Kỷ Viễn chỉ vào ba người nói: “Tôi cũng không có ý gì, chỉ là lúc nãy trong phòng các người đánh tôi, bây giờ tôi trả lại thôi”.
Ba người không nói gì. Lời nói có trọng lượng thì chắc như đinh đóng cột, ngược lại thì có nói ra cũng chỉ mình nghe, vì vậy họ không lên tiếng.
Cẩm Tú tưởng rằng chuyện này như vậy là kết thúc, họ không đòi Quách Trường An ba nghìn tệ, Quách Trường An cũng không thể chủ động trả lại họ. Nhưng buổi chiều hôm sau, Cẩm Tú gọi điện cho Kỷ Viễn thì cô nghe thấy giọng nói vừa quen vừa lạ, nhưng nhất định không phải là giọng của Kỷ Viễn.
“Cô tìm Kỷ Viễn phải không?” Bên kia nói. Cái cách kết thúc câu nói khiến cô nhận ra đó là giọng Quách Trường An. Giọng anh ta thỏ thẻ, có chút gì kiêu ngạo lạnh lùng trong đó.
“Điện thoại của Kỷ Viễn sao lại ở trong tay anh?” Cẩm Tú hơi ngạc nhiên, Kỷ Viễn sao lại ở bên TRường An được?
“Điều này thì phải hỏi Kỷ Viễn.” Quách Trường An lạnh lùng, “nhưng tạm thời anh ta không thể nói chuyện với cô được”.
“Anh ấy sao rồi? Anh bắt anh ấy rồi à?” Khẩu khí của Cẩm Tú lúc này không còn thiện cảm như câu trước.
“Nếu anh ta phạm pháp nhất định tôi sẽ bắt anh ta.” Quách Trường An nói: “Anh ta đánh nhau, nên bị bắt”.
Cẩm Tú nhanh chóng hiểu ra cục diện trước mắt, không biết rốt cụộc vì lí do gì mà Kỷ Viễn bị bắt vào đồn, nhưng tóm lại bây giờ Kỷ Viễn đang trong tay Quách Trường An.
“Cô tìm Kỷ Viễn có việc gì, khi nào thuận tiện tôi sẽ nói lại với anh ta.” Giọng Quách trường An vẫn từ cao xuống thấp.
“Tôi không tìm anh ta, tôi tìm anh.” Cẩm Tú nói, nói xong cô mới cảm thấy câu này có chút ngờ nghệch, nhưng cô nhanh chóng tự vệ cho mình. Đúng, phải tìm Trường An, ít nhất là cô có ba việc phải nói rõ ràng với anh ta.
“Tìm tôi à, cô có việc gì thì nói đi.”
“Chuyện này không nói qua điện thoại được, anh ra ngoài rồi chúng ta nói chuyện.”
“Nhưng tôi vẫn còn phải làm việc….” Quách trường An cố ý kéo dài giọng, khiến Cẩm Tú cảm Thấy dường như anh ta đang rất khó xử, không có thời gian tiếp chuyện cô.
“Vậy thì tôi đến đồn tìm anh”. Cẩm Tú nói.
“Nhưng tôi sắp hết giờ làm việc rồi.” Anh ta nói, rõ ràng là anh ta không đồng ý để Cẩm Tú đến chỗ làm việc của anh ta thăm dò.
“Vậy anh thử nói xem nên làm thế nào, dù gì thì lúc này tôi phải gặp anh.”
“Tôi vẫn chưa ăn cơm.” Anh ta đáp lại.
Cẩm Tú nói rất hồ hởi: “Tôi mời anh, anh muốn đi đâu ăn?”
Quách Trường An nói đến một cái tên, khách sạn Tam Giang. Nếu như ở Bắc Kinh, có khi anh ta dám nói đến cả Trung nam Hải.
Cẩm Tú nói: “Hai mươi phút sau chúng ta gặp nhau tại đó, tôi sẽ đặt phòng.”
Cẩm Tú nghĩ kỹ rồi, cho dù Quách Trường An có muốn đến nơi tiếp đón khách cấp quốc gia thì cô cũng sẽ đáp ứng. Trong bữa ăn, sau khi đã nói hết những việc cần nói, nhất định sẽ không tìm chỗ thoát thân. Bữa ăn cô cũng sẽ không gọi nhiều món, cô sẽ gọi đủ ba nghìn tệ, cô muốn xem trong túi của anh cảnh sát này có ba nghìn tệ hay không.
2
Trong khi đó, trong nhà vệ sinh ở góc trong cùng của hành lang Kỷ Viễn đang hút thuốc, hai chân dựa vào bờ tường, hai tay chống xuống nền nhà màu vàng, đầu cách mặt đất ba tấc, trong tư thế “trồng chuối”. Nhưng khi khói thuốc còn chưa bay hết thì làn khói khác từ trong mũi Kỷ Viễn đã bay ra.
Kỷ Viễn đổi tư thế, hai chân đụng phải bóng đèn trên tường. Tiếng kêu không to lắm nhưng vẫn khiến những cảnh sát tuần tra bên ngoài hành lang chú ý, nhìn thấy bộ dạng Kỷ Viễn kỳ lạ, anh ta lắc đầu, nói vọng vào bên trong: “Nghiêm chỉnh một chút đi, đừng có làm vỡ đèn đấy”.
Kỷ Viễn bỏ điếu thuốc đang ngậm trong miệng ra, thì thầm: “Ông mày tự đến đây, không muốn ở lại nữa, sẽ đi khỏi đây ngay bây giờ”.
Bỗng dưới giày của anh vang lên tiếng “bíp bíp”, hình như là tiếng điện thoại rung. Mắt anh ta sáng lên.
Một chiếc đã nộp cho Quách Trường An, vẫn còn chiếc này, không thể cứ ngồi trong đồn mà không liên lạc gì với thế giới bên ngoài, thế thì buồn chết mất.
Anh thò tay kéo chiếc giày lại, vừa liếc qua cửa sổ, vừa rút chiếc điện thoại ra, vỏ chiếc điện thoại như sắp rơi ra vậy. Con số hiển thị trên màn hình khiến Kỷ Viễn cảm thấy rất kỳ lạ. Anh nghe máy thì là của một cô gái.
“Anh đang ở đâu đấy?” Cô gái hỏi.
“Tôi đang trong đồn cảnh sát, cô tin không?” Kỷ Viễn hạ giọng.
“Không tin”.
“Không tin mà cô còn nghe tôi nói à?”
“Nhưng tôi thích nghe anh nói dối.”
Kỷ Viễn cười. “Tôi đang tập “trồng cây chuối”, cô tin không?”
“Tôi không tin, nghe anh thở hổn hển như vậy, anh không làm chuyện gì hay ho đấy chứ?” Cô gái cười, rõ ràng là cô đang đùa.
“À tôi đang làm chuyện hay ho đấy, tập thế nghiêng người, lần này thì cô tin chứ?” Kỷ Viễn cười.
“Trời ạ, định lừa ai chứ, vợ anh đang đi làm, anh có thời gian nhưng cô ấy không có thời gian để ý đến anh đâu.” Cô gái kia vẫn tiếp tục ý bậy bạ. Mặc dù miệng nói là không tin nhưng cô bắt đầu lên giọng, trong lòng đã có chút ghen tỵ.
“Tưởng cô có học vấn, thế mà lại hạ thấp bản thân thế à. Tôi tập thế nghiêng mình thì sao nhất thiết phải luyện cùng vợ tôi chứ, chỉ cần cô gái nào đẹp hơn cô tôi đều có thể đưa đến đây để luyện cùng.” Kỷ Viễn nói.
“Kỷ Viễn, anh sẽ không được chết yên ổn đâu.” Có tiếng gì đó vang lên, kèm theo là lời nguyền rủa đầy tức giận, bên kia cúp điện thoại. Kỷ Viễn không nhịn được cười khúc khích, anh ta giữ nguyên tư thế cho đến khi hai tay mỏi như rồi ngã xuống đất.
Tiếng động trong phòng to quá, cảnh sát ngoài hành lang ngó qua cửa nhìn Kỷ Viễn, gõ cửa nói: “Nghiêm túc đi, anh tưởng đây là khách sạn à, làm gì mà ầm ĩ thế?”
Kỷ Viễn nhanh chóng giấu điện thoại vào trong tay áo, vẫn tươi cười như không có chuyện gì xảy ra. Anh ta liếc mắt nhìn ra phía cửa, thấy cảnh sát đi khỏi liền lấy điện thoại ra xem giờ, thì thầm, “Đến lúc rồi”. Sau đó anh ta lấy số của một người tên là Đâò Tự từ danh bạ đen, và bấm nút gọi.
Bên kia nhanh chóng nhận điện thoại.
“Kỷ Viễn à, chuyện gì vậy? Mày bao nhiêu tuổi rồi mà còn đánh nhau, thôi ngoan ngoãn ở trong đó đi. Mày cũng biết hưởng hạnh phúc đấy nhỉ, vào đấy một mình, bỏ rơi tao bên ngoài, mày có thấy vui không? Không có việc gì làm thì đánh nhau à? Tám tuổi còn tè dầm, nghịch bùn đất? đánh nhau à? Sao không đánh cho rơi đầu ra?” Tiếng một người đàn ông thô bạo vang lên.
Kỷ Viễn xoa mép, hạ giọng: “Mắng như thế đã hết giận chưa? Nếu chưa hết thì tiếp tục mắng đi.”
Bên kia vẫn bực tức nói: “Tao nói cho mày biết, nếu như chuyện làm ăn lần này có vấn đền gì, thì đừng có trách tao lấy mày ra chết thay.”
Kỷ Viễn vẫn nói nhỏ: “Mày cứ vui vẻ một mình đi, tao không giành miếng cơm của mày đâu, bao nhiêu mày ăn hết, sướng thế còn gì. Nói vào chuyện chính đi, tao đang nói dối cảnh sát đi vệ sinh để gọi điện cho mày đấy, nhanh lên, không có thời gian nghe mày lèm nhèm giọng đàn bà thế đâu.”
“mày vào trong ấy rồi thì ai phối hợp với tao chứ?” Đào Tử vẫn chưa nguôi giận.
“Nếu sợ thì đừng có đi nữa, lằng nhằng cái gì. KHông có tài cán gì thì đừng có làm cái gì cả, không có gan lại còn đòi làm chuyện động trời, Đào Tử, mày hám tiền đến hoa mắt rồi, hay là nhanh chóng gióng la thu binh.” Kỷ Viễn tức giận nói.
Đào Tử không nói gì nữa.
“Nhanh chóng nói chuyện chính đi, mày tưởng tao vào đồn cảnh sát để nghỉ ngơi à? Tao sắp giải quyết xong “nỗi buồn” rồi, nếu không chui ra cảnh sát lại đến gõ cửa.” Kỷ Viễn tự tạo ra không khí căng thẳng. bên ngoài hành lang có tiếng bước chân cảnh sát đang tiến lại gần.
“Ông nội à, ông nói xem nên làm thế nào bây giờ?” Đào Tử nói, “Đã cưỡi trên lưng hổ rồi, nếu tao có thể xuống được thì đã xuống từ lâu rồi, còn tìm mày giúp à?”
Kỷ Viễn nói: “Thì mày cứ giả vờ là chưa góp đủ tiền, anh chị em gì đó bị tai nạn, phải dùng đến.”
“Cái ý này của mày cũng ác thật đấy, anh chị em nhà mày mới bị tai nạ ấy.” Đào Tử phẫn nộ, lúc sau lại nói: “Có lẽ cũng chỉ còn có chiêu này thôi.”
Cúp máy, Kỷ Viễn ngồi trên mặt đất, tựa vào tường, trong lòng sung sướng nghĩ, thằng khờ, việc này mà cũng tìm tao à, tưởng là tao cũng ngốc giống mày sao, đi tìm tổ tiên nhà mày ấy.
Cảnh sát bên ngoài đá đá vào cánh cửa nói: “Nghiêm túc đi, đừng có làm ồn nữa.”
Kỷ Viễn hừm lên một tiếng, hai tiếng nữa, cho dù đây có là Khai Quốc Yến đi chăng nữa thì cũng không giữ nổi ông đâu.
3
Tại khách sạn Tam Giang, Quách TRường An đến chỗ hẹn đúng giờ.
Cẩm Tú tính toán đúng, anh ta sẽ đến. Bây giờ anh ta đã là cảnh sát rồi, bắt được Cẩm Tú “mua bán dâm” có thể làm cho anh ta mở mày mở mặt, và cũng khiến cô mất mặt, anh ta nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Quách TRường An lại không gọi món nào quá đắt trong thực đơn, Cẩm Tú vì muốn gọi đủ ba nghìn tệ nên đặc biệt gọi một chai Mao Đài.
“Rượu này đắt thật…” Quách Trường An nhìn chai rượu.
“Tôi nhớ khi còn nhỏ, anh uống trộm rượu của bố anh, bị ông phạt quỳ trong tuyết lớn”. Cẩm Tú gợi nhớ đến chuyện ngày xưa.
Quách Trường An cười, ánh mắt không còn vẻ cao ngạo bình thản nữa, thay vào đó là sự ngại ngùng, nhưng cái khoảnh khắc chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Quách Trường An khi cười còn khó coi hơn lúc anh khi không cười nữa. Anh ta cao 1m85. Cẩm Tú đứng trước mặt anh ta trông thấp hơn nhiều, khi nói chuyện cô phải ngẩng mặt lên mới có thể tiếp lời được với anh ta. Cẩm Tú không hiểu tại sao, khi tốt nghiệp phổ thông anh ta không cao như vậy, sau mấy năm học cảnh sát anh ta đã cao hơn rất nhiều, đúng thật là “dị nhân”
Cẩm Tú cũng biết uống chút rượu, nhưng cô uống được đến mức nào? Kỷ Viễn uống rượu trắng được nửa lít không thấy say, còn Cẩm Tú khi uống với Kỷ Viễn, Kỷ Viễn say rồi nhưng Cẩm Tú chưa hề say.
Vì vậy chai Mao Đài này vừa uống hết một nửa thì cô đã thấy lưỡi Trường An đã cứng lại, mắt bắt đầu khô, dường như sắp say rồi, Cẩm Tú liền nói ra mục đích mà cô đến tìm anh ta.
“Thứ nhất, những người đi cùng anh ngày hôm qua đã lấy máy ảnh chụp ảnh khỏa thân của tôi. Thứ hai, đây là giấy đăng ký kết hôn của tôi và Kỷ Viễn, ba nghìn tệ kia tôi mong rằng các anh có thể trả lại nguyên vẹn. Thứ ba, nếu anh muốn báo thù ân oán lúc nhỏ giữa chúng ta thì cứ tìm tôi, đừng tìm đến đối phó với chồng tôi, hôm qua các anh đánh Kỷ Viễn, Kỷ Viễn đánh lại anh, như vậy là công bằng, không ai nợ ai cả, sao hôm nay anh ấy vẫn bị giam trong đồn?”
Quách Trường An không cầm giấy chứng nhận kết hôn mà Cẩm Tú đưa cho, anh ta ngước mắt nhìn cô, uống nốt chỗ rượu còn lại, chẹp chẹp cái miệng, coi như vẫn chưa uống đủ.
Con người này vẫn như ngày còn nhỏ, cái thân hình to lớn kia, cứ nhìn thấy rượu là quên hết tất cả.
Cẩm Tú tưởng rằng Trường An sẽ còn gọi thêm rượu, nhưng không, anh ta châm điếu thuốc hút, quay lại với ba vấn đề của Cẩm Tú.
“Thứ nhất, ánh đèn flash hôn qua chỉ để dọa người khác, sợ các người không chịu nộp phạt. Thứ hai, ba nghìn tệ đã xung công quỹ, có biên lai, cô có thể đến đồn xem. Thứ ba, lúc nhỏ chúng ta có ân oán gì không nhỉ? Tôi thấy tình cảm giữa hai nhà chúng ta rất sâu nặng, tết năm nay mẹ tôi còn nhắc đến cô đấy, nói cô năm nay chắc là hai lăm rồi, mùng một tết là sinh nhật cô, số cô cũng nghiệt ngã thật đấy, khắc chết mẹ cô khi vừa mới sinh ra. À thôi chúng ta nói chuyện nào vui