Eliza là một phụ nữ vô cùng tự tin vào bản thân, mặc kệ trên phương diện nào cô cũng có đủ tư cách để đứng trên hết thảy mọi người mà cười nhạo. Cho nên, việc cô vừa mới rồi không thể khiêu khích được hứng thú của Hạ Vũ đã khiến cô cảm thấy vô cùng thất bại, nhưng mà cái làm cho cô để ý nhất là… lời nói của Hạ Vũ.
Cô nhìn người phụ nữ trước mắt —— Kỷ Hàn sau khi đã trang điểm —— Đúng là rất khác biệt so với bình thường.
Eo rất nhỏ. So về hình thể, phụ nữ Châu Á có vẻ nhỏ nhắn hơn so với phụ nữ Châu Âu, cho dù chiều cao của Kỷ Hàn có cao hơn phụ nữ bình thường, nhưng về chỉnh thể thì khung xương của cô vẫn nhỏ. Trọng điểm chú ý của Eliza đặt trên ngực của Kỷ Hàn, quả thật… nhìn rất đầy đặn. Nhưng đó cũng chỉ là cảm giác khi nhìn bề ngoài thôi đúng không, chứ chưa thật sự đem ra so sánh mà. Đôi gò của phụ nữ cũng như không khí để thở vậy, lớn nhỏ gì thì ai cũng phải có, hơn nữa thời đại này đã có nội y điều chỉnh nâng cao kẽ sâu gì đó, cố sống cố chết gom hết thịt thà hai bên đẩy chung vào một chỗ thì người có bằng phẳng như sân bay cũng có thể thoạt nhìn giống đồi núi đầy đặn mà, không phải sao?
Quần áo của phụ nữ là bí mật, vĩnh viễn có thể vượt qua chỉ số thông minh cực hạn của đàn ông.
Đất bằng có thể thành đồi núi, phao bơi có thể biến thành rắn nước, tóm lại, phải tự tay đi chứng thực mới biết chắc được.
Nhưng làm thế nào để kiểm chứng?
Eliza lấy từ trong tay phục vụ một ly rượu: “Kỷ tiểu thư, hôm nay nhìn cô rất đẹp.” Cô giơ ly rượu ra ngoài.
Kỷ Hàn cũng cầm ly rượu lên chạm ly với cô ta.
Ngay trong nháy mắt lúc hai ly rượu chạm vào nhau, cái ly trong tay Eliza đột nhiên đổ nghiêng, toàn bộ rượu trong ly hắt lên người Kỷ Hàn… A! Không đúng, là hắt toàn bộ lên ngực Kỷ Hàn!
“A ——” Eliza giống như vô cùng kinh ngạc, động tác cũng rất nhanh chóng, bỏ ly rượu lại trên quần bar, không biết lôi từ đâu ra một cái khăn tay rồi lập tức hướng đến ngực Kỷ Hàn lau rượu bị đổ.
Cảm giác chân thật nơi bàn tay nói cho cô biết… là hàng thật, hơn nữa… không hề tăng thêm vật liệu mút độn gì, đúng như lới Hạ Vũ đã nói… Xúc cảm rất tuyệt!
Kỷ Hàn nhìn “bàn tay An Lộc Sơn” đang bận rộn trên ngực mình, chỉ cười cười nhưng cũng không có ngăn cản, sau đó… ly rượu trong tay cũng “bất cẩn” mà đổ nghiêng: “Ôi trời —— xin lỗi, xin lỗi!” Cô xin lỗi thực sự chân thành, sau đó cũng không khách khí mà đưa tay hướng đến hai tòa núi nhỏ trước ngực cô ta…
Cô vẫn muốn biết, ngực Eliza lớn như thế thì rốt cuộc… cảm xúc nó là như thế nào.
Hai người phụ nữ ôm nỗi lòng tò mò đối với đối phương nên cứ như vậy mà “hoang mang rối loạn” sờ soạng lên ngực người kia, khiến biết bao nhiêu kẻ ở đây nhìn thấy hình ảnh này mà hận không thể hóa thân thành chiếc khăn trên tay hai cô, hoặc là gào thét trong lòng: “Bỏ cái khăn tay đó đi, để tôi!”
Khi Hạ Vũ và Trầm Sùng từ toilet đi ra thì “chiến sự” giữa hai người phụ nữ đã được bình ổn, đang ngồi đó nói nói cười cười uống rượu do phục vụ mang lên.
Quần áo trên người Hạ Vũ đã được đổi với Trầm Sùng, không còn mùi nước hoa kia nữa. Khi anh ngửi thấy mùi rượu trên người Kỷ Hàn thì nhíu mày: “Cô làm gì thế?” Lời này là nói với Eliza.
Eliza uống vào một ngụm rượu, vuốt tóc, duy trì vẻ mặt quyến rũ vô đối: “Chẳng qua uống với cô ấy một chút rượu mà thôi, anh có cần lo lắng như vậy không?”
“Không có chuyện gì đâu.” Kỷ Hàn mở miệng: “Em chỉ mới vừa cùng Eliza nghiên cứu chính phẩm cùng lều chõng khác nhau thế nào ấy mà.”
Nụ cười ngoài miệng Eliza cứng đờ, liếc mắt nhìn Hạ Vũ bên cạnh một cái, sau đó kề gần tai Kỷ Hàn nói thầm một câu. Câu này khiến cho Kỷ Hàn ngẩn ra, sau đó hết nhìn cô lại nhìn Hạ Vũ, cười nói: “Làm sao có thể?”
“Hừ!” Eliza lạnh lùng hừ một tiếng: “Sao lại không? Cô có thể chứng minh được không?”
Kỷ Hàn nhìn nét mặt không phục của cô ta, rồi như là đã hiểu ra điều gì đó mà bật cười, sau đó sáp lại gần bên cạnh Hạ Vũ, lấy một tay kéo anh xuống, kề sát vào bên tai anh thổi nhẹ một hơi, sau đó lại cắn vành tai anh một chút!
Chỉ thấy anh lập tức run rẩy cả người, trong mắt có hai ngọn lửa bốc lên, hai tay nắm chặt thành quyền, cả người cứng ngắc như tượng đá!
Nhìn đi! Kỷ Hàn cho Eliaza một ánh mắt.
Eliza tức giận đến nghiến răng kèn kẹt, lúc vừa định mở miệng nói thêm điều gì thì đã bị người đàn ông bị điểm lửa bên cạnh huých ra, ôm lên cô gái coi trời bằng vung đang ngồi trên ghế cao chân kia, vác đi…
“Ê! Hạ Vũ, buông ra, anh làm gì thế ——”
“Về nhà!”
“Khốn kiếp, em chơi còn chưa đã!”
“Về nhà chơi tiếp.”
“Về nhà cái rắm á…”
……………..
“Đáng thương nhóc nha, bị bỏ lại rồi.” Trầm Sùng nhìn Kỷ Duệ đang ngồi một bên uống nước có ga.
Kỷ Duệ nhún nhún vai: “Cháu nghĩ đêm nay hai người bọn họ cần có thế giới riêng.” Cậu là một đứa con thiện lương hiểu ý đó nha! Kỷ Duệ tự thấy cảm động vì trình độ tri kỷ của mình gì đâu á: “A, cô Eliza à, tối nay phiền cô tìm khách sạn ngủ đi, cô có thể tìm anh chàng đẹp trai này trả tiền dùm cô nè.”
“Gọi là chị!” Eliza vẫn chấp nhất bắt cậu sửa lại xưng hô cho đúng, bất quá trên mặt không còn biểu hiện muốn phân thắng thua với Kỷ Hàn như lúc trước, ngược lại như đã có phần thoải mái hơn, như là… đã buông xuống một cái gì đó.
“Eliza, tóm lại cô đến đây để làm gì?” Trầm Sùng hỏi.
Mắt Eliza lấp lóe, nói: “Nhận ủy thác của một người, đến đây có việc!”
“Người nào? Cô tốt nhất là đừng có quậy gì đấy!” Trầm Sùng có vài phần phòng bị: “Cô cũng thấy giữa Hạ Lão đại và chị dâu là thế nào rồi đấy, không có chỗ cho cô chen chân đâu.”
“Yên tâm đi.” Eliza nâng ly uống cạn rượu bên trong: “Lần này đến đây… là ôm tâm lý thử vận may, nghĩ rằng mình vẫn còn có cơ hội. Nhưng xem ra… thật sự chẳng có một tí cơ hội nào.” Người đàn ông kia thật khó tiếp cận, ngay cả cơ thể cũng chỉ có phản ứng với mỗi mình Kỷ Hàn: “Em đi đây, rượu tối nay do anh mời.”
“Cô Eliza ——” Kỷ Duệ kêu cô lại: “Hồi nãy cô nói gì với Kỷ Hàn vậy?”
Eliza nhìn vẻ trấn định không hợp với tuổi trên mặt Kỷ Duệ, thằng nhóc này với Hạ Vũ… thật đúng là cha nào con nấy, trong mắt cũng chỉ có mỗi Kỷ Hàn: “Muốn biết hả?” Eliza nhéo mặt cậu: “Vậy kêu chị đi.”
“…” Kỷ Duệ hất tay cô ta ra: “Đi thong thả, không tiễn!”
“Quỷ con à, em đúng là cứng mềm gì cũng không chịu hết nha.” Eliza thừa dịp cậu không đề phòng, giữ lấy đầu cậu, đôi môi được tô son đỏ chót hướng đến cái miệng tươi non mơn mởn của Kỷ Duệ, ấn xuống: “Không chiếm được người Hạ Vũ, thế thì chị đây sẽ cướp nụ hôn đầu của con anh ta để bồi thường vậy…” Sau khi thực hiện được ý đồ, cô cười rất chi là vui vẻ tung một nụ hôn gió về hướng hai người, sau đó xoay người rời khỏi quán Bar.
“Chết tiệt… Đồ đàn bà điên… Mẹ nó…” Kỷ Duệ tức giận dậm chân bành bạch, không ngừng chùi cái miệng bị dính son môi, đủ các câu chửi thô tục lưu loát bay ra từ miệng cậu, không còn bộ dáng của một cậu chàng đẹp trai như ngày thường nữa, khiến cho Trầm Sùng đứng xem bên cạnh phải há hốc miệng!
“Anh nhỏ à, cậu có khỏe không!” Thẩm Sùng lo lắng hỏi.
“… Không có việc gì.” Kỷ Duệ đột nhiên thu lại cơn tức, bình tĩnh trở lại, giống như người vừa mới nổi trận lôi đình dậm chân chửi rủa kia không phải là cậu vậy.
Tốc độ đổi sắc mặt thế này…
Trầm Sùng vỗ vỗ vai cậu: “Không có gì đâu! Chỉ là nụ hôn đầu tiên thôi mà…” Dáng vóc Eliza cũng không tồi, nụ hôn đầu tiên cho một bà chị nóng bỏng thì cũng không tính là thiệt thòi gì.
“Ai nói đó là nụ hôn đầu tiên.” Anh nhỏ nhà họ Kỷ bình tĩnh uống ngụm nước có ga cuối cùng, lãnh đạm bỏ lại một câu như thế rồi nhảy xuống khỏi ghế cao.
“A!” Không phải là nụ hôn đầu tiên! Trầm Sùng nhìn trân trối vào thằng nhóc quỷ quái đứng còn chưa tới eo của mình kia. Khốn thật! Thằng quỷ này mới có tám tuổi thôi, thế mà đã mất nụ hôn đầu tiên rồi? Thời nay bọn trẻ trưởng thành sớm đến thế à: “Nè, anh nhỏ, nụ hôn đầu tiên cậu cho ai, tiết lộ cho nghe chút đi.” Trầm Sùng quá ngạc nhiên à nha. Sao cả nhà này đều quái đản như vậy chứ! Trầm Sùng ném lại chút tiền lên quầy bar, sau đó vội vàng đuổi theo: “Anh nhỏ, cậu muốn đi đâu thế?”
“Đi tìm bạn gay!” Kỷ Duệ chỉ quăng lại một câu như thế rồi đóng cửa taxi chạy lấy người.
“Bạn gay…” Khóe miệng Trầm Sùng có khả năng bị méo xệch hoàn toàn, đột nhiên cảm thấy mình già đi nhiều quá, đã theo không kịp nhịp bước của thanh niên nữa rồi. Thời nay sao bọn trẻ quá quắt thế nhỉ…
Xe phóng như bão táp suốt một đường, lộ trình vốn phải đi mất 20 phút bị anh cắt chỉ còn một nửa, chỉ dùng 10 phút là về đến nhà, dừng xe, mở cửa xe, ôm cô ra, bước nhanh vào trong nhà.
“Ê, ê, ê —— Hạ tiên sinh ——” Kỷ Hàn giãy dụa, đá hai chân không ngừng, hy vọng có thể mượn việc này để nhắc nhở anh.
“Cái gì?” Ôm cô đi đến bên cửa: “Chìa khóa trong túi quần anh, mở cửa!” Giọng anh không dấu vẻ vội vàng.
Kỷ Hàn cho tay vào trong túi quần anh, quần áo mùa hè của đàn ông không dày, nhưng túi được thiết kế rất sâu. Tay Kỷ Hàn thọc sâu xuống, đụng vào cái chìa khóa, khi muốn rút nó ra thì tay giống đụng phải cái gì đó…
“…” Hạ Vũ rủa nhẹ, cảm thấy việc mình bảo cô lấy chìa khóa trong túi là một sai lầm chết tiệt: “Mở cửa nhanh lên.”
Kỷ Hàn che miệng cười, quơ quơ chìa khóa trong tay trước mặt anh: “Chìa trên tay em, mở… hay là không mở đây?” Nói xong còn cố ý thổi hơi vào tai anh, sau đó liền lập tức cảm nhận được cơ bắp trên người anh càng căng cứng.
“Tiểu Hàn…” Giọng anh lúc này đã có vài phần cảnh cáo nguy hiểm.
“Sao vậy, Hạ tiên sinh.” Cô không sợ chết tiếp tục vuốt râu hùm.
“Mở cửa nhanh.”
Kỷ Hàn nhìn khuôn mặt nhẫn nại của anh, biết rằng tính tình của anh rất khô cứng! Thậm chí còn có hơi… cổ hủ, nên chắc chắn sẽ không làm gì cô khi đang ở bên ngoài.
“Vậy… Anh nói cho em biết, dấu son môi kia là sao đi đã!” Cô đưa ra yêu cầu.
“Được.”
Kỷ Hàn vừa mở cửa, anh liền vội vàng ôm cô đi vào bên trong, lấy chân đóng cửa lại, sau đó xoay người đặt cô áp lên cửa, khóa cửa. Đêm nay sẽ không cho bất kỳ ai đi vào nữa.
“Nè ——” Kỷ Hàn đẩy cái đầu đang sáp lại của anh ra: “Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em!” Muốn mượn cơ hội để trốn tránh sao.
“Lát nữa rồi nói…” Chết tiệt, tình huống thế này rồi thì anh còn tâm tình đâu mà giải với chả thích.
Hai tay anh vốn đang nâng mông cô lại đột nhiên rút mạnh về, Kỷ Hàn sợ bị ngã nên phản xạ có điều kiện mở chân vòng ngang thắt lưng anh. Một vòng chân này đã khiến cho cô càng gần hơn với thứ nóng rực giữa hai chân anh, cũng cảm thụ được độ nóng rất chân thật. Hạ Vũ cũng sáp lại gần phía trước một chút, cố định cô và chính anh ngay trước cửa, trong lúc đó hai tay của anh cũng không ở không, một tay cần thấy hai tay của cô giơ lên đỉnh đầu, một tay nắm lấy cằm của cô nâng lên, sau đó hôn cô…
Vài chữ mà Kỷ Hàn muốn nói chen ra từ khe hở giữa môi hai người trở thành âm tiết đứt quãng mơ hồ không nghe rõ được.
Nụ hôn của anh hết sức mãnh liệt, mãnh liệt hơn rấ