Hai người giằng co nhau từ buồng vệ sinh cho tới lối đi phía ngoài, Kẻ đang siết chặt Quách Trường An lúc này là Trương Khánh. Một chân Trương Khánh đạp mạnh vào sau gối của Trường An, Trường An không đứng vững nổi, một chân khuỵu xuống, Trương Khánh vòng tay đâm con dao vào vai Quách TRường An. Quách trường An hét lên đau đớn, anh bị Trương Khánh lôi ra hành lang bên ngoài cửa.
Nghe thấy bên trong có tiếng động, những vị khách đang trong khu vệ sinh hốt hoảng chạy ra ngoài. Nhân viên phục vụ trong khách sạn đang bưng đĩa thức ăn, nhìn thấy vai Trường An đầy máu, cũng sợ hãi, tay run lẩy bẩy làm rơi cả đĩa thức ăn xuống đất. Những người bạn cùng ngồi ăn với Trường An trong phòng lúc nãy nghe thấy tiếng náo loạn bên ngoài vọng vào, vội vã chạy ra xem thì nhìn thấy Trường An đang bị Trương Khánh khống chế, mất khả năng chống cự.
“Gọi kẻ đứng đầu của chúng mày ra đây nói chuyện với tao!” Trương Khánh hằn học nói với những đồng nghiệp của Quách trường An.
“Đừng có làm liều, đừng có làm liều!”
“Hãy đầu hàng đi, thả người ra, đầu thú ngay!”
Bạn bè, đồng nghiệp của Quách Trường An đều chạy ra khỏi phòng nhưng không ai dám manh động. Quách Trường An bị dao đâm vào vai, máu chảy khắp người. Mọi người khi đó đều tỏ ra sợ hãi. Đồn trưởng bước ra nói: “ Có việc gì, cậu cứ nói, đao kiếm không có mắt đâu. Tôi là cấp trên của Quách trường An, nếu có việc gì thì cậu cứ nói với tôi.”
Trương Khánh đáp: “Mày chẳng qua cũng chỉ là tên nhãi ranh thôi, tao không nói chuyện với mày, tao muốn nói chuyện với cục trưởng của chúng mày.”
Bây giờ Trương Khánh muốn gặp bí thư thành ủy thì cũng phải cử người đi mời, mạng sống của Quách Trường An lúc này đang nằm trong tay hắn.
Có người đã vội vã gọi điện cho cấp trên và nói lại với tên Trương Khánh cục trưởng sẽ tới ngay bây giờ.
Có người khuyên Trương Khánh: “Cậu thả tiểu Quách ra trước, nếu mất máu quá nhiều sẽ nguy hiểm tới tính mạng của anh ấy.”
“Nếu có vấn đề gì thì cậu cứ nói, đừng làm tổn thương đến anh ta.”
Trương Khánh lạnh lùng đáp: “Mạng đổi mạng, chúng mày thả anh trai Tiền Cảnh của tao ra, thì tao tha cho tên họ Quách này.”
“Điều này chắc chắn không thể được.” Đồn Trưởng nói.
Nhưng Trương Khánh vẫn không lay chuyển, hắn không nói gì mà nhích con dao xuống. Con dao xuyên sâu vào vai Quách Trường An, Quách Trường An ngồi sụp xuống dưới đất, nhắm chặt hai mắt, không biết lúc này Quách Trường An còn sống hay đã chết.
Có tiếng điện thoại vang lên, rồi có tiếng người nói hiện giờ cục trưởng đang đi công tác ở Bắc Kinh không thể về ngay được.
“Nếu chúng mày không thả anh tao ra, tao sẽ giết chết tên họ Quách này!” Trương Khánh nói rồi đâm mạnh con dao vào Quách Trường An.
Quách Trường An hét lên đau đớn.
Tình thế lúc này càng lúc càng trở nên xấu hơn, không ai kiểm soát được tình hình.
Đột nhiên từ phía sau có người lao lên hất tên Trương Khánh ngã lăn ra đất, hai người túm lấy nhau lăn lộn, không kẻ nào chịu thua kẻ nào.
Đồng nghiệp của Quách trường An, người nào có súng thì rút súng, ai không có súng thì lao tới trợ chiến. Trương Khánh thấy cục diện bất ngờ không còn kiểm soát được, hắn hằn học nhìn Kỷ Viễn – người vừa lao vào hắn từ phía sau như một con sói, rồi hắn đột nhiên quay người lao vào nhà vệ sinh, khóa trái cửa.
Mọi người đạp cửa xông vào thì thấy cửa sổ mở tung, Trương Khánh đã trèo qua cửa sổ ra ngoài chạy mất.
Kỷ Viễn vốn tới tìm Quách trường An để trút tức giận, nhưng không ngờ Quách Trường An lại xui xẻo tới vậy. Đứng trước tình thế nguy hiểm và cấp bách, Kỷ Viễn không thể làm ngơ, anh đã lao lên, cứu được Quách Trường An khỏi tên tội phạm bỏ trốn.
Khi Quách Trường An được đưa lên xe cấp cứu, trường An luôn miệng gọi tên Kỷ Viễn, Kỷ Viễn tiến lại, Trường An nắm chặt tay Kỷ Viễn, rồi lắc lắc thật mạnh nhưng không nói gì.
Kỷ Viễn nói: “Tôi biết anh định nói gì, anh không phải nói gì cả. Anh không cần phải cảm ơn tôi, anh cũng đã từng cứu tôi một lần, coi như chúng ta hòa.”
Có chiếc xe cơ động của phóng viên tòa soạn báo nào đó đến hiện trường kịp thời và đã nhanh chóng chộp được tấm ảnh quý giá này.
3
Vô duyên vô cớ mà Cẩm Tú bị Kỷ Viễn trút cơn tức giận, giờ trên tay vẫn còn vết thâm tím. Cẩm Tú nghiến răng, nếu cô mà gặp lại Kỷ Viễn thì trước tiên phải tát cho anh ta hai cái mới hả giận. Cẩm Tú lấy máy điện thoại ra, cô chờ đợi tin nhắn xin lỗi của Kỷ Viễn gửi tới, nhưng lại thấy có điện thoại của tên trời đánh Tống Đoạt gọi đến. Lúc đó, Cẩm Tú mới nhớ tới buổi tiệc rượu đáng ghét của Tống Đoạt. Nghĩ tới Tống Đoạt rồi lại nghĩ tới Kỷ Viễn, Cẩm Tú thấy tuy Tống Đoạt ở góc độ nào đó không được giống với người bình thường nhưng có khi còn tốt hơn Kỷ Viễn. Cô tức giận gọi lại cho Tống Đoạt. tống Đoạt nói sẽ lái xe tới đón cô ngay.
Cẩm Tú nhìn thấy Tống Đoạt, cô luôn miệng xin lỗi, dù sao thì cô cũng đã hứa với Tống Đoạt sẽ đi, thế mà bây giờ còn chưa tới buổi tiệc, đúng là không nên một chút nào. Nhưng Tống Đoạt lại tỏ ra thấu hiểu, anh ta nói chỉ cần Cẩm Tú xuất hiện trong bữa tiệc đó là được, không cần phải đến đúng giờ.
Cẩm Tú ngồi dựa vào ghế, nhắm mắt lại, cô muốn nghỉ ngơi một lát. Cô muốn suy nghĩ thật kĩ về mối quan hệ của cô và Kỷ Viễn. Hai người họ lúc nào cũng thế, nếu cứ thế này thì không có ý nghĩa nào cả. Và cuộc hôn nhân của họ cũng vô vị như thế.
Tống Đoạt đưa Cẩm Tú thẳng tới buổi tiệc. Đó là bữa tiệc của những thương nhân, rất long trọng hoành tráng, những người tham dự ai cũng quần là áo lượt, mùi nước hoa thơm phức. Những đôi nam thanh nữ tú trò chuyện cùng nhau, nhìn thật ngưỡng mộ. Đây có thể coi là một bữa tiệc của giới thượng lưu. Những người đàn ông tay cầm li rượu, đứng thành từng nhóm nói chuyện với nhau hồ hởi. Họ nói chuyện thời sự, chính trị, thậm chí là bàn về triết học, và có những người nhân cơ hội này bàn chuyện làm ăn. Còn phụ nữ tham dự buổi tiệc này, ai nấy đều đeo trang sức, toàn đồ đắt tiền, quần áo đều đặt may từ Paris. Người nào người ấy tóc tai được bới rất cầu kì, có lẽ để làm được chúng các chuyên gia làm tóc phải mất đến tám tiếng đồng hồ mới làm xong. Bà nào cũng già, cũng béo. Họ bàn về chuyện gia đình, chuyện con cái. Còn có những thiếu nữ mắt xanh mỏ đỏ trông rất phong tình.
Người khác biệt nhất trong bữa tiệc này là Lý Cẩm Tú.
Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng dài tới tận đầu gối. Kết hợp với nó là một chiếc quần bò đã bạc thếch, một đôi giày Nike cũ. Trên tay cô đeo chiếc vòng ngọc màu xanh đậm giá chắc chỉ tầm ba mươi tệ. Cô để mặt mộc, mái tóc dài ngang vai, trông có phần ngỗ ngược.
Tống Đoạt đưa Cẩm Tú tới phòng lấy đồ ăn. Cẩm Tú cầm đĩa đi chọn đồ ăn, cô ăn một đĩa nhãn, rồi một đĩa vải, sau đó lại ăn thêm hai miếng bánh. Thế mới biết khi nãy ân ái, rồi cãi vã, giằng co với Kỷ Viễn tốn bao công sức. Ăn xong, cô lấy khăn giấy lau miệng rồi đứng tựa vào lan can. Cô lôi chiếc gương trong túi ra, tô thêm chút son lên môi. Cô trang điểm nhẹ nhàng, trông như một thục nữ. Tống Đoạt cầm hail y rượu vang tới, đưa cho cô một ly. Cẩm Tú đón lấy ly rượu rồi uống cạn ngay. Cô đặt ly rượu sang một bên, ra dấu với Tống Đoạt rằng cô không muốn uống nữa. Tống Đoạt nói: “Cô có biết tôi thích cô ở điểm nào không?”
Đáp lại câu nói của Tống Đoạt, Cẩm Tú thẳng thừng: “Nhưng tôi lại chẳng thích anh chút nào.”
“Cô không thích tôi là điều tôi thấy tuyệt vời nhất ở cô đấy.” Tống Đoạt nói có vẻ trịnh trọng rồi nâng ly rượu hướng về phía cẩm Tú, nhìn thấy ly của Cẩm Tú đã cạn, Tống Đoạt quay người lấy một ly rượu vang từ chiếc xe của người phục vụ vừa đi tới, và đưa cho Cẩm Tú. Cẩm Tú nhận lấy ly rượu, nhưng cô không uống, cô không muốn uống quá nhiều, sau bữa tiệc này cô còn có việc phải giải quyết.
“Vẻ bất cần của cô là điều tôi khâm phục nhất.” Tống Đoạt thăm dò Cẩm Tú với vẻ trêu đùa rồi nói: “Cô có thể mặc một bộ quần áo bình thường thế này, một cách rất tự nhiên và tự tin, làm tôi càng tin vào điều đó. Chỉ cần tự tin và thoải mái thì những thứ vốn rất bình thường lại trở nên không bình thường nữa, cũng giống như cô vậy, trong mắt tôi, cô không còn là bình thường nữa, mà rất đặc biệt.”
Cẩm Tú trừng mắt với Tống Đoạt, cô tỏ ra không khách sáo: “Anh không cần thiết phải nịnh hót tôi đâu, anh muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra đi, tôi không thích vòng vo, mà tôi cũng chẳng có thời gian để vòng vo đâu. Có thời gian tôi thà về nhà leo lên giường đọc sách, nghe nhạc còn hơn là ở đây mà so đo quần áo, đồ trang sức với mấy bà mấy cô, hay là nghe đàn ông bốc phét.” Thấy Tống Đoạt ngạc nhiên nhìn mình như thể nhìn thấy một sinh vật lạ từ ngoài vũ trụ bay tới, cô đành dịu giọng: “Thôi, tôi sẽ nói cho anh biết vì sao tôi lại tự tin và tỏ ra tự nhiên đến thế. Miến phí đấy nhé, bởi trong lòng tôi chẳng có điều gì phải giấu diếm, bởi tôi quang minh chính đại, tôi chẳng phải dựa vào bất cứ thứ gì để giữ thể diện, tôi không giống như anh.”
Cẩm Tú thăm dò Tống Đoạt, hết từ trên xuống dưới, lại từ trái qua phải, cẩm Tú nhìn Tống Đoạt bằng ánh mắt dò xét, soi mói, khiến Tống Đoạt cảm thấy mất tự nhiên. “Còn anh, bên ngoài trông có vẻ đàng hoàng lắm, nhưng bên trong thì lại rất ngạo mạn, xấu xa. Nhưng con người càng ngạo mạn, xấu xa thì nội tâm càng tự ti, yếu đuối. Anh tỏ ra như thế chẳng qua là muốn che đi điểm yếu và sự bất thường của anh, thậm chí anh còn có những bí mật mà không thể nói cho người khác, bởi thế những người như anh chỉ có thể dựa vào vẻ ngoài ngạo mạn mà giữ thể diện thôi. Tôi nói không có gì sai đấy chứ.”
Trong lòng Tống Đoạt xuất hiện cảm giác ớn lạnh, nhưng anh đã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, không để Cẩm tú thấy được cảm giác tội lỗi trong mắt Tống Đoạt. Tống Đoạt nghĩ có lẽ Cẩm Tú chỉ nói bừa chứ không phải cô đã biết bí mật của anh. Nếu cẩm Tú biết được sự thật thì sẽ không nói ra những câu suống sã như thế. Cẩm Tú cũng là một người tâm lý, không phải là người thích chọc vào nỗi đau của người khác.
Tuy Cẩm Tú không cố ý nhưng trong lòng Tống Đoạt vẫn không vui vẻ chút nào. Nếu không phải muốn Cẩm Tú làm bạn gái của mình, chắc Tống Đoạt sẽ không kiềm chế được cơn tức giận, mà phủi tay bỏ đi. Nhưng thật may, anh đã không hành động như thế, nếu không thì người thất lễ, mất mặt sẽ chính là Tống Đoạt chứ không phải Cẩm Tú
Cẩm tú nhìn thấy ánh mắt Tống Đoạt thì biết anh ta không thích điều mà mình nói. Đó cũng là kết quả mà cô đang mong đợi. Nếu Tống Đoạt không thích những điều cô nói, mà vẫn muốn cô đi chắc chắc anh ta có điều gì đó cần sự giúp đỡ của cô; nếu Tống Đoạt không thèm để ý tới cô, chứng tỏ Tống Đoạt chỉ đơn thuần muốn cô đến làm bạn nhảy cùng anh ta thôi.
Tống Đoạt không tỏ ra tức giận, ngược lại còn lớn tiếng cười: “Cô thật hài hước, và cũng biết nhìn xa trông rộng đấy. Nếu ai có phước mà lấy được cô thì cả đời này sẽ không phải lo lắng gì nữa, mọi việc trong nhà giao cho cô tính toán hết, chắc chắn sẽ không sai lệch gì.”
“Tống Đoạt cậu đúng là có con mắt nhìn người, sau này cậu mà lấy ai thì người chị em đó của tôi chắc chắn phải là nhân tài.” Sau lưng Tống Đoạt có tiếng cười khúc khích vang lên, đó là Tả Thi Giao đang khoác tay lão Hắc đi tới.