đó làm cô nghĩ tới loài sói, Tổ Dĩnh đần mặt giục: "Nói mau.”
"Em biết nấu cháo gì?"
"Anh muốn ăn kiểu Trung Quốc cháo trứng muối thịt nạc, nấm hương nấu với cháo thịt, hay là kiểu tây phương sữa tươi, ngô non, tôm hẹ nấu cháo?"
Ánh mắt người nào đó sáng lên."Nấm hương nấu với cháo thịt, cảm ơn em."
Cô lạnh lùng đáp lại. "Không cần khách sáo." Sài Trọng Sâm cười, thật vui vẻ làm sao. Tổ Dĩnh cảnh cáo: "Lần trước anh giúp tôi ứng phó với chuyện của Xa Gia Lệ, tôi làm lần này là để cảm ơn anh, nhưng sẽ không có lần nào nữa, nghe rõ chưa?"
"Không phải là em luôn luôn đối xử tốt với nhà văn sao? Giờ so đo dữ vậy?" Ý cười càng đậm.
"Anh không phải là nhà văn tôi phụ trách."
"Nếu như anh giúp Lam Kình viết chuyên mục, em sẽ đối tốt với anh chứ?" Đây cũng là biện pháp tốt, Sài Trọng Sâm kì kèo.
Tổ Dĩnh lập tức giội cho anh một gáo nước lạnh."Trước mắt bản Tuần san không còn đủ chỗ để có thể đăng thêm đại tác phẩm của ngài, huống hồ văn phong của ngài vốn không hợp với chuyên mục của tôi." Lập tức dùng kiểu từ chối các bản thảo hỏng để ngăn anh lại.
"Anh có thể thay đổi phong cách bất cứ lúc nào." Anh là Sài Trọng Sâm cơ mà, không có gì là không thể, nhưng vì Tổ Dĩnh, cái không thể ấy có co dãn một tẹo.
"Tuần san đó chính là mục nói về tình yêu phong hoa tuyết nguyệt, cũng đi theo thị trường mà điều chỉnh nội dung. Để viết được loại này, anh chưa đủ trình đâu." Tổ Dĩnh cười kiểu xã giao, từ chối hoàn toàn ý tưởng nộp bản thảo của A Sài.
Sài Trọng Sâm thở dài. "Hơn hai năm nay, anh rơi vào trong tình yêu cay đắng, không thể tự thoát ra được. Tích lũy không ít tâm tư, cũng viết ở trong nhật ký, những câu rất cảm động, khắc cốt minh tâm, rất thích hợp cho tuần san tình yêu của em." Sài Trọng Sâm ý chí kiên cường, càng khó khăn càng mạnh mẽ, hoặc do da mặt anh ta quá dày?
Tổ Dĩnh suy nghĩ, theo dõi hắn. Căn cứ vào đạo đức nghề nghiệp, chuyên nghiệp rèn luyện hàng ngày, cô hỏi: "OK, nói thử chút xem bên trong viết là cái gì?" May ra có thể dùng được.
"Một tác giả thích viết lại chuyện xưa." Sài Trọng Sâm đáp.
"Dừng lại." Tổ Dĩnh trợn mắt. "Dừng lại, nghe không?"
"Công và tư chẳng phân biệt được." Sài Trọng Sâm cười lạnh.
"Bye bye." Tổ Dĩnh cầm túi lên.
"Ủa, em giận sao ?"
Tổ Dĩnh xoay người trừng hắn. "Nói nhiều như vậy, có thể thấy được bệnh cũng không nặng."
Sài Trọng Sâm chống người dậy, đẩy gối, lấy ra một quyển sổ. "Có muốn đọc nhật ký của anh không."
Tổ Dĩnh ngó chừng bản nhật ký, lắc đầu."Không muốn."
"Em không tò mò sao? Không muốn biết anh viết như thế nào về em à?"
"Không tò mò, không muốn, không muốn, như vậy đủ chưa?"
Sài Trọng Sâm cất quyển nhật ký về chỗ cũ, nằm xuống, rầu rĩ nói: "Giúp anh chườm nước đá, đầu anh đau quá." Không công bằng, anh muốn chia sẻ tình cảm với cô, thế mà thái độ của cô lại như vậy, thật mất hứng!
Tổ Dĩnh nhìn Sài Trọng Sâm, trong lòng cảm thấy đau nhói. Phải chăng đã chạm vào lòng tự ái của anh ta? Nhưng cô nếu không tình nguyện chui đầu vào mối tình này, chẳng may đọc nhật ký xong, bị lời văn của anh ta làm cảm động, kết quả cô không thể không chấp nhận.
Trải qua bao nhiêu mối tình, nếm đủ đau khổ, lại còn hại tới người nhà. Vất vả lắm mới tỉnh lại được, đã quen cuộc sống độc thân, nhưng cái tên họ Sài này cứ khiêu khích cô.
Cô cố tình lạnh lùng với anh, cố tình không để ý tới anh. Nếu như có thể gặp anh sớm hơn năm năm, mười năm thì thế nào? Nếu là như vậy đã sớm đầu hàng, tất cả sẽ đều vì anh.
Tổ Dĩnh rời phòng, nhẹ đóng cửa lại. Đáng tiếc cô không còn là Tiết Tổ Dĩnh năm xưa nữa, cái cô bé ngây thơ ngày trước đã không còn tồn tại nữa rồi.
Đi tới phòng bếp nhét đá vào túi chườm, trong lòng cô cảm thấy hoang đường. Chẳng lẽ trời sinh ra cô là kiếp nô tài, bình thường hầu hạ mấy đại nhà văn kia còn chưa đủ, lúc này còn cho Sài Trọng Sâm sai bảo cô ư? Đáng xấu hổ hơn là chẳng phải lúc nãy cô mềm lòng hay sao?
Cầm túi chườm đá, vào phòng, ngồi ở bên giường, giúp cái tên đầu gỗ ấy chườm đá. Cẩn thận vạch mái tóc lòa xòa trước trán, đem túi chườm để lên trán anh.
Sài Trọng Sâm không ngờ như thế lại nói: "Cám ơn em."
Tổ Dĩnh vẫn ngồi yên, cô ngồi ở bên giường chăm sóc anh.
Sài Trọng Sâm nằm im, tóc đen vương trên mặt, ánh mắt nhắm nghiền, lúc ngủ khuôn mặt anh trầm tĩnh tuấn mỹ. Vẻ mặt này khiến bao nhiêu người say đắm, cho dù đang ngủ nhưng sức quyến rũ vẫn không giảm, chỉ là nhìn anh thôi, lòng cô đã không khỏi xôn xao. Anh cứ ngủ như vậy, bộ quần áo ngủ làm bằng loại vật liệu mỏng mềm, mơ hồ cảm nhận được hơi ấm từ anh. Nhất là khi lồng ngực anh hô hấp phập phồng, làm cô nảy sinh ý nghĩ vẩn vơ, không khỏi có chút mơ mộng hão huyền.
Anh có sức hấp hẫn rất lớn, khi không nói chuyện thì làm người ta cảm thấy lạnh lùng, không dễ thân cận. Lúc nói chuyện, ánh mắt sắc bén, lời nói ngạo mạn, nhiều khi không rõ anh đang nói đùa, hay là đang chế nhạo người. Anh rất nổi tiếng ở trong giới văn học, viết bản thảo cực kỳ chậm, nhưng mỗi lần xuất bản ra tác phẩm thì lúc nào cũng cung không đủ cầu.
Người có cá tính như anh ấy vậy mà lại cực kỳ cố chấp, bị cô từ chối nhiều lần, nhưng vẫn cứ theo đuổi mãi bên cô, bao lâu rồi, vì cô mà ngã trái, ngã phải.
Tự vấn lương tâm, thực sự cô rất cảm động.
Thời buổi bận rộn như hiện nay, còn có bao người có thể nhẫn nhịn vì cô, cứ mãi dây dưa với cô? Tình yêu bây giờ cũng như đồ ăn nhanh, cô không yêu tôi thì tôi cũng chẳng lãng phí thời gian mà đeo đuổi cô, chẳng việc gì mà phải khổ não vì cô cả.
Nhưng Sài Trọng Sâm cứ như vậy mà theo đuổi cô suốt ba năm, khiến cô đã quen với cảm giác có anh bên cạnh. Ngoài miệng vẫn la hét chẳng qua chỉ là bạn bè, nhưng trong tâm đã sớm lệ thuộc vào anh, cùng anh sống phóng túng là việc rất rõ ràng. Cô giả nhân giả nghĩa, không chịu thừa nhận mối quan hệ đó, cứ để cho quan hệ đó mãi mập mờ, như vậy đã thấy hạnh phúc lắm rồi. Nhưng lần này Sài Trọng Sâm đã nói như vậy ở đài phát thanh, chứng tỏ anh không muốn thế mãi, cô biết làm sao đây ? Thật đau đầu.
Tổ Dĩnh yên lặng ngồi một lúc, lại đứng dậy rời đi, vào bếp lấy gạo nấu cháo.
Vo gạo trắng, bàn tay thấm ở trong nước chà xát gạo, nghĩ về tình yêu cuồng nhiệt, bạn trai ốm thì nấu cơm chăm sóc, thật không khỏi xúc động. Nấu xong cháo thịt nấm hương, vào phòng muốn gọi Sài Trọng Sâm dậy, nhưng nhìn anh vẫn đang say ngủ, không đành lòng đánh thức anh dậy.
Lúc này, trời đã tối, từ ngoài cửa sổ, cách sân, có thể nhìn thấy phía trước đèn đường sáng lên. Tổ Dĩnh viết vội lên mảnh giấy, đặt ở bàn đọc sách. Trước khi đi giúp Sài Trọng Sâm thay túi chườm, nhìn anh ngủ giống như một đứa trẻ vô tội, cô chợt cảm thấy thương xót, suy nghĩ một chút, vất mảnh giấy kia đi.
Cô cầm chìa khóa, tới cửa hàng bán bánh bao. Cô nghĩ tới, Sài Trọng Sâm bị bệnh, không thể ra ngoài, quyết định mua một ít bánh bao để sẵn trong nhà cho anh. Bấy giờ là giờ tan tầm, tiệm bánh mì chật ních người, từng khay bánh bao nóng hổi được đưa ra, đám người xếp hàng xôn xao lên. Có một người phụ nữ dắt một đứa bé đi mua bánh bao, đứa bé bị đám người lớn xô đẩy mà ngã xuống .
"Cẩn thận!" Tổ Dĩnh kịp thời ôm lấy đứa bé, cô đi giày cao gót, bị trượt chân, cả người ngã về phía sau, may vẫn ôm kịp đứa bé.
"Ai nha! Cô không sao chứ?" Bà mẹ bị dọa sợ hãi nỗi vội vàng nói lời xin lỗi Tổ Dĩnh.
Đứa trẻ ở Tổ Dĩnh trong lòng cô cười rộ lên, Tổ Dĩnh ôm nhiều đồ như thế, cũng cười theo.
"Ôm ~~" thằng bé trai xoay người lại ôm cổ Tổ Dĩnh.
"Ngoan." Tổ Dĩnh đứng dậy, thuận tay ôm lấy, bé trai cùng người mẹ mỉm cười. Tổ Dĩnh hỏi bé trai: "Nhóc à, cháu tên gì?" Thằng bé trai đưa tay lên chạm vào má Tổ Dĩnh.
"Dì ~~ dì ~~" giọng nói vẫn chưa sõi nên thành la hét.
"Thằng bé rất nặng đúng không?" Người mẹ đón lấy đứa con.
"Không sao." Tổ Dĩnh cười, tay khẽ phủi bụi trên người.
"Cô không bị thương ở đâu chứ?"
"Không có." Tổ Dĩnh cảm thấy bé trai thật đáng yêu, xoa xoa đầu của bé, đột nhiên nhớ ra xoay người đi chọn bánh bao. Nhìn bánh bao đủ loại, thầm đoán thử Sài Trọng Sâm thích loại nào, trong lòng bất giác cảm thấy ấm áp, một tình cảm lạ lẫm cứ thế mà nổi lên trong lòng
Thế này là sao chứ ? Tâm tư của cô sao vậy? Cô không dám nghĩ thêm. Cầm túi bánh bao còn nóng hổi, cô rảo bước về phía nhà Sài Trọng Sâm. Cô ngờ rằng mình trót yêu Sài Trọng Sâm mất rồi.
Lấy chìa khóa, mở cửa vào nhà, đi qua sân, trở lại bên trong nhà.
Sài Trọng Sâm đã tỉnh, trên trần nhà treo một bộ đèn chùm lớn, được chế tạo một cách tinh xảo. Anh mặc bộ áo ngủ màu lam, ngồi an vị trước bàn ăn, đang lặng lẽ nhìn bát cháo trước mặt. So sánh hình ảnh một người đàn ông ngồi lặng lẽ như vậy, tản ra một loại không khí tịch mịch, rõ ràng là ngồi ở dưới đèn, nhưng cảm thấy người anh vùi lấp trong bóng đêm.
Anh vốn đang đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, vừa nhìn thấy cô, vẻ mặt nhất thời bối rối.
Tổ Dĩnh ném cái chìa khóa, cởi áo khoác đi tới. "Sao rồi ? Vẫn chưa ăn sao?" Cô đi qua, treo túi lên thành ghế. "Tôi mua một ít bánh bao. Uống thuốc tây không thể bụng rỗng, mai nếu lười nấu thì ăn tạm bánh nha." Tổ Dĩnh bỏ bánh bao ra, lại đặt mấy quả táo để lên đĩa trên bàn.
Sài Trọng Sâm cứ nhìn cô chằm chằm, như vẫn đang trong cơn mơ.
Tổ Dĩnh nháy nháy mắt, trêu anh."Vẫn chưa tỉnh sao?" Sờ trán anh."Ừm, hạ sốt rồi."
"Anh cứ tưởng em về luôn rồi." Anh cầm lấy tay cô, nhìn ánh mắt của anh thật đau thương.
Tổ Dĩnh ngơ ngẩn, nhìn đôi mắt đen ấy, bọn họ như ngập sâu trong bóng tối thâm thúy, giống như có ma lực, đem bọn họ hút vào đầm đen. Nhìn vào ánh mắt hắn cảm giác như bị vây hãm, chỉ vì đôi mắt đen tịch mịch ấy.
Tổ Dĩnh thấp thỏm, tim đập chậm một nhịp, suýt chút nữa đã không kìm lòng được muốn ôm anh, an ủi anh. Cũng không hiểu tại sao bỗng nhiên nảy sinh ra ý muốn an ủi anh, nhìn sâu vào trong đôi mắt ấy, thấy cả sự tịch mịch lẫn đau thương của anh, khiến chính cô cũng cảm thấy đau.
Tổ Dĩnh cố gắng kiềm chế, nhẹ nhàng rút tay về, tránh tầm mắt của anh.
"Ăn cháo đi rồi còn uống thuốc nữa, tôi cũng thấy đói rồi." Tổ Dĩnh ngồi xuống, tự múc cho mình một chén cháo, cô thổi phù phù vào bát cháo nóng, nhưng tâm tư cô giống như nước bị đun quá lửa, tĩnh không nổi. Kỳ quái chính là, rõ ràng ngồi đối diện với anh, ở giữa là cả cái bàn dài như vậy, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự mãnh liệt của anh, không cần ngẩng đầu, làn da cũng có thể cảm giác được tầm mắt của anh, khiến nó cứ dần dần chuyển từ trắng sang hồng. Giống như ngay cả không khí cũng tràn ngập mùi hương của anh, mùi rất giống mùi đàn hương, rất Đông Phương, một loại chỉ thuộc về Sài Trọng Sâm. Giống như tất cả mùi hương của anh đang bao vây lấy cô, giam cô trong không gian của riêng anh.
Tổ Dĩnh thấy cảm xúc của mình lung tung quá, liền đem tất cả đổ hết lên đầu Sài Trọng Sâm, ai bảo vì anh quá đặc biệt cơ chứ, tại anh nói lần đó hai người say rượu rồi hành động hồ đồ, giờ mới khiến cô ở chung một chỗ với anh. Mặc kệ có xảy ra chuyện gì hay không, không quan tâm nữa. Cùng lắm chỉ khiến cô vướng bận trong đầu một chút thôi, Tổ Dĩnh liếc anh một cái, anh đang nhìn cô ăn cháo, vẻ mặt cùng động tác bình tĩnh, rất là thích ý, thậm chí còn thỉnh thoảng đá lông nheo khiêu khích cô, khóe miệng đậm ý cười.