Kỷ Duệ nhìn người phụ nữ sáng sủa, xinh đẹp, dáng người bốc lửa, mỗi cử động đều thể hiện vẻ nữ tính quyến rũ đứng ngoài cửa sắt: “Nhầm nhà rồi!”
Sau đó, đóng rầm cửa lại, định quay vào bếp tiếp tục làm bữa sáng.
Còn đang mùa xuân đấy! Hạ cái gì mà Hạ!
Eliza trợn mắt há mồm nhìn cánh cửa đóng chặt, lấy từ trong túi xách ra một tờ giấy, xác nhận một lần nữa đây đúng là địa chỉ được ghi trong đó, lại giơ tay ấn chuông thêm vài lần: “Em trai à, nơi này là…” Cô giơ tờ giấy ghi địa chỉ hướng về phía cửa sắt: “Đúng địa chỉ này mà.”
“Đúng vậy!” Kỷ Duệ gật đầu.
“Vậy Hạ… À, ý chị muốn hỏi là Hạ Vũ ở đây phải không.” Đây là địa chỉ mà cô đã moi được từ chính miệng Hắc Tử, không thể sai được.
“À —— Hạ Vũ à —— vẫn chưa ngủ dậy.” Nói xong lại muốn đóng cửa lại, nhưng Eliza đã nhanh tay đè lại cánh cửa, tránh cho mình lại bị sập cửa vào mũi lần nữa.
“Em trai à, chị là bạn của Hạ, có thể mở cửa cho chị vào nhà ngồi chờ không?”
Kỷ Duệ chớp chớp mắt ra vẻ ngây thơ: “Cô ơi, ở lớp thầy giáo dạy tụi con không được tùy tiện mở cửa cho người lạ.”
Cô…
Eliza nghe thằng bé gọi mình là cô thì mặt sượng trân, cười gượng gạo: “Bạn nhỏ à, em nhìn đi… Chị không phải người xấu đâu.” Làm gì có người xấu nào nhìn đẹp như cô chứ.
“Cô thật là ngốc.” Kỷ Duệ cười khanh khách: “Thầy giáo nói, người xấu đương nhiên sẽ không viết lên mặt mình hai chữ người xấu rồi.”
“… Gọi chị là chị thôi.” Đối với chuyện xưng hô, Eliza chấp nhất một cách vô cớ. Có lẽ mỹ nữ nào cũng vậy, vĩnh viễn luôn rất nhạy cảm với vấn đề tuổi tác.
“Nhưng nói thật nhìn cô cũng không giống người xấu…”
“Đúng vậy đó! Cho nên em trai mau mở cửa cho chị đi…”
“Mà giống hồ ly tinh hơn.” Sau khi cười tủm tỉm đưa ra kết luận xong, cậu thừa dịp cô ta đang ngẩn ra mà đóng sập cửa lại, tiện tay tháo luôn pin chuông cửa xuống, Kỷ gia liền tĩnh lặng trở lại, huýt sáo, tâm trạng vui vẻ trở lại phòng bếp tiếp tục tự làm bữa sáng.
Hôm nay cậu chỉ làm bữa sáng cho riêng mình, còn hai vị kia đoan chắc là chưa đến giữa trưa thì chưa tỉnh dậy, về phần cái người đang đứng ngoài cửa kia… Mắc mớ cái rắm gì đến cậu!
Nhàn nhã thong thả làm cho mình một bữa sáng thơm ngon đẹp mắt, cất phần của Hạ Vũ và Kỷ Hàn vào tủ lạnh, còn mình ăn xong thì quay vào phòng, mở máy tính tìm thằng bạn thân Manh Manh, trợ thủ gần đây của cậu tham gia các trò chơi. Thi Thanh Trạch kia mất tích một cách khó hiểu, Kỷ Tiểu Hàn thì bây giờ không có cách nào phân thân, nên dạo này cậu thiếu trầm trọng trợ thủ đắc lực tham gia trong các trò chơi, làm cho cậu mỗi lần muốn chơi đều không có tinh thần gì hết… Dựa vào núi núi đổ, dựa vào người người chạy, đúng là chỉ có thể tự lực cánh sinh là tốt nhất! Sau nhiều lần cân nhắc, cậu quyết định phải tự tay mình bồi dưỡng một người cộng sự tốt, dạy người từ thuở còn thơ, nên cậu dứt khoát định vị mục tiêu này lên người bạn nhỏ Manh Manh. Tuy rằng đó sẽ là một đoạn đường dài gian khổ, nhưng cậu tin rằng sẽ rất vui vẻ. T
…
Đúng như Kỷ Duệ dự đoán, hai người lớn kia ngủ thẳng đến giữa trưa mới tỉnh dậy.
Kỷ Hàn bị con sâu tham ăn trong bụng làm tỉnh giấc, lúc mở mắt, rèm cửa bị buông xuống nên ánh sáng lờ mờ, khiến cô không biết bây giờ là sáng hay chiều!
“A…”
Vừa nghiêng người, cảm giác đau nhức cả người khiến cho cô phải hít hà. Đây là cơ bắp và xương cốt toàn thân đang lên án cô tối qua đã quá độ phóng túng đây mà!
Tên đàn ông đáng chết này!
Kỷ Hàn sôi sục mắng, người đàn ông nằm cạnh xoay người, một tay ôm lấy cô kéo tuột trở lại trong ngực anh, từ đầu tới cuối vẫn không hề mở mắt, hoàn toàn hành động một cách vô thức. Chỉ chốc lát sau lại thở đều đều, say sưa ngủ tiếp.
Nhìn bộ dạng này của anh, Kỷ Hàn vừa bực mình vừa buồn cười, nhưng hơn hết là… không hiểu sao lại cảm thấy có hơi mừng thầm. Hạ Vũ có tính cảnh giác rất cao, trong lúc ngủ đôi khi vẫn cau mày chứ không hoàn toàn thả lỏng… Nhưng hiện tại nhìn anh ngủ thật say thật sâu, là vì nằm bên cạnh cô sao? Kỷ Hàn ngây ngất nghĩ… Đương nhiên, cũng có thể là do quá mệt mỏi!
Tối hôm qua người đàn ông này thật sự rất quá đáng, không hề cho cô nghỉ ngơi mà làm đúng như lời anh đã nói, khiến cho cô không còn sức lực đâu mà suy nghĩ đến việc kia nữa! Hơn nữa, anh còn ngang nhiên tuyên bố, đây là cái mà anh đáng được hưởng!
Nguyên nhân là… Quà sinh nhật.
Tối hôm qua, anh đột nhiên nhắc với cô chuyện này làm cô thiếu chút là mắc nghẹn —— ngày đó vốn dĩ định đi mua quà cho anh, kết quả, nhiều chuyện liên tiếp xảy ra như vậy, cuối cùng cô còn bị thảy nằm viện, làm sao còn nhớ tới chuyện này… Ngay cả sinh nhật anh cũng không tổ chức được.
Ai mà biết anh lại nhớ rõ như vậy, còn muốn tính sổ cả vốn lẫn lãi, tối hôm qua lúc khiêng cô về phòng xong liền lập tức đòi quà. Cô biết moi đâu ra bây giờ, chỉ có thể ấp úng nói ngày mai sẽ đi mua bù lại. Kết quả, lão già này rất khó chiều, cứ nhất quyết phải nhận quà ngay mới được. Cuối cùng, Kỷ Hàn không có cách nào khác mà nóng nảy nói một câu:
“Không có quà, chỉ có người thôi!”
Kết quả, anh cũng chẳng nể nang gì —— à mà không đúng, thật ra cô cảm thấy anh đang chờ chính câu nói này của cô —— mà hết sức hài lòng nói với cô: “Anh đương nhiên sẽ không khách khí mà nhận lấy món quà này.”
Kết quả chính là nguyên một đêm đồng chí Hạ say sưa sử dụng món quà sinh nhật tới trễ này, cật lực ép khô mọi sinh lực của món quà kia.
Lúc bắt đầu, ‘món quà’ tất nhiên là không cam lòng yếu thế, anh muốn chiến thì em liền chiến, không thể thua về khí thế được. Nhưng rồi dần dần thể lực giữa nam và nữ dù gì cũng có khác biệt, ‘món quà’ rốt cuộc không chịu nổi mà giơ cờ trắng đầu hàng, hy vọng đồng chí Hạ cho nghỉ ngơi một chút. Đồng chí Hạ quả nhiên cũng thật chăm sóc thật nhân đạo mà nói: “Ừ, em cứ nghỉ ngơi đi, anh tự mình làm cũng được, em không cần động đậy!”
Hay cho một câu em không cần động đậy, anh tự mình làm cũng được.
‘Món quà’ họ Kỷ cố gắng biến mình thành một con cá chết, mặc cho sóng to gió lớn cũng không chìm nổi theo, nhưng rồi… Người ở trên giường, thân bất do kỷ nha! Cuối cùng, vẫn bị cuốn vào cơn sóng dữ, cùng nó lần lượt lên lên xuống xuống… Cuối cuối cùng cùng chịu hết nổi, đành nhắm mắt buông tay mà rơi vào vòng xoáy đen ngòm, một chú cá đã anh dũng hy sinh!
Vươn tay họa trong không khí theo đường nét mặt mũi anh, thấy anh ngủ say thế này thì không đành lòng đánh thức anh dậy, cắn răng chịu đựng cơn đau thắt lưng mà lén lút luồn ra khỏi vòng tay ôm của anh, đi vào phòng tắm tắm rửa nhanh, rồi xuống nhà kiếm đồ ăn. Ra khỏi phòng ngủ mới biết giờ đã sắp giữa trưa rồi làm cô có hơi xấu hổ, lần mò vào nhà bếp lục đồ ăn, rồi chợt nhìn ra cửa sổ phòng bếp lại thấy hình như có người nào đó đang ở bên ngoài cửa nhà…
“Hả! Sao lại là cô!”
Eliza ngồi chồm hổm ngoài cửa, mặt mũi bị phơi nắng mà chảy đầy mồ hôi dầu bóng loáng, dung nhan được trang điểm kỹ càng cũng đã bị mồ hôi rửa trôi hết nhìn hết sức chật vật, hơn nữa vẻ oán hận sâu sắc trên mặt khiến Kỷ Hàn rất kinh ngạc.
“Kỷ tiểu thư…” Eliza ngồi lâu nên hai chân tê nhức, đầu gối run rẩy từ từ đứng lên: “Có thể cho tôi vào nhà không?”
“Ách… Được được, mời vào!” Kỷ Hàn mở cửa mời cô ta vào, đưa cho cô ta một ly nước.
Eliza đi rửa mặt, lúc đi ra đã khôi phục lại dáng vẻ gọn gàng trong quá khứ, làm cho Kỷ Hàn muôn phần khâm phục: “Hạ đâu?” Đặt mông ngồi lên sô pha, cầm ly nước lên, mặc dù cực kỳ khát nhưng cách uống vẫn vô cùng tao nhã.
“À… Vẫn còn đang ngủ.” Nói xong, cô nhịn không được ngáp dài một cái, vốn chỉ muốn xuống bếp ăn đại thứ gì đó rồi quay lại phòng tiếp tục ngủ.
Eliza nhìn vẻ mặt mệt mỏi của cô, hơn nữa còn nghe được câu “Vẫn còn đang ngủ!”, một người vốn dĩ sống trong một môi trường đặc biệt như cô ta dĩ nhiên có thể liếc mắt một cái là nhìn thấu mọi chuyện rồi: “Hừ —— Hai người kết hôn rồi hả?”
“Đâu có!” Kỷ Hàn nhìn cô ta một cách dò xét, bởi cô không hề quên hình ảnh người phụ nữ này câu cổ dựa dựa Hạ Vũ như thế nào. Giờ lại đột nhiên đến đây…
“Ồ!” Eliza gật đầu, bổ sung thêm một câu: “Dù sao kết hôn rồi thì cũng có thể ly hôn, nhưng chưa kết hôn thì càng tốt.”
“…” Hả, đây là tình huống gì vậy, Kỷ Hàn nhìn vẻ mặt tự tin của người phụ nữ xinh đẹp kia, đầu óc vì vừa mới tỉnh giấc hơn nữa đã vất vả suốt tối qua nên có hơi chậm lụt, vì vậy cô thành thật hỏi: “Xin hỏi… Cô nói vậy là ý gì?”
“Ý tôi là…” Eliza lại uống một ngụm nước, sau đó thập phần tự tin tuyên bố chiến thư với Kỷ Hàn: “Tôi muốn đoạt lấy anh ấy!”
…
Loại chuyện ‘Vì yêu mà chiếm đoạt’ này cứ nghĩ chỉ tồn tại trong tiểu thuyết hoặc phim ảnh, không ngờ nó lại thật sự xảy ra ngay trong cuộc sống của cô. Đương nhiên, nhân vật chính không phải cô, mà là Eliza! Người phụ nữ có thủ đoạn thật sự phi phàm trong ấn tượng của Kỷ Hàn này thế mà lại có thể trình diễn một vở kịch ‘ngàn dặm theo tình’ vô cùng phấn khích kiểu này, mà đối tượng truy đuổi của cô ta, đúng vậy, chính là Hạ Vũ, người đàn ông của chính Kỷ Hàn, cha của con trai cô.
Một chậu máu chó thật to như vậy đổ xuống đầu khiến Kỷ Hàn thật sự kích động, muốn diễn phân đoạn “chính thất đấu tiểu tam” đấy à? Cô có nên thể hiện chút không nhỉ, chẳng hạn quăng cho một câu: người đàn ông này đã là của tôi, cô đừng có mơ. Nhưng Eliza mà chịu nghe lời như vậy thì chắc chắn không phải là Eliza rồi. Một người phụ nữ có thể kinh doanh thành công một nơi như thế, lại có năng lực thống trị khắp nơi như cô ta thì đương nhiên không phải là loại phụ nữ tầm thường, sao có thể sử dụng phương pháp bình thường như vậy để hoàn toàn cắt đuôi được.
Cô ta đã chuyển vào đây, đúng vậy, cô ta đã lấy thân phận bạn cũ mà vào ở trong nhà họ Kỷ rồi.
Hơn nữa, người đồng ý cho cô vào nhà, là chính Kỷ Hàn!
Bởi vì Eliza nói với cô: “Sao vậy? Chẳng lẽ cô không tự tin sao? Là vì cô không tin tưởng vào bản thân, hay là không tin tưởng Hạ? Nếu là như vậy, chi bằng cô nên sớm buông tay đi.”
Kỷ Hàn bị khích một câu như vậy, mà đầu óc lúc ấy còn chưa tỉnh ngủ hẳn, nên nóng máu mà đồng ý với cô ta, cho cô ta vào ở trong nhà. Lời vừa ra khỏi miệng xong thì cô liền hối hận, nhưng lời đã nói ra không thể lấy lại… Nhưng không phải là cô sợ Eliza sẽ làm cái gì, mà cô sợ cái mặt thối của con trai cơ. Thằng nhóc kia có tính bài ngoại rất nghiêm trọng, xưa nay vốn không thích có người ngoài tiến vào địa bàn của mình. Hiện tại xem như nó tạm chấp nhận Hạ Vũ, giờ lại thêm một cô nương nóng bỏng này…
Cho nên, nhìn thấy vẻ mặt đen thui thúi hoắc của con trai, Kỷ Hàn chỉ có thể giả ngu bán rẻ tiếng cười.
Còn Hạ Vũ thì sao, vừa ngủ dậy đi ra khỏi phòng đã gặp người quen nhưng lại không có bất kỳ phản ứng gì, chỉ gật đầu một cái coi như chào hỏi, cuối cùng khi biết Eliza có ý định ở lại đây thì mày có nhíu lại một chút đấy, nhưng khi nghe là Kỷ Hàn đã đồng ý thì cũng chẳng nói thêm gì, chỉ liếc Kỷ Hàn thêm một cái. Kỷ Hàn lập tức chột dạ cụp mắt xuống.
Nói đến việc Eliza ở lại nhà họ Kỷ, người được lợi nhiều nhất không phải là Hạ Vũ hay Kỷ Hà