Một câu “Hạ phu nhân” đã làm cho Kỷ Hàn nhớ lại hết thảy những chuyện xảy ra tối qua: “Nói!” Hạ phu nhân mới nhậm chức dữ tợn uy hiếp anh: “Tóm lại là sao thế?” Vô duyên vô cớ hóa thân thành sói, con mẹ nó lại còn là sói háo sắc nữa chứ, việc này… dù nghĩ kiểu gì cũng cảm thấy thái quá, nhất định là có nguyên nhân.
Hạ Vũ nghĩ nghĩ, rồi cuối cùng vẫn quyết định nói cho cô sự thật về mệnh cổ, dù sao… người kia cũng là cha của cô.
Câu chuyện được kể làm cho Kỷ Hàn nghe cứ như là đang nghe tiểu thuyết ly kì. Sau khi trầm mặc một hồi lâu sau, cô thở dài một hơi, đối với Lâm Hải Bình… cô tới giờ vẫn là xa lạ, nhưng trong tim vẫn tồn tại nỗi cảm kích. Dù sao ông ấy cũng là cha ruột của cô, hơn nữa nếu không có ông ấy thì cái mạng nhỏ này của cô đã sớm bị ép thành cái xác khô quắt rồi.
“Lúc nào đi thắp hương cho ông ấy đi.” Hạ Vũ nói. Họ đương nhiên là không thể có tro cốt của Lâm Hải Bình rồi, nhưng Eric có mang về bộ quần áo cuối cùng mà ông ấy đã mặc, hơn nữa còn chôn cạnh mộ vợ của ông ấy.
“Ừ.” Kỷ Hàn gật gật đầu.
Sau đó hai người lại không ai nói gì một lúc lâu. Kỷ Hàn đột nhiên nghĩ đến một việc: “Anh nói là… Di chứng của mệnh cổ này kéo dài liên tục trong 20 năm sao?”
“Ừ.” Eric đã nói thế. Thật ra còn có một di chứng nữa mà sau này Eric mới nói cho anh biết, đó là trong những ngày Kỷ Hàn hóa thân thành sói háo sắc, linh khí của cô sẽ xuống thấp nhất, nói theo mấy ông bà già xưa thì có vẻ sẽ rất dễ thu hút đến một số âm khí bẩn nọ kia! Nhưng bởi vì có anh bên người, mà anh đã từng làm bộ đội đặc chủng, nên có thể bù lại phần nào, cho nên cũng không có trở ngại gì.
“Hai mươi năm sau…” Kỷ Hàn bẻ ngón tay làm tính cộng: “Khi đó hai chúng ta cộng lại cũng đã được 100 tuổi rồi, còn có thể hung hãn thế à?” Cô không thể nào tưởng tượng mình 20 năm sau vẫn còn có thể “không thỏa mãn” mà đòi hỏi anh mây vần gió giật giống như hiện nay được, nghĩ kiểu gì cũng thấy nổi hết cả da gà.
“…” Khóe miệng Hạ Vũ co giật mãnh liệt.
“Đến lúc đó anh cũng đã già, còn làm được không ta? Mà em cũng là một bà già rồi…” Không thể tưởng tượng được á!
Cô cô này, thật là dạy mãi vẫn không sửa được! “Ông lão” Hạ thì tương lai quyết định khẳng định với cô ngay bây giờ, rằng mặc kệ là 20 năm sau hay là 30 năm sau, thể lực của lão đây tuyệt đối vẫn có thể làm được! (chết cười ^^)
“Yên tâm, anh nhất định sẽ tích cực rèn luyện thân thể, tuyệt đối sẽ không để em thất vọng!”
*
Hôn lễ của Kỷ Hàn và Hạ Vũ cuối cùng thì cũng được tổ chức vào mùa xuân năm sau.
Với địa vị của Hạ lão gia, hôn lễ này đương nhiên phải mời đầy đủ mấy lão đại trong giới chính trị lẫn quân sự rồi, bởi vậy nên quy mô dĩ nhiên sẽ không nhỏ.
Kỷ Hàn vốn lên kế hoạch làm kiểu “kết hôn du lịch” cho bớt việc, ai ngờ Hạ lão gia phủ quyết, kiên trì giữ vững chính kiến “người Trung Quốc phải theo tập tục Trung Quốc”, tiệc rượu: bắt buộc phải làm. Về điểm này, tên Hạ Vũ cổ hủ phong kiến kia lại có chung quan điểm.
Kỷ Hàn xoa xoa mắt cá chân mỏi nhừ. Hừ, mang giày cao gót đẹp thì có đẹp thật, nhưng mà, khổ sở lắm lắm cơ!
Ai nói cô dâu trong ngày cưới là đẹp nhất? Cái rắm! Cô dâu trong ngày cưới chắc chắn là người vất vả nhất.
“Sao thế?” Eliza đi vào phòng nghỉ cô dâu, nhìn vẻ mặt đầy oán niệm của Kỷ Hàn: “Người ngoài mà thấy cô thế này có khi còn tưởng cô bị bức hôn không chừng.”
Kỷ Hàn chỉ cần nghĩ đến cái đêm mình vì háo sắc mà đem bán chính mình thì tức lộn cả ruột.
“Vậy là không muốn kết hôn hả?” Vai trò của Eliza hôn nay là… phù dâu.
Tình bạn của phụ nữ thật là thần kỳ, giống như giữa Eliza và Kỷ Hàn, hai người thường ngày cứ hết cãi nhau rồi lại xỏ xiên ầm ỹ, thế mà hôm nay… người đảm nhiệm vị trí phù dâu lại là Eliza. Theo cách nói của Kỷ Hàn, cô quen biết đều là các ông đàn ông vai u thịt bắp nên tìm không được cô cô nào ‘mặt mũi coi được’ làm phù dâu, nên miễn cưỡng để cho Eliza đảm nhận vai trò này, lại còn nhấn mạnh hai chữ “miễn cưỡng”. Mà Eliza thì nhơn nhơn ra vẻ “ta không làm được cô dâu thì làm phù dâu vậy”, mà nếu đã làm phù dâu thì sẽ cố gắng làm một cô phù dâu xinh đẹp nhất, hoàn toàn làm lu mờ vẻ rực rỡ của cô dâu đi càng tốt…
Nói là nói thế, nhưng hôm nay Eliza chỉ mặc một bộ lễ phục đơn giản thanh lịch, không trang điểm quá mức đẹp đẽ, rất phù hợp với thân phận phù dâu của cô ta.
Cô đi đến bên cạnh Kỷ Hàn, đưa cho cô một ly trà: “Uống chút đi, lát nữa còn nhiều việc phải làm bên ngoài lắm.”
Kỷ Hàn nghĩ đến việc còn phải ra bên ngoài kính rượu thôi là đã thấy choáng váng rồi, cầm lấy ly trà một hơi uống hết. Nhưng chỉ lát sau là cô đã cảm thấy mí mắt nặng trĩu, nhìn Eliza cười cười đi đến bên cô…
“Cô… nước trà…” Khốn kiếp! Trúng kế!
“Kỷ Hàn ơi là Kỷ Hàn, cô thật sự là… quá ngu ngốc!” Eliza vươn ngón tay vuốt nhẹ mặt cô: “Thế mà lại chẳng chút nghi ngờ gì liền uống luôn, cô cho là… Tôi dễ dàng buông tha cho hai người như thế sao?”
“Cô…” Kỷ Hàn còn muốn nói gì đó, nhưng không thể chống lại cơn buồn ngủ ập tới! Cả người mê man đi.
Eliza xác định cô đã chắc chắn hôn mê, lấy di động ra bấm số: “Có thể tới được rồi, bên này đã xong… Đây chắc chắn sẽ là một ‘món quà cưới’ khó quên suốt đời bọn họ.” Cúp điện thoại xong, cô ta cởi váy cưới trên người Kỷ Hàn xuống để qua một bên, sau đó thay cho cô một bộ quần áo khác, nhân lúc không ai chú ý mang cô ra ngoài.
Khi Hạ Vũ đến phòng nghỉ cô dâu tìm thì đã không thấy Kỷ Hàn đâu, chỉ còn một tờ giấy Eliza để lại: Muốn Kỷ Hàn bình an, lập tức làm theo trên giấy ghi…
Ngoài đại sảnh đãi tiệc, ai nấy đều kiễng chân mong ngóng chờ nhìn hình ảnh tân lang tân nương tiến vào.
MC nhìn thấy có một người đi ra thì lập tức ra hiệu cho người phụ trách đèn chiếu đến lối vào. Từ đây về sau, ngọn đèn này sẽ di động theo bước chân của đôi tân nhân trong toàn bộ hành trình kính rượu. Đêm nay, họ là nhân vật chính…
“Lão đại và chị dâu rốt cuộc cũng tu thành chính quả rồi.” Tiểu Bạch cảm thán.
“Không thể tưởng tượng được người như lão đại (đội trưởng Hàn) thế mà cũng có người muốn lấy.” Tần Dịch và Hắc Tử đều đồng lòng tỏ vẻ không thể tin được.
“Hai người này mà hợp lại với nhau, lại thêm ma đầu Kỷ Duệ kia vào nữa, thì sức chiến đấu của nhà này tương đương với khủng bố à nha…” Lý Trạch đưa ra ý kiến bản thân!
“Ủa… mà anh trai họ Kỷ đâu rồi? Mới nãy không phải ở đây làm hoa đồng à?”
Trong hội trường lúc này không chỉ có các vị tai to mặt lớn trong giới chính trị và quân sự không thôi, mà còn thêm vào bà con bạn bè hai bên thuộc giới cảnh sát và quân đội nữa, bao gồm cả những người đã từng là cấp dưới của Hạ Vũ cũng đều đến đây góp vui, trường hợp như thế này thì đúng là…
“Phì ——”
“Khốn kiếp!”
“Gì thế này!”
“Sao lại vậy được?”
“Không phải chứ, tôi không có nhìn lầm đúng không, người mặc lễ phục kia…”
“Là Hạ lão đại.”
Đèn chiếu tập trung vào người đàn ông đang mặc lễ phục cô dâu kia làm cho mọi người có mặt tại đây đều bị chấn động đến kinh hoàng. Bộ lễ phục xinh đẹp cầu kỳ được may thủ công bị anh mặc vào trở nên chật căng như bó giò bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung, chiếc váy vốn chấm đất khi mặc trên người cô dâu thế mà trên người anh lại chỉ mới qua khỏi đầu gối một tí… Đúng là trông không ra môn ra khoai gì cả!
“Hạ Vũ, con làm gì thế!” Hạ lão gia hồi phục lại tinh thần đầu tiên, cảm thấy khó mà có thể chấp nhận một hình ảnh phản cảm như thế! Đúng là… làm cho cái mặt già này của ông mất hết thể diện mà: “Kỷ Hàn đâu?”
“Tiểu Hàn… bị bắt đi rồi!” Trên nắm tay Hạ Vũ hé ra tờ giấy, việc mặc vào lễ phục cô dâu này chính là một yêu cầu được ghi trên đó.
Ngày cưới, cô dâu bị bắt đi! Ai mà lại to gan lớn mật đến thế, chọn đúng lúc này để gây náo loạn.
Lập tức, mọi thành phần tinh anh của quân đội và cảnh sát có mặt tại đây đều bốc hỏa…
“Mẹ kiếp! Thằng nào không muốn sống mà đến quậy lúc này!”
“Hạ lão đại, anh yên tâm, đội trưởng Hàn nhất định sẽ không sao đâu.”
“Tôi đi xem camera, tìm xem rốt cuộc thì ai làm.”
Chỉ trong chốc lát, Trầm Sùng đã quay lại, nói cho mọi người một tin cực kỳ không tốt: toàn bộ thiết bị camera theo dõi đã bị ngắt, không có quay lại được là ai làm.
Sắc mặt mọi người trở nên vô cùng trầm trọng!
Hạ Vũ ổn định lại tinh thần, làm theo những gì đã ghi trên tờ giấy, đi tới địa điểm được ghi bên trên: phòng chứa hàng của một khu trung tâm mua sắm đông đúc. Ở đây, anh tìm thấy chiếc xe đạp đã được chỉ định —— một chiếc xe địa hình treo đầy bong bóng và trang sức vô cùng bắt mắt, nhất là lúc được cưỡi chạy bon bon trên đường liền phát ra âm thanh long coong lanh canh bang bang, nghênh đón vô số ánh mắt trợn trắng ra mà nhìn!
Buổi trưa hôm nay, một số người may mắn có mặt trên phố đã được thưởng thức một kỳ quan như thế này: người đàn ông mặc áo cưới cô dâu, cưỡi một chiếc xe đạp cực kỳ bắt mắt, đi theo phía sau là một dãy dài các ô tô và mô tô của cảnh sát, sau đó nữa là các loại xe truyền hình trực tiếp của đám phóng viên đưa tin cũng đuổi theo kịp.
Đạp xe đến địa điểm thứ hai, cửa đài truyền hình Tỉnh, nơi đã có hàng đống xe truyền hình chờ sẵn. Nghe nói, họ nhận được một cuộc điện thoại nặc danh, nói là có một tin giật gân cực lớn sắp sửa xảy ra…
Hạ Vũ đoạt lấy micro của một phóng viên đang huyên thuyên trước ống kính, quay mặt nhìn thẳng vào máy quay, hít sâu một hơi:
“Dựa lưng vào nhau ngồi trên thảm,
Lắng nghe nguyện vọng được tâm sự qua bài hát này,
Anh hy vọng em sẽ ngày càng dịu dàng…”
………
“Anh Trầm.” Tần Dịch dịch sát vào người Trầm Sùng: “Hóa ra Hạ lão đại hát…”
“Khụ!” Trầm Sùng hắng giọng, tỏ ý mọi người biết là được rồi, không cần phải nói trắng ra.
Mọi người nhìn người đàn ông mặc áo cưới đứng thẳng tắp nơi đó, không hiểu sao lại… cảm thấy khá vui. Bọn họ đột nhiên cảm nhận được, người bắt Kỷ Hàn đi sẽ không làm hại cô. Nhưng dù gì, bọn họ cũng không dám thả lỏng, chỉ có thể len lén che mặt quay đi không dám nhìn vào người đàn ông đang rướn giọng hát một bài hát lãng mạn đến thế như là đang hát quân ca, bằng không nhất định bọn họ sẽ phì cười ra mất.
Rốt cuộc đã hát xong, Hạ Vũ theo như chỉ thị trên tờ giấy, cưỡi xe đạp tiếp tục chạy đi, người đi theo đằng sau… càng lúc càng nhiều. Xe rồng rắn nối đuôi nhau thành một dãy thật dài, thiếu chút nữa thì đã làm tắc ngẽn giao thông, may là có nhóm cảnh sát giao thông vốn tới tham gia hôn lễ ra tay giúp đỡ duy trì trật tự.
Rốt cục cũng đến địa chỉ thứ ba: một giáo đường nhỏ ở ngoại ô thành phố.
Lúc này đã gần đến chạng vạng, ánh chiều tà bao phủ toàn bộ giáo đường nhuộm khung cảnh nơi đây thành một màu ấm áp lãng mạn theo phong cách hoài cổ. Sau một đường vất vả bôn ba từ trưa đến giờ, bộ áo cưới xa xỉ trên người Hạ Vũ đã biến thành vừa đen vừa bẩn, còn có không ít chỗ bị rách toạc, trên mặt anh mồ hôi mẹ mồ hôi con tuôn ròng ròng, đạp xe như bão táp suốt một đoạn đường dài làm cho hai chân của anh như muốn nhũn ra…