“Em muốn nói là anh đối với em.” Nước mắt của Tiểu Ngư gần như sắp rơi xuống. Cô quay người lại không nhìn Kỷ Viễn nữa. Phụ nữ khi rơi lệ, vừa muốn người khiến mình rơi lệ phải nhìn thấy nhưng lại dấu giếm không cho anh ta thấy.
“Đừng tỏ ra oan ức nữa, cuối cùng không phải là anh đã tìm người khác thay thế em sao?” Kỷ Viễn nói, vừa nói vừa vứt lon nước ngọt về phía Tiểu Ngư. Anh ta tự mở chai bia, vừa hút thuốc vừa uống bia.
“yên tâm đi, anh ta không nhận ra em đâu, anh ta không quay lại làm phiền em đâu.” Kỷ Viễn nói, uống ừng ực hết nửa chai bia. Nhìn Tiểu Ngư vẫn đứng nơi cửa sổ, anh tiến về phía cô, ôm lấy cánh tay cô.
“Đừng đứng mãi ở đó nữa, trời lạnh, rồi anh lại phải mua thuốc cho em.” Anh khuyên cô.
Tiểu Ngư quay người trở lại, dường như muốn thoát khỏi cánh tay đặt trên vai mình. Nhưng chỉ có cô mới biết, cô thích đôi tay ấy của Kỷ Viễn như thế nào, cô mong thời gian cứ kéo dài thật dài để đôi tay ấy vẫn mãi đặt lên vai cô. Đáng tiếc, vừa nghĩ đến đó thôi, Kỷ Viễn đã buông tay khỏi vai cô, tiếp tục uống bia.
Uống rượu tốt hơn phụ nữ không? Có sức hấp dẫn không?
“Anh biết đấy, em vì anh làm mọi chuyện, từ trước đến giờ không sợ bất cứ điều gì.” Tiểu Ngư nhỏ nhẹ nói, gần như chỉ mình cô nghe thấy.
“Em lẩm bẩm gì vậy?Đã nửa đêm rồi, đi ngủ thôi, yên tâm, cái tên đó nếu dám tìm em làm phiền, anh sẽ có cách đối phó với hắn.” Kỷ Viễn nói, giũ bỏ đôi giày, nằm trên chiếc ghế sofa, nửa nằm nửa ngồi, chai bia đã uống hết, vỏ chai đặt trên bàn, một tay vẫn kẹp điếu thuốc.
“Anh không nên gửi bức ảnh đó cho anh ta.” Tiểu Ngư bắt đầu lẩm nhẩm. “Vốn không phải là lỗi của anh ta, làm như thế thật sự rất quá đáng, khiến em cảm thấy anh có phần hơi quá. Kỷ Viễn, anh có bao giờ nghĩ, nếu một ngày anh cũng bị người khác mưu đồ như thế, anh sẽ dừng lại ở đó không? Anh có thể sẽ nghĩ rất nhiều cách để đối phó với kẻ có âm mưu với mình. Cứ thử đặt vào vị trí của anh ta, loại người này, theo em nghĩ, anh cần phải cẩn thận…” Nói tới đây, Tiểu Ngư quay đầu lại vẻ lo lắng, nhìn Kỷ Viễn của cô đang nằm nghiêng ngả ngủ say trên sofa.
Tiểu Ngư ngồi im lặng hồi lâu. Sau khi xác định tiếng ngáy nho nhỏ của Kỷ Viễn, cô mới đi về phía anh. Tiếng thở của Kỷ Viễn là do tư thế nằm nghiêng. Cô dùng hết sức mình, đặt anh nằm ngay ngắn lại trên sofa. Cô với chiếc áo choàng trên móc quần áo, nhẹ nhàng đắp lên người Kỷ Viễn.
Cảm thấy hơi lạnh vai, cô mới nhớ ra cửa sổ vẫn chưa đóng. Cô nhẹ bước tiến về phía cửa sổ, bên ngoài đêm đã về khuya, người đàn ông dáng người cao to đã không còn ở cuối con đường đi bộ. Nghĩ rằng chắc chắn bức ảnh với cảnh đêm muộn màng và cuộc ái ân đêm qua sẽ khiến người đàn ông ấy kinh ngạc. Khi đó, sức lực của anh ta vây lấy cơ thể cô thật lớn. cô thậm chí có chút cảm giác toàn thân mềm nhũn.
Giá mà vòng tay ấy là của Kỷ Viễn thì tốt biết bao.
Đóng cửa sổ lại, kéo rèm, trong căn phòng đột nhiên tĩnh lặng. Tiểu Ngư đến bên Kỷ Viễn, nhẹ nhàng quỳ gối xuống, mặt đối mặt quan sát diện mạo của Kỷ Viễn trong bóng tối. Lông mày rậm và đen tựa như đôi cánh sắp bay đi. Vầng trán rộng, giống như con người không bao giờ có tâm sự. Mũi rất thẳng, đôi môi dày mà rộng. Nếu như cô đặt đôi môi mình lên, có lẽ không khỏa lấp được hết.
Đôi môi người vợ mới cưới của Kỷ Viễn sẽ lấp đầy chăng?
Tiểu Ngư đưa tay muốn chạm lên đôi môi của Kỷ Viễn trong bóng tối, cô đưa ngón tay ra, chỉ dám chạm nhẹ một chút rồi lại vội vàng rụt tay lại. Sau đó cô lại nhẹ nhàng đưa ngón tay đặt lên môi mình. Đây cũng coi như một nụ hôn. Lòng cô xao động, nhưng cuối cùng cô lại bước ra khỏi phòng
Hành lang của quán rượu đột nhiên tĩnh lặng và thoáng đãng vô cùng. Tiểu Ngư nhẹ nhàng đi hết hành lang, khi bước tới thang máy, cô không đi xuống mà đi lên tầng thượng. Từ trong thang máy bước ra mới cảm thấy những hạt mưa bay ngoài trời mượt như nhung, giống như một vật thể lạ sải đôi cánh bay, vừa lạnh và ấm, cảm giác thật kỳ lạ.
Cô ngồi lên một hòn đá. Hòn đá ngấm nước mưa hơi trơn và lạnh, chiếc váy của cô phút chốc đã ngấm nước. Tiểu Ngư thích cảm giác lạnh buốt lúc này. Cô tên là Tiểu Ngư mà, nghĩa là thích những thứ có liên quan tới nước, đến mưa, đến biển.
Cô rút điện thoại ra, lắng nghe động tĩnh bên trong và bên ngoài tòa nhà. Bên trong tòa nhà, tiếng hát vẫn còn vang vọng, mang theo sự mệt mỏi và cả sự thác loạn. Bên ngoài, tiếng bánh xe ma sát với đường phố nghe chan chat, cùng với đó là âm thanh của mưa, một không gian quá hoàn hảo, rất thích hợp để nghĩ về những tâm sự cất giấu trong lòng.
Tiểu Ngư quay số điện thoại, cô nói vào điện thoại bằng giọng nhỏ nhẹ: “A lô, chào chị, em là Tiểu Ngư, chị có nghe em nói không, đêm nay trời đổ mưa, ở chỗ chị có mưa không? Hôm nay em đã khóc, đúng, em đã khóc vì anh ấy. Chị biết không, anh ấy đã bảo em đi tiếp một vị khách trong quán. Chị biết tiếp một vị khách có nghĩa là gì không? Không phải là uống rượu, không phải là ca hát, mà là ngủ với vị khách đó….Nhưng em yêu anh ấy, tình yêu không có thuốc chữa, em thực sự không thể hận anh ấy. Bởi vì đến phút cuối, khi em chuẩn bị giúp người khách cởi bỏ cà vạt thì anh ấy bước vào lôi em ra ngoài, để một người phụ nữ khác thay thế em. Em đã nghĩ rằng, anh ấy vẫn còn quan tâm đến em, để ý đến em, không để em phải ấm ức để em phải ấm ức để đi phục vụ một người đàn ông khác.”
3
Cẩm tú lúc này đang ngủ thì bị điện thoại của Tiểu Ngư đánh thức.
Có thể hình ảnh của Tô Gia Văn trong Thần Mê Thạch ít nhiều cũng khiến cô sợ hãi, bởi thế về tới nhà rồi mà mãi cô không thể nào ngủ được. Cuối cùng, khi cô đã mơ màng chìm vào giấc ngủ thì Tiểu Ngư gọi điện thoại tới. Cô sợ tiếng điện thoại sẽ đánh thức ba người bạn gái cùng phòng đang ngủ nên đành khoác vội áo bước ra ngoài hành lang.
Màu vàng cam của ánh đèn hành lang phủ lên bức tường trắng. bức tường bị lột trần nham nhở. Cửa sổ ở phía cuối hành lang vẫn còn mở. Cẩm Tú dựa vào cửa sổ nói chuyện với Tiểu Ngư. Trời đang mưa, khi Tô Gia Văn tiễn cô về, trời vẫn chưa mưa. Lúc này, cô đưa tay ra hứng mưa, tay chạm vào những hạt mưa bay mát lạnh.
“Em không thể hận anh ta.” Tiểu Ngư nói trong tiếng khóc nức nở.
Lúc này đây, tinh thần Cẩm Tú cũng bị tổn thương, nên không biết nên khuyên Tiểu Ngư – người con gái cũng bị tổn thương như cô điều gì.
“Em có thể thử, hãy rời xa anh ta.” Cẩm Tú nói, cô thừa hiểu rằng người con gái đã rơi vào biển tình sẽ rất khó để tự mình đứng dậy.
“Em không thể rời xa anh ta, em đến là vì anh ta, giờ làm sao có thể rời xa anh ta được.” Tiểu Ngư dường như đang bị kích động.
“Vậy thì hãy chia sẻ cách nghĩ của mình với người mình yêu.” Cẩm Tú chỉ có thể nói như vậy
“Không được, nếu nói ra, em sẽ không còn được ở bên cạnh anh ấy nữa.” Tiểu Ngư nói cũng đúng. Biện pháp của Cẩm Tú không phải là cách tốt.
“Em nghĩ, nghĩ là, sẽ tìm vợ của anh ấy nói chuyện.” Tiểu Ngư đột nhiên nói.
“Không được.” Cẩm Tú như đột nhiên ý thức được điều gì lập tức phản ứng. Nói xong mới nghĩ mình đã can thiệp quá sâu.
Điều này không tốt. Người dẫn chương trình của chuyên mục tâm tình, điều tối kỵ nhất là đi quá sâu vào đời tư của thính giả. Nếu như đi quá sâu, bạn sẽ trở thành người dẫn chương trình thất bại. Chỉ có cách vừa gần vừa xa thì mới giữ được chính mình, mới có thể nói những điều cần nói, giữ khoảng cách là cách trao đổi thông tin tốt nhất.
“Tại sao lại không được ạ?” Tiểu Ngư đột nhiên phản biện lại câu trả lời của Cẩm Tú.
“Ý chị là, đây không phải là biện pháp tốt nhất. Người đàn bà kia vô tội, cô ấy không có liên quan đến sự việc này.” Cẩm Tú từ từ giảng giải, ý đồ giải thích cách nghĩ của mình cho Tiểu Ngư. “Em yêu một người không có quyền yêu em, đây là chuyện của em với người đàn ông đó. Tốt nhất em không nên đến làm phiền người phụ nữ vô tội kia. Hãy bình tĩnh lại, em sẽ hiểu ra mọi thứ”.
Cẩm Tú đột nhiên cảm thấy cạn lời. Tình cảm là thứ không có hình dạng, không có bất cứ quy luật nào, con gái đấu tranh vì tình yêu của chính mình, không có gì đáng trách, chỉ là cô ta chọn sai đối tượng. Nhưng trong tim cô ta, cô chỉ cần nhận biết có hay không người mình yêu, không cần để ý đến liệu rằng đối tượng đó có quyền để được yêu.
Điện thoại của Tiểu Ngư lạo xạo rồi tắt phụt. Cô không gọi lại cho Cẩm Tú nữa. Cẩm Tú nhìn vào màn mưa với vẻ mặt thất thần. Cô thực sự rất mệt, muốn vào phòng ngủ, cô đột nhiên rùng mình. Vừa rồi giọng nói của Tiểu Ngư thật quen tai. Không phải cảm giác quen thuộc vì hai người đã gọi điện cho nhau hai lần, mà bởi vì hình như không lâu trước đây cô đã nghe thấy tiếng nói này. Cũng có thể là do quá mệt và buồn ngủ, cũng có thể do gần đây đầu óc có chuyện không tốt, càng vội vàng muốn nghĩ nhưng lại không thể nhớ nổi giọng nói ấy. đúng lúc này, lại có một cuộc điện thoại gọi tới,cô cho rằng đó là Tiểu Ngư, nhưng trong điện thoại là giọng nói ngạo mạn của Tả Thi Giao.
“Đêm nay ở Thần Mật Thạch, có bao nhiêu cám dỗ?” Tả Thi Giao hỏi một cách thẳng thừng, khiến Cẩm Tú cảm thấy trên đời này lắm chuyện nhất không phải là đàn bà mà là ông chồng lão Hắc của Tả Thi Giao.
“Lão Hắc nói với cậu phải không, bạn tớ mời đến đó. Tớ trông thấy lão Hắc đi cùng với bạn anh ta đi đến đó, bạn của lão Hắc không phải là loại tầm thường đâu, cũng khá đẹp trai đấy.” Cẩm Tú không thích người khác hỏi chuyện công việc của mình, vì thế cô tập trung sự chú ý của tả Thi Giao về phía một anh chàng đẹp trai. Tả Thi Giao từ trước tới giờ thích nhất mấy anh chàng đó.
“Cậu nói có phải là Tống Đoạt, khách hàng của Lão Hắc phải không? Tớ cũng nghe người ta nói anh ta rất đẹp trai.” Tả Thi Giao đột nhiên cười một cách bí hiểm rồi nói: “Được rồi, không chất vấn cậu nữa, ngày mai tớ gọi lại.”
Vừa sáng sớm hôm sau, Tả Thi Giao đã gọi điện đến, giống như chuông báo thức. Cẩm Tú ngủ không ngon giấc, đôi mắt cô thâm quầng, nhấc điện thoại.
“Buổi chiều cậu nghỉ làm sớm, tớ mời cậu đi ăn cơm.” Tả Thi Giao nói trong điện thoại, giọng nói đầy hoan hỉ.
“Ăn uống gì, tớ đang mệt muốn chết đây, mấy hôm rồi tớ ngủ không được ngon.” Cẩm Tú bị bệnh mất ngủ, huống hồ đêm qua ngủ không sâu, ngủ không đủ.
“Ngủ gì mà ngủ. Tớ báo cho cậu tin này, hết giờ làm tớ lái xe đến đón cậu.” Mới chỉ có vài ngày, Tả Thi Giao đã trở thành vợ của đại gia. Còn nhớ ngày mới học lái xe, cô từng mơ tưởng huyễn hoặc rằng: “Cậu yên tâm, chỉ cần tớ học được lái xe, sau này nhất định có xe để lái. Chỉ cần tớ muốn gả mình cho một gia đình giàu có thì sẽ có người tới lấy tớ.”
Cẩm Tú lúc ấy còn hài hước nói: “Với lý luận của cậu, chỉ cần có ước muốn là tổng thống sẽ ngay lập tức trở thành tổng thống, chỉ cần ước muốn là thủ tướng thì có thể làm thủ tướng, đúng là mơ mộng hão huyền.”
Tả Thi Giao không bị những lời nói của Cẩm Tú đả kích, vẫn cứ thi bằng lái ô tô, và bây giờ cô ấy đã thành công, cô ấy đã lấy được một người giàu có. Xem chừng mớ lý luận của cô ấy căn bản đã bước đầu trở thành hi