n nhỏ của mình: “Manh Manh, đây chính là người cha già chưa vào cửa mà mình vẫn kể đó.”
“A… Chào ba ba chưa vào cửa của Duệ Duệ.” Bạn nhỏ Đoạn Manh Manh là một đứa trẻ ngoan, lập tức lễ phép chào hỏi, một đôi mắt xinh đẹp ngắm tới ngắm lui Hạ Vũ.
“Manh Manh, đi, vào phòng tớ chơi đi!” Kỷ Duệ đi vào trong trước, rồi đưa bạn nhỏ đi về hướng phòng mình.
“Duệ Duệ.” Bạn nhỏ Đoạn Manh Manh hơi chần chừ, nhưng rồi vẫn khó nén nổi lòng tò mò: “Ba… Ba chưa qua cửa của cậu bị bệnh hả?”
“Hả?” Không có nha! Cậu thấy người kia tinh thần đều rất, rất tốt mà, tựa như một con hổ đã được ăn uống no đủ vậy. Xem ra tối qua nhất định là cả một đêm xuân rồi…
“Mình thấy trên người ông ấy có thiệt nhiều dấu đỏ nha…” Bạn nhỏ Đoạn nghiêm túc chỉ ra.
“…” Anh nhỏ nhà họ Kỷ nghiêm túc nhìn khuôn mặt nghiêm túc của anh bạn nhỏ: “Ưm! Manh Manh, đó không phải là bệnh!”
“Không phải là bệnh thì là bị gì?”
“Đó là…” Anh nhỏ họ Kỷ suy nghĩ nên giải thích như thế nào cho chuẩn xác đây, cuối cùng, cậu vẫn cảm thấy dùng lời nói để giải thích thì quá mức thiếu hụt không giải thích nổi, mà cũng chưa chắc gì anh bạn nhỏ Đoạn này đã hiểu, cho nên cậu thấy chi bằng để cậu bạn nhỏ tự thể nghiệm đi, dùng hành động thực tế để nói cho cậu ta biết chuyện gì đã xảy ra: “Manh Manh, đến đây! Đưa tay cậu cho tớ.” Anh nhỏ họ Kỷ cười một cách vô cùng vô hại.
Đoạn Manh Manh ngoan ngoãn đưa cánh tay trắng nõn non mềm của mình ra, sau đó, dưới ánh mắt tò mò của cậu, bạn tốt Duệ Duệ mở miệng nhỏ cắn lên cánh tay của cậu một cái…
“Nhìn đi!” Một lát sau, anh nhỏ họ Kỷ lưu luyến nhả miệng ra, chỉ vào vết đỏ nho nhỏ trên cánh tay Manh Manh: “Là như thế này này.”
Đoạn Manh Manh nâng cánh tay mình lên nhìn một hồi lâu, sau đó vẻ mặt như đã ngộ đạo, cười nói: “Mình biết rồi, hóa ra là bị ăn mà có…”
T
Nam yêu nữ, nữ yêu nam, sau đó có phải là sẽ chọn một ngày trời trong nắng đẹp tiến vào lễ đường làm lễ không?
Kỷ Hàn cho câu trả lời là: không!
“Kỷ Hàn, chừng nào thì em lấy anh?”
Lúc này đã cách cái đêm “chiến sự liên tục gió tanh mưa máu” mà hai người Kỷ-Hạ thành khẩn thẳng thắn nghiêm túc nói ra mọi chuyện với nhau, nên nói như thế nào nhỉ, là “mùa Hè đã đi qua, mùa Thu đã đến” có hợp không nhỉ?
Đồng chí Hạ nhìn cô gái ngồi trên sô pha vừa ăn khoai tây chiên vừa xem tivi, bắt đầu lần cầu hôn thứ N.
Mắt Kỷ Hàn vẫn dính chặt vào tivi, chẳng thèm bố thí cho anh dù chỉ là một cái liếc mắt, nhét thêm miếng khoai vào miệng, nói: “Việc này lúc khác lại nói đi, hôm nay em còn có chuyện quan trọng cần xử lý.” Cái gọi là “chuyện quan trọng” của cô chính là xem tivi: “Duệ ca, con nói xem hung thủ là ai?”
“Là tên bác sĩ kia.”
“BINGO! Mẹ cũng nghĩ thế.”
Hạ Vũ nhìn thái độ của cô như thế thì cảm thấy nản lòng chiến sỹ vô cùng. Cô cô này trên căn bản là không phải người thường mà, hoàn toàn là một ẩn số… Hiện giờ, hai người giống như đang đổi vai nhân vật cho nhau, biến thành người hy vọng nhanh chóng kết hôn là anh, mà cô thì… thì vẫn tưng tửng tung tăng khắp nơi, chẳng thèm để ý chút nào.
“Ăn miếng khoai không?” Kỷ Duệ ngồi cạnh đưa bao khoai cho anh, tỏ vẻ rất hoan nghênh việc anh gia nhập thành phần “những người ghiền phim truyền hình” với hai mẹ con.
Hạ Vũ nhìn chằm chằm bao khoai, lại quay sang nhìn cô cô vẫn đang nghiêm túc xem tivi kia!
Lại phải giơ cờ trắng đầu hàng rồi! Bốc một miếng khoai ngồi xuống cạnh cô, lựa chọn tham gia vào đội quân xem phim truyền hình.
Eliza từ bên ngoài về vừa kịp nhìn thấy bộ dạng thất bại của Hạ Vũ, liền cười tủm tỉm: “Lại thất bại nữa à?”
Eliza không có rời đi mà tiếp tục ở lại nhà họ Kỷ, tiếp tục giữ vững thái độ “mèo rình chuột” đối với Hạ Vũ, đồng thời… cũng bắt đầu tỏ thái độ với anh nhỏ họ Kỷ, lâu lâu lại đá lông nheo với Kỷ Duệ, còn tuyên bố mình sẽ chờ anh nhỏ lớn lên.
Nếu mà sử dụng một câu thông dụng trên internet hiện nay thì chính là câu: Đời này tên của bà đây nhất định sẽ xuất hiện trong hộ khẩu nhà ngươi, nếu không phải là vợ thì sẽ là con dâu của ngươi.
“Hạ… anh xác định là vẫn chọn cô ấy chứ? Chi bằng sà vào vòng tay ôm ấp của em, em lúc nào cũng đón chào anh.” Eliza không chút khách khí buông lời dụ dỗ ngay trước mặt Kỷ Hàn.
Đáp lại lời cô ta là hình ảnh ba người ngồi trên sôpha đồng thời dựng thẳng ngón giữa lên.
Cô ta nhún vai, đi vào bếp, thấy cơm chiều còn để phần lại trên bàn thì hiểu ý cười thầm. Thật sự là một nhà đáng yêu, làm cho cô càng chơi càng không biết mệt là gì…
Nhẹ nhàng không được, vậy thì anh chỉ còn cách chọn cứng rắn.
Mùa Thu đã mang theo những đợt lá vàng đi xa, mùa Đông với những đêm dài lại đến. Sau khi ăn xong cơm chiều, phòng khách nhà họ Kỷ chứng kiến một cây súng chĩa vào huyệt thái dương của Kỷ Hàn: “Kết hôn với anh!”
Kỷ Hàn như cười như không nhìn người đàn ông đứng cạnh… Thật đúng là… Chẳng trò nào mà không nghĩ ra được nha.
Nhiều năm trước, cô ước ao có thể kết hôn và sống cùng anh. Còn bây giờ… ây dà, cô đương nhiên là càng ngày càng yêu anh, nên cũng rất thích chọc anh.
“Nhưng mà… Em thấy cứ như bây giờ tốt lắm mà.” Cô chớp chớp mắt: “Ai mà chẳng biết cái câu ‘hôn nhân là phần mộ của tình yêu’, em sợ một khi kết hôn xong thì tình yêu của em đối với anh sẽ…”
Rốp!
Đây là thanh âm quen thuộc của súng lục được lên đạn!
Một tờ giấy màu đỏ được thảy xuống trước mặt cô, cái tờ giấy đỏ này dạo này thường xuyên xuất hiện trước mặt cô đến phát ngán. Đúng là có quan hệ có khác, người ta kết hôn thì phải đến Cục Dân Chính mà xếp hàng ký tên tại chỗ, đồng chí Hạ này lại được quyền trực tiếp cầm giấy chứng nhận về nhà cho các đương sự ký trước, sau đó cầm trở lại xử lý là được.
“Mau ký đi, không thôi anh bắn bỏ thằng oắt này.” Anh đổi hướng khẩu súng, chĩa thẳng vào thằng quỷ con đang vừa ăn cam vừa xem diễn bên cạnh: “Ê nhóc, nhớ rõ khi đầu thai thì lại đầu thai vào bụng của mẹ con là được. Để thành đại sự thì tất nhiên phải có hy sinh nho nhỏ, hy sinh con, tác thành cho cha, cha sẽ cố gắng ‘tạo người’ cho mẹ con sinh con lại lần nữa.”
Trình độ vô liêm sỉ của thằng cha này tăng nhanh kinh!
Quả nhiên là người nào gần Kỷ Hàn thì sẽ biến thành lưu manh mà, may là Kỷ Duệ cậu “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”.
Miếng cam trong tay duỗi ra, đẩy cái họng súng đen ngòm kia sang một bên: “Nè, chuyện của hai người lôi con vô làm gì.” Cậu chỉ là người vô tội đứng xem mà thôi nha: “Có lẽ, chú thử món tự sát xem sao, có khi là một lựa chọn chính xác đó, Hạ tiên sinh!” Kỷ Duệ rút một điếu thuốc lá từ cái bao trên bàn, sau đó nhét vào miệng anh, quay họng súng về lại hướng anh, bóp cò súng ——
Cạch!
Một ngọn lửa xanh nhỏ thoát ra khỏi họng súng. Châm thuốc lá.
Chỉ là cái bật lửa mô phỏng cây súng thôi mà, lừa ai được chứ?
Hai mẹ con đồng thời quăng cho anh một ánh mắt, ý bảo “Hạ tiên sinh, ngài thật ngây thơ!”
Hành động bức hôn, lại thất bại!
Eliza ngồi bên cạnh, xem diễn mà cười đến ngã nghiêng ngã ngửa trên ghế sô pha: “Duệ ca, chị càng ngày càng thích cậu rồi nha, làm sao bây giờ, chị quyết định vứt bỏ ông già cậu mà chọn cậu đó.”
“Thím Hai à.” Kỷ Duệ quơ quơ miếng cam trong tay, quyết định lại tăng thêm một cấp trong cách xưng hô đối với Eliza: “Xin đừng có hành vi dâm loạn với trẻ vị thành niên, mầm non của tổ quốc nha.”
Eliza nhìn dáng vẻ cậu như thế thì càng yêu chết đi được: “Duệ ca, lại đây, lại đây với chị, để chị dạy cậu vài trò rất vui.”
“Eliza, làm ơn đừng trâu già gặm cỏ non.” Kỷ Hàn nhảy ra: “Người Duệ ca yêu nhất là tôi.”
“Kỷ Hàn, cô là trâu già thì có.”
“Cô là cái đồ trâu cái!”
“Cô là cái đồ trâu cái phát dục bất thường.” Làm gì có người đến tuổi này rồi mà bộ ngực còn phát triển chứ?
“Cái này gọi là tinh khiết từ thiên nhiên, không bị ô nhiễm!” Kỷ Hàn tự hào ưỡn ngực lên, dạo gần đây cô cảm thấy ngực của mình càng ngày càng “có thêm điện nước” nha: “Còn hơn ngực bơm của cô nhiều.” (Tác dụng của mệnh cổ chăng?)
“¥@¥. . . . . . &*” Trong nháy mắt, Eliza bạo phát, bị chọc đúng chỗ đau mà! Cái vụ “xúc cảm có vấn đề” kia vẫn luôn là vết thương trí mạng đối với cô ta.
Kỷ Hàn cũng không chịu yếu thế, cứ cô một câu tôi một câu, hết tiếng Trung lại đến tiếng Anh, tất cả những tinh hoa trong nghệ thuật mắng chửi không mang từ ngữ thô tục đều được lôi hết ra dùng, làm cho hai người đàn ông một lớn một nhỏ ngồi ở một bên thật hết chỗ nói!
Đúng là thế giới của phụ nữ, đàn ông không thể nào hiểu được!
Hạ Vũ rất tự tin vào bản thân mình, từ xưa đến nay và cả sau này, hễ mục tiêu nào mà anh muốn đạt tới thì nhất định sẽ đạt được. Anh muốn Kỷ Hàn ký tên lên tờ giấy đỏ, thì nhất định sẽ làm được.
Hạ Vũ tin tưởng vững chắc rằng ‘cơ hội luôn dành cho những người có chuẩn bị’!
Hơn nữa, anh có một cơ hội tuyệt hảo đến không thể tuyệt hảo hơn.
Một đêm trời mù gió lớn, đồng chí Hạ rốt cuộc thì cũng đợi được đến cơ hội này —— ngày Kỷ Hàn hóa thân thành sói. Đó là ngày anh sẽ được công thành danh toại —— công thành: tờ giấy đỏ nho nhỏ kia có chữ ký của Kỷ Hàn; danh toại: ngày Kỷ Hàn phải treo trên người cái tên: Hạ phu nhân.
Kẻ muốn làm nên chuyện lớn đều phải là kẻ giỏi việc lợi dụng cơ hội, có cơ hội tốt như thế dâng trước mặt, nếu anh không lợi dụng thì phải nói là thật xin lỗi lương tâm của mình.
Trên giường lớn trong phòng ngủ chính của nhà họ Kỷ.
Nữ sói Kỷ đè lên người đàn ông, mặt nhiễm sắc tình dục đỏ bừng, hàng trăm ngọn lửa nho nhỏ nhảy nhót thiêu đốt trong người làm cô hết sức khó chịu. Người có thể dập lửa đang nằm ngay dưới thân cô đây. Nhưng mà… đêm nay anh lại như một lão hòa thượng nhập tòa, rõ ràng cô đã có thể cảm nhận được lửa tình dục đang cháy nóng rực của anh, nhưng anh lại không có bất cứ hành động nào.
“… Anh…” Cô đè anh xuống, bàn tay lần mò đi xuống tìm kiếm, tính tự mình đến.
Hạ Vũ ngu sao mà để cho cô được như ý muốn được, tay cầm chặt lấy cái tay không an phận của cô, xoay người một cái, trở thành anh đè cô, không có thỏa mãn cô mà ngược lại còn dùng thân hình nam tính của mình để khiêu khích cô: “Tiểu Hàn… Có muốn…”
Tên chết tiệt này… Lý trí bị ham muốn thiêu cháy sạch sẽ.
“Mau vào đi…” Nữ sói Kỷ hung hăng ra lệnh, nhưng khuôn mặt nhiễm tình dục lại làm cho vẻ hung tợn của cô nhìn không có chút hung dữ nào, ngược lại càng thêm vẻ háo sắc hơn, khiến Hạ Vũ nhìn thấy mà thiếu chút nữa là nén nhịn không được.
“Vậy kết hôn với anh đi!” Đồng chí Hạ gắng gượng hít sâu một hơi, nhịn xuống! Nếu việc nhỏ mà không nhịn thì sẽ không thành đại sự được, quyết tâm lần này phải làm xong chuyện này.
“… Đê tiện…” Kỷ Hàn làm sao ngờ được anh sẽ dùng chiêu này…
Vào thời điểm lý trí của cô toàn bộ cháy hết, Hạ Vũ rốt cục cũng đã được đền bù như mong muốn, lấy tờ giấy đỏ đặt sẵn đầu giương với bút, nhìn cô tự ký tên mình xuống, cuối cùng thì cũng nhịn không được nữa…
…………
Ngày hôm sau, khi Kỷ Hàn tỉnh lại thì liền thấy đồng chí Hạ cầm tờ giấy đăng ký kết hôn màu đỏ tươi kia đung đưa trước mặt cô: “Hạ phu n