ân bay sẽ diễn ra một màn đón rước long trọng sao, không phải là sẽ như ca khúc khải hoàn đón anh hùng trờ về sao, vậy thì ta sẽ tới đó làm cho hắn xấu mặt, để hắn mất mặt ngay trước mọi người. Kỷ Viễn quyết tâm, tới đó đợi thời cơ hành động. tốt nhất là có một chậu phân chó, khi Quách Trường An mặt mày hớn hở từ trên máy bay xuống, ta sẽ hất vào người hắn, coi như là “tẩy trần” cho hắn luôn.
Quách Trường An cứ bám lấy Cẩm Tú, nghĩ tới đây trong lòng Kỷ Viễn lại hừng hực lửa giận. Lúc nãy, khi ôm Cẩm Tú, Kỷ Viễn cứ nhìn chằm chằm lên vết chàm sau lưng cô, anh cứ nghĩ mãi mà không hiểu vì sao tên Quách Trường An lại biết vết chàm đó, trừ phi là tên đó đã từng thân mật với Cẩm Tú, nếu không làm sao hắn lại biết.
Tên Quách trường An chó chết, không chịu yên thân yên phận làm cảnh sát mà còn làm kẻ dâm ô. Lại còn khiến Cẩm Tú phải đối mặt với bọn tội phạm. Hắn ta muốn chết mà còn kéo thêm một người nữa. Kỷ Viễn nguyền rủa Quách Trường An, thầm nhủ sẽ cho Quách Trường An biết thế nào là lễ độ.
Kỷ Viễn đang âm mưu tính kế làm cho một ai đó khổ sở. Tới khi đó, biết đâu lại có ý tưởng nào sáng tạo hơn cũng không biết chừng. Anh ta tức giận đi thẳng tới sân bay. Ngày hôm đó, Quách Trường An cứu anh ta, coi như là có ơn, nhưng cái tên tiểu tử ấy cứ bám lấy Cẩm Tú như mèo thấy mỡ, anh không thể không xử lý vụ này. Nếu anh không xử vụ này thì anh là người dung túng cho kẻ ác làm điều xấu, tuyệt đối không để tên Quách Trường An đó càn quấy thế được.
Ngồi trên taxi, Kỷ Viễn có thời gian để suy nghĩ mọi chuyện. rất nhiều việc cứ dồn dập xuất hiện trong đầu anh, mọi thứ cứ rối tung lên, suy nghĩ một hồi lâu mà chưa ra đầu ra cuối gì cả. Đêm hôm đó, Kỷ Viễn bị đánh úp, anh vẫn cảm thấy rất kì lạ. Mình làm những điều không phải với không ít người, nhưng dường như chưa bao giờ làm gì xúc phạm tới ai. Không biết vì sao từ trong ngõ một đám người lao ra, đánh ngã anh, lại còn không nói gì, chụp bao tải lên người anh. Chúng định chụp bao tải để đánh, hay là định quẳng anh xuống sông.
Vì hành động “anh hùng” của Quách Trường An mà Kỷ Viễn đã thoát khỏi nguy hiểm, nhưng Kỷ Viễn không có cơ hội biết được chân tướng sự việc. rốt cuộc là ai đang âm thầm đối phó với anh? anh đã từng bảo bọn đàn em tìm hiểu, nhưng không tìm thấy kẻ khả nghi qua lại con đường đó vào tối hôm ấy. Miệng lưỡi của bọn du côn chẳng bao giờ đúng sự thật, đặc biệt khi đã uống say, hoặc nằm bên cạnh đàn bà, kể cả những việc đã được chôn giấu của quốc dân đảng cũng bị chúng lôi từ đáy túi ra phơi bày cho thiên hạ xem. Nhưng việc Kỷ Viễn bị đánh úp tối hôm đó thì không thể nào tìm ra manh mối, dường như chưa từng xảy ra sự việc đó.
Lẽ nào lại là người cùng hội cùng thuyền với anh? làm sao lại có người muốn đối địch với anh được, Kỷ Viễn nghĩ mãi mà vẫn không hiểu. Những lúc rỗi rãi, Kỷ Viễn lại nghĩ lại về chuyện xảy ra tối hôm đó, nghĩ trước nghĩ sau mà vẫn không tìm ra manh mối.
Vết thương của Tiểu Ngư gần như đã hồi phục hoàn toàn, cô bé này cũng là vấn đề tương đối lớn. Lúc nào cũng kè kè bên cạnh anh, đấy cũng không phải là một việc hay. Làm lỡ cả việc hôn nhân đại sự của con gái nhà người ta, trong khi anh lại không thể cho cô bất cứ điều gì. Kỷ Viễn thầm nghĩ sẽ phải tìm ra cách gì đó để tách Tiểu Ngư ra, đó chẳng qua cũng chỉ là anh muốn tốt cho cô ấy. Một mình anh vô duyên vô cớ lại bị “tấn công giữa đêm”, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì khác thì sao. Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Kỷ Viễn lại nhớ tới vụ nổ ngày hôm đó. Những tên mà Đào Tử kiếm về được, những người biết làm về mìn Kỷ Viễn cũng quen, thậm chí anh biết tận cội nguồn gốc gác của những kẻ đó, chắc chắn chúng sẽ không dám hai lòng với anh. Làm sao mà lúc cài mìn lại không phát hiện ra trong nhà có đứa trẻ con mấy tuổi vẫn còn ở đó được?
Khi đó, Kỷ Viễn không có đủ thời gian để nghĩ về hành động sơ suất này, đương nhiên là anh ta tin vào cách giải thích “đó chỉ là một sự bất cẩn” nhưng bây giờ nghĩ kĩ hơn, anh ta lại cảm thấy sự việc ngày hôm đó có điều gì uẩn khúc. Đây là việc liên quan chặt chẽ tới sinh mạng của người khác, kiếm tiền đương nhiên cũng rất quan trọng, nhưng mạng sống của con người còn quý hơn cả tiền bạc. Nếu không, kiếm tiền mà mất mạng thì tiền để làm gì? Đạo lý này ai cũng hiểu, tại sao trong giờ khắc quan trọng đó lại xảy ra sự “bất cẩn” chí mạng như thế?
Kỷ Viễn cảm thấy lạnh cả sống lưng, không phải có người cố ý đẩy anh rơi vào vũng bùn tội ác, sau này không có đường làm lại cuộc đời nữa chứ? Kẻ đó là ai? Là Quách Trường An sao? Tên nhãi đó có quá nhiều âm mưu, một mặt cứu Kỷ Viễn, mặt khác lại ném đá dấu tay, phá mọi việc của Kỷ Viễn sao? Kỷ Viễn rùng mình, nhìn ra ngoài cửa, lúc này taxi đã tới sân bay. Kỷ Viễn nghĩ thầm, trước tiên phải giải quyết tên Quách Trường An trước, rồi mọi chuyện sẽ tính sau. Nghĩ rồi Kỷ Viễn bước xuống xe, anh nhận thấy mình đã đến muộn. Máy bay đã hạ cánh, trong phòng chờ chật kín người, toàn là học sinh tiểu học, tay cầm những bó hoa đủ màu sắc sặc sỡ. Kỷ Viễn chen tới phía trước xem chuyện gì đang diễn ra, anh ta nhìn thấy Quách Trường An vừa bước ra khỏi phòng chờ, chầm chậm bước xuống bậc thang phía dưới, lại còn vẫy tay, mỉm cười với đám học sinh.
Lúc này, khoảng sáu giờ chiều, mới đầu thu nên giờ này trời vẫn còn khá sáng. Tuy đứng cách Quách Trường An không xa lắm nhưng Kỷ Viễn nhìn rõ nụ cười trên mặt Quách Trường An. Kỷ Viễn nghiến răng nghĩ thầm đúng là kẻ tiểu nhân đạo đức giả. Kỷ Viễn quan sát xung quanh khu vực Quách Trường An đang đứng, quanh hắn có rất nhiều đồng sự, lại còn lũ trẻ kia, nếu xông ra đánh hắn thì chắc chắn chẳng được lợi gì. Hơn thế nữa, động tay động chân trước mặt lũ trẻ chẳng dễ coi chút nào. Nghĩ vậy, Kỷ Viễn đành vứt bỏ ý định rat ay với Quách Trường An tại sân bay. Kỷ Viễn tính đi theo Quách Trường An đợi khi tới cửa nhà hắn thì sẽ ra tay.
Nhưng Quách trường An lại không về nhà mà bị mấy đồng sự lôi đi uống rượu. Kỷ Viễn đi theo Quách Trường An tới khách sạn Tam Giang. Kỷ Viễn không có tâm trí nào để ăn cơm, nên trốn trong phòng rửa tay Kỷ Viễn tin chắc rằng trên bàn Quách Trường An bày nhiều rượu thế kia, uống một hồi làm sao mà không đi vệ sinh được! kỷ Viễn đã lên kế hoạch cả, Đợi cho Quách Trường An bước vào nhà vệ sinh, cởi thắt lưng, kéo khóa quần, tốt nhất là hắn ta đi vệ sinh thì Kỷ Viễn sẽ rat ay, đó là thời cơ tốt nhất. Đi vệ sinh được nửa chừng, lúc đó thắng là cái chắc. Kỷ Viễn ngồi trên nắp bồn cầu, nghĩ về hình ảnh của Quách trường An bị anh đánh cho một trận. Lúc đó tên Quách Trường An đã cởi thắt lưng, chắc chắn là trông rất lố bịch, Kỷ Viễn nghĩ mà không nhịn nổi cười. Có người gõ cửa, Kỷ Viễn không nói gì, qua khe hở phía dưới cửa, Kỷ Viễn nhìn thấy từ ống quần cho tới giày của người đang gõ cửa. Người này chắc chắn không phải là Quách trường An, người này đi đôi giày màu đen, mặc chiếc quần âu màu xanh da trời. Quách Trường An mặc bộ vest đen chứ không phải mặc chiếc quần vải xanh da trời và đi đôi giày đen như người này.
Hành động và hơi thở của người này cũng không giống hành động của Quách Trường An. Quách Trường An đi tới đâu cũng phát ra tiếng động rất lớn, hắn cao tới một mét tám lăm, lực lưỡng như ngọn núi, hơi thở phì phò. Còn người gõ cửa lúc này thì Kỷ Viễn dường như không nghe thấy tiếng thở của hắn.
Người đó gõ cửa nhưng không nghe thấy bên trong có động tĩnh gì, bèn quay sang phía cửa đối diện với phòng mà Kỷ Viễn đang đứng, rồi hắn bước vào bên trong. Sau đó là tiếng nước chảy róc rách, rồi tiếng kéo khóa và tiếng xả nước của bồn vệ sinh.
Kỷ Viễn rất hiếu kì, rất muốn biết kẻ đó là ai, anh nín thở và nhận thấy người ở phía phòng đối diện cũng đang nín thở, không hề có một tiếng động nào. Kỷ Viễn cảm thấy rất kì lạ, kẻ đó chắc chắn là đi vệ sinh xong rồi, đã kéo khóa, thắt lại cả thắt lưng rồi, mà tại sao còn chưa chịu bước ra ngoài. Trừ phi hắn còn có việc lớn cần giải quyết.
Trong buồng vệ sinh đối diện với buồng vệ sinh mà Kỷ Viễn đang đứng là Trương Khánh.
Trương Khánh biết được hành tung của Quách Trường An từ Âu Thế Hằng. Hắn ta cũng tới sân bay, nhưng hắn nghĩ nếu ra tay ở sân bay thì quá nguy hiểm, sân bay rất đông người, hắn đã theo Quách Trường An về tận khách sạn Tam Giang. Trong các phòng VIP và nhà ăn dưới lầu khách sạn chật cứng người, hắn nghĩ đi nghĩ lại, rồi nghĩ ra cách giống hệt Kỷ Viễn, đó là trốn trong nhà vệ sinh, đợi tới khi Quách Trường An vào nhà vệ sinh thì sẽ rat ay.
Nhà vệ sinh ở tầng ba cách phòng 305 mà Quách trường An đang ngồi không xa. Nếu Quách Trường An muốn vào nhà vệ sinh thì không thể xuống nhà vệ sinh tầng dưới hay chạy lên tầng trên được. Trương Khánh bước vào khu vệ sinh, dò xét một hồi, phát hiện ở đó có hai cánh cửa đang đóng, trong những buồng vệ sinh khác đều không có người. Hắn nhìn vào buồng vệ sinh mà Kỷ Viễn đang đứng, nhưng không thấy bên trong có người hay không, gõ cửa cũng không thấy động tĩnh gì, có khi là kho chứa đồ đạc gì đó.
Thực tế có một buồng vệ sinh để dụng cụ lau dọn của nhân viên tạp vụ, còn một buồng vệ sinh thì Kỷ Viễn đang ở trong đó. Kỷ Viễn ngồi chờ đợi, cảm thấy buồn chán, bèn châm một điếu thuốc hút, trước khi Trương Khánh đến, Kỷ Viễn đã vứt điếu thuốc đó đi, bởi thế trong phòng vệ sinh không có dấu hiệu gì là có người đang ở trong. Trương Khánh cứ nghĩ chỉ có một mình hắn ở trong đó.
Trương Khánh ngồi dựa vào bồn cầu, nhắm mắt lắng nghe những tiếng ồn ào từ trong căn phòng phía ngoài hành lang, và nghe những tiếng huyên náo của khu chợ đêm bên ngoài khách sạn vọng lại. Đèn đường đã bật, ba lớp kính dày của khách sạn cũng không ngăn hết được ánh đèn và tiếng ồn của khu chợ đêm vọng vào. Thế giới này thật phồn hoa và nhộn nhịp, nhưng đáng tiếc anh trai hắn đang bị giam cầm trong ngục tối, không biết chừng sẽ bị khép tội chết, không biết chừng sẽ không còn cơ hội để sống trên cõi đời này nữa. Thành bại đều phụ thuộc vào việc làm của hắn hôm nay.
Hắn vuốt con dao trên tay, lòng bàn tay lạnh ngắt, áp lên con dao. Hắn kiên nhẫn chờ đợi, chờ Quách trường An xuất hiện.
Cuối cùng thì Quách Trường An cũng xuất hiện, đúng như mong đợi của hai gã đàn ông đang nấp trong nhà vệ sinh. Quách Trường An bước vào khu vệ sinh không phải để “giải quyết nỗi buồn”, mà vì anh buồn nôn. Tấm thịnh tình của đồng nghiệp Quách Trường An khó mà từ chối, anh cứ uống hết cốc này đến cốc khác. Bởi uống quá nhanh, nên dường như rượu không chịu chạy vào trong ruột mà cứ muốn chạy ngược lên cổ. Trường An vừa bước vào nhà vệ sinh là nhào tới trước bồn cầu nôn thốc nôn tháo.
Quách Trường An có dáng người cao, thực ra lúc bước đi cũng không phát ra tiếng động gì nhưng vì uống quá nhiều nên bước chân trở nên nặng nề, tiếng nôn ọe cũng phát ra quá lớn. Khi Quách Trường An ngẩng đầu lên, đột nhiên sau lưng có cảm giác lạ. Chưa kịp quay đầu lại thì đã bị một cánh tay cứng như gọng kìm siết chặt lấy.
Quách Trường An dù sao cũng tốt nghiệp trường cảnh sát, được rèn luyện bốn năm liền, những bài học ngày xưa trong trường đều được mang ra áp dụng, Quách Trường An đưa cánh tay lên đỡ rồi đá chân thật mạnh về phía sau. Trường An nghĩ ngón đòn phản công của mình sẽ hạ gục đối phương phía sau lưng, nhưng cánh tay của kẻ phía sau vẫn như gọng kìm, siết chặt lấy cổ anh. Quách Trường An không thể thở nổi, anh cảm thấy khó ch