Quách TRường An dường như đã lâu lắm rồi không lên giường cùng với phụ nữ nào.
Rốt cuộc đã bao lâu? Không còn nhớ nữa. Không phải anh ta không muốn làm chuyện đó với phụ nữ, mà vì anh ta không muốn làm chuyện đó với vợ anh.
Năm nay, anh ta hai mươi bảy tuổi, cái tuổi mà người đàn ông sung sức nhất, và muốn làm chuyện ân ái nhất, nhưng anh ta lại không muốn làm chuyện đó với vợ mình.
Chuyện “yêu đương”với vợ dường như là một ác mộng với anh ta. Cơn ác mộng ấy là bởi anh đã nhìn trộm thấy một cảnh tượng dâm đãng. Không phải là nhìn trộm người khác, mà là nhìn trộm chính người vợ của mình.
Tối hôm đó anh đã phạm một sai lầm chết người. Tối đó, đáng lý ra anh phải trực đêm, nhưng đến gần giờ trực ban, anh đã xin phép cấp trên cho nghỉ để về nhà. Về nhà để làm gì, lúc này anh không còn nhớ lý do nữa, dù sao cũng là về nhà, về nhà của mình thì cần gì lý do.
Khi anh về đến nhà, đồng hồ trên tay đã chỉ mười hai giờ đêm. Anh tưởng tượng người vợ xinh đẹp của mình lúc ấy đang ngủ trên chiếc giường mềm mại, chiếc giường rất rộng, rất thoải mái. Anh có thể đặt mình lên giường, rồi khẽ gọi vợ. chiếc giường sẽ giống như con thuyền chòng chành, ôm trọn lấy hai người, rồi sau đó đưa họ đi du ngoạn trên biển, những con sóng miên man vỗ vào mạn thuyền. đó là cảm giác lắc lư khiền tâm hồn bay bổng…
Tưởng tượng đến dư vị ấy, đôi môi có cảm giác ngọt ngào, thôi thúc anh về nhà. Mở cửa, không có động tĩnh gì, anh nghĩ vợ đang say giấc. cánh tay trắng nõn nà đang thò ra khỏi chăn, mái tóc đen bóng đang thả bồng bềnh trên chiếc gối màu hồng. Chiếc gối cuộn quanh người cô. Đó là điều tất nhiên. Những đêm anh trực ban không về, người vợ chỉ có thể ôm chiếc gối ôm mà ngủ.
Nghĩ đến đó, anh cảm thấy chút áy náy. Một người đàn ông không thể hàng đêm ở bên cạnh vợ là rất đáng trách, không thể ôm vợ vào lòng mỗi đêm là điều đáng trách. Vì thế anh bước nhè nhẹ, sợ làm vợ tỉnh giấc, sợ làm vợ giật mình. Anh cảm thấy chút hối hận vì về nhà mà không gọi điện thông báo cho cô một tiếng, anh nên gọi điện thay vì lúc này về nhà làm cho vợ tỉnh giấc.
Nhưng có lẽ lúc đó anh không nên về thì tốt hơn. Tăng ca và trực ca đã làm anh phát chán với công việc ở sở cảnh sát này, anh có phần nghĩ sẽ nghỉ việc, nếu không vì mẹ thích anh làm cảnh sát, anh đã quyết tâm bỏ nghề. Ôm ấp những suy nghĩ trong lòng, anh khẽ khàng tiến về phía phòng ngủ, trong lòng đột nhiên cảm thấy bất an.
Bất an vì điều gì? Anh không biết, nhưng ngay sau đó anh đã nhận rõ điều khiến anh bất an.
Cánh cửa phòng ngủ không khép chặt, cũng không hẳn là mở, giữa hai cánh cửa còn để một khe nhỏ, vừa vặn cho một con mắt có thể nhìn xuyên qua, có thể nhìn bao quát cảnh tượng bên trong căn phòng. Quách trường An không phải là kẻ tiểu nhân, anh không nhìn trộm vợ mình, chỉ là khi bước đến cửa, bàn tay đã đặt lên cửa, chỉ cần đẩy nhẹ cánh cửa sẽ mở ra. Nhưng trong giây lát anh đã ngừng ngay tay lại.
Và sau đó, anh mãi mãi không mở cánh cửa ấy.
Đôi mắt anh vừa chạm khe cửa, và mọi hình ảnh thực tại của căn phòng đều thu vào tầm mắt mình.
Thực ra anh không cần nhìn cả căn phòng, chỉ cần nhìn tất cả những gì trên giường, là có thể hiểu lý do tại sao anh vô cùng vô cùng hối hận khi đột nhiên trở về nhà.
Trên chiếc giường rộng hai mét rưỡi ấy, trên chiếc đệm màu hồng phấn, không chỉ có mình vợ anh, mà còn có một người khác. Đó là một người đàn ông. Hai cơ thể đó đang quấn vào với nhau một cách điên cuồng, quấn quýt vào nhau như hai cây mây. Cảnh tượng ấy hiện rõ mồn một trước mắt anh, khiến đôi mắt như bốc hỏa, và cuối cùng ngọn lửa ấy chỉ có thể đốt cháy, làm đau đớn chính anh. Đọc truyện ngôn tình tại: WWW.Thichtruyen.VN
Anh không biết tại sao mình lại phải đứng nơi khe cửa ấy để chứng kiến tất cả, rồi mới bỏ đi. Anh rời đi cũng vẫn cái trạng thái lặng lẽ, không phát ra bất cứ âm thanh nào như khi anh trở về. dường như thời gian đang quay ngược trở lại. Sauk hi rời khỏi căn nhà của chính mình anh trở lại đồn cảnh sát, giống như anh chưa từng về nhà.
Ba ngày sau, anh không phải trực ban nữa. Anh về nhà, tắm và đánh răng, chuẩn bị đêm này lên giường cùng người vợ giống như đêm tân hôn. Kết quả, khi anh ngâm mình trong làn nước nóng, anh thấy lòng mình rất bình lặng, không có một chút kích thích muốn xung trận một đêm. Không định nghĩa được là anh ghét bỏ vợ mình hay ghét bỏ chính mình, một chút ham muốn với vợ cũng không còn nữa. Cuối cùng anh giả vờ nhận một cuộc điện thoại rồi vội vã đi khỏi nhà.
Lên giường cùng một người phụ nữ xa lạ ở khách sạn, huyết mạch trong cơ thể anh lại hò reo, đập loạn lên, tâm trạng anh lại sôi sục tới mức tưởng như có thể “quất ngựa truy phong”
Giường ở khách sạn không thể thoải mái mềm mại như ở nhà nhưng giúp anh tăng thêm sức lực. Chiếc giường cứng giúp anh có thể dùng toàn lực hơn khiến cho người phụ nữ đó như tê dại. Mỗi lần va chạm tưởng khiến anh có cảm giác thành công.
Cơ thể người phụ nữ đó mềm mại, da thịt đầy đặn. Không như cái thân hình gầy gò của vợ anh. Khi lên đến cao trào, anh cảm thấy sảng khoái. Cảm giác sảng khoái của một người đàn ông thực thụ, cảm giác sảng khoái phát tiết ra ngoài, cảm giác sảng khoái ấy hòa lẫn cả sự trả thù.
Bên ngoài cửa sổ, trời có lẽ đã sáng. Con đường được chiếu sáng bởi ánh đèn đường và đèn quảng cáo của các cửa hàng cũng đã sáng rõ, hình như trời đổ mưa. Mưa không to, mưa nhỏ, mưa bụi, mưa hắt vào những chấn song cửa sổ thậm chí không tạo ra bất kỳ âm thanh nào. Trên tấm kính rộng trong veo đọng những hạt nước li ti.
Bầu không khí như lẫn mùi mưa trong lành. Quách Trường An đứng trước cửa sổ, đôi mắt đầy tâm trạng nhìn ra bên ngoài. Người phụ nữ trên giường đã khoác áo đứng dậy, rút một điếu thuốc từ trong bao, đốt thuốc, rồi đưa điếu thuốc cho Quách Trường An. Quách Trường An nhận lấy điếu thuốc đứng trước khung cửa sổ hút
Ngoài trời thỉnh thoảng đưa lại một cơn gió, mang theo những hạt mưa nghiêng nghiêng hắt vào cửa sổ. Quách Trường An đứng bất động, điếu thuốc ngậm trên miệng đã bị thấm nước mưa, bên trong vẫn còn tàn lửa, nhưng cần người châm lửa mới có thể cháy tiếp
Người phụ nữ dựa vào ngực Quách Trường An, hút hết điếu thuốc, thỉnh thoảng lại ngáp dài nói: “Tôi phải đi đây, không phải anh chỉ cần tôi một đêm sao?”
Quách trường An lúc này mới bước ra từ ký ức. Anh hiểu người phụ nữ có ý gì, nhìn cái cách cô ta mặc quần áo, cái dáng vẻ cô ta hút điếu thuốc, đôi chân mày của cô ta…mấy năm trời làm công an, nhìn phụ nữ trên đường, anh biết đâu là gái đứng đường, đâu là gái phòng hát, đâu là gái làm ở quán massage, đâu là người phụ nữ của gia đình. Người phụ nữ ở trong phòng anh lúc này, anh hiểu là kiểu phụ nữ “ăn bánh trả tiền”
Anh rút tiền từ trong ví, dính cả chiếc thẻ công an. Anh cảm thấy xấu hổ, lập tức nhét chiếc thẻ sâu vào trong ví.
Người phụ nữ cầm lấy tiền rất nhanh rồi biến mất khỏi căn phòng. Cửa sổ vẫn luôn mở nên cái dư vị của hai người nam nữ vừa quấn quýt bên nhau nhanh chóng tan biến. Nhưng trong khứu giác của mình Quách Trường An vẫn ngửi thấy hương vị ấy. Đó là thứ mùi vị của sự đồi trụy.
Từ trước tới giờ, anh không muốn nhớ lại cảm giác của phút giây ngày hôm ấy. Đó là thứ cảm giác bị sỉ nhục, thất vọng và phẫn uất. Thậm chí anh cảm thấy mình rất kỳ quặc, cho dù trong lòng có cảm giác ấy nhưng anh không hề có suy nghĩ trả thù.
Một chút oán hận cũng không có, anh không hề hận vợ mình.
Anh bắt đầu làm thêm giờ đến kín mít thời gian, đi công tác, trốn tránh khỏi gia đình, anh không muốn đối diện với đôi mắt đầy nghi vấn của vợ, càng ghét hơn khi nhìn thấy bộ dạng như vô tội của cô ta. Cô ta vô tội, vậy Quách Trường An, anh bị vợ cắm sừng thì là có tội sao? Anh thậm chí không muốn tìm hiểu người tình của vợ mình là ai, cho dù là ai đi nữa thì người đàn bà này dường như cũng chẳng có quan hệ gì với anh.
Còn một lúc nữa trời mới sáng, Quách Trường An bước ra khỏi khách sạn, đi ra con đường lớn.
Đầu óc vẫn còn uể oải, có chút chống chếnh. ANh đút hai tay vào túi quần, băng qua đường, chuẩn bị tìm một quán bán hàng đêm, uống một bát canh thập cẩm hoặc là hai chai bia. Anh không muốn mình lại nhớ chuyện của người vợ cũng như sự phóng túng của bản thân đêm nay, những thứ khiến anh phải kìm chế, xấu hổ. Những cảm giác khoan khoái rất nhanh bị cảm giác tội lỗi thay thế. Sự thoải mái của cơ thể so với áp lực tinh thần, áp lực tinh thần có chút nặng nề hơn. Sự sung sức của anh trước đó cũng khiến anh cảm thấy xấu hổ bởi anh không tìm đúng người.
ở cùng với người phụ nữ như thế nào thì được coi là tìm đúng người? anh cứ nghĩ mãi câu hỏi ấy, anh đột nhiên băng qua đường, đi đến con đường đi bộ đối diện. Lúc này, bàn tay đặt trong túi quần anh đột nhiên chạm phải chiếc điện thoại, chiếc điện thoại rung bần bật không ngừng.
có tin nhắn đến, Quách Trường An nghĩ đó là bạn bè hoặc là đồng nghiệp ở sở cảnh sát, hoặc cũng có thể là anh bạn Tiểu Mã, mở chiếc điện thoại, nhìn thoáng qua, anh không khỏi bất ngờ mở to đôi mắt.
một bức ảnh ai đó đã gửi tới, Trong bức ảnh là một người đàn ông với một người phụ nữ đang chăn gối với nhau. Người phụ nữ kia anh không nhớ rõ, nhưng người nam giới anh quen, anh quá quen. Bởi đó chính là anh!
anh hoang mang nhìn hình ảnh anh dũng của bản thân trong chiếc điện thoại, sau đó đút tọt chiếc điện thoại vào túi giống như kẻ phạm tội. Nhìn trái, nhìn phải, nhìn phía sau, anh cúi đầu bước nhanh.
Là ai đang đùa, ai đang “chơi” mình đây? Quách Trường An không sợ cái trò bẩn thỉu này. Chỉ là cảm giác mình ở chỗ sáng, người ta ở chỗ tối không tốt chút nào, điều này khiến anh không thể đoán biết chính xác ý đồ của kẻ thù mình. Anh thích mình có thể nắm bắt được cục diện, nhưng trong trường hợp này anh chẳng thể nắm bắt được gì, đó là điều khiến anh không thấy thoải mái.
Chiếc điện thoại đổ chuông, lần này không phải là tin nhắn mà là cuộc gọi của anh bạn Tiểu Mã.
“Trường An, có tin mới.” Tiểu Mã nói, “Cậu có quen Âu Thế Hằng của Tam Giang không?”
“Nếu anh không bận, ra đây uống rượu với em, em đang ở cửa siêu thị ngầm chỗ ngã tư.” Quách Trường An đi đến cửa siêu thị, dùng cà vạt chắn gió, anh châm một điếu thuốc. Nghĩ đến cái anh bạn không đẹp trai mà anh vẫn thường gọi là Tiểu Mã, anh không khỏi bật cười.
Còn nhớ cái biệt danh Tiểu Mã được lý giải như thế này: “Bản sắc anh hùng, Tiểu Mã Ca có ai mà không biết? vợ tôi thích xem nhất là thể loại phim này, tôi chính là Tiểu Mã Ca, cô ấy đương nhiên là thích tôi rồi, thậm chí tối đến, lên giường, cô ấy càng không thể không thích tôi.”
Đàn ông con trai khi ngồi với nhau không nói đến những chuyện chính trị như chiến tranh vùng vịnh Trung Đông thì cũng ngồi nghêu ngao chuyện bản thân oai phong như thế nào trong chuyện chăn gối, trong đời đã hạ gục bao nhiêu người con gái. Tiểu Mã Ca cũng gần như vậy. Hay nói, nhưng theo như Quách Trường An quan sát thì những lời anh ta nói đều không thật
2
“Còn nhìn gì nữa, vừa giày vò cả đêm rồi vẫn chưa nhìn đủ sao?”
Người phát ra câu nói ấy là Kỷ Viễn. Anh nói với Tiểu Ngư đang dựa vào khung cửa sổ nhìn xuống bên dưới.
Tiểu Ngư đứng ở cửa sổ tầng hai của quán rượu, nhìn xuống đường. Những cơn mưa nặng hạt vẫn đang rơi, một bóng dáng cao lớn lướt qua đường, đi đến co