t nhiều so với lần trước đó, khiến cô không thể nào ngăn cản được. Một hồi lâu sau, anh mới buông môi cô ra, đưa tay sờ lên cánh môi đã bị chính mình hôn tới đỏ mọng…
Kỷ Hàn nhân lúc này mà hít thở dưỡng khí vào phổi, cánh tay không biết đã bị anh buông ra lúc nào giờ vươn lên vòng trên cổ anh, một tay nắm lại đánh anh vài cái: “Quỷ sứ, thô lỗ thế!”
Hạ Vũ không để ý đến vẻ oán giận của cô, bàn tay đã quay trở lại sờ soạng lên mông cô, thần sắc trên mặt cô càng trở nên cứng ngắc… Cái váy này ôm quá sát, vô cùng sít sao, sít sao đến nỗi nếu bên trong có mặc nội y thì sẽ để lộ ngấn ra, vì thế để đạt được vẻ mỹ quan chỉnh thể, đa số phụ nữ sẽ chọn cách sử dụng miếng dán ngực để che đầu ti, sau đó mặc áo ngực trong suốt… Cũng tương tự như vậy, vì muốn không để lộ vết quần lót trên áo…
Tư thế này của cô càng dễ để cho bàn tay thô ráp của anh luồn vào vạt váy mà chui vào trong, cô cô này chắc không to gan lớn mật đến nỗi không hề mặc gì bên trong đâu nhỉ… nên chắc là…
“Sau này còn mặc thế này đi ra ngoài, em có tin là anh sẽ đánh em không?” Sợi dây mỏng manh khó nhận biết bên hông kia đã cho anh đáp án!
Cô gái chết tiệt này, dám ngang nhiên…
Đúng vậy! Kỷ Hàn đương nhiên là dám rồi! Nếu cô còn là cô nhóc ngây ngô năm nào thì chắc sẽ không dám ăn mặc lớn mật như thế… Nhưng bây giờ thì…
Cô tựa đầu lên vai anh, nhờ phúc của bàn tay anh đang sờ loạn trong váy mà khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đã trở nên ửng hồng, nhịn không được mà thốt ra một tiếng “ưm”, nhưng cô cũng không quên mình muốn nói gì nên nén hơi thở gấp, cắn lên cổ anh một cái: “Cho anh để phụ nữ khác động vào mình nè…”
“… Đâu có động vào.” Hô hấp của Hạ Vũ biến nặng: “Để lại cái dấu trên quần áo thôi… Cô ta đột nhiên nhào tới…”
“A… Anh đang tiếc đó hả?” Cô hừ một tiếng, trong thanh âm nồng đậm mật ngọt.
“Tiếc con khỉ!” Anh thô lỗ trả lời vấn đề của cô, động tác dưới tay càng lúc càng tà ác: “Không phải là của em.”
“Ừ…” Cô đáp lại, không rõ ra là đang nghi ngờ lời anh, hay là đang đáp lại sự trêu đùa của anh bên dưới: “Em cũng muốn lưu lại ấn ký…” Nói xong, cô không nể nang gì há mồm cắn lên chỗ dễ nhìn thấy nhất trên cổ anh một cái, sau đó còn nhay nhay. Chỉ trong chốc lát, một cái ấn ký nho nhỏ màu đỏ đã xuất hiện trên cổ anh, tuyên bố chủ quyền của cô.
“Luôn luôn đón mời…” Anh bị cô trêu chọc nên càng nóng hơn: “Về sau… không được mặc thế này đi ra ngoài nữa…” Chết tiệt —— sao cô dám mặc thế này mà đi ra ngoài chứ… Đây là của anh.
“Ừ hừ ——” Cô không trực tiếp trả lời anh: “Chẳng lẽ anh không thích em mặc thế này sao? Ưm ——” Anh thình lình có động tác.
Làm cho toàn thân cô chấn động…
“Không được mặc đi ra ngoài nữa!” Anh… Chết tiệt, đương nhiên là thích rồi.
“Vậy… muốn em chỉ mặc ở nhà cho anh xem thôi à?”
“…” Anh không trả lời, trực tiếp dùng hành động nói cho cô biết, mình thích đề nghị này đến thế nào!
Trong loại chuyện này, từ trước tới nay Kỷ Hàn chưa bao giờ chịu thua, và hiển nhiên cá tính không chịu thua kém của cô Hạ Vũ rất thích. Anh cuồng dã thì cô cuồng dã hơn anh, chủ động xé mở áo sơmi của anh, cả tay và miệng đều cùng phối hợp hành động, thúc cho ngọn lửa giữa hai người càng lúc càng cháy lớn…
Trận chiến kết thúc, cả người Kỷ Hàn mềm nhũn dựa trên người anh, mặc anh ôm cô về phòng tắm trong phòng ngủ chính… Cô còn không thể nào tin được vừa rồi hai người mới vào tới phòng khách thì liền…
Ôm khuôn mặt nóng bừng mà nghĩ đến những hình ảnh kia.
“Làm sao thế?” Khi Hạ Vũ thu dọn phòng khách xong quay lại liền nhìn thấy cô đang lấy hai tay ôm mặt.
Kỷ Hàn buông tay ra, ngẩn người, rồi lập tức ngoảnh mặt đi: “Đồ quỷ, muốn hại em mất mặt à!”
Hạ Vũ nhìn thấy cô mặt đỏ tai hồng thì cười lớn, sau đó ôm cô đi vào phòng tắm lớn: “Ai bảo tại em châm lửa…” Anh ôm cô vào lòng, thích thú nhìn cô thẹn thùng.
“Xì!” Kỷ Hàn dựa vào ngực anh, tư thế vừa nãy làm cho cô tốn nhiều sức lực hơn bình thường, nên hiện tại cả người đều xụi lơ.
“Anh thật sự không có gì với Eliza hết…” Hạ Vũ ngồi sau lưng cô nói vậy xong liền bắt đầu giải thích cái giấu son môi kia là thế nào, tinh tế kể lại hết thảy mọi việc.
Sau khi nghe xong, Kỷ Hàn xoay người lại dựa vào ngực anh, nhìn thẳng vào mắt anh: “Anh nói xem… Em có thể tin tưởng anh không?”
“Có thể.” Anh trả lời vô cùng tự tin.
“Hừ ——”
“Bởi vì anh chỉ có em mà thôi.”
“Miệng bôi mật đấy à…” nên mới ngọt thế.
“Em nếm thử sẽ biết!”
Nói xong liền kề miệng lại gần miệng cô. Kỷ Hàn cười đẩy anh ra: “Tránh qua một bên.”
Thằng cha này… sao càng ngày càng lưu manh thế nhỉ.
Cô dựa vào ngực anh, lẳng lặng lắng nghe nhịp đập của trái tim anh, thật trầm thật ổn định, y như cảm giác mà anh mang đến cho người khác: “Hạ Vũ…” Một lát sau, cô mở miệng, thanh âm hết sức nhẹ nhàng: “Anh có biết năm xưa em vì anh mà làm không biết bao nhiêu là chuyện ngốc ngếch không?”
“Hửm?”
“Chỉ vì để nhìn thấy anh, mỗi ngày em đều nghĩ cách để đi ngang qua cửa lớp anh…” Loại chuyện ngốc nghếch mà một cô gái ôm tình đơn phương hay làm: “Còn lén tặng sô cô la cho anh vào Lễ Tình Nhân, rồi sinh nhật anh thì mua một cái bánh ngọt thay anh ăn mừng sinh nhật, còn viết thư tình nữa…”
“Đâu rồi?”
“… Quăng rồi!”
“Sao lại quăng, anh còn chưa xem cái nào mà!”
“Khi đó em nghĩ anh thích Tiểu Tĩnh…” Những lá thư tình kia chẳng qua là để ghi nhớ tình cảm cô dành cho anh thôi. Không đúng, trọng điểm đâu phải là cái này.
“Đó là thư em viết cho anh, phải là của anh chứ.”
“… Đúng là em viết.” Kỷ Hàn nhíu mày, cảm thấy trọng điểm cô muốn thảo luận đâu phải là cái này.
“Em đã viết cái gì?” Anh hỏi.
“… Quên rồi.”
“Sao vậy được!” Hạ Vũ không tin lời cô: “Chuyện gì em làm cho anh em đều nhớ rõ rành rành, sao có thể quên là đã viết cái gì chứ?”
“Quên thật mà!” Trọng điểm đâu phải ở chỗ này: “Chẳng qua đại khái viết là em thấy anh tốt lắm, em thích anh, rất thích anh, vô cùng thích anh… đại loại thế…”
“Ừ! Anh yêu em…” Hạ Vũ nghe cô thông báo như thế thì vô cùng vui mừng.
Kỷ Hàn ngẩn ra: “Anh…”
Anh quay mặt đi, “lời hay không nói hai lần”.
Hiểu được rằng anh đang mất tự nhiên, Kỷ Hàn cũng không bắt anh phải lặp lại lần nữa, mà lại tiếp tục chậm rãi nói ra suy nghĩ của chính mình: “Em vẫn cứ thích anh, cho đến khi xảy ra việc ngoài ý muốn lần đó… Sau khi em phát hiện mình mang thai, có rất nhiều chuyện lớn dồn dập xảy ra làm em không còn thời gian để suy nghĩ đến chuyện gì khác nữa. Sau khi sinh Duệ ca, em phải đầu tắt mặt tối tìm sinh kế, rồi từ từ dời trọng tâm chú ý lên Duệ ca. Em thậm chí còn nghĩ rằng… Tình cảm mà em dành cho anh đã mai một mất rồi.”
Khi nói đến đây, cô cảm giác được cánh tay anh đặt trên lưng cô xiết lại một chút.
“Nếu như lần đó không lặp lại, em nghĩ qua vài năm nữa có lẽ em sẽ tìm một người đàn ông, sau đó kết hôn… Sau đó lại một lần nữa bắt đầu một cuộc sống mới. Cuộc sống mới này sẽ không còn có bóng hình của anh nữa…”
“Nhưng chúng ta vẫn gặp lại nhau! Vì sợ hãi lại bị tổn thương, nên ngay trong tiềm thức em đã cự tuyệt anh, tiếp theo lại liên tiếp xảy ra những việc như vậy khiến em phải căng người xử lý đến sứt đầu mẻ trán.” Cô đưa tay vuốt mặt anh: “Gần đây em suy nghĩ một việc.”
“Việc gì?”
“Em nghĩ… có phải em đã không còn yêu anh nữa rồi hay không?”
“… Vậy đáp án thế nào?”
Cô cảm nhận được sự lo lắng của anh, vươn ngón tay vẽ vẽ vòng tròn trên lồng ngực của anh: “Em ấy à, tóm lại là vẫn không có biện pháp tự lừa dối lòng mình. Mặc dù những việc liên tiếp xảy ra đã làm cho em có hơi quên đi cảm giác yêu anh là thế nào, nhưng mà em nghĩ… Cảm giác đó vẫn còn tồn tại, vẫn còn trong tâm trí của em, chẳng qua lâu rồi không đụng chạm đến nó mà thôi.”
“Được ở cùng anh chẳng qua là hình ảnh mà trước đây em chỉ dám vụng trộm mơ ước, nên khi nó thật sự xảy ra thì ngược lại nó lại làm cho em khiếp sợ. Hơn nữa, chuyện phát sinh trước kia đã làm cho em càng trở nên thận trọng, không dám thật tình thể hiện tâm ý của mình…”
“Tiểu Hàn…!” Anh hôn nhẹ lên môi cô: “Cảm ơn em…” Cảm ơn em đã đợi anh lâu như vậy, cảm ơn em vẫn còn thích anh, cảm ơn tất cả những việc em đã làm cho anh, cảm ơn em đã nguyện ý tha thứ cho anh…
“Em thích ba chữ kia hơn.” Cô liếc anh một cái ám chỉ. Tuy nói câu đó hơi bị sến, nhưng mà… Dù gì cô cũng là phụ nữ, mà đối với phụ nữ thì đó là một câu luôn khiến người ta không thể nào kháng cự được.
Hạ Vũ vỗ nhẹ sau lưng cô, suy nghĩ rồi nói: “Chờ khi nào em trả lại những bức thư tình kia cho anh…”
“Khốn kiếp!” Kỷ Hàn căm tức, thế mà anh còn dám cò kè mặc cả: “Đó là thư tình của em.”
“Đó là thư em viết cho anh, thì chúng phải là của anh.”
“Em còn chưa có đưa cho anh.”
“Dù sao của em cũng là của anh, của anh cũng là của em.”
“Đúng! Ngay cả toàn thân anh cũng là của em.” Sinh vật giống cái khác không được lại gần.
“Ừ, là của em.” Anh thích vẻ ngang ngược chiếm hữu của cô hiện giờ.
“Cảm giác…” Kỷ Hàn vô lực vỗ vỗ vào nước trong bồn tắm: “Mệt quá đi.”
“Hử?”
“Xem nào… Năm đó em vì thích anh mà làm nhiều việc cho anh như vậy, anh lại không hề biết.” Cảm giác hình như không được công bằng à nha, đó cũng là việc khiến cho cô dạo này buồn bực… Xem đi, anh chẳng cần làm gì hết mà vẫn có được tình yêu của cô.
“Vậy… anh dùng mấy chục năm tới để bồi thường cho em.”
Mấy năm đổi lấy mấy chục năm, nghe ra có vẻ cô lời rồi. Kỷ Hàn chôn mặt trong lòng anh, nghe nhịp đập trái tim anh. Cũng phải, còn tới vài thập niên lận mà, cô có thể từ từ đòi lại cả vốn lẫn lãi được mà, không phải sao?
“Hạ Vũ, anh là của em phải không?” Dù là thể xác, hay là… trái tim.
“Đúng thế.” Anh trả lời, rất nhẹ, nhưng rất chắc chắn.
Trái tim Kỷ Hàn bình ổn lại không còn lo lắng nữa, bởi lời anh nói đã thật khẳng định.
Cô đã có được người đàn ông này.
Cô nói với chính mình: người đàn ông từng làm cho cô yêu đến hèn mọn này rốt cuộc cũng đã là của cô rồi.
“Giải quyết xong vấn đề rồi chứ?” Hạ Vũ cúi đầu xuống hỏi cô gái đang dựa vào ngực anh gà gật.
“Ừ…” Tạm thời không có vấn đề gì, để cho cô ngủ một chút trước đã.
“Vậy giờ đến lượt giải quyết vấn đề của anh.” Anh chậm rãi điều chỉnh vị trí của cô.
“Vấn đề gì?” Cô vẫn còn chưa phát hiện ra âm mưu của anh, lười nhác chuẩn bị đi tìm Chu Công đánh cờ.
“Vấn đề này này…” Nói xong, anh mạnh mẽ tiến vào, trực tiếp túm cô cô đang định đi tìm Chu Công đánh cờ lôi trở về.
Chiến sự lại nổi lên, tối nay nhà họ Kỷ không ngủ!
…
Hôm sau, lúc Kỷ Duệ mang theo bạn nhỏ Đoạn Manh Manh muốn đến nhà mình chơi về đến nhà, thì phát hiện cửa nhà đã bị khóa trái bên trong, mở hoài không ra. Anh nhỏ họ Kỷ liền trực tiếp lôi điện thoại ra, bắt đầu phương thức “đoạt mệnh liên hoàn điện”, chỉ trong chốc lát, cửa đã được mở ra từ bên trong.
“Hi! Buổi sáng tốt lành!” Tâm trạng của Kỷ Duệ rất tốt, chỉ vào người đàn ông chỉ mặc một cái quần lót đứng trong cửa mà giới thiệu với anh bạ