Khi Cẩm Tú và Kỷ Viễn đang đắm chìm trong không gian không khí êm đềm và dịu dàng đến tuyệt đối, bỗng nhiên cửa phòng bật mở, mấy người xộc vào phòng.
Trong số họ có mấy người mặc đồng phục cảnh sát, có mấy người mặc đồng phục dân phòng.
Kỷ Viễn nhanh chóng khoác vội chiếc áo lên người, nhưng cùng lúc đó, Cẩm Tú thấy ánh đèn nháy lên.
Kỷ Viễn bật dậy, hậu quả là anh và Cẩm Tú đều bị họ nhìn thấy toàn bộ.
Những người xông vào còn thấy anh ta chạy nhanh hơn thỏ, họ cho rằng hai người đang thực hiện hành vi mua bán dâm.
“Anh chị muốn theo chúng tôi về đồn hay trực tiếp nộp phạt đây?” Người mặc đồng phục cảnh sát dáng người cao lớn, nhìn tròng trọc vào hai người, hai tay đút túi quần, không biết mắt anh ta đang nhìn gì nữa, nhưng chắc chắn không phải đang nhìn vào Cẩm Tú và Kỷ Viễn.
“Về đồn ấy à, tôi lên giường với vợ tôi ảnh hưởng gì vương pháp nhà các anh chứ?” Kỷ Viễn bực tức vừa mặt quần áo vừa nói. “Lại còn bắt chúng tôi nộp phạt, các anh có bị làm sao không vậy, tôi còn muốn tố cáo các anh tội xông vào phòng riêng của người khác ấy chứ….” Kỷ Viễn chưa nói hết, hai người mặc đồng phục dân phòng đã xông vào đánh Kỷ Viễn.
Kỷ Viễn vẫn chưa thắt được thắt lưng, hai tay anh ta còn đang kéo quần, khiến anh ta thất thế, không đánh lại được người kia, huống hồ vừa “tác chiến” với Cẩm Tú trong gần một tiếng đồng hồ liền, đã đủ mệt rồi, vì vậy chịu bị đánh là chuyện đương nhiên.
“Một người mua dâm, một người bán dâm, không phải là mua bán dâm thì là gì? Hai người cũng thật to gan, mua dâm mà còn dám lớn tiếng hô hào, nếu chúng tôi mà không đến ngăn lại thì cả khu phố này đều nghe thấy tiếng của anh rồi”. Một trong số những người dân phòng xông lên đến nói với Kỷ Viễn, một mắt thì liếc nhìn Cẩm Tú.
Thực ra cảnh sát và dân phòng không phải đến để bắt kẻ mua dâm. Có người cung cấp thông tin rằng có hai kẻ tội phạm đang bị truy nã xuất hiện ở đây, nên họ tới đây để tìm bắt tội phạm. Nhưng không ngờ rằng Kỷ Viễn phát ra tiếng động quá mạnh, kết quả là không tìm được tội phạm mà lại phá hỏng “cuộc yêu” của hai người.
Viên cảnh sát có dáng người cao lớn không tiếp lời Kỷ Viễn, anh ta lấy ngón tay móc cái váy lên, ném lên chăn Cẩm Tú. Trong lúc rối loạn cô đã kéo cả ga trải giường làm lá chắn che cho mình.
Cẩm Tú rất cảm kích trước hành động của anh cảnh sát, không dám nhìn vào anh ta, vội vàng cúi đầu mặc váy, lấy tay vuốt lại mái tóc rồi bù, rồi kẹp lại.
Lúc này mái tóc cô đã gọn gàng, quần áo cũng đã mặc lên người, cô không còn gì để phải xấu hổ nữa, cô ngẩng đầu lên, chuẩn bị cùng Kỷ Viễn đấu tranh cho “quyền riêng tư” của mình. Cho dù có phải đổ máu cô cũng kiên cường đấu tranh, bởi vì cái người dân phòng kia nói thật quá đáng, cái gì mà mua bán dâm cơ chứ?
Cô nghiêm giọng nói với người cảnh sát cao lớn kia: “Tôi với anh ấy là vợ chồng, chúng tôi có giấy đăng ký kết hôn, đây là quyền riêng tư của chúng tôi, các người đã tự tiện xông vào, tôi phải kiện các người”.
“Làm gì có vợ chồng lại vào cái nhà nghỉ rách nát này, kiểu nhà nghỉ này đều cho thuê theo giờ, ai chẳng biết?” Viên cảnh sát cao lớn kia nói, vẻ mặt cao ngạo quay ra nhìn Cẩm Tú.
Cẩm Tú cảm thấy trong đầu cô dường như toàn đậu tương chiên, kêu tanh tách tanh tách. Cô quen người cảnh sát này, anh ta là hàng xóm, là kẻ thù, là bạn học của Cẩm Tú thời mẫu giáo, tiểu học, trung học, rồi đến cấp ba. Cũng có thể nói họ là kẻ thù của nhau từ bé đến bây giờ
Tên anh ta là Quách Trường An. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
Anh ta tròn mắt nhìn Cẩm Tú, dường như bây giờ mới nhận ra cô, ngạc nhiên nói: “Sao lại là cô? Sau khi tốt nghiệp không phải là cô đã tìm việc trong tòa soạn rồi hay sao? Sao vậy? mất việc rồi ra ngoài tìm đàn ông kiếm cơm à?”
Quách Trường An lộ rõ vẻ khing bỉ, hai mắt anh ta nhìn lướt qua Cẩm Tú, chỉ còn thiếu nước để cô dưới chân hắn xoay đi xoay lại.
Cô thấy hăn ta không xứng làm cảnh sát chút nào. Những cái xấu của cô sao có thể để hắn nhìn thấy được? Cô ân hận phản bác lại hắn: “Anh nói những lời vô ích đó để làm gì, tôi với anh ấy là vợ chồng, nếu anh không tin tôi sẽ lấy giấy đăng ký kết hôn cho anh xem.” Vừa nói Cẩm Tú vừa rút điện thoại ra.
Đăng ký kết hôn không thể lúc nào cũng để trong túi được. Cẩm Tú phải gọi điện nhờ cô bạn cùng phòng mang đến hộ.
Nhưng Quách Trường An liền giằng lấy điện thoại của cô, bình thản nói: “Cô đừng có nghĩ cách trốn nộp phạt, cũng chỉ có ba nghìn nhân dân tệ thôi mà, còn phải tìm cách nọ cách kia sao, cô không thấy xấu hổ à, làm thì đã làm rồi, nộp chút tiền không đáng sao?”
Cẩm Tú đang muốn nói lại anh ta thì Tả Thi Giao bước vào, theo sau cô còn có một người đàn ông, lão Hắc.
Hai người này đúng là không sợ phiền phức.
“Thật là đen đủi, lại còn có người theo đến nữa à?” Kỷ Viễn hậm hực.
Sự xuất hiện của Tả Thi Giao và lão Hắc khiến Cẩm Tú phải nuốt những lời định nói vào cổ họng. Cô không thể nói là cô đã kết hôn, cô phải giấu Thi Giao và lão Hắc, nếu không thì cái tin cô giả mạo gái chưa chồng đi xem mắt mà lan truyền ra ngoài thì hậu quả cũng không khác gì với cái tội cô hẹn hò bất chính với đàn ông.
Kỷ Viễn còn đang muốn biện bạch nhưng nhìn thấy ánh mắt Cẩm Tú nên đành nuốt tức giận vào lòng.
“Không phải chỉ có ba nghìn thôi sao, nộp thì nộp. Nhưng bây giờ tôi không có tiền ở đây”. Cẩm Tú nói với Quách Trường An.
“Ai cũng có thể không mang theo ba nghìn trên người, bởi vì không ai nghĩ rằng mình sẽ đi thuê phòng nhà nghỉ, hoặc bị cảnh sát bắt được và phải nộp phạt”. Quách Trường An dài giọng nói. “Cũng không sao, cô không cần phải vội, anh chị điền vào giấy nộp phạt, ngày mai mang tiền đến trụ sở cảnh sát, nếu qua chín giờ mà anh chị không đến, tôi sẽ dẫn người đến cơ quan anh chị thu tiền”.
Quách Trường An lên giọng thử Cẩm Tú, ánh mắt anh ta dừng lại trước ngực cô. Cẩm Tú thấy ánh mắt anh ta thật đồi bại, không khác gì hồi nhỏ.
Lúc nhỏ, anh ta trèo cầu thang lên nóc nhà Cẩm Tú, còn làm vỡ ngói nhà cô, khi bố cô biết anh ta nhìn trộm cô tắm suýt chút nữa ông đã đá nát mông anh ta. Trên mặt anh ta cũng hằn đỏ năm ngón tay của cô.
Khi xưa Cẩm Tú còn có thể xông lên đấm đá anh ta nhưng bây giờ thì không thể. Trên người anh ta mặc bộ đồ có sức mạnh bảo vệ hắn, cô không dám động vào hắn. Hay nói cách khác, Cẩm Tú không thể làm gì ngoài việc ưỡn cao ngực.
Anh không sợ đau mắt thì cứ nhìn đi.
“Các anh dựa vào cái gì mà phạt người ta chứ, họ đều độc thân, đều tự nguyện, tại sao lại bắt họ nộp phạt cơ chứ?” Tả Thi Giao xông lên, bộ dạng cô đúng là con gái miền Bắc, không sợ đánh nhau, đầy khí phách, như muốn tiếp thêm sức mạnh cho người chị em.
“Ở đây không có chỗ cho cô nói, nếu không phục thì đừng đến nhà nghỉ thuê phòng, cô có vào phòng tổng thống thì may ra tôi không theo cô, cũng phải nói thật với cô rằng chỗ đó tôi cũng không thể đến được”. Quách Trường An hoàn toàn không nhìn Tả Thi Giao, nói một cách bình thả. Xem ra Cẩm Tú còn vinh dự hơn Thi Giao vì ít nhất cũng được anh ta nhìn thẳng khi nói chuyện.
“A, a, trời ơi, tưởng ai chứ, để tôi xem nào, anh chẳng phải là hàng xóm của Cẩm Tú sao?” Thi Giao vui mừng vì phát hiện của mình, nói một cách rất tự nhiên: “Quách Trường An, anh làm gì mà giả vờ mãi thế? Không nhận ra chúng tôi à? Lại còn đòi phạt chúng tôi nữa, tôi là Tả Thi Giao đây mà, cô ấy là Cẩm Tú, hồi còn nhỏ anh còn treo lên cửa sổ sau nhà Cẩm Tú đây mà.”
Trường An hơi nheo mày, liếc qua Thi Giao: “Đã là người quen thì càng phải tạo điều kiện cho công việc của nhau chứ, phải không?” Thi Giao nói hết câu, anh ta quay sang nhìn Cẩm Tú, rồi lại liếc qua Kỷ Viễn nói: “Thế nào? Nếu không giải quyết được ở đây thì theo tôi về đồn.”
Thi Giao tức đến mức tưởng không thở được, nhưng vẫn hạ giọng xin Quách Trường AN. Trong mắt cô, thế nào cũng được nhưng nhất định không được động đến tiền.
Lão Hắc đã hiểu chuyện gì đã xảy ra, quay ra nói với Trường An: “Nếu tiền có thể giải quyết được thì dễ thôi, tiền tôi có.” Anh ta vừa nói vừa định lấy tiền ra.
Nhưng lời nói của anh ta đã gặp phải cái nhìn “giết người” của Thi Giao.
“Nộp gì mà nộp, nhắc nhở là được rồi, nhất định chúng tôi sẽ sửa chữa, sau này đến hẳn phủ tổng thống”. Tả Thi Giao đứng chắn ngang lão Hắc, không cho anh ta nộp tiền, khăng khăng một lời với Quách Trường An.
Trong lòng Cẩm Tú rất khó chịu, nếu cô và Kỷ Viễn có tiền thì đã không đến chỗ rách nát này, họ sẽ mua được nhà, sẽ không phải tẩu hôn thế này, sẽ không để Quách Trường An ăn hiếp cô thế này.
Kỷ Viễn cũng đoán biết là Cẩm Tú đang bị ép, bỗng nhiên anh ta rút tiền từ trong túi áo ra, đếm từng đồng một đưa cho Quách Trường An. Dường như anh ta cũng không muốn để người khác viết cho mình một tờ giấy với tội danh “mua dâm”.
Nhưng anh ta lấy đâu ra nhiều tiền như thế chứ, điều này đáng để Cẩm Tú nghi ngờ. Từ khi mối quan hệ giữa hai người được xác lập thì mọi việc thu chi trong nhà đều do cô một tay quản lý, chỉ còn thiếu nước cô đem cả thẻ ATM của Kỷ Viễn đến công ty trực tiếp thu chi. Ví tiền của anh ta thậm chí còn sạch hơn cả cái mặt anh ta nữa, sao tự nhiên lại có ba nghìn như vậy? khoản tiền này tương đối lớn, gần bằng nửa tháng lương của anh ta rồi, huống hô trong túi anh ta vẫn còn tiền chứ không chỉ có ba nghìn.
Nếu biết trước trong túi anh ta có nhiều tiền thế này thì cô đã tìm một nhà nghỉ dù không được xếp hạng sao thì cũng sạch sẽ hơn một chút rồi. lúc đó sẽ không phải gặp tên Quách Trường An xấu xa này.
Cẩm Tú véo Kỷ Viễn một cái, ra ý bắt anh ta lấy tiền lại. Ngày mai cô mang giấy đăng ký kết hôn đến gặp Quách Trường An thu lại biên bản nộp phạt là được. Nhưng Kỷ Viễn rất cứng đầu, không có cách nào có thể làm anh ta chuyển ý được. Cẩm Tú chỉ biết véo cho anh ta thêm mấy cái nữa, chắc cánh tay anh ta đã bị cô véo tím lại rồi, nhưng anh ta vẫn không lên tiếng, đếm số tiền trong tay, lấy ra ba mươi tờ đưa cho Quách Trường An.
“Này tiền đây, ông mày có, đếm cẩn thận vào, xem có thiếu đồng nào không.” Kỷ Viễn nói với mấy người công an và dân phòng: “Tiền đã cầm rồi thì biến đi, tôi còn chưa xong việc”.
Cẩm Tú không nghĩ rằng Kỷ Viễn lại nói như vậy. Cô thấy trên mặt Thi Giao và Quách Trường An đang hiện lên những biểu hiện khó hiểu không thể diễn tả được bằng lời.
Tả Thi Giao quay đầu bỏ đi, trước khi đi còn để lại cho Cẩm Tú một cái nhìn sắc như dao, tỏ ý thất vọng. Lão Hắc cũng đi theo. Cẩm Tú bị xấu mặt trước người khác, nhất là lại trước mặt một người đã lớn lên từ nhỏ cùng cô, một người tự nhận là người quen của cô. Đúng là không ra làm sao cả.
Quách Trường An lạnh lùng nói: “Các người nói rõ rồi nhé, các người vẫn muốn tiếp tục vậy thì tôi sẽ tiếp tục xử phạt, phạt cho đến lúc các người rời đi mới thôi”.
Kết quả cuối cùng trong ngày hôm đó là Cẩm Tú và Kỷ Viễn rời khỏi đó, khi họ đi khỏi, hội người của Quách Trường An cũng rời đi. Kỷ Viễn bỗng nhiên quay người lại, đấm mạnh vào ngực Trường An.
Quách Trường An trong tư thế không phòng bị gì, gặp phải cú đấm của Kỷ Viễn trong chốc lát không thể gượng dậy được. hai người mặc đồng phục dân phòng giả bộ định xông lên nhưng lại mang bộ dạng chuẩn bị bỏ chạy.