“Em không biết là Kỷ Viễn đã cứu anh à?” Quách Trường An nhìn khuôn mặt Cẩm Tú, thấy sắc mặt cô không được tốt, trên khuôn mặt Cẩm Tú thoáng chút buồn. Sau khi Quách Trường An hỏi xong, thấy Cẩm Tú có vẻ ngạc nhiên.
Rõ ràng Kỷ Viễn đã không nói chuyện anh đã cứu Quách trường An cho cô nghe. Nếu theo đúng lý mà nói, thì không thể nào Kỷ Viễn lại không nói chuyện này với Cẩm Tú được.
“Lần này anh nợ cậu ta nhiều đấy, cũng coi là duyên số, đúng lúc anh ta tới khách sạn Tam Giang ăn cơm, thì anh cũng tới đó, lại cùng đi vào một nhà vệ sinh, khi đó ba người bọn anh đều ở đó. Trương Khánh – tên tội phạm bỏ trốn ấy, đã lao từ phía sau tới đâm anh, rồi Kỷ Viễn đã nhảy vào tấn công hắn từ phía sau. Tuy nhiên, hành động của Kỷ Viễn dường như đã làm kích động tên Trương Khánh đó.”
Cẩm Tú ngồi trên ghế, chăm chú lắng nghe Quách Trường An nói. Quách Trường An – người không bao giờ chịu nhận phần thua, anh ta luôn ngạo mạn biết bao nhiêu năm nay, mà bây giờ lại có thể nói đã nợ Kỷ Viễn nhiều thì đúng là sự việc này không phải là nhỏ.
Nhưng Cẩm Tú cũng hiểu ra một điều rằng, Kỷ Viễn đã tới Tam Giang. Theo lí mà nói, nếu không có việc gì quá lớn thì Kỷ Viễn sẽ không tới Tam Giang để ăn chơi. Đấy là nơi tiêu tiền của những kẻ giàu có. Tối hôm trước, khi ở cùng Cẩm Tú, Kỷ Viễn vẫn còn đang tức giận vì chuyện của Quách Trường An, mà sau đó đã chạy ngay tới Tam Giang để uống rượu ư? Không phải là vì Kỷ Viễn biết Quách Trường An ở đó mà tìm tới tính sổ với anh ta chứ? Nhưng kết quả lại là Kỷ Viễn cứu Quách trường An
Kỷ Viễn rất hận Quách Trường An mà lại cứu Quách Trường An sao?
Nghĩ tới thái độ của Kỷ Viễn, Cẩm Tú vừa đau xót lại vừa có cảm giác áy náy. Rồi sau đó Kỷ Viễn đã nhìn thấy cô và Tống Đoạt bắt tay nhau ở bữa tiệc, sau đó Kỷ Viễn mới phát điên lên như thế chứ?
Nhưng cho dù có chuyện gì xảy ra thì Kỷ Viễn cũng nên nghe cô giải thích, vậy mà Kỷ Viễn lại ra tay thô bạo với cô đến thế. Càng nghĩ, Cẩm Tú càng cảm thấy mọi chuyện diễn ra thật khủng khiếp. lẽ nào Kỷ Viễn lại là người như vậy? cho dù Kỷ Viễn có tốt đến hàng ngàn, hàng vạn lần thì Cẩm Tú cũng phải bỏ, chỉ có thể buông xuôi, không thể níu kéo!
Thực tế tật xấu thô bạo của Kỷ Viễn cô đã sớm biết. Lần đầu tiên khi gặp Kỷ Viễn, mọi chuyện cũng diễn ra như thế, chỉ trách bản thân cô đã không hiểu được Kỷ Viễn. Cẩm Tú không dám nghĩ thêm, cô hy vọng Quách Trường An đừng nói về chuyện Kỷ Viễn với cô nữa
Quách Trường An thấy tối nay Cẩm Tú nói chuyện rất ít, và cũng không tỏ thái độ chống đối anh nữa, hình như tối nay Cẩm Tú không có hứng thú nói chuyện thì phải, không phải là lại cãi nhau với Kỷ Viễn đấy chứ?
Lúc này Quách Trường An cũng đang có tâm sự, từ nhỏ Quách Trường An đã thích Cẩm Tú, lần này được gặp lại Cẩm Tú, anh cứ nghĩ đấy là mối duyên trời cho. Thậm chí đã có lúc anh có ý định ly hôn với vợ, nhưng anh không thể chủ động nói về chuyện ấy với vợ mình. Họ đã chiến tranh lạnh với nhau hai năm nay, thậm chí có thể nói là từ khi mới kết hôn họ đã bắt đầu chiến tranh lạnh. Anh không về nhà, anh cứ chờ, anh đợi vợ mình chủ động đưa ra yêu cầu ly hôn, nếu như thế trong lòng anh sẽ không còn cảm thấy quá áy náy
Trông Quách Trường An có vẻ ngoài thô lỗ, nhưng làm việc gì cũng thế, đặc biệt là trong việc xử lý tình cảm lại là người hết sức quyết đoán. Việc Kỷ Viễn cứu Quách Trường An đã khiến anh nhìn nhận lại Kỷ Viễn. Đặc biệt là từ cái đêm nhìn thấy Kỷ Viễn bị tấn công ấy, Quách Trường An đã bắt đầu điều tra Kỷ Viễn, và nhận thấy Kỷ Viễn không có tiền án tiền sự gì, gia đình trong sạch, chỉ có điều hay gây gổ. Không ngờ vào thời khắc liên quan tới chuyện sinh tử thì Kỷ Viễn lại xông lên đánh nhau với tên tội phạm, điều này đã khiến Quách Trường An phải nhìn nhận lại về con người này. Không phải là vì người Kỷ Viễn cứu là Quách Trường An, mà cả trong trường hợp Kỷ Viễn cứu người khác thì Quách trường An cũng sẽ nhìn nhận khác về Kỷ Viễn.
Cẩm Tú đã cứu Quách Trường An, Kỷ Viễn cũng lại cứu anh, nếu như anh cứ tiếp tục xen vào chuyện của hai người đó thì không đáng mặt nam nhi chút nào. Giữa chuyện tình cảm và chuyện đối nhân xử thế thì chuyện đối nhân xử thế quan trọng hơn nhiều. Quách Trường An quyết định từ bỏ tình cảm của mình với Cẩm Tú, coi như tạm biệt Cẩm Tú, Quách Trường An bây giờ chỉ coi Cẩm Tú như một người em gái.
“Em nhớ là đừng tới đây nữa nhé, sau khi anh xuất viện sẽ mời em và Kỷ Viễn ăn cơm.” Khi Quách Trường An tiễn cẩm Tú về, anh dặn dò cô.
Cẩm Tú gật đầu, đương nhiên cô không nói với Quách Trường An về dự định ly hôn giữa cô và Kỷ Viễn.
“Dạo này em và Kỷ Viễn thế nào? Hay là hắn lại bắt nạt em đấy?” Quách Trường An nhìn Cẩm Tú với vẻ mặt lo lắng rồi nói tiếp: “Em đừng thấy hắn cứu anh mà tha thứ cho hắn đấy nhé, nếu hắn bắt nạt em, thì anh vẫn cứ xử lý hắn đấy.”
Cẩm Tú lắc đầu, rồi nhoẻn miệng cười với Quách Trường An. Sau đó cô vội vàng ra về, Cẩm Tú sợ đứng thêm một lát nữa cô sẽ không cầm được nước mắt, và Trường An sẽ biết được sự thật.
Ra khỏi bệnh viện, Cẩm Tú không biết nên đi đâu. Trở về chung cư thì mấy cô bạn cùng phòng cứ léo nha léo nhéo, Cẩm Tú nghĩ tới đây mà cảm thấy chán nản. Cô rất muốn có một không gian riêng cho mình, muốn có một nơi để có thể khóc mà không sợ ai chê cười. nhưng sự thật thì cô không thể tìm được một nơi như thế, với số lương ít ỏi mà cô tiết kiệm được thì không đủ để mua một cây cột trong nhà. Lần đầu tiên Cẩm Tú thấy đau khổ như thế. Không có tiền, không có người yêu thương. Giờ đây cô thấy mình như một kẻ lang thang, không có nhà để quay về.
Lúc đó Tiểu Ngư gọi điện tới.
“Chị Khả Tâm à? Bây giờ em muốn gặp chị, em có chuyện rất quan trọng muốn nói với chị.” Trong điện thoại, giọng Tiểu Ngư vang lên.
Cả người Cẩm Tú run lên. Cô gái gọi điện cho Cẩm Tú vừa rồi chính là người thầm yêu trộm nhớ Kỷ Viễn
3
Trong quán trà Hương Các
Tiểu Ngư ngồi trong căn phòng nhỏ của quán. Chiếc rèm làm bằng hạt được buông xuống, gió từ ngoài cửa sổ thổi vào làm chiếc rèm lay động reo lên những âm thanh vui tai. Tiểu Ngư nhìn ly trà, nhìn những bông hoa cúc trong bát nước sôi, cô chầm chậm lấy những bông hoa đã thấm đủ nước, rồi đặt vào trong tách trà. Trông cốc trà thật thanh khiết và hấp dẫn.
Tiểu Ngư lại lấy một chút lá trà bỏ vào cốc, cô ngắm đôi tay mình, cô thấy cô có đôi tay đẹp biết bao, những ngón tay thon dài mềm mại, nhẹ nhàng xòe ra. Mười ngón tay mềm mại, hai lòng bàn tay như hai đóa hoa cúc. Nước trong cốc trà trong suốt, Tiểu Ngư còn nhìn thấy hình ảnh mình trên thành cốc. Một khuôn mặt thanh tú, sáng sủa, trông thật xinh xắn, nhưng đáng tiếc Kỷ Viễn lại không thích cô. Là bởi vì ngay từ đầu Kỷ Viễn đã không thích cô, hay bên cạnh Kỷ Viễn đã có một người vợ xinh đẹp? nghĩ tới Kỷ Viễn, trước mặt cô lại hiện lên ánh mắt nghiêm nghị của anh, chỉ cần ánh mắt đó cười với cô cũng đủ làm trái tim cô xao động. Lúc này đây, Tiểu Ngư ngồi trong quán trà này cũng là vì anh, vì anh mà cô tới đây để gặp một người.
Tiểu Ngư đã nghĩ kĩ rồi, hôm nay bất luận có chuyện gì xảy ra, cô cũng phải gặp người đó, cho dù sau này, Kỷ Viễn biết được, có đối xử cô thế nào thì cô cũng không quan tâm. Cô chỉ hy vọng Kỷ Viễn được hạnh phúc, được vui vẻ, khỏe mạnh. Cô không muốn Kỷ Viễn phải đau buồn, khổ sở và khóc lóc như bây giờ.
Có người gõ cửa. Tiểu Ngư đứng lên, bước lại phía cửa, kéo cánh cửa ra.
Bên ngoài là Cẩm Tú.
Cẩm Tú nhìn thấy trước mặt mình là một cô gái xinh xắn, mang nét đẹp của vùng giang nam. Cẩm tú cứ ngỡ mình vào nhầm phòng nên cô lùi lại một bước.
Tiểu Ngư cất tiếng nói: “Chị vào đi, chị không nhầm phòng đâu ạ.”
Cẩm Tú đã nhận ra người đang đứng trước mặt mình là cô gái mặc váy đỏ, và nghe thấy cả giọng nói của Tiểu Ngư, nên biết là mình không nhầm. Cẩm Tú cũng biết cô gái này là người mà Kỷ Viễn đã chăm sóc từng li từng tí trong bệnh viện. Trong lòng Cẩm Tú cảm thấy chua xót. Tiểu Ngư tìm Cẩm Tú chắc chắn là chuyện có liên quan tới Kỷ Viễn, hay là Tiểu Ngư muốn Cẩm Tú nhường chỗ cho cô.
“Em rất đẹp!” Cẩm Tú ngồi đối diện với Tiểu Ngư. Chính bản thân cô cũng không nghĩ câu đầu tiên mà cô nói lại là lời khen dành cho Tiểu Ngư
Không biết vì sao, trước khi tới đây, Cẩm Tú đã có ý nghĩ sẽ “hỏi tội” Tiểu Ngư, cô đã chuẩn bị tinh thần để đưa ra một loạt những lí luận kiểu như Tiểu Ngư không nên yêu một người đàn ông đã có gia đình. Nhưng ngay từ ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy Tiểu Ngư, Cẩm Tú đã quên hết những dự định, những toan tính trong lòng.
“Chị cũng rất xinh.” Tiểu Ngư vừa rót trà cho Cẩm Tú vừa nói: “Không phải em giả vờ sáo rỗng đâu. Em nói thật lòng đấy.” Nói rồi Tiểu Ngư nở một nụ cười tinh nghịch.
“Thế nghĩa là em nói chị giả vờ sao?” Cẩm Tú cũng nói đùa lại.
Hai kẻ tình địch đã cùng lúc vứt bỏ ý nghĩ thù hằn trong lòng, cùng đối diện với nhau bằng thái độ chân thành.
Tiểu Ngư là người mở lời trước.
“Em biết chị, biết lâu lắm rồi, thật sự là từ rất lâu trước khi gọi điện tâm sự với chị, thì em đã biết chị rồi.” Tiểu Ngư nhìn Cẩm Tú mỉm cười, “Em đã từng tới tòa soạn nơi chị làm việc, nhìn chị làm việc, nhìn chị đi mua đồ ăn vặt ở những quán bên đường. Em vẫn còn nhớ, hình như tối nào chị cũng mua bánh bao, có lúc chị còn mua cả hạt dưa và quả hạnh nhân nữa. Nhìn dáng chị đi trông rất thoải mái, rất khoan thai, chị hay mặc một chiếc quần bò kết hợp với áo sơ mi tay lỡ, nhìn dáng chị bước đi trong ráng chiều trông rất xinh. Có lúc em đã đi theo chị, cho tới khi chị về tới chung cư nơi chị sống.”
Cẩm Tú lặng yên nghe Tiểu Ngư nói, cô không ngắt lời. Nếu theo lý thì hôm nay Cẩm Tú tới nghe Tiểu Ngư tâm sự, nhưng Tiểu Ngư lại kể cho cẩm Tú nghe về chuyện Tiểu Ngư đã theo dõi Cẩm Tú. Tuy nhiên Cẩm Tú cũng không cảm thấy ngạc nhiên và bất ngờ, mà cô chỉ mỉm cười.
“Chắc là chị sẽ rất ngạc nhiên không biết vì sao em lại theo dõi chị, có đúng không?” Tiểu Ngư nhoẻn miệng cười. Điệu bộ của cô rất giống một đứa trẻ đáng yêu.
“Chị không cảm thấy kì lạ, không thấy lạ chút nào.” Cẩm Tú đáp. “Một cô gái có tâm sự, theo dõi một người con gái có liên quan tới tâm sự của mình là điều rất bình thường. Hơn thế nữa, một cô gái đang yêu, làm những việc khác thường thì điều ấy cũng không có gì lạ.”
Nói ra những điều này xong, ngay cả bản thân Cẩm Tú cũng nghi ngờ điều mà mình vừa nói. Nhìn sâu vào đôi mắt trong trẻo của cô gái ấy, Cẩm Tú đột nhiên trở nên khoan dung lạ thường. trái tim cô bình lặng và chờ đợi cô gái đối diện mình tâm sự tiếp. Hôm nay, Cẩm Tú có cảm giác cho dù cô gái đó có nói ra bất cứ điều gì thì cô cũng không tức giận, bởi cô gái đó rất giống cô mấy năm về trước. Cô gái ấy vẫn còn đang ở độ tuổi mơ mộng, vậy thì hãy để cô gái đó mơ mộng thêm nữa đi, mơ những giấc mơ đẹp hơn nữa đi.
Hạnh phúc trong tầm tay cô, cô sẽ cố gắng để nắm bắt lấy. nhưng những thứ mà cô không thể nắm bắt được thì cô cũng sẽ không cố. Cô gái này chắc chắn tới đây là muốn cướp Kỷ Viễn từ tay cô. Không cần phải tranh giành gì nữa, nếu bây giờ mà Kỷ Viễn đã đối xử với Cẩm Tú như thế thì không còn ai tranh cướp với cô gái này nữa, Cẩm Tú sẽ từ bỏ tất cả. Có lẽ