g đôi giày mũi nhọn vừa mới xỏ chân một lần. Hai tên đó kêu rú lên
Trên tay Cẩm Tú đang cầm túi quả hạnh đào vừa mua. Cô vung mạnh túi hạnh đào đập mạnh vào mũi tên đứng gần. Chẳng phải nói khoác nhưng cú đập đó cũng đủ làm hắn gãy mũi. Đôi giày mũi nhọn của Cẩm Tú cũng lập công, tuy đi đôi giày này không thoải mái cho lắm, nhưng đúng là dùng để đá ai đó thì hữu hiệu thật, đặc biệt là đá bọn đàn ông. Hai tên cướp, một tên ôm lấy mũi, một tên ôm hang, cúi gập người kêu la thảm thiết.
Nhân lúc chúng không để ý tới mình, Cẩm Tú vội bỏ chạy. Cô dốc sức chạy thì chỉ cần hai, ba phút là thoát ra khỏi con hẻm nhỏ đó. Nhưng vừa mới ngẩng đầu thì đột nhiên cô nhìn thấy đầu hẻm có một người đang đứng, không phải là xui xẻo thế chứ, hai gã đáng ghét kia còn có đồng đảng cơ à?
“Lý Cẩm Tú, cô làm sao mà chạy như ma đuổi thế, có chuyện gì à?” Người phía trước cất tiếng gọi Cẩm Tú. Cẩm Tú thở hổn hển, nheo mắt nhìn, thì ra là Tống Đoạt – người an hem của lão Hắc. “Hai tên đó muốn cướp của tôi.” Cẩm Tú quay đầu chỉ về phía hai tên cướp đang chạy về phía cô, trên tay chúng lúc này còn cầm theo hung khí sáng loáng.
“Đừng sợ, có tôi đây, mấy tên này không đủ để tôi luyện tay đâu.” Tống Đoạt khom người rồi lao về phía trước.
Kết quả là Cẩm Tú còn chưa kịp được tận mắt chứng kiến võ công của Tống Đoạt cao cường thế nào thì hai tên kia đã nhận thấy Cẩm Tú có người giúp sức, chúng sợ hãi, đành vội vã rút lui, quay đầu bỏ chạy.
“Con người đúng là hèn nhát, nhu nhược thì sợ kẻ cứng rắng, cứng rắn thì sợ những kẻ ngang ngược, ngang ngược thì sợ kẻ liều lĩnh. Nhìn thấy tôi, tay không lao tới nên chúng sợ hãi, chúng cứ nghĩ tôi là Lý Tiểu Long tái thế, không để tôi có cơ hội ra tay thì chúng đã bỏ chạy mất, đúng là không có gì hấp dẫn cả.” Tống Đoạt nói.
Tống Đoạt quay đầu nhìn Cẩm Tú một lúc rồi lên tiếng: “Đúng là khỏi phải nói, rất tuyệt! bị bắt nạt mà không chịu khuất phục!”
Cẩm Tú nhìn về phía hai tên cướp đang bỏ chạy, lại nghe những điều Tống Đoạt nói, cô cảm thấy rất sung sướng, chỉ tiếc chỗ đồ ăn đó, Cẩm Tú quay sang nói với Tống Đoạt: “Cảm ơn anh, thôi không nói chuyện với anh nữa, tôi về còn đi mua đồ ăn.” Nói rồi Cẩm Tú quay người bước đi.
Tống Đoạt kéo tay cô và nói: “Ngốc à, vẫn còn đi đường ấy à?”
Cẩm Tú cười, Tống Đoạt nói: “ Có xe ôm đây, cô có đi không?”
“Đương nhiên là có đi chứ.” Cẩm Tú bước ra khỏi con hẻm, cô nhìn thấy chiếc Mercedes của Tống Đoạt đang đỗ bên đường, vừa mở cửa xe bước lên cô vừa hỏi: “Lúc nãy sao lại trùng hợp thế nhỉ, sao anh lại đi ngang qua đó?”
“Tôi biết xem bói đấy, tôi biết cô đang gặp chuyện không hay nên tới trợ giúp.” Tống Đoạt đáp.
Hôm nay tâm trạng của Tống Đoạt khá vui nên cách nói chuyện cũng khác, không kì quặc giống mấy hôm trước.
“Cảm ơn khả năng bói toán của anh.” Cẩm Tú nói và không nghĩ gì thêm về những điều Tống Đoạt vừa nói.
Tống Đoạt lái xe đưa Cẩm Tú tới quán bán đồ ăn vặt, Cẩm Tú mua xong, rồi lại mở cửa bước lên xe.
“Đúng là cô không kén chọn tí nào cả, thế này mà cũng nuốt được, hàng quán bên đường hết gió, lại mưa, bụi, có bẩn không hả?” Tống Đoạt lái xe đưa Cẩm Tú tới phố ẩm thực, dẫn Cẩm Tú đi một vòng, khi đi ra khỏi khu phố, chỗ thức ăn xách trên tay chắc đủ nhét kín một cái tủ lạnh. Đương nhiên không chỉ có một mình Tống Đoạt xách, mà còn thuê một cậu bé choai choai giúp họ xách đồ đi phía sau. Sau khi đặt hết đồ ăn mua được vào cốp xe, Tống Đoạt rút một tờ ngân phiếu đưa cho cậu bé, nhìn thấy tờ ngân phiếu, khuôn mặt cậu bé rạng rỡ như hoa hướng dương, cậu ta cười hớn hở.
“Từng đây chắc là ăn được lâu lắm?” Cẩm Tú bĩu môi. Không phải là cô không vui mà là cô không muốn nợ Tống Đoạt món nợ tình nghĩa.
“Cô cứ để trong tủ lạnh, từ từ ăn, hạnh đào hay cái gì đó có thể để bên ngoài, Tôi cũng đâu có nói là cô phải ăn hết trong một buổi tối đâu.” Tống Đoạt vặn chìa khóa rồi khởi động xe.
Cẩm Tú lẩm bẩm: “Trong chung cư làm gì có tủ lạnh, vì những món đồ ăn của anh mà tôi phải đi mua một cái tủ lạnh à?”
Tống Đoạt không nói gì mà chỉ tập trung lái xe, xe đi được một đoạn, Cẩm Tú phát hiện ra hướng đi lúc này không phải là về khu chung cư, mà là theo hướng ngược lại, cô tỏ ra ngạc nhiên hỏi: “Anh vẫn muốn dẫn tôi đi mua đồ ăn à?”
Tống Đoạt nói: “Tôi đói rồi, muốn ăn, nhưng lại không muốn ăn một mình nên kéo cô đi cùng vậy.”
Cẩm Tú bất mãn nói: “Thế mà anh không thèm hỏi tôi có thích hay không mà cứ dẫn tôi đi à?”
Tống Đoạt trả lời: “Lúc nãy coi như là tôi giúp cô, tôi không muốn cô nợ tôi gì cả, đi ăn cùng tôi không làm lãng phí quá nhiều thời gian của cô đâu.”
Thực ra Tống Đoạt không có tâm trạng nào mà ăn uống cả, nhưng chỉ vì muốn ở bên cạnh lão Hắc, nên đành phải hành động theo đúng kế hoạch đã đề ra. Việc vụ nổ hôm trước coi như cũng đã êm êm rồi, lão Hắc trách Tống Đoạt, Tống Đoạt cũng đã phải tự làm kiểm điểm. Tống Đoạt nói những người dưới tay anh ta đều là những tên lang thang, chơi bời trong giới xã hội đen, chúng không biết thế nào là cao là thấp. Chắc chắn lần sau sẽ không để xảy ra những việc như thế nữa.
Cũng may là sau sự việc đó, dân ngụ cư ở khu đó đột nhiên biến mất, không thấy bóng dáng đâu, công trình của lão Hắc cũng tiến hành tương đối thuận lợi. Sauk hi Tống Đoạt làm hết việc công ty đã bắt tay chuẩn bị là kế hoạch riêng của mình
Hai kẻ tới cướp Cẩm Tú cũng là do Tống Đoạt thuê, anh đã chuẩn bị một màn “anh hùng cứu mỹ nhân” để dành được tình cảm của Cẩm Tú. Sau sự việc này, Tống Đoạt biết Cẩm Tú cũng không có sở thích gì to lớn lắm, cũng không phải là người nhìn thấy tiền là sáng mắt. Vậy muốn để Cẩm Tú mắc câu, không nên thẳng thừng quá mà tốt nhất là phải tiến hành theo đường vòng. Tống Đoạt nghĩ dù sao thì chỉ cần để Cẩm Tú trở thành bạn gái hờ của anh ta là đủ rồi.
Tống Đoạt muốn tìm một cô bạn gái giả dễ như trở bàn tay, chỉ cần tốn một chút tiền thì việc gì cũng xong. Kể cả bây giờ bỏ tiền để tìm một người đàn bà sinh cho anh ta một đứa con cũng có người chịu làm. Nhưng Tống Đoạt phải tìm một người phù hợp. Trước tiên, người phụ nữ đó phải là người không thích anh, không thể quấn lấy anh, việc công tư phải rõ ràng, không thích tiền, nếu không sau này muốn đá cô ta thì cũng phiền phức lắm, và có khi còn để lại nhiều hậu quả khó lường.
Cẩm Tú vừa vặn với mọi điều kiện mà Tống Đoạt đề ra, hơn nữa Cẩm Tú lại đã có bạn trai, thế thì càng không phải lo lắng gì nhiều chuyện sau này. Tống Đoạt đã dàn xếp mọi việc để lôi kéo Cẩm Tú vào cuộc.
Tuy Cẩm Tú không phải là người có địa vị cao sang nhưng cũng là người thuộc giới trí thức, là biên tập trong tòa soạn, nếu có đưa đi chơi thì cũng không mất mặt. Tống Đoạt đưa Cẩm Tú đến tầng trên cùng của quán Thiên Ngoại Phi Tiên. Họ ngồi bên chiếc bàn xoay, Tống Đoạt để mặc cho chiếc bàn xoay chầm chậm, anh vừa nghĩ làm thế nào để bắt chuyện được với Cẩm Tú, vừa tưởng tượng lại cảnh lão Hắc và tả thi Giao đã cùng nhau ăn cơm tại đây mấy bữa trước.
Phòng ăn bàn xoay ở tầng trên cùng của quán trông khá lịch sự và được trang hoàng tương đối đẹp. Trên bàn bày rất nhiều thức ăn với màu sắc và mùi vị khác nhau. Các vị thực khách vừa thưởng thức món ăn vừa được ngắm nhìn thành phố, ở đây lại có thể đón gió biển từ phía đông thổi lại. Mang tới cho thực khách cảm giác như ở chốn tiên cảnh.
Cẩm Tú không biết âm mưu trong lòng Tống Đoạt. Cô chọn cho mình một vài món ăn mà cô yêu thích. Cô biết Tống Đoạt thích uống rượu vang, cô cũng gọi rượu vang giúp Tống Đoạt. Thấy Tống Đoạt chăm chú nhìn mình, Cẩm Tú cười và nói: “Anh cứ yên tâm, chẳng qua tôi gọi giúp anh vậy thôi, chứ hoàn toàn không phải tôi thích anh đâu.”
Tống Đoạt càng lúc càng cảm thấy Cẩm Tú thật thú vị. Ở bên cạnh những người phụ nữ như thế này, anh không hề cảm thấy mệt mỏi, mà thấy rất thoải mái, nhẹ nhõm. Hai người cùng nhau uống rượu và thưởng thức các món ăn. Tống Đoạt gợi ý muốn chơi một trò chơi gì đó, nếu chỉ ngồi ăn và uống rượu không thôi thì không thú vị cho lắm.
Trên bàn có một cái máy trò chơi, ném một đồng xu vào đó, đoàn tàu hỏa sẽ chạy xình xịch mấy vòng, tàu dừng lại khoảng của ai thì người ấy thua. Cẩm Tú thấy trò chơi này hoàn toàn dựa vào vận may. Thấy Tống Đoạt tỏ ra thích thú, nên Cẩm Tú gật đầu. Dù sao thì người ta cũng giúp cô đuổi mấy tên du côn, lại còn mua bao nhiêu là đồ ăn cho cô nữa, nên không thể cố tình làm những việc để người ta ghét mình được.
Nhưng chơi ba vòng mà Cẩm Tú vẫn thua. Cô đã uống hết cả bal y rượu vang.
Cẩm Tú không tin rằng mình đen đủi như thế, nên muốn lấy lại chiến thắng ở ba ván sau. Thấy vậy, Tống Đoạt hỏi: “Nếu mà cô lại thua nữa thì tính sao đây?”
“Thì uống rượu thôi.” Cẩm Tú trừng mắt nhìn Tống Đoạt với vẻ bất mãn.
“Rượu cũng là tôi bỏ tiền mua, nếu cô thua mà cứ uống rượu thì không công bằng.” Tống Đoạt trả lời.
“Thế anh nói xem chúng ta cược gì nào?” Cẩm Tú tỏ ra có phần đề phòng.
“Yên tâm đi, chắc chắn là không vượt qua ranh giới đâu.” Tống Đoạt nhìn thái độ của Cẩm Tú bèn cười nói: “Tôi không có hứng thú gì với cô cả, tuy nhiên cuối tuần này, có một buổi tiệc, ông chủ đã nói ai cũng phải đưa bạn nhảy tới. Tôi thì không thể tìm một cô gái làm bạn nhảy được. Ngộ nhỡ người đó thích tôi, yêu tôi thì làm thế nào. Tôi không phải là kẻ hay đá phụ nữ. Bởi thế tôi quyết định, nếu ba ván tiếp theo mà cô thua, thì cô phải cùng tôi tham gia buổi tiệc đó, còn nếu tôi thua, tùy cô muốn đánh muốn phạt thế nào cũng được.”
Trò này xem ra cũng hay đấy. Thứ nhất là tỉ lệ ba lần đều thua không cao, có lẽ còn khó hơn việc trúng giải độc đắc, thứ hai là lần này được tham dự một buổi tiệc lớn thì đúng là mong ước của một số người nào đó, thứ ba là nếu Tống Đoạt thua, muốn đánh muốn phạt thế nào cũng được, đúng là rất thú vị. Cẩm Tú nhìn Tống Đoạt cười đầy ẩn ý: “Nếu anh thua, anh sẽ phải quỳ gối bò ba vòng quanh phòng lớn, vừa bò vừa nói “gâu gâu” có được không?”
“Được!” Tống Đoạt cười hả hê, anh không muốn nắm lấy phần thắng nhưng cũng không nắm chắc phần thua. Thế là cuộc chơi bắt đầu. Kết quả Cẩm Tú quá đen đủi thua liên tiếp ba lượt. Với vẻ mặt khổ sở, Cẩm Tú nói: “Tôi có thể đưa ra điều kiện được không?”
Tống Đoạt không nhìn Cẩm Tú, anh uống hết rượu trong ly rồi nói: “Không sao, cô nói đi, trang phục và đồ trang sức tham gia buổi tiệc hôm đó tôi sẽ lo tất.”
Trái lại với ý nghĩ của Tống Đoạt, Cẩm Tú nói: “Điều đó đối với tôi không quan trọng, tôi chỉ muốn biết, vì sao mà cả sáu lần anh đều thắng tôi? Tôi cho rằng chắc chắn là có ma. Nếu anh không nói với tôi thì việc chúng ta cược lúc trước sẽ vô hiệu. Còn nếu anh nói với tôi thì tôi sẽ nhận thua.”
“Không phải là cô định lằng nhằng đấy chứ?” Tống Đoạt hỏi
“Lằng nhằng cái gì, cả sáu lần anh đều thắng tôi, tôi không tin anh lại là người may mắn đến thế. Chắc chắn là có vấn đề gì đó.” Cẩm Tú nghiêm túc nói.
Tống Đoạt cảm thấy Cẩm tú có điều gì đó rất hay. Người con gái này không cần trang sức châu báu, cũng không cần những bộ hàng hiệu đắt tiền, mà chỉ cần biết sự thật.