nói cho em biết mỗi ngày anh đều nghĩ về em, tâm tình như gió xuân phơi phới, không thể làm gì khác hơn là viết nên bản tình ca này, ~~ "
"Hay quá ~~" Tổng giám la lên.
Tổ Dĩnh và Sài Trọng Sâm song ca: "A ~~ những lá thư mới có thể diễn tả hết tình yêu của đôi ta."
"Sự điềm đạm của anh ~~ "
"Phong thái của em ~~" anh ôm em cô.
"Khiến cho anh/em rơi xuống đáy sâu của biển tình ~~" hai người hợp ca.
"Tôi cũng muốn hát ~~" Tổng giám vạch đám đông leo lên, chẳng biết từ lúc nào đã chiếm lấy một chiếc mic. "! Mọi người cùng nhau hát, u a ~~" Tổng giám ra lệnh cho các biên tập ở dưới: "Nhảy đi! Mau nhảy đi!"
Mọi người méo mặt, bắt đầu lắc đầu vặn eo giả bộ hưng phấn, đi theo Tổng giám cùng nhau u a u a giống như muốn dọa trẻ con.
Tuy rằng là cưỡng ép, nhưng quả thật Tổng giám đã khơi dậy bầu không khí náo nhiệt, lợi hại a! Nhảy múa dồn dập, đến mức nhiều người cảm thấy bắt đầu hoa mắt chóng mặt, gục trên mặt đất muốn nôn ra mọi thứ.
Lúc này mọi người bất kể trên dưới, cùng nhau hát loạn lên bài hát tình yêu, ban nhạc cũng hưởng ứng nhiệt tình, trống đánh dập dình, tiếng đàn tiếng hát hòa vào nhau.
Tổ Dĩnh nhảy rất hăng hái, cô vaf Sài Trọng Sâm nhảy loạn. Hai người vừa nhảy vừa hát, chọc cho mọi người cười ha hả.
Mọi người nhìn hai người bọn họ nhảy loạn xạ, liền cùng nhau nháy mắt, cấu kết làm bậy, cười gian xảo. Sài Trọng Sâm sửa lời bài hát thành một câu ngồ ngộ khiến Tổ Dĩnh cười đến đau cả bụng, cô cũng đâu có thuộc hết lời bài hát.
Lúc kết thúc, Sài Trọng Sâm ôm lấy Tổ Dĩnh tung lên cao làm cho cô hoảng hốt kêu ầm lên nhưng anh đã vững vàng đón được cô.
Mọi người ồ lên ngạc nhiên, nhìn Sài Trọng Sâm bằng ánh mắt kính nể, Tổ Dĩnh dù rất tức giận vì cơn hoảng hốt vừa rồi nhưng nhìn thấy vẻ mặt khôi hài của Sài Trọng Sâm lại phì cười, cùng anh náo loạn, chọc cười mọi người.
Trải qua buổi tối nay Sài – Tiết cùng hợp lực khôi hài, không ai tin rằng bọn họ không yêu nhau. Hai người này ca hát ăn ý như vậy, lúc nhảy cũng phối hợp rất tốt. Làm hoạt náo viên cũng rất tuyệt, căn bản là giống như một đôi trời sinh vậy.
Chỉ cần nhìn thấy Sài Trọng Sâm nhìn Tổ Dĩnh nở nụ cười, ai cũng hiểu ——