Trong lần Cẩm Tú đưa Tả Thi Giao đi xem mắt, cô gặp lại Kỷ Viễn.
Đây thực sự không phải là nơi để gặp Kỷ Viễn!
Bốn mắt nhìn nhau, cặp mắt hai người bỗng dưng đỏ hoe.
Cẩm Tú lập tức gửi ngay một tin nhắn chất vấn :” Anh đến đây làm gì?”
Vừa lúc đó, Cẩm Tú cũng nhận được tin nhắn :” Em đến đây làm gì?”
Tin nhắn đó là của Kỷ Viễn. Tin nhắn giống hệt với tin nhắn của Cẩm Tú từ câu chữ cho đến nội dung, giọng điệu, như thể Cẩm Tú vừa tự gửi tin nhắn cho chính mình vậy.
“Anh có thể đến thì em cũng có thể đến”. Vừa gửi xong, Cẩm Tú đưa ánh mắt đầy khiêu khích về phía Kỷ Viễn.
Tin nhắn của Kỷ Viễn càng châm chọc hơn :” Anh đến tìm đối tượng kết hôn”.
“Đối tượng kết hôn? Anh chưa kết hôn sao?” Cẩm Tú nghĩ giá mà tin nhắn của mình giống hòn đácó thể ném qua đó thì tốt biết mấy, chắc chắn sẽ làm đầu của Kỷ Viễn nổi lên hai cái u to như cái đèn lồng.
Kỷ Viễn thản nhiên nhìn Cẩm Tú cười, một tay nhấc ly trà lên uống, một tay nhét trong túi áo khoác, tỏ vẻ như không hề đoái hoài đến tin nhắn này của Cẩm Tú. Một lát sau, điện thoại của Cẩm Tú rung lên, là tin nhắn của Kỷ Viễn. Hóa ra, anh nhét tay vào túi áo là để nhắn tin cho cô.
Anh ta quả là có bản lĩnh. 77F1.XTGEM.COM - Đọc truyện trên điện thoại (77F1.XTGEM.COM)
“Chẳng phải em cũng kết hôn rồi hay sao, không phải là em cũng đã tới đây rồi đó thôi, chẳng lẽ em tới đây không phải là tìm đối tượng mà là đến chợ để mua thịt chắc?”
Tới nước này, Cẩm Tú không còn tỏ ra khách sáo nữa, bèn nhắn tin “đáp lễ” : “Có thể em không cần bỏ tiền ra, đã có con lợn đực cung cấp tiền cho em rồi”
“Thế thì không phải em đi mua thịt rồi, mà là em bán thịt lợn nái” . Kỷ Viễn nhắn lại
Suýt chút nữa Cẩm Tú định lấy điện thoại thay cho quả lựu đạn ném vào chỗ Kỷ Viễn. Nhưng rốt cuộc cô đã không làm vậy, mà chọn một chiêu đọc hơn. Cô lập tức quay sang rót trà cho người đàn ông bên cạnh, dịu dàng nói với anh ta : “Thưa anh, trà Phổ Nhĩ tuy hơi đắng, nhưng khi uống vào anh sẽ thích nó ngay”.
Người đàn ông dáng vẻ đường hoàng, khoảng ngoài ba mươi tuổi, chín chắn, lịch thiệp, làn da ngăm đen, ngoài điều đó ra không còn khuyết điểm nào khác. Thấy cô gái xinh đẹp bên cạnh đột nhiên trở nên thân mật, anh ta cứ ngỡ đó là do mình quá hấp dẫn, liền nở nụ cười rạng ngời, đầy vẻ tự hào mãn nguyện.
Cẩm Tú khi đã nghiêm nghị thì không ai có thể nghiêm nghị bằng cô, nếu không nghiêm túc thì cũng không ai có thể không nghiêm túc hơn cô. Cô có thể làm quen với một người lạ như Kỷ Viễn, và chỉ một giờ sau Kỷ Viễn đã say đắm cô tới mức đưa cô tới khách sạn thuê phòng. Về phần anh ta, sau khi bị cô trút giận tơi bời vẫn như đứa trẻ lên ba, ngày ngày theo đuổi cô xin cầu hôn. Những đồng nghiệp trong cơ quan tới giờ vẫn còn nhớ khi ấy ngày nào cũng có hoa hồng gửi đến phòng văn thư, và sau đó có điện thoại gọi cô xuống nhận. Cũng có điện thoại gọi đến phòng chủ biên để gặp Cẩm Tú, lý do là vì cô đã để số của Kỷ Viễn vào danh sách đen của điện thoại, khiến anh ta không thể nào liên hệ được với cô nên buộc lòng phải dùng tới chiêu này.
Kỷ Viễn không liên lạc được với Cẩm Tú liền mua một tờ báo mà cô cộng tác, và gọi tới các số điện thoại có trên đó, bao gồm cả đường dây nóng. Lúc đó cái tên Kỷ Viễn nổi tiếng đến mức tất cả mọi người trong ban biên tập đều biết, mọi người chán ngán đến mức không thể chán hơn được nữa.
Cẩm Tú không chỉ đẹp, giọng nói đầy sức sống, khi bình thường thì dịu dàng như dỗ trẻ con, lần này vì cô muốn chọc giận Kỷ Viễn nên giọng nói càng dịu dàng gấp đôi. Cô nhìn anh chàng ngồi bên bằng đôi mắt mơ màng, nhẹ nhàng hỏi :”Bình thường anh thích uống trà gì ạ?”
Một cô gái muốn bắt chuyện với một chàng trai, rất đơn giản, chỉ cần một câu nói, một cái nhìn là mọi chuyện đã đâu vào đó cả.
Anh chàng kia lập tức trở nên yếu đuối, ghé vào tai Cẩm Tú nói : “Trà Phổ Nhĩ có giống em không? Mới nhìn lần đầu mà không thể quên được”. Để phụ họa cho lời nói của mình, anh ta đặt tay lên bàn tay cô.
Cẩm Tú muốn rút tay ra thì bỗng nhiên bắt gặp ánh mắt đầy tức giận từ phía đối diện. Đó là Kỷ Viễn, chắc chắn không thể nhầm được.
Không phải là anh ta đang tức giận đó sao, thật tuyệt, ai bảo anh ta làm cô tức giận, bây giờ cô chọc giận lại anh ta chỉ là sự đáp lễ, là sự phản bác, là lẽ thường tình. Thế là cô giữ nguyên tư thế, để anh chàng kia đặt tay lên tay cô trong nửa phút. Nhưng những ngón tay của anh ta bắt đầu mân mê trên tay Cẩm Tú, khiến cô nổi da gà, thực sự không thể chịu đựng hơn được nữa, cô rụt tay lại.
“Sao đã vội vã bán thịt lợn thế? Nên nhớ rằng, ra tay quá nhanh, cô sẽ phải trả giá đó”.
Điện thoại của cô lại báo có tin nhắn, Kỷ Viễn ngồi đối diện đang nhìn cô với ánh mắt tự mãn trên sự đau khổ của người khác.
Tin nhắn này thực sự đã khiến Cẩm Tú tức giận. Sắc mặt cô lập tức thay đổi.
Sau khi quen Kỷ Viễn được ba tháng, Cẩm Tú đã lấy anh ta, có phải cô đã dễ dãi với bản thân mình quá nhanh? Cô lên giường cùng Kỷ Viễn cũng ngay trong ngày đầu tiên quen anh, như vậy có phải đã vội vàng “ra tay” với bản thân? Khi cô lấy Kỷ Viễn, đến nhà cũng không có, nhẫn kim cương cũng không, chỉ có chiếc nhẫn vàng hơn ba chỉ một chút, như thế có phải là đã bán rẻ mình không?
Sai một li đi một dặm. Phụ nữ, có thể sảy chân, nhưng không thể thất sách! Cẩm Tú không đòi hỏi ở Kỷ Viễn bất cứ điều gì, cô không đòi anh nhà, xe, sính lễ, đó là thất sách. Kỷ Viễn dựa vào đó mà cho rằng cô đã bán rẻ bản thân mình.
Cứ tưởng rằng quyết định lấy một người đàn ông sau ba tháng quen biết là biểu hiện lòng tin và lời thề đối với tình yêu của cô, nhưng không ngờ rằng, nó lại là chứng cứ khiến cô đuối lý. Người đàn ông mà cô đã cống hiến cả thể xác và tình yêu, lúc này lại dùng chính những thứ mà cô đã cống hiến để tấn công cô. Anh ta vẫn là người chỉ biết dựa vào người khác thôi sao?
“Anh hối hận vì đã lấy tôi thì chia tay đi. Đừng có làm ra vẻ đau khổ, anh tưởng rằng đời này kiếp này tôi phải khóc lóc để được bên anh đến lúc đầu bạc răng long hay sao? Kỷ Viễn, tôi nói cho anh biết, kết hôn do tôi quyết định, ly hôn cũng do tôi quyết định. Chuyện xé đơn, có đến mức khơi lên nỗi đau khổ của người phụ nữ lấy anh hay không? Tin nhắn của anh khiến tôi buồn nôn, cũng khiến tôi biết được bản chất của anh, một người đàn ông cảm thấy vui mừng khi khiến vợ đau khổ, hay là anh có bệnh về tâm lý?”
Mỗi chữ trong tin nhắn của Cẩm Tú như mỗi viên đạn bắn về phía Kỷ Viễn.
Anh chàng ngồi bên cạnh, vươn người về phía cô : “Em nhắn tin cho ai đấy? Em quen người đối diện kia à?”
Cẩm Tú vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp ánh mắt của Kỷ Viễn như muốn nuốt chửng cô.
“Em không quen, làm sao có thể quen được tên trộm mắt to kia chứ”.
Kỷ Viễn vốn có đôi mắt to. Lúc mới quen, Cẩm Tú đã bị đôi mắt đen sáng ấy mê hoặc, sau này, khi lên giường với anh ta, cô mới phát hiện ra anh ta không nhắm mắt khi “yêu” cô, hai con mắt như hai nòng súng đen sâu thăm thẳm. Cẩm Tú lấy tay úp lên mắt anh ta, cô gọi anh ta là: Tên trộm mắt to.
Tên trộm mắt to kia không nhìn Cẩm Tú, bởi vì cô cảm thấy nòng súng đen thăm thẳm kia đã rút lại rồi. Sau đó cô lấy dũng khí ngẩng đầu nhìn sang, trời ạ, thế trận đã thay đổi.
Kỷ Viễn đã ôm người phụ nữ bên cạnh vào lòng. Nói ôm vào trong lòng cũng không quá đáng chút nào, tay anh ta còn đặt lên đùi cô ta nữa. Mái tóc xoăn màu rượu vang của cô ta rũ hết vào lòng Kỷ Viễn. Có lẽ cô ta vui lắm.
Làm cho Kỷ Viễn mắc câu sao không vui được? Tuy Kỷ Viễn không có thân hình đẹp mê hoặc người khác, tướng mạo đường đường, nhưng anh ta có vẻ phóng khoáng hấp dẫn, hơn nữa khi anh ta cười, cô gái ngồi bên sẽ cảm thấy thế giới này tất cả đều là của cô ấy, một gợn mây cũng không dành cho người khác, tất cả đều là của cô ấy.
Khi xưa nếu không phải vì Kỷ Viễn vừa ôm vừa chọc Cẩm Tú cười, còn nói sẽ hái trăng hái sao cho cô, thì cô có thể đến khách sạn cùng anh ta sau khi mới quen có một tiếng đồng hồ không? Trong khi chiêu bài lợi hại của Kỷ Viễn là đến khách sạn. Không biết có phải anh ta dùng chiêu này đối với tất cả phụ nữ mà anh ta muốn chiếm đoạt hay không?
Nếu như Kỷ Viễn chỉ cười, chỉ ôm thì với một người phụ nữ khi đang cô đơn muốn tìm đến một người đàn ông, sẽ nghĩ đến thân hình gợi cảm và vòng tay mạnh mẽ của anh ta. Nhưng một khi đã lên giường với anh ta, Cẩm Tú dám đánh cược, trong mười cô gái phải có hai mươi phần trăm có ý nghĩ muốn lấy anh ta. Sau khi lên giường với anh ta, sẽ như trúng bùa của anh ta vậy, chỉ một lần đã thành nghiện, không thể nào từ bỏ được, không lấy anh ta thì còn có thể lấy ai nữa?
Nhưng lúc này, người đàn ông của Cẩm Tú đang ôm một người con gái khác trong lòng, cười dâm đãng, đây không phải là đang khiêu khích địa vị làm vợ của Cẩm Tú sao? Khi xưa họ là trai chưa vợ, gái chưa chồng, có làm chuyện vượt quá giới hạn thì cũng coi là bình thường, nhưng bây giờ Kỷ Viễn đã là người có gia đình, anh ta sao có thể như thế được?
Cẩm Tú tức giận suýt nữa thì đập tay xuống bàn. Nhưng cô không thể làm như thế được, xung quanh cô là bao nhiêu quan khách, cô không thể diễn kịch cho người khác xem được, đặc biệt là đối với Tả Thi Giao.
Nhưng những gì mà Kỷ Viễn vừa diễn cho cô xem khiến cô không thể chịu đựng hơn được nữa. Người làm quan đã nhóm lửa rồi thì dân thường như cô có đốt đèn lên thì cũng có gì ghê gớm?
Cẩm Tú được đà dựa vào lòng anh chàng kia, khẽ nói : “Lát nữa chúng ta đi đâu đó uống rượu hoặc đi nhảy nhé…”
Cẩm Tú tưởng rằng lời cô vừa nói sẽ khiến anh chàng kia giật mình nhưng không ngờ anh ta mở to đôi mắt ra vẻ rất vui mừng, rất thành tâm : “Chúng ta còn có thể tìm một căn phòng nào đó……” Anh ta nở nụ cười ấm áp.
“Thật vô vị!” Cẩm Tú không còn hứng thú gì với người đàn ông này nữa.
Tay anh ta ôm chặt lấy eo Cẩm Tú, eo của cô đẹp hoàn hảo, cứ như mỗi ngày cô chỉ ăn hai bữa, trừ bữa tối vậy. Bây giờ để những ngón tay thô ráp kia ôm ấp, thật không công bằng.
Anh chàng tên là Lưu Tán, anh ta bắt Cẩm Tú gọi là lão Hắc.
“Bạn bè anh đều gọi anh là lão Hắc vì anh hơi đen”. Anh ta nói
Anh ta không phải hơi đen mà là rất đen. So với người da đen thì sẽ có cảm giác như trắng hơn, nhưng bên cạnh người da vàng thì lại thấy rất rất đen.
Lão Hắc đã đưa danh thiếp cho Cẩm Tú ngay từ lúc đầu. Tổng giám đốc của một công ty nào đó, cô không để ý, nó còn không đáng để dùng làm giấy vệ sinh vì quá cứng. Chỉ cần tìm một nhà in, anh muốn họ in tên anh thành giám đốc, chủ tịch hội đồng quản trị cũng được, ông tổng của một công ty quốc tế nào cũng được, vì vậy Cẩm Tú không tin vào những thứ này. Cô tin vào con mắt của chính mình.
Ánh mắt của lão Hắc rất chân tình. Người đàn ông như thế này dễ dàng hạ gục các cô gái. Nếu như không phải Cẩm Tú đã cưới Kỷ Viễn thì có lẽ cô cũng không ngoại lệ. Nhìn cách ăn mặc của anh ta và chiếc điện thoại anh ta đang dùng, thêm vào đó là chiếc đồng hồ hiệu Rolex, nghĩ đến cái chức danh tổng giám đốc gì đó cô bắt đầu suy nghĩ. Việc giả vờ ra mắt nhất định không thể để anh ta biết được. Không nhất thiết phải đắc tội với anh ta, biết đâu đây lại là một khách hàng quảng cáo thì sao.
Lão Hắc đột nhiên dừng lại quan sát Cẩm Tú, nghi ngờ hỏi : “Có phải