ta yêu. Nếu phân tích kĩ, thì thấy Tống Đoạt để lộ quá nhiều sơ hở, còn lão Hắc kể từ sau khi Tống Đoạt tới thành phố này, tuy lão Hắc vẫn đối xử tốt với Thi Giao nhưng thường không về nhà, toàn nói là phải làm thêm giờ, hay đi gặp khách hàng. Chỉ có quỷ mới tin những lời nói ấy. Một người phụ nữ thông minh như Tả Thi Giao, khi dẫn đoàn khách đi du lịch, cô gặp biết bao loại người, chỉ cần cô chú ý một chút thì có thể nhìn ra rất nhiều điểm đáng nghi ngờ trong cuộc hôn nhân với lão Hắc.
Cô gái lọ lem đã lấy được chàng hoàng tử. Đó là điều mà Tả Thi Giao vẫn luôn ao ước, khi cô thực sự lấy lão Hắc, cô cảm thấy cuộc đời này đẹp biết bao, cô quay cuồng với niềm hạnh phúc ấy. Bởi thế, lúc đó có quá nhiều điểm nghi ngờ mà cô không thể cảm nhận được. Sau này nghĩ lại cô thấy trong lòng không được thoải mái. Lão Hắc lấy vợ chẳng qua chỉ là cuộc hôn nhân để bù đắp, sau khi kết hôn một tuần, lão Hắc đưa Tả Thi Giao về thăm bố mẹ. Lúc kết hôn cô muốn đưa bố mẹ mình tới gặp lão Hắc, để bố mẹ biết được cô đã lấy được một người giàu có, nhưng lão Hắc lại tỏ ra rất vội vã như thể kết hôn muộn một ngày thì Tả Thi Giao sẽ cao chạy xa bay.
Trước khi kết hôn, lão Hắc đối xử với cô rất ân cần, từ trước tới giờ cô chưa thấy ai dịu dàng như thế. Nhưng sau khi kết hôn lão Hắc thường xuyên không về nhà buổi tối, không phải là có tật gì sao? Mới kết hôn có mấy ngày, mà đêm đã không về nhà, lấy vợ rồi để vợ ở nhà một mình làm gì? Có phải là để “trưng bày” không?
Nghĩ tới từ “trưng bày”, Tả Thi Giao cảm thấy có điều gì đó không bình thường. Lại nhớ tới Tống Đoạt, sao trông hắn cứ như tên hàng xóm trộm cắp ấy. Điều này thì không phải có chứng cứ, nếu tìm được chứng cứ thì chắc không thể sống với nhau được nữa. Thế là Tả Thi Giao nghĩ ngay tới việc nhờ Cẩm Tú ra tay giúp đỡ
Người như Tống Đoạt đơn giản và thẳng thắn hơn lão Hắc nhiều. Chỉ cần tiếp xúc vài lần, Thi Giao đã đoán ngay ra được những sở thích của Tống Đoạt. Tống Đoạt xuất thân từ gia đình nghèo khó, tuy bây giờ đã có tiền, nhưng không quá xa xỉ, không chú trọng tới địa vị danh giá của người khác. Tống Đoạt không hề thích phụ nữ. Những người đàn ông như thế, nếu được giới thiệu một người phụ nữ nhiệt tình thì chắc chắn anh ta sẽ chán ngay, Nếu giới thiệu cho anh ta một người có phần hờ hững như Cẩm Tú, chắc chắn tỉ lệ thành công sẽ cao hơn
Mặt khác với danh nghĩa là chị dâu, Tả thi Giao làm mối cho Tống Đoạt, hơn nữa cô còn bỏ công sức chăm chút cho bản thân mình nhiều hơn. Ngày hôm ấy, Thi Giao tới bệnh viện là để tìm bác sĩ phẫu thuật giúp cô làm mờ những vết thương trên người, cô tới khoa sản cũng không phải là vì cô có bầu thật, mà bởi vì cô tới nhét cho chủ nhiệm khoa một ít tiền để lấy về một tờ kiểm tra, chứng minh mình đã có bầu.
Tả Thi Giao phải cho lão Hắc biết cô là vợ của anh ta, và là mẹ của những đứa con của anh ta. Tả Thi Giao với lão Hắc mới là một gia đình, anh ta không nên bỏ mặc gia đình, đêm hôm không trở về gia đình nhỏ ấy, cho dù một lần cũng không được chứ đừng nói là thỉnh thoảng lại vắng nhà như thế. Chỉ có điều Thi Giao vẫn hơi lo lắng, cô không lo lắng chuyện kết thân giữa Cẩm Tú và Tống Đoạt, bởi sự nhiệt tình của cô, thêm vào đó là sự ngây thơ trong sáng của Cẩm Tú, chắc chắn mọi chuyện sẽ êm xuôi. Điều cô lo lắng nhất là cái bụng của mình, kết hôn đã lâu như thế mà vẫn chưa thấy động tĩnh gì. Nếu lão Hắc vẫn tiếp tục không về nhà ngủ thế này thì cô biết mang bầu với ai?
Cẩm Tú nhìn cô bạn thân, cô biết trong lòng Thi Giao đang nghĩ gì, dù có thế nào thì Thi Giao cũng cố làm mối cho cô với Tống Đoạt. Có rất nhiều lý do để từ chối Tống Đoạt, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng Cẩm Tú vẫn quyết định nói cho Thi Giao biết những điều mà Tô Gia Văn đã nói với cô.
“Có người nói với tớ rằng, Tống Đoạt là người đồng tính. Nếu hôm nay không phải vì cậu cứ muốn giới thiệu Tống Đoạt cho tớ thì có lẽ tớ sẽ không bao giờ nói ra điều này. Nhưng giờ đã liên quan tới chuyện hôn nhân và hạnh phúc của tớ thì tớ không thể không nói. Chuyện này chỉ hai chúng ta biết thôi, đừng nói cho người khác biết.” Cẩm Tú thổ lộ, “Nhưng dù sao tớ cũng cảm ơn ý tốt của cậu!” Cẩm Tú nói thêm.
“Cậu đừng nói lung tung, ai mà lại thiếu đạo đức, đặt điều cho Tống Đoạt như thế?” Thi Giao ra mặt bênh vực cho Tống Đoạt. Nhưng lúc này mặt Thi Giao đã tái nhợt đi. Cô cố gắng kiềm chế cảm xúc bản thân, tuy đang nói với Cẩm Tú nhưng trong lòng cô là tâm trạng hoảng loạn rối bời, cô biết những điều mình nghi ngờ là đúng.
“Dù thế nào thì tớ cũng không cần người đàn ông như thế, tớ không có thời gian để chăm sóc hay dạy dỗ anh ta, hơn thế nữa anh ta cũng không thích mẫu người như tớ. Anh ta cần một người con gái dịu dàng và biết nghe lời.” cẩm Tú trả lời. Câu nói ấy của Cẩm Tú có nghĩa là cô đang thẳng thắn từ chối.
Tình bạn dù có thân thiết đến mấy nếu không liên quan tới lợi ích của bản thân thì ai cũng có thể thao thao bất tuyệt được.
Thi Giao thấy công sức mình bỏ ra từ nãy tới giờ đều vô nghĩa, nên tâm trạng cô có phần ảo não.
“Nhìn thế nào cũng không thấy Tống Đoạt giống kẻ đồng tính.” Thi Giao đành nói một câu vớt vát, nhưng trong bụng đang chửi thầm Tống Đoạt.
“Thi Giao, đừng nói là tớ không nhắc nhở cậu, cậu có muốn biết tớ đã phát hiện ra mối quan hệ bất thường giữa Tống Đoạt và lão Hắc không?” Cẩm Tú nhớ lại lần đầu tiên gặp Tô Gia Văn tại Thần Mật Thạch, cô đã từng nhìn thấy Tống Đoạt và lão Hắc ở bên nhau rất thân thiết.
“Cậu đừng nói lung tung nữa, lão Hắc nhà tớ là người bình thường, chúng tớ còn đang chuẩn bị có em bé đây.” Tuy ngoài miệng cô nói như vậy nhưng trong lòng nóng như lửa đốt, cô không ngồi yên được nữa. Sau khi tạm biệt Cẩm Tú, Thi Giao vội vàng đi mua thức ăn rồi trở về nhà, cô đã gọi điện cho lão Hắc, cô bảo lão Hắc tối nay về nhà thử tài nghệ mới của cô. Thi Giao cũng đã xin nghỉ việc ở công ty du lịch, lại còn tham gia lớp học nấu ăn. Vì cuộc hôn nhân này, cô đã bỏ ra khá nhiều tiền của, chắc chắn cô phải có một đứa con để giữ lão Hắc. Cô không muốn giấc mơ giàu sang của mình tan vỡ. Vì căn nhà, vì tiền bạc, cô càng phải giữ lấy lão Hắc. Từ khi biết vợ mình mang bầu, lão Hắc luôn về nhà đúng giờ. Thi Giao trang hoàng cho căn nhà của mình chẳng khác gì một quán bar, ánh đèn ấm áp. Lãng mạn, những câu nói ngọt ngào, thêm vào đó là những món ăn hấp dẫn, người đàn ông nào không thích cơ chứ? Lại còn có một người phụ nữ xinh đẹp với thân hình mềm mại như Thi Giao, cô không tin là cô không thể giữ được lão Hắc. Hai người đã trêu ghẹo, mặn nồng với nhau từ lúc vẫn đang ngồi bên bàn ăn. Thi Giao tiến sát lại, áp cơ thể mình lên người lão Hắc. Vừa ăn, cô vừa đưa tay đặt lên đùi anh. thêm một lúc nữa, Thi Giao nũng nịu dụi người vào lão Hắc và nói: “Anh bảo em phải làm thế nào bây giờ, không được rồi, em nhớ anh lắm, rất nhớ anh.”
Lão Hắc nhìn vợ âu yếm, đáp: “Có được không? Nhưng bây giờ em có bầu rồi, nếu chạm vào con thì thế nào?”
Thi Giao nũng nịu quấn lấy người lão Hắc, vừa thủ thỉ bên tai lão Hắc vừa uốn éo: “Bây giờ con mới chỉ là tế bào nhỏ thôi, nếu lớn hơn một chút thì em sẽ không như thế này nữa. anh yêu, đến khi bụng to rồi lại không yêu được nữa.”
Nếu ông chồng nào có bà vợ như thế liệu có thể không động lòng được không? Vì đã ngà ngà hơi men, lại thêm cơ thể mềm mại của Thi Giao cứ lướt đi lướt lại trên người lão Hắc, nên lão Hắc cũng cảm thấy ham muốn, lão Hắc cúi xuống bế vợ vào phòng.
Tả Thi Giao nhắm mắt và nghĩ: “Cầu trời, cầu phật hãy giúp con có mang lần này.”
2
Tuần này, Cẩm Tú lại nhận được vài cuộc điện thoại tâm sự nhưng không thấy giọng của Tiểu Ngư. Chắc chắn cô gái này vẫn còn nằm trong bệnh viện. Và chắc chắn Kỷ Viễn vẫn đang ở bên cạnh cô ta, bởi thế Kỷ Viễn không thể tới gặp cẩm Tú. Rốt cuộc thì mối quan hệ của họ đã phát triển tới mức nào rồi? cuộc hôn nhân tưởng vững chắc như tường thành đồng của Cẩm Tú mà giờ đây rơi vào bế tắc hay sao?
Tối nay, tô Gia Văn hẹn cẩm Tú đi ăn lẩu.
Mưa mùa thu từng đợt, từng đợt, mang tới không khí se lạnh. Thời tiết này thật thích hợp để ăn lẩu. hai người ngồi bên bếp lẩu của mình và tự gắp thêm rau, thịt bò vào chiếc nồi nhỏ đang bốc khói nghi ngút.
Cẩm Tú vốn định hỏi thăm về mẹ chồng của Tô Gia Văn, nhưng thấy Tô Gia Văn vừa ngồi xuống chuẩn bị ăn thì lại có điện thoại đến không ngớt, nên cô không hỏi nữa. Điện thoại của Tô Gia Văn không phải là chuyện chơi cổ phiếu thì lại là vấn đề buôn vàng. Tô Gia Văn là nhân viên bảo hiểm, xem ra những lĩnh vực mà cô tham gia cũng không ít. Tuy nhiên việc làm ăn buôn bán của Tô Gia Văn đang gặp khó khăn, không được thuận lợi cho lắm. gọi điện bàn về những vấn đề này, trông cô khá ức chế.
Cuối cùng Tô Gia Văn nhận được một cuộc điện thoại. cẩm Tú nhìn thấy Tô Gia Văn hơi do dự, cô đành nói phải ra ngoài một chút rồi giả vờ như nghe một cuộc điện thoại. Sau đó Cẩm Tú nói mình có việc phải đi. Gia Văn vui vẻ đi thanh toán tiền, định lái xe đưa Cẩm Tú về nhà nhưng Cẩm Tú từ chối. thế nên Gia Văn không đưa Cẩm Tú về nữa mà lên xe phóng đi. Chiếc xe của Gia Văn nhanh chóng mất hút khỏi tầm mắt Cẩm Tú. Sau đó Cẩm Tú lên xe bus, đi tới tòa soạn.
Cẩm Tú mua ít đồ ăn vặt ven đường, bọc lại, rồi cô đi về hướng khu chung cư. Đây là con đường gần nhất dẫn tới chung cư cô ở, hơi vắng vẻ và lạnh lẽo một chút. Nhưng bây giờ trời vẫn chưa tối nên Cẩm Tú có thể an tâm thả bộ trên con đường này.
Bóng Cẩm tú trong ánh tà dương đổ dài lên những viên gạch xanh đỏ, cô nhớ lại những ngày bé với trò chơi nhảy lò cò đầy thú vị. Bây giờ Cẩm tú đã thấy dễ chịu hơn một chút. Cô bước về phía trước, rồi đột nhiên cô cảm thấy có điều gì đó bất thường. Vừa quay đầu lại thì hai người đàn ông từ phía sau đã lao tới túm chặt lấy cô. Cô vừa nhận thức được sự nguy hiểm, nhưng chưa kịp bỏ chạy thì đã bị hai tên vây chặt lấy.
“Cô em, đừng sợ, cho mượn ít tiền nào, dạo gần đây các anh thiếu thốn quá.” Một người đàn ông nói. Người còn lại đưa chân ngáng ngang đường Cẩm tú.
Cẩm Tú biết mình đã bị hai tên này theo dõi từ lúc nãy. Khi nãy lúc mua đồ ăn, chúng đã nhìn thấy tiền trong ví cô. Trong ví có hơn một nghìn tệ, là tiền hoa hồng từ một vụ quảng cáo, nếu đưa cho những tên ranh này thì coi như cô đã làm không công. Thật đúng là xui xẻo, vận may chẳng thấy đâu chỉ toàn gặp vận đen. Cẩm Tú bèn lùi lại phía sau mấy bước, lưng sát vào tường, nắm chặt túi đồ ăn trong tay. Cô nhìn hai người đàn ông trước mặt lạnh lùng hỏi: “Các người có biết Tứ Hổ không?”
Hai tên kia sững người, Cẩm Tú hỏi: “Các người không phải là không quen anh ta đó chứ? Tứ Hổ là hàng xóm của tôi, đều là người Bạch Thành, anh ấy đã từng nói với tôi, nếu gặp phải những kẻ không biết trời cao đất dày mà đắc tội với tôi, thì chỉ cần nhắc tới tên anh ta, còn nếu không được thì anh ấy sẽ ra tay.”
Câu nói này của Cẩm Tú là cô nghe được lúc cô đi ăn cơm với khách hàng. Người ta nói trong giới xã hội đen, khi nhắc tới Tứ hổ là ai cũng thấy khiếp sợ, thế là Cẩm Tú đã mượn ngay câu nói đó. Nhưng cô không dám chắc là nó có tác dụng. trong lúc hai tên kia vẫn còn đang sững sờ khi nghe câu nói của Cẩm tú, thì Cẩm Tú ném thật mạnh túi thức ăn vào mặt tên đứng cách xa cô, rồi co chân đá một phát vào háng tên đứng gần cô bằn