cô gái này đến đây để cầu xin Cẩm Tú hãy buông tha cho Kỷ Viễn.
“Sao chị lại không thấy kì lạ?” Tiểu Ngư cười, rồi giọng cô đột nhiên trở nên nghẹn ngào: “Chị, em xin lỗi, từ trước tới giờ em vẫn luôn lừa dối chị. Rõ ràng em đã biết chị là ai, nhưng em vẫn cứ gọi điện tâm sự với chị và nói em đã yêu một người đàn ông đã có gia đình. Nhưng thực tế người đàn ông đó là Kỷ Viễn – chồng của chị.”
Tiểu Ngư thổ lộ hết những điều cô vẫn chôn dấu trong lòng, Tiểu Ngư nhìn thẳng vào mắt Cẩm Tú như thể đang chờ đợi sự phán xét của Cẩm Tú. Nhưng Tiểu Ngư nhận thấy trên khuôn mặt Cẩm Tú không hề hiện lên vẻ tức giận, ngược lại Cẩm Tú vẫn mỉm cười với cô, nụ cười tươi như đóa hoa sen đưa mình trong gió.
“Cũng không có gì kì lạ cả, bởi chị đã biết em là ai từ lâu rồi.” Cẩm Tú thản nhiên nhìn thẳng vào đôi mắt mơ hồ của Tiểu Ngư, “Chị nhớ rất rõ giọng của em. Thực tế chị cũng có một chuyện mà chị chưa nói với em. Mấy hôm trước đây, em bị ốm phải nằm viện, ngày hôm đó chị cũng có việc phải vào bệnh viện, chị cũng đã nghe thấy tiếng của em, nên chị cũng đã biết em là ai.”
Mặt Tiểu Ngư đỏ lên. Tiểu Ngư hiểu rằng Cẩm Tú vẫn còn một vài bí mật chưa nói với cô. Tiểu Ngư biết Cẩm Tú đã nhìn thấy Kỷ Viễn ngồi chăm cô bên giường bệnh, thậm chí có lẽ cũng đã nhìn thấy họ ôm nhau.
Tiểu Ngư cười ngượng ngùng, rồi tỏ ra xấu hổ: “Em cứ nghĩ em có thể giấu được trời, giấu được đất, nhưng không ngờ chị đã biết điều này từ lâu.”
Cẩm Tú đáp lại: “Chị chỉ biết em là Tiểu Ngư, tất cả những điều khác đều là chị đoán cả.”
Cẩm Tú nói tất cả những điều khác đều là cô suy đoán mà thôi, thực tế là như vậy. Bây giờ Cẩm Tú đang chờ đợi xem tiếp theo đây Tiểu Ngư sẽ nói gì, có giống như những điều mà cô nghĩ hay không? Trong lòng Cẩm Tú có cảm giác bất an, cảm giác sợ hãi trào dâng, nhưng cô vẫn cố kìm nén và tỏ ra như phớt lờ tất cả.
Còn Tiểu Ngư thì không để ý tới biểu hiện của Cẩm Tú, cô nói với giọng áy náy: “Em thích anh Kỷ Viễn, nhưng lúc đó em không biết anh ấy đã có gia đình. Bởi anh ấy sống trong quán, nên em cứ nghĩ anh ấy chưa có vợ và em cũng không nghe thấy ai nói anh ấy đã kết hôn.” Tiểu Ngư ngẩng đầu lên nhìn Cẩm Tú, chậm rãi nói: “Em chưa từng nói điều này với anh Kỷ Viễn. Thực ra em cũng không muốn gặp chị, chỉ thỉnh thoảng em cảm thấy chán nản em mới nhấc điện thoại gọi cho chị mà thôi. Cảm ơn chị đã an ủi em. Bây giờ chị đã biết sự thật rồi, chắc chị sẽ không an ủi em nữa.”
Cẩm Tú đáp lại bằng giọng độ lượng: “Là người dẫn chương trình của chuyên mục tâm tình, chị vẫn sẽ an ủi em, và với vai trò là vợ của Kỷ Viễn chị càng phải an ủi em. Làm sao chị lại không an ủi em được. Em và chị đều giống nhau, cùng thích một người đàn ông. Nhưng chị đã thích trước em, không an ủi em, lẽ nào chị lại mắng em sao?”
Cuối cùng Tiểu Ngư cũng cất tiếng cười: “Cảm ơn chị đã đối xử chân thành với em.”
“Em không cần phải cảm ơn, đó là những điều mà chị vẫn muốn làm. Đến một ngày nào đó nếu chị không là vợ của anh ấy thì chị vẫn an ủi em.”
“Vì sao chị không là vợ của anh ấy nữa? chị yêu người khác, chị yêu Tống Đoạt phải không?” Tiểu Ngư ngạc nhiên nhìn Cẩm Tú.
“Chuyện của chị và Kỷ Viễn không có liên quan tới bất cứ người đàn ông nào và cũng không liên quan tới người phụ nữ nào.” Cẩm Tú lạnh lùng nói: “Nếu chị và anh ấy yêu nhau thì cho dù có bao nhiêu người tới phá đám thì chị vẫn yêu anh ấy, nếu như giữa chị và anh ấy đã không còn yêu, không còn tôn trọng nhau nữa, thì cho dù không có bất cứ ai xen vào chuyện tình cảm giữa bọn chị thì chị cũng cho là nên buông xuôi mọi chuyện.” Cẩm Tú nhớ lại hành động thô bạo mà Kỷ Viễn đối với cô, cô cảm thấy đau đớn, toàn thân ớn lạnh.
“Em không biết giữa chị và anh ấy đã xảy ra hiểu lầm gì. Em chỉ biết vì cuộc sống hôn nhân của chị và anh ấy mà anh ấy đã phải trả giá rất nhiều.” Tiểu Ngư nói, đây mới là mục đích mà cô gặp Cẩm Tú ngày hôm nay. “Anh Kỷ Viễn không làm trong tòa nhà “Khai thác và Phát Triển”, thực tế anh ấy làm ở quán rượu Tiếng Vang. Anh ấy vì chị mới che dấu thân phận của mình. Anh ấy đã tâm sự rằng, chị muốn có một ông chồng làm nhân viên văn phòng, bởi thế anh ấy không nói ra sự thật anh ấy là ông chủ của một quán rượu. Vì muốn sớm kiếm được tiền mua nhà, kết thúc những ngày tháng sống xa cách của hai người, mà anh ấy đã không do dự làm rất nhiều việc nguy hiểm. Anh ấy vì chị, việc gì cũng có thể làm…” Tiểu Ngư nhìn sắc mặt của Cẩm Tú, nhưng cô không đoán ra được phản ứng của Cẩm Tú khi nghe những điều mà cô nói. Tiểu Ngư chỉ cảm thấy sắc mặt của Cẩm Tú càng lúc càng nặng nề.
Tiểu Ngư đã nói cho Cẩm Tú tất cả những điều mà Kỷ Viễn đã giấu Cẩm Tú bấy lâu nay. Nhưng mọi chuyện đã kết thúc rồi. Tiểu Ngư ngước đôi mắt long lanh ngấn lệ nhìn Cẩm Tú và nói: “Có lẽ chị coi thường xuất thân của anh Kỷ Viễn, nhưng em biết được anh ấy yêu chị tới nhường nào. Khi anh ấy kể về chị, anh ấy tự hào biết bao. Nếu anh ấy không yêu chị thì ngày hôm nay em cũng sẽ không tới đây, bởi vì em biết được anh ấy không thể buông xuôi tình cảm giữa hai người. Vì chị mà anh ấy đau lòng, tuyệt vọng, thế nên em mới tìm chị. Em tìm chị không vì mục đích nào khác, mà chỉ để nói với chị sự thật. Chỉ mong chị hiểu tấm chân tình của anh ấy.” Nói rồi, Tiểu Ngư lấy từ trong túi xách ra một chiếc phong bì, lại lấy từ phong bì ra một tập ảnh đưa cho Cẩm Tú.
Cẩm tú nhìn thấy bức ảnh mà sững sờ cả người. Đó là những tấm ảnh chụp cảnh thân mật giữa Cẩm Tú và Kỷ Viễn. Cẩm Tú không hiểu Tiểu Ngư đã có những bức ảnh đó từ đâu?
“Chị còn nhớ có một lần anh Kỷ Viễn đã mượn một căn phòng và đưa chị tới đó không? Đó là nhà của em. Trên đầu tivi, em có đặt một con búp bê, trong đó có một camera, nó đã chụp lại những bức ảnh này.” Tiểu Ngư cười một cách đau khổ và nói: “Mục đích của em chắc có lẽ chị cũng đoán được. thực ra em muốn chỉnh sửa những bức ảnh này, thay khuôn mặt chị bằng khuôn mặt em, sau đó đưa cho chị xem. Em muốn để chị biết Kỷ Viễn đứng núi này trông núi nọ, thậm chí em còn muốn làm một số chuyện khác nữa để chị tin rằng mối quan hệ giữa em và anh Kỷ Viễn rất thân thiết, để chị thấy khó khăn mà chùn bước, để chị ly hôn với anh Kỷ Viễn. nhưng cuối cùng em đã không làm như thế.”
“Vì sao em không làm như thế nữa, em đã bỏ ra biết bao công sức như thế?” Cẩm Tú hiếu kì hỏi. trong tim mình, Cẩm Tú đã buông xuôi mối quan hệ giữa mình và Kỷ Viễn, vậy thì rốt cuộc Kỷ Viễn là ai, có mối quan hệ gì với Tiểu Ngư, chi bằng hãy buông xuôi tất cả, như thế sẽ không bao giờ phải lo lắng cho người đàn ông đó nữa, sẽ không bao giờ nhớ thương tới anh ta nữa. Anh ta đã có người thầm thương trộm nhớ.
Tiểu Ngư nói tiếp: “Bởi vì anh ấy yêu chị. Cho dù em làm bất cứ điều gì cho anh ấy, anh ấy vẫn cứ yêu chị, chị nói xem, khi em phát hiện ra anh ấy yêu một người con gái khác chứ không phải anh ấy yêu em, thậm chí còn vì người con gái ấy mà lao vào nguy hiểm, vì cô ấy mà đau khổ, mà rơi nước mắt thì em có thể làm gì được nữa? bởi thế, em đã từ bỏ tất cả, thậm chí em còn cho chị biết tất cả kế hoạch của em và cũng cho chị biết vì sao em từ bỏ kế hoạch của mình. Đó là bởi vì em yêu anh ấy, em không muốn anh ấy phải đau khổ. Chỉ có chị mới mang tới cho anh ấy niềm vui, em đến đây để cầu xin chị, cầu xin chị hãy trở về bên anh ấy, hãy yêu anh ấy như ngày xưa, chỉ cần anh ấy được vui vẻ, được hạnh phúc là em cảm thấy mãn nguyện rồi. Chỉ cần anh ấy vui thì em cần gì phải quan tâm tới việc anh ấy có yêu em không…” Tiểu Ngư nghẹn ngào không nói nên lời, hai hàng lệ trào ra từ khóe mắt cô.
4
Trong căn nhà rộng một trăm tám mươi mét vuông của Tả Thi Giao lại diễn ra một màn kịch mới.
Tả Thi Giao đến thời kì “đèn đỏ”, thông thường thời kì đèn đỏ của Tả Thi Giao phải bảy ngày mới kết thúc. Để tránh không cho lão Hắc phát hiện ra là mình đang tới thời kì “đèn đỏ”, hôm đó cô vội vã bỏ về quê. Tả Thi Giao gọi điện thoại nói với lão Hắc là mẹ cô bị ốm, cô phải về nhà chăm sóc mẹ ngay.
Lão Hắc đương nhiên là tin vào điều mà Tả Thi Giao nói, lại còn gửi thêm tiền vào thẻ của vợ, lão Hắc bảo cô cứ yên tâm ở nhà chăm sóc mẹ, có việc gì cứ gọi điện thoại cho anh. Tả Thi Giao sống bảy ngày vô ưu vô lo tại quê nhà. Kì “đèn đỏ” vừa kết thúc, Tả Thi Giao vội vã trở về thành phố, cô nấu cơm ngon canh ngọt đợi lão Hắc trở về, rồi tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo, trang điểm thật xinh, căn phòng ngủ cũng được cô trang hoàng lại như đêm tân hôn. Lão Hắc cũng ngoan ngoãn nghe lời vợ, anh về nhà từ rất sớm, lại còn tặng vợ một bó hoa hồng.
Mọi thứ diễn ra êm xuôi, đẹp đẽ, ấm áp, lãng mạn như mơ. Sau bữa ăn, lão Hắc lại cùng vợ vui vẻ trên giường ân ân ái ái nồng thắm. Sau đó lão Hắc vào nhà tắm. Anh có một thói quen là sau khi ân ái xong là sẽ đi tắm. Bảy ngày Thi Giao không có nhà, lão Hắc cũng không về nhà. Thế nên đương nhiên đồ đạc trong nhà vẫn nguyên vị trí, lão Hắc cũng không thấy điều gì khác lạ. Lúc bước vào phòng tắm, mới thấy bộ quần áo tắm tuần trước anh mặc Thi Giao vẫn chưa giặt, và vẫn chất cùng một đống quần áo khác để trên máy giặt. Trong phòng tắm lúc ấy lại không có quần áo để thay, nên lão Hắc đành lấy bộ quần áo cũ mặc lên người.
Khi lão Hắc cầm bộ quần áo lên thì thấy chiếc quần lót của Tả thi Giao rơi xuống, đương nhiên đó là chiếc quần mà Tả Thi Giao đã mặc trước khi trở về quê. Lão Hắc đột nhiên nhìn thấy chiếc quần trắng tinh có một vệt máu đã chuyển màu. Vệt máu ấy khiến lão Hắc giật mình.
Tả Thi Giao không thể nào mà để chiếc quần mặc từ kì đèn đỏ tháng trước tới tận bây giờ mà không giặt. Chắc chắn đây là chiếc quần mà cô ấy đã mặc gần đây nhất. Nhưng không phải là cô ấy đang có bầu sao?
Đầu lão Hắc trở nên mông lung, anh cầm chiếc quần còn vệt máu mang cho Tả Thi Giao xem. Thực tế lão Hắc làm thế cũng không biết là vì điều gì, thậm chí anh còn lo lắng vợ đã bị sảy thai.
Có tật thì giật mình, câu nói này quả không sai.
Ngay khi nhìn thấy chiếc quần đó, Tả Thi Giao đã thất kinh: “Em xin lỗi anh yêu, anh đã biết cả rồi ư? Anh đừng trách em được không? Không phải là em cố lừa dối anh, mà do bác sĩ chuẩn đoán sai, là do que thử thai bị sai.”
“Em nói gì?” Lão Hắc vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Đấy là do que thử thai bị lỗi, nên em cứ nghĩ em đã có bầu, nhưng thực tế em vẫn chưa có…” Tả Thi Giao nhìn chiếc quần trên tay lão Hắc, cô ấp úng, giọng run lên vì sợ hãi.
Lão Hắc quẳng chiếc quần sang một bên. Anh không nghĩ việc có bầu của Tả Thi Giao lại có thể là một sự nhầm lẫn, tin mang bầu ấy đã khiến anh mừng hụt.
“Anh yêu, xin anh đừng giận nhé. Chúng ta cố gắng thêm chút nữa rồi chúng ta sẽ có em bé.” Tả Thi Giao chạy tới ôm chầm lấy lão Hắc.
Không phải lão Hắc tức giận vì điều đó, mà lão Hắc tức giận vì cô đã không chủ động nói sự thật với anh. Lão Hắc sa sầm mặt không nói gì. Khuôn mặt anh vốn đã đen, giờ càng tối sầm hơn, trông thật đáng sợ.
Tả Thi Giao lại không nghĩ trước nghĩ sau mà đã bộc bạch luôn: “Em muốn sớm sinh con cho anh, như thế anh sẽ không ở ngoài cả ngày nữa. Anh không biết người ta nói gì về anh và Tống Đoạt đâu…”
Tả Thi Giao đã nhắc tới Tống Đoạt. đây là người mà cô không nên nhắc tới vào giờ phút này nhất.