ược, ba đồng cũng không đi được, hôm nay không có hứng. Nếu tôi mà không có hứng chơi bài thì nhất định sẽ thua. Mà vụ làm ăn nào tôi biết mình thua thì tôi chắc chắn không làm.” Tô Gia văn nói nhỏ trong điện thoại.
Nhưng giọng của Tô Gia Văn rất đặc biệt. Từng chữ từng chữ giống như từng giọt nước suối nhỏ rót vào tai Cẩm Tú. Giọng nói này cho thấy cô ta là một người rất có chính kiến, không dễ bị người khác làm dao động.
Vì phụ trách chuyên mục hôn nhân gia đình nên Cẩm tú cũng nhớ được một số cách để hai vợ chồng chung sống với nhau. Trong một gia đình chỉ có thể có một người lên tiếng quyết định, hai con hổ không thể ở chung một núi, nếu như không phải chồng nhường vợ thì vợ phải nhường chồng, nếu không cuộc sống gia đình sẽ rất ngắn ngủi, thậm chí sẽ không thể duy trì được quá nửa năm.
Chỉ có thời gian, không gian mới có thể thể hiện được cái gọi là đạo lý và công bằng, ở những nơi khác, đặc biệt là cuộc sống gia đình cũng không thể nào thể hiện được bốn chữ ấy. bây giờ “luật rừng” được coi là sức mạnh trong các cuộc tranh chấp trong giới kinh doanh, giữa hai vợ chồng cũng như vậy, không phải anh phục tùng tôi thì tôi phải phục tùng anh, nếu không “chiến tranh” không dứt, cho đến khi một bên phục tùng bên kia hoặc là họ sẽ phải li hôn.
Nhìn hành động của Tô Gia Văn, nghe tiếng nói của cô, không biết chồng cô ta là người như thế nào, chắc là không quá độc đoán, nếu không thì không dám giấu mẹ mà chạy trốn cùng vợ, mà còn thuận theo ý bà đi tìm một cô bồ nào đó.
“Lão A tới rồi sao? Vậy thì để anh ấy đợi đi. Theo đuổi phụ nữ, nếu không biết chờ đợi, thì con theo đuổi ai. Tranh thủ về nhà mà ôm bà vợ của anh ta đi. ở đây, tôi có cả mỹ nữ, cả những mỹ nam, đương nhiên là vui rồi.” Tô Gia Văn bắt đầu tán tỉnh ve vãn người trong điện thoại. Nhắc tới mấy chàng mỹ nam, cô liếc mắt nhìn nhân viên massage số 45 đang mát xa cho cô.
Cẩm Tú nhìn thấy rõ ràng ánh mắt ấy. Ánh mắt của Tô Gia Văn không gì sánh kịp. dường như mọi chàng trai trên thế gian này khi bắt gặp ánh mắt ấy đều thất bại thảm hại, đều lập tức hạ vũ khí đầu hàng.
Chàng trai số 45 dường như rùng mình, sợ rằng Tô Gia Văn cứ nhìn anh ta như thế, anh sẽ không thể nào chú tâm vào công việc.
“Cuộc sống của tôi sung sướng như tiên, đẹp lắm, đẹp từ tâm hôn cho tới vẻ bề ngoài, ngưỡng mộ không, nếu ngưỡng mộ thì đến đây đi. Có một mỹ nhân và hai anh chàng đẹp trai ở đây, xem anh có diễm phúc không nào.” Dường như người ở bên kia là lão A.
Tô Gia Văn vừa tán tỉnh người trong điện thoại vừa chọc ghẹo nhân viên massage số 45. khi nhân viên số 45 massage chân cho cô, Tô Gia Văn cố ý không để anh ta làm. Đôi chân cô trắng ngần, thon dài, mềm mại đầy sức sống.
Chốc chốc số 45 lại đưa tay nhấc đôi chân của Tô Gia Văn lên, đặt vào trong lòng bàn tay và tiếp tục xoa bóp.
Cảnh tượng ấy hiển hiện trước mắt Cẩm Tú, Cẩm Tú cảm thấy có phần quá đáng. Nếu là cô, cô sẽ không làm thế.
Khi số 18 massage từ chân lên tới đầu gối, Cẩm Tú đã thấy khoảng cách giữa mình và người đàn ông đó quá gần. Khi số 18 đưa tay massage lên đùi cô, cô lập tức hạ chân xuống.
“Anh chỉ cần massage phần chân bên dưới là được rồi.” Cẩm Tú nói nhưng trong lòng vẫn sợ Tô Gia Văn nghĩ cô là quá bảo thủ, quá hiền lành, thế nên cô bèn nói: “Phần chân bên dưới của tôi máu lưu thông không đều, bác sĩ khuyên tôi phải massage phần bắp chân nhiều.”
Số 18 lại chuyển tay xuống phần bắp chân của Cẩm Tú.
Căn phòng có phần u ám, nhìn không rõ mặt người đối diện, những biểu hiện tình cảm trên khuôn mặt người khác lại càng mơ hồ hơn. Cẩm Tú nhìn không rõ sắc mặt của số 18, nhưng cô luôn có cảm giác dường như bàn tay massage của anh ta không được đều như lúc nãy.
Trong phòng treo vài chiếc tivi màn hình phẳng, những người ngồi nghỉ ngơi ở đây, người thì ngủ, người thì đang massage, người thì đang sửa móng chân móng tay, người lại đang xem tivi. Cảnh trên tivi lúc thì ban ngày, lúc thì đêm khuya. Khi trên màn hình xuất hiện cảnh ban ngày, ánh sáng hắt ra từ tivi soi sáng hơn căn phòng trong giây lát, trong khoảnh khắc ấy có thể nhìn rõ vẻ mặt của từng người.
Khi Cẩm Tú bảo số 18 massage phần bắp chân cho cô thì ánh sáng trên tivi hắt lại. Cẩm Tú nhìn thấy rõ vẻ ngượng ngùng trên khuôn mặt số 18, nhưng dường như vẫn có một chút khinh thường trên khuôn mặt ấy. Còn vẻ mặt của Tô Gia Văn là vẻ khiêu khích, ngạo mạn, ngang ngược, trên khuôn mặt của nhân viên số 45, thì hiện rõ vẻ vui mừng. Tuy ánh sáng chỉ lóe sáng lên trong giây lát rồi lại nhanh chóng bị bóng tối bao trùm, nhưng nó như lưỡi dao khắc vào kí ức Cẩm Tú. Đặc biệt là những nét biểu cảm trên khuôn mặt của Tô Gia Văn đã thay đổi đột ngột, sự thay đổi đột ngột chính là những sắc thái tình cảm bao trùm lên vẻ mặt của Tô Gia Văn.
Những sắc thái tình cảm ấy rốt cuộc là gì? Căm hận? trêu đùa? Không biết chừng là sự tổng hợp của tất cả những trạng thái tình cảm này.
Thái độ của hai nhân viên massage này cũng khiến cảm xúc trong Cẩm Tú thay đổi. Những ý nghĩ thơ ngây trong cô cũng biến mất. Để thử nghiệm phán đoán của mình, Cẩm Tú đã bảo nhân viên số 18 massage phần vai cho cô. Đôi tay của người đàn ông số 18 đưa lên đôi vai cô, ngón tay anh ta như vô tình lướt qua ngực của Cẩm Tú.
Cẩm Tú cảm thấy không thoải mái, không phải chỉ bởi vì cô bị tên 18 đó sàm sỡ, mà vì cô đã nhìn rõ bản chất của người đàn ông này, nhìn rõ bản chất của nghề massage. Cô cố gắng dùng giọng lạnh lùng và không thể hiện bất cứ cảm xúc nào để nói với số 18: “Phiền anh cho tôi một bình trà xanh.”
Số 18 nhẹ nhàng rời khỏi vị trí. Cẩm Tú thở phào. Trước mặt người nhân viên massage đó cô cảm thấy rất căng thẳng, bởi cô cảm nhận rất rõ ánh mắt sáng quắc của một con thú đang nhìn cô.
Còn Tô Gia văn như cá gặp nước, cả Tô Gia Văn và nhân viên massage đều thoải mái đùa cợt nhau như đang tắm trong gió xuân.
Massage hết một bài cần khoảng một tiếng. Cuối cùng cũng qua một tiếng kinh hoàng đó. Cẩm Tú cảm thấy mình có chút gì đó hơi cổ hủ, hơi bảo thủ, hơi ấu trĩ. Trước mặt Tô Gia Văn, cô thực sự rất ấu trĩ, ngây thơ, nhưng trong trường hợp này, cô không hi vọng mình trở nên quá thành thục.
“Anh đẹp trai năm nay bao nhiêu tuổi rồi?” Tô Gia văn vẫn đùa cợt với số 45.
“Tuổi của phụ nữ không tiện để nói cho người khác đúng không?” Giọng điệu số 45 đã không còn giống giọng điệu của nhân viên với khách hàng nữa, mà là giọng điệu khi một chàng trai nói chuyện với một phụ nữ.
“Để em đoán xem, chắc anh chỉ hai lăm thôi.” Tô Gia Văn nói.
“Tại sao lại đoán là hai lăm?” số 45 hỏi.
“Hai lăm tuổi là giai đoạn tuyệt vời nhất của một người đàn ông, anh có nghĩ thế không? Bây giờ mọi phần trên cơ thể anh đều đang ở giai đoạn tuyệt vời nhất.” Tô Gia Văn nói, ánh mắt thăm dò số 45.
Trời ạ, ánh mắt ấy ánh lên sự nóng bỏng.
Cẩm Tú không dám nhìn, thậm chí là không dám nghe. Tô Gia văn bây giờ không phải là người đã tâm sự với cô đó sao, sao giờ đây cô ta lại tỏ thái độ trêu ghẹo cả nhân viên massage.
Khi nhân viên massage thu dọn dụng cụ và chuẩn bị đi, Tô Gia Văn đột nhiên nói: “Chúng ta đi tắm nhé, mười phút sau anh đặt phòng rồi gọi điện cho tôi, nhớ đặt căn phòng to một chút, tôi không thích phòng nhỏ.”
Khi Tô Gia văn nói những điều này như thể một lát nữa chúng tôi vẫn cần massage, chỉ có điều lần massage này chắc không giống như lần vừa rồi. Lần này chắc là phải cởi hết quần áo ra mất. Câu nói của Tô Gia Văn khiến Cẩm Tú kinh ngạc đến sững người. Khi hai nhân viên massage đi khỏi đó, Tô Gia văn nhấc chén trà lên, chầm chậm thưởng thức, cô đặt chén trà xuống, ánh mắt đen láy nhìn về phía Cẩm Tú. Trong bóng tối, Cẩm Tú chỉ thấy tiếng nói nhè nhẹ của Tô Gia Văn, “Đợi em một chút, em đi tắm cái đã, chỉ một lát thôi rồi em sẽ quay lại.”
Tô Gia Văn ngồi dậy một cách tao nhã rồi lướt nhẹ qua chỗ Cẩm Tú. Tô Gia Văn đang đi đôi dép mà cô mang tới, không phải là dép trong phòng tắm. Tô Gia Văn đi trên tấm thảm nên không nghe thấy tiếng động gì. Cô nhẹ nhàng lướt qua tựa như một u hồn vậy. Nhưng khi Tô Gia Văn đi qua chỗ Cẩm Tú, Tô Gia Văn đưa một tay lên ấn nhẹ vào vai Cẩm Tú. Ý muốn nói Cẩm Tú hãy yên tâm, đợi một lát, cô sẽ nhanh chóng quay lại.
Tô Gia Văn rời khỏi căn phòng, bóng cô nhanh chóng mất hút sau cánh cửa, nhưng hương thơm trên người cô vẫn còn phảng phất, rất lâu sau đó mùi hương ấy vẫn còn, khiến Cẩm Tú cảm thấy như ánh mắt, khuôn mặt và sắc thái biểu cảm của Tô Gia Văn vẫn đang hiển hiện trước mắt.
3
Cẩm Tú bị Tô Gia Văn tác động không ít, tâm hồn cô như vừa trải qua một trận động đất, cô muốn tìm ngay một người để tâm sự. Bởi thế cô bèn gọi điện cho Kỷ Viễn. Điện thoại đổ chuông một hồi lâu mà không thấy Kỷ Viễn nghe máy.
Hai người đã hẹn trước với nhau, mỗi ngày sẽ gọi một cuộc điện thoại và gửi một tin nhắn. Thông thường buổi sáng khi thức dậy, Cẩm Tú sẽ nhắn tin cho Kỷ Viễn, Kỷ Viễn cũng sẽ trả lời tin nhắn đó của cô. Nội dung đa phần là: “Baby, baby nhớ anh rồi đấy.”, “Anh yêu đã dậy chưa?”, hoặc là câu chào buổi sáng. Buổi tối Kỷ Viễn sẽ gọi điện cho cô, hỏi cô ăn cơm chưa, muốn ăn gì, sau đó anh sẽ nói với Cẩm Tú rằng cuối tuần anh sẽ đưa em đi ăn nhé.
Những thứ mà Cẩm Tú thích ăn đều không quá đắt, lúc nào Cẩm Tú cũng nghĩ tới phải làm sao để hợp với túi tiền của Kỷ Viễn, chứ không phải cô ăn theo sở thích của mình. Một tin nhắn, một cuộc điện thoại đó là cuộc sống của vợ chồng cô và Kỷ Viễn. Đọc sách, viết bản thảo, tập thể dục, thời gian rảnh rỗi của cô đều đã được lên kế hoạch đầy ắp. Kỷ Viễn cũng thế, anh đang chuẩn bị cho kỳ thi, thi đủ thứ, anh đang nỗ lực vì muốn được thăng quan, muốn được đề bạt.
Điện thoại vang lên một hồi lâu, Kỷ Viễn mới nhấc máy.
“Có việc gì thế?” Giọng của Kỷ Viễn không bình tĩnh lắm, cũng không thân mật, hình như đang có việc gì rất vội, nghe giọng Kỷ Viễn lúc này như thể cuộc điện thoại của Cẩm Tú đã làm phiền tới công việc hiện tại mà anh đang làm.
“Không có việc gì thì không được gọi cho anh sao?” Cẩm Tú hậm hực.
Cô nhìn đồng hồ,đã chín rưỡi tối. Đối với một nhân viên văn phòng. Đáng lẽ giờ này đã phải chuẩn bị đi ngủ rồi mới đúng, có thế thì hôm sau mới có tinh thần đi làm. Giọng của Kỷ Viễn rất rõ ràng, chứng tỏ anh vẫn chưa chuẩn bị đi ngủ, dường như cũng không phải đang làm việc gì đó nhẹ nhàng, như đọc sách chẳng hạn, rốt cuộc Kỷ Viễn đang làm gì?
“Nếu không có việc gì thì đừng lúc nào cũng gọi điện như thế, nghe nói cước điện thoại lại tăng rồi đấy.” Tuy Kỷ Viễn đang nói đùa, nhưng với một người nhạy cảm với âm thanh như Cẩm Tú, cô vẫn có thể nhận ra sự chán nản trong giọng nói của anh.
Việc gì lại khiến Kỷ Viễn chán nản khi nhận được điện thoại của vợ trong khi mấy ngày anh mới gặp một lần? câu hỏi ấy cứ xoáy lấy cô, cô nửa đùa nửa thật nói với Kỷ Viễn: “Anh sợ tốn tiền hay là sợ em làm ảnh hưởng tới thời gian bí mật của anh thế. Bên cạnh anh không phải là có con bé nào đấy chứ?”
Cô vừa dứt lời, thì nghe thấy tiếng vọng lại từ đầu dây bên kia: “Anh, người ta đang gọi anh đấy, anh lên đi.”
Lúc đầu mới nghe giọng nói này, cô cũng không để ý, bởi cô chỉ để ý tới Kỷ Viễn. Kỷ Viễn không trả lời câu hỏi của Cẩm Tú, chỉ cười và đáp: “Em cứ đợi đấy, đợi lần sau anh gặp được em thì em xem anh sẽ trừng trị em như thế nào?