"Sao tớ có thể mất phẩm chất như vậy? Tớ giống như thế sao? Uống rượu say rồi thoát y? Rượu vào là tớ mất tính người thế à?"
"Hoặc là hôm đó cậu mặc váy, không cẩn thận bị lộ hàng."
Tổ Dĩnh đỏ mặt. "Ngày đó tớ nhớ rất rõ mình mặc quần jean mà. Hơn nữa... Vị trí vết bớt đó rất kín đáo, cho dù bị lộ cũng không thể nhìn thấy." Hơn nữa cái bớt rất nhỏ.
"Cậu biết tại sao tớ nói không thể không?" Gia Lệ quay đầu nhìn Bạch Bạc Sĩ: "Chồng à, anh là bác sĩ, anh nói đi, say không còn biết gì có thể làm loại chuyện đó không? Đã làm chuyện đó rồi còn có thể không nhớ ra được ư?"
Gia Lệ ngốc nghếch! Cứ tỉnh bơ như vậy hỏi vấn đề nhạy cảm này. Bạch Bạc Sĩ quay mặt vào tường, cố gắng trả lời: "Trên lý thuyết thì không thể nào, trên thực tế không rõ ràng lắm."
Gia Lệ ồn ào: "Cái gì thực tế, cái gì lý thuyết? Phức tạp quá đi."
Bạch Bạc Sĩ gầm lên: "Con người vốn là loài động vật phức tạp, em đừng có ý kiến này nọ nữa. Hơn nữa anh chưa thử qua, không thể suy luận linh tinh được." Quả nhiên là đại bác sĩ có khác hành động cẩn thận, làm việc tỉ mỉ trắng. Tuyệt không nói linh tinh nói.
"Đúng, có lý lắm." Gia Lệ lại quay sang nói chuyện với Tổ Dĩnh: "Lúc bình thường cậu rất quan tâm tớ, chuyện này nhất định tớ phải suy nghĩ rõ ràng ."
"Đây là vấn đề của tớ, cậu cứ suy nghĩ tùy tiện thế thì làm sao mà rõ ràng được?" Tổ Dĩnh không giải thích được.
"Hiện giờ tớ rất muốn uống rượu, sau đó gọi Bạch Bạc Sĩ..." Gia Lệ lựa lời."Để xem hôm sau có nhớ hay không?"
Bạch Bạc Sĩ tắt tivi, cuộn quyển tạp chí, K một phát nhẹ nhàng lên đầu vợ. "Anh không cho phép, nhà chúng ta cấm rượu! Em nói chuyện cẩn thận một chút cho anh nhờ, em mấy tuổi rồi, có thể dùng chút đầu óc có được hay không? Chuyện này có thể giải quyết như vậy sao? Em đọc nhiều sách như vậy, đầu óc còn đơn giản thế sao ~~" đột nhiên, Bạch Bạc Sĩ ngây ngẩn cả người, kinh ngạc nhìn Tổ Dĩnh cùng Gia Lệ cười đến ngã trái ngã phải.
"Em đùa thôi mà!" Gia Lệ giật mình cười.
"Đùa thế mà anh cũng tin!" Tổ Dĩnh cười to.
Bạch Bạc Sĩ đáng thương, đột nhiên cảm giác được mình giống như đứa ngốc, không thể làm gì khác hơn là lúng túng cười theo. "Đúng vậy." Gia Lệ chết tiệt, anh chàng giận dỗi quay đầu lại, tiếp tục xem ti vi. Nhưng anh không thể chuyên tâm, bởi vì các cô buôn chuyện càng lúc càng quái dị.
Gia Lệ tiếp tục suy luận: " Hai người ở chung một chỗ, cùng làm chuyện đó mà lại không nhớ gì sao? Còn nữa, quần áo vẫn còn nguyên vẹn à? Theo cậu nói hôm sau ăn mặc vẫn rất chỉnh tề, không thể nào chứ? Cũng không phải là mười tám tuổi, đừng để bị anh ta hù dọa , cậu nghĩ kĩ xem, cũng biết không thể nào mà! Ai ui ~~ một nhà văn và một biên tập, đạo lý đơn giản như thế mà còn không hiểu sao?"
"Nhưng quan trọng là lúc đó tớ bất tỉnh nhân sự, anh ta..."
"Anh ta bắt nạt cậu sao? Mặc dù tớ cùng Sài tiên sinh không quen biết, nhưng khi đọc sách anh ta viết, cảm thấy anh ta không giống loại người hèn hạ như vậy, tớ đoán là anh ta cố ý nói dối, cho rằng gạo đã nấu thành cơm, cậu nhất định sẽ kết hôn với anh ta. Cậu đừng trúng kế đó."
Gia Lệ hỏi: "Này, được một người đàn ông theo đuổi mãnh liệt như vậy, cảm giác thế nào? Nói thật đi xem nào, trong lòng rất vui vẻ phải không?"
Tổ Dĩnh nhìn chằm chằm Gia Lệ. "Làm gì có? Tớ thấy phiền chết được."
"Thật sao?" Gia Lệ nhìn Tổ Dĩnh, cười mờ ám.
Tổ Dĩnh gương mặt nóng lên, cảm thấy ngại ngùng, cầm túi xách vội cáo từ ra về.
Tổ Dĩnh dạo bước trên đường, Đài Bắc cuối tuần tấp nập những cặp đôi nam nữ đang say đắm trong tình yêu. Tổ Dĩnh cảm thấy mỏi chân, đi vào tiệm cà phê, chọn một phần ăn đơn giản, lấy tạp chí lật ra xem. Bàn bên cạnh có hai cô gái đang say sưa kể về tình cảm của mình cho nhau nghe, thảo luận về thái độ yêu thương của bạn trai mình
Tổ Dĩnh ngồi lặng yên, nghe câu chuyện của hai cô gái, cảm thấy chẳng có hứng thú. Tính tiền rời đi, bên cạnh quán ăn có một cửa hàng áo cưới. Tiết Tổ Dĩnh cũng không biết mình bị làm sao, đợi lúc cô tỉnh táo lại, cô đã đứng trước tủ kính nhà người ta ngẩn người một lúc lâu, nhân viên cửa hàng chú ý tới cô, cười khanh khách đi ra kéo cô vào bên trong. Tổ Dĩnh đẩy mãi mà không lay chuyển được nữ nhân viên cửa hàng nhiệt tình dây dưa, nên bị lôi vào.
"Tôi chỉ xem một chút thôi, không có muốn kết hôn a."
"Xem một chút cũng được, không nhất định phải mua mà." Nữ nhân viên cửa hàng cười cười rồi đưa cô đi lên tầng hai xem lễ phục của cô dâu."Chiếc áo cưới này ngày hôm trước vừa mới từ Luân Đôn mang tới đây, rất đẹp đúng không?" Nữ nhân viên cửa hàng chỉ vào model trên người manocanh giới thiệu.
Tổ Dĩnh không nhịn được khen ngợi: "Thiết kế sang trọng, chất liệu rất tốt." Cô chạm nhẹ vào chiếc áo cưới ấy.
"Cô mà mặc bộ này nhất định rất đẹp." Nữ nhân viên cửa hàng dỡ lễ phục xuống, muốn Tổ Dĩnh mặc thử.
"Tôi không muốn kết hôn."
"Có sao đâu, một ngày nào đó cô sẽ muốn kết hôn thì sao? Thử một chút nha, không phải cứ kết hôn mới có thể thử mà!"
Tổ Dĩnh từ chối, nhưng cô nhân viên cửa hàng cứ kiên trì mãi, hay là cứ thử xem sao.
Mặc áo cưới vào, đứng ở trước gương, Tổ Dĩnh khẽ cầm làn váy, nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương của mình, nhớ tới mơ ước lớn nhất lúc còn trẻ, không phải là sự nghiệp thành công, không phải là công thành danh toại, lên làm đại nhân vật nào. Lúc ấy nguyện vọng rất nhỏ bé, chỉ là muốn làm tân nương của một người nào đó, sinh ra một đàn con mập mạp, chỉ quan tâm tới tình cảm chân thành.
Chẳng bao lâu sau, biến thành như ngày hôm nay —— khinh thường tình yêu và hôn nhân, bước lên con đường không tình yêu.
Nữ nhân viên cửa hàng liên tục khen ngợi Tổ Dĩnh rất đẹp; Tổ Dĩnh nhìn gương, có chút muốn khóc. Đúng lúc này, điện thoại lại vang lên, Tổ Dĩnh mở túi lấy điện thoại ra."Alo?"
"Anh ốm rồi."
Sài Trọng Sâm, hâm hấp gọi tới chỉ nói một câu như vậy.
"Cái gì?"
Hắn khàn khàn giọng nói lại: "Anh bệnh rồi."
"Bệnh gì?" Quái, ngày hôm qua không phải là yên ổn rồi sao?
"Cả người anh nóng lắm."
"Sốt sao?"
"Sốt ba mươi chín độ."
"Ba mươi chín độ? !" Tổ Dĩnh đi vào phòng thử áo, vừa nói chuyện, vừa kéo khóa của áo cưới để thay ra. Giọng cô có chút lo âu."Ba mươi chín độ, rất cao đấy, đi khám xem thế nào ——" còn gọi điện thoại làm gì chứ?
"Em tới đây đi."
"Gì cơ?" Cái giọng hắn sao lại thế này?
"Chăm sóc anh."
"Hả?" Có, có nhầm không thế?
"Đầu anh đau lắm."
Đau? Đau cái gì? Tổ Dĩnh nóng nảy."Mau nằm xuống, không đúng, gọi điện thoại cho bạn bè anh đi, gọi người đưa anh đi bệnh viện..."
"Em tới đây đi." Vẫn là câu này.
Rất đáng thương nha! "Nếu không tôi giúp anh gọi xe cứu thương nhé?"
Tổ Dĩnh lập tức gọi lại, thật lâu sau, Sài Trọng Sâm mới bắt máy. Nàng ra lệnh: "Nhanh đi tới chỗ bác sĩ."
"Anh muốn ngủ."
"Có bị nôn hay không?"
"Anh thấy lạnh."
"Tôi có biết một bác sĩ, để gọi họ qua khám cho anh." Đủ tình nghĩa chưa?
"Không cần."
"Tôi gọi xe cứu thương." Đủ tích cực chưa?
"Không cần."
"A! Tôi có người bạn ở gần nhà anh, gọi hắn dẫn anh tới bệnh viện." Hết lòng quan tâm giúp đỡ .
Hắn vẫn chỉ nói một câu: "Không cần."
"Mau uống thuốc hạ sốt. Trong nhà có thuốc không?" Cuối cùng lại phải tìm phương pháp xử lí. Đúng là Tiết Tổ Dĩnh, cô có rất nhiều cách.
"Không uống." Sài Trọng Sâm vô pháp vô thiên, cô đã cố hết sức rồi.
"Sao anh lại như vậy chứ? !" Tổ Dĩnh tức giận .
Sài Trọng Sâm ngượng ngùng nói: "Không đến coi như hết chuyện, không cần phải giả bộ quan tâm, em không thật lòng!" Vừa nói xong, lập tức tắt điện thoại.
Tổ Dĩnh nhắm mắt lại, dùng sức đóng mạnh điện thoại lại. Mặc kệ anh ta, lớn rồi, còn không tự biết chăm sóc bản thân, cho đáng đời.
Thay quần áo, rời khỏi tiệm áo cưới, Tổ Dĩnh vẫy taxi về nhà. Ngồi ở hàng ghế phía sau, tâm tư cứ quẩn quanh chuyện lúc nãy! Ba mươi chín độ, không phải là chuyện đùa, chẳng may đầu anh ta bị làm sao, sau này biến thành đầu đất, còn viết sách cái nỗi gì? Sốt tới ba mươi chín độ, không tới bác sĩ lại còn nhõng nhẽo với cô, như trẻ con, cho rằng cô sẽ mềm lòng sao? Sẽ đi chăm sóc cho anh ta sao? Đừng có mơ, cô có phải rảnh rỗi gì đâu, sống chết của người khác chẳng ảnh hưởng gì tới cô.
Tổ Dĩnh ngẫm nghĩ—— không thể trách mình vô tình, mình đã giúp anh ta tìm mọi cách, là anh ta không nghe, nếu như anh ta gặp chuyện không may, cũng không liên quan đến mình.
Mười phút sau, Tổ Dĩnh bắt đầu bốc hỏa, Sài Trọng Sâm chết tiệt, làm đầu cô rối loạn thế này. Cô nói địa chỉ cho tài xế, đi tới nhà Sài Trọng Sâm.
Lúc Sài Trọng Sâm ra mở cửa, Tổ Dĩnh liền mắng: "Anh hết chuyện rồi hay sao mà suốt ngày gây phiền toái cho tôi!"
Sài Trọng Sâm bị mắng, nhưng vẫn cười. Một giây sau, đổ sập xuống người nàng.
"Sài Trọng Sâm?" Tổ Dĩnh kịp đỡ lấy anh, dìu anh nằm lại trên giường.
Sài Trọng Sâm nhìn chằm chằm Tiết Tổ Dĩnh, mặc dù ốm rất nặng, nhưng khóe miệng vẫn nở nụ cười. Anh nhìn Tổ Dĩnh từ trong túi lấy ra bao nhiêu đồ, vừa làm vừa lầm bầm mắng anh.
"Thuốc hạ sốt, bốn tiếng uống một lần. Túi chườm nước đá, đặt lên trán. Cảm thấy lạnh thì mở cái túi sưởi ấm, để trong chăn bông. Còn có đường glucozo bổ sung nước, một ngày hai túi, pha với nước ấm uống, có thể bổ sung thể lực."
Nói xong, cô hỏi lại Sài Trọng Sâm: "Nhớ chưa?" Sài Trọng Sâm gật đầu, cô hỏi lại lần nữa: "Chắc chắn chưa?" Sài Trọng Sâm gật đầu. Ừ, tốt. Tổ Dĩnh cầm túi lên cáo từ. Tay mới vừa nắm lấy tay cầm cái cửa, phía sau, Sài Trọng Sâm quăng ra một câu ——
"Anh đói bụng."
Tổ Dĩnh ngửa đầu, than thở, xoay người, nhìn thẳng vào mặt trừng anh. "Sài Trọng Sâm, Anh! Muốn chết không?"
"Anh nghĩ nên ăn cháo." Hắn cười mờ ám.
Tổ Dĩnh tiến nhanh tới, tay chống lên eo, khom người trừng anh."Đừng có mà đòi hỏi quá đáng nha! Đói thì ăn tạm cái gì ấy. Trong nhà không phải luôn có đồ ăn vặt sao?"
"Haiz." Sài Trọng Sâm thở dài, trở mình xoay lưng về phía cô.
Tổ Dĩnh chán nản, thế này là thế nào? Cứ như vậy ai oán xoay lưng hướng về phía cô, tủi thân sao? Cũng đã giúp anh ta mang thuốc tới, tại sao lại giống như nàng rất tàn nhẫn?
"Đồ ăn vặt để chỗ nào? Tôi giúp anh mang ra."
"Em về đi."
Lại nhìn cái lưng kia, Tổ Dĩnh gãi gãi đầu vài cái vừa xắn ống tay áo, cuối cùng khan khan giọng nói: "Cùng lắm là... Cùng lắm thì tôi giúp anh gọi pizza, được không?"
Bóng lưng kia ngoan cố kiên trì."Anh muốn ăn cháo." Anh là Sài Trọng Sâm ngỗ nghịch, cho dù bệnh chết, cũng muốn bị chết có cá tính!
Cháo cái đầu anh ấy! Tổ Dĩnh giơ tay lên muốn đấm cho anh tavài phát, nhưng nhớ ra tình trạng hiện giờ lại buông xuống. Không thể đánh người ốm, cô phải nhịn. May là bình thời thường đối phó với đám nhà văn đã quen, nên tính kiềm chế của Tổ Dĩnh được tôi luyện rất tốt. Hi, không so đo với người ốm, hơn nữa không thèm so đo cái người đầu đá đó.
Dĩ nhiên, cô có thể ra về, nhưng nhớ tới Sài Trọng Sâm thường ngày đối với cô rất tốt, Tổ Dĩnh thở dài, hỏi: "Vậy anh muốn ăn cháo gì?" Oan nghiệt, oan nghiệt a.
Sài Trọng Sâm lập tức xoay người lại, nhìn cô, miệng cười toe toét.