n, mà là bọn đàn ông trong khu này. Eliza vốn rất xinh đẹp, tính cách lại hướng ngoại, cứ mỗi sáng sớm là mặc quần áo mát mẻ ngồi ngoài sân tập yoga, có đôi khi còn lôi ra sân một ghế dài bãi biển, sau đó coi sân nhà là bãi biển mà mặc bikini nằm phơi nắng mặt trời, khiến cho nam giới nào đi ngang qua cửa nhà cô cũng nhìn không chớp mắt, cũng làm cho các bà các cô trong khu oán than dậy đất…
Kỷ Hàn đã từng nhắc khéo Eliza, nhưng mỹ nữ này lại tự tin quá độ với vóc dáng của mình, hơn nữa còn cho rằng có cái gì đẹp thì phải khoe ra cho bằng hết, nên chẳng thèm để tâm mà tiếp tục quán triệt tinh thần ‘tốt khoe xấu che’ đem thân hình của mình ra làm triển lãm. Theo Kỷ Hàn thấy, qua biểu hiện của Eliza trong khoảng thời gian này thì thà nói là cô ta đang tới làm khách du lịch thì tốt hơn thay vì nói là đang theo đuổi Hạ Vũ. Cho đến khi, cô phát hiện trên cổ áo sơ mi của Hạ Vũ một dấu son môi đỏ thắm.
Màu son đỏ tươi này, cô đã từng thấy qua ở trên môi Eliza.
Ừ! Đương nhiên, một vết son môi hoàn toàn không nói lên điều gì…
Kỷ Hàn nhìn thấy dấu vết kia, tự nhủ mình phải thật bình tĩnh, mà cô quả thật cũng rất bình tĩnh, bình tĩnh giặt sạch vết son kia… nếu không đề cập đến việc… tay cô đang run lên nhè nhẹ!
Kỷ Hàn nghĩ lại con đường cô đã đi cùng Hạ Vũ, hai người đã trải qua rất nhiều chuyện, hết thảy đều diễn ra rất tự nhiên, tuy rằng vẫn chưa kết hôn nhưng hai người đã ở chung giống như vợ chồng, ngọt ngào hạnh phúc như nó vốn phải thế.
Cô đột nhiên cảm thấy hoang mang…
Tại sao cô có thể bình tĩnh như vậy khi Eliza đến? Một người phụ nữ dám công khai muốn dành lấy người đàn ông của cô mà cô lại cảm thấy rất bình tĩnh, thậm chí còn không hề cảm nhận được một chút nguy cơ nào…
Là tin tưởng tuyệt đối, hay là tình cảm của cô đối với Hạ Vũ đã…
Trầm Sùng khá kinh ngạc khi thấy Hạ Vũ gọi đến, càng ngạc nhiên hơn là Hạ Vũ lại hẹn hắn ra ngoài uống một chén.
Thật sự là chuyện lạ chưa từng xảy ra, đối với Trầm Sùng, Hạ Vũ là dạng người đầu đội trời chân đạp đất, là mẫu đàn ông dù cho trời có sập xuống cũng có thể đỡ lấy ném trở về thiên đình, dù có gặp khó khăn cùng cực cũng không bao giờ tâm sự với người khác, luôn luôn tự mình có thể giải quyết gọn gàng mà không cần đến sự giúp đỡ của người khác.
“Người anh em, có chuyện gì vậy?” Trầm Sùng nhìn hắn uống hết ly này đến ly khác, sau ba ly liên tục thì hết nhìn nổi nữa nên chặn lại không cho uống tiếp: “Cãi nhau với chị dâu à?” Nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có chuyện liên quan đến Kỷ Hàn mới có thể làm cho anh hao tâm tốn sức như vậy.
Hạ Vũ liếc trắng mắt: “Không!”
Vậy thì có chuyện gì chứ? Trầm Sùng nhìn vẻ mặt rõ ràng có tâm sự nhưng lại chết sống không muốn nói của anh là muốn điên cái đầu. Tuy nhiên, làm anh em là khi cậu có tâm sự muốn nói tôi sẵn sàng lắng nghe, cậu không muốn nói thì hai chúng ta cùng uống.
Trầm Sùng không truy vấn nữa, qua một hồi lâu, Hạ Vũ cũng mở miệng: “Cậu nói xem… Tiểu Hàn cô ấy… Có phải đã hết yêu tôi rồi không?”
“Phụt…”
Mới vừa uống một ngụm rượu, chưa kịp nuốt vào thì đã phun ra hết. Trầm Sùng nhìn người đàn ông đang cầm ly rượu nhíu mày khổ sở kia, không thể tin được những gì mình vừa nghe thấy: “Ờ… Vừa rồi, là cậu nói đó hả?”
“Hỏi vớ vẩn!”
“Khốn kiếp! Cậu cũng biết là vớ vẩn, sao lại còn hỏi?” Hại hắn suýt chút nữa thì bị rượu sặc chết: “Chị dâu đối với cậu như vậy không phải là yêu thì là cái gì?” Sao không nghĩ lại lúc chân hắn bị liệt, Kỷ Hàn đã luôn ở bên hắn không rời nửa bước đấy là gì.
Hạ Vũ nhìn vẻ ngu không chịu nổi của hắn liền đem sự tình giải thích với hắn.
Hiện tại Hạ Vũ là một chỉ đạo viên cho khu huấn luyện viên quân sự hữu danh vô thực, bình thường thì rất nhàn hạ, cho nên người trong khu đồn đại rằng anh là ‘trai bao’ của Kỷ Hàn linh tinh, bất quá anh cũng chẳng thèm để ý ba chuyện này, trên đời này cái duy nhất khiến anh quan tâm chỉ có thể là Kỷ Hàn.
Việc Kỷ Hàn để cho Eliza vào ở trong nhà anh cũng không để ý nhiều, dù sao anh cũng chỉ coi Eliza như bạn bè bình thường, về phần Eliza có ý đồ với anh thì có mắc mớ gì đến anh đâu? Anh cũng không phải loại người rộng rãi phóng khoáng, có thể quan tâm đến tất cả suy nghĩ của mọi người.
Bữa đó lúc anh vừa từ ngoài về thì đụng phải Eliza đang ngồi trong phòng khách. Kỷ Hàn lại không có ở đó vì đi đến nhà Đoàn Khanh Nhiên đón Kỷ Duệ về. Thế là, trong nhà chỉ có hai người bọn họ. Hạ Vũ chào Eliza một tiếng, đang muốn đi thẳng vào thư phòng thì không ngờ Eliza bất ngờ nhào vào người anh, lưu lại trên cổ áo sơ mi của anh một dấu son môi, sau đó, khiêu khích hỏi anh: “Có dám không lau đi để xem coi Kỷ Hàn có nổi ghen hay không… Em thấy cô ấy chẳng hề lo lắng về anh chút nào.”
“Cho nên cậu đã thật sự không tẩy dấu son kia đi?” Trầm Sùng líu lưỡi, lấy vẻ mặt “Cậu là đồ ngu” nhìn anh.
“…” Hạ Vũ cũng không hiểu lúc đó mình nghĩ gì, có lẽ do câu khích bác kia của Eliza khiến anh ma xui quỷ khiến thế nào lại không tẩy dấu son kia đi, thậm chí… lúc cởi quần áo đem giặt còn cố tình vạch dấu son ra phía ngoài cho dễ thấy, để Kỷ Hàn có thể phát hiện ngay… Bây giờ ngẫm lại, hành vi kia thật… trẻ con không ai bằng: “Nhưng mà… cô ấy không hề phản ứng gì hết.” Nói đến đây, lòng Hạ Vũ lại càng thêm phiền muộn. Chuyện son môi đã là việc của ngày hôm qua, hôm nay anh nhìn lại cổ áo sơ mi kia thì dấu son môi đã được giặt sạch, nói cách khác, cô có nhìn thấy, nhưng lại… không hề biểu lộ gì! Cô không tức điên cũng không nổi ghen, thậm chí cũng không tìm anh để hỏi xem có chuyện gì xảy ra.
“…” Trầm Sùng không nói gì, nghe anh nói như vậy thì đúng là phản ứng của Kỷ Hàn có hơi… lãnh đạm thật: “Có lẽ… Cô ấy rất tin tưởng cậu.” Đó… đó cũng là một khả năng, đúng không. Trầm Sùng vỗ vỗ vai anh.
Phải vậy không?
Ánh mắt Hạ Vũ có chút mê man nhìn vào chất lỏng màu vàng trong ly rượu, anh như nhìn thấy được khuôn mặt của cô vài năm trước, cũng chẳng khác là bao so với cô bây giờ, chỉ khác là khi đó trong mắt cô không hề che giấu tình cảm đối với anh…
“Eliza đột nhiên tới đây, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?” Trầm Sùng nghĩ tới một vấn đề khác, cô cô Eliza kia đúng là rất thích Hạ Vũ, nhưng mà… Sao cô ta có thể thật sự thoát ly khỏi cái cuộc sống kia được, dù sao trên tay cô ta nắm giữ rất nhiều tin tức!
“Em thì có thể có chuyện gì chứ?”
Hai người đang ngồi cạnh quầy bar trong một quán bar mở, Trầm Sùng vừa mới dứt lời thì phía sau sộc tới một mùi nước hoa nồng nặc, sau đó một mỹ nhân thân hình bốc lửa tựa vào người hắn, hai quả đào tròn trịa trước ngực cọ sát vào lưng Trầm Sùng: “Đừng có đề phòng em như vậy chứ, Trầm Sùng, nói gì thì nói chúng ta cũng coi như là bạn cũ, em làm sao có thể làm hại Hạ chứ.”
Eliza không biết xông ra từ góc nào, thân hình nóng bỏng cùng khuôn mặt được trang điểm kỹ càng thu hút không ít ánh mắt của bọn đàn ông trong quán bar. Cô cười chen vào đứng giữa Hạ Vũ và Trầm Sùng: “Thế nào… Thấy em nói đúng không?” Eliza nhìn vẻ mặt chán nản của Hạ Vũ: “Tình cảm của Kỷ Hàn đối với anh chắc không còn là tình yêu nữa rồi.”
Hạ Vũ không nói gì, Eliza cũng không để ý, tiếp tục nói ra nhận định của mình: “Có lẽ vài năm trước cô ấy có thích anh thật, nhưng mà… khi đó anh đối với cô ấy thế nào… Còn bây giờ, với cô ấy mà nói, anh có lẽ chỉ như một thói quen khó bỏ thôi… Cũng có thể, cô ấy muốn trả thù, ví như làm cho anh thích cô ấy, rồi sau đó đá anh đi…”
“Eliza, cô đừng có ở đây nói hươu nói vượn.” Trầm Sùng nghe không lọt tai: “Kỷ Hàn không phải loại người như vậy.”
“Ha!” Eliza cười: “Đừng xem thường tâm lý trả thù của phụ nữ nhé… Đúng là đàn ông!” Cô cười Trầm Sùng ngây thơ, ánh mắt có chút mê ly, nhìn là biết đã uống không ít rượu: “Lấy danh nghĩa tình yêu mà hành hạ cho các người chết luôn!”
“Uống rượu của cô đi, nói ít thôi!” Trầm Sùng rót rượu cho cô, liếc mắt nhìn Hạ Vũ, phát hiện sắc mặt anh vẫn không có gì khác thường.
Đối với ba cái chuyện tình tình cảm cảm thế này, người như bọn họ đúng là không biết bao nhiêu, nhưng Trầm Sùng có thể khẳng định… tình cảm Hạ Vũ dành cho Kỷ Hàn càng ngày càng sâu đậm, bởi vì càng ngày càng yêu, cho nên càng ngày càng không muốn buông tay, cho nên mới trở nên… không tự tin, vậy nên mới có sự lo lắng như ngày hôm nay.
Quán bar lúc này được bao phủ bởi tiếng nhạc tình tứ, một số thanh nhiên đang nhảy trên sàn, thân hình đong đưa chậm rãi, thân dán chặt thân, gợi cảm mà khiêu khích. Eliza thừa dịp Hạ Vũ không chú ý, kéo anh đến sàn nhảy, sau đó dán người lên anh mà nhảy. Hạ Vũ từ trước đến nay đều không am hiểu loại chuyện này, huống chi hiện tại anh hoàn toàn không có tâm trạng đâu mà ứng phó với Eliza nên muốn xoay người quay về chỗ. Eliza lại không cho anh thoát khỏi tay dễ dàng như vậy nên quấn quýt chặt lấy anh như một con rắn, chặn đường đi của anh.
“Hạ… Anh thật là quyến rũ, sao lại không thích em chứ?” Eliza tựa sát vào người anh, hơi thở trong miệng đầy mùi rượu: “Em thích anh đến vậy mà…”
“Cô uống say rồi!” Hạ Vũ rất bình tĩnh, không động đậy mảy may, muốn tạo khoảng cách với cô.
“Không!” Cô đẩy tay anh ra: “Em không say… Anh muốn về phải không? Mới mười giờ, còn sớm mà… Dù sao Kỷ Hàn cũng không quan tâm mấy giờ anh về phải không…”
“Tôi về trước, lát nữa nhờ Trầm Sùng đưa cô về.”
“Đừng đi mà…” Eliza muốn giữ chặt anh, không ngờ chân bước hụt, đôi giày cao gót mười phân đang mang trượt một cái, cả người liền ngã nhào!
Hạ Vũ tuy không thích Eliza làm phiền, nhưng cũng không đến mức nhìn thấy cô ngã mà không đưa tay ra đỡ. Vì vậy, anh đưa tay ra, đỡ lấy Eliza đang chuẩn bị ngã sấp xuống sàn, nhưng mà… Vị trí có hơi không đúng!
Hạ Vũ muốn rút tay về, Eliza lại nhanh hơn, cầm chặt bàn tay đang nóng lòng muốn rút về của anh, thuận thế ưỡn cơ thể mình lên, khiến cho tay anh hoàn toàn áp lên bộ ngực đẫy đà kia…
“Eliza!” Hạ Vũ thật sự tức giận.
“Hạ…” Eliza không sợ, bởi cô biết, Hạ Vũ là đàn ông chính hiệu, sẽ không ra tay đánh phụ nữ. Cô cười, càng đem cơ thể mình cọ sát mạnh hơn vào tay anh, dồn anh vào góc tường, làm cho anh không có đường lui: “Đây… Chỉ là chuyện ngoài ý muốn mà thôi… Đừng giận mà…” Cô rất thích chuyện ngoài ý muốn này.
“Eliza, tôi không muốn sau này chúng ta ngay cả bạn bè cũng làm không được!” Ngữ khí của anh đã có vài phần cảnh cáo.
Eliza là một phụ nữ có tài, điểm ấy anh hiểu rõ, cũng rất coi trọng năng lực của cô.
“Đúng vậy…” Eliza cười: “Em vẫn luôn sợ rằng ngay cả quan hệ bạn bè chúng ta cũng không còn, cho nên… Em vẫn luôn cẩn thận, không dám làm quá! Nhưng… cuối cùng em vẫn không có được anh…”
“Bỏ tay ra.” Hạ Vũ muốn rút tay về, Eliza lại nắm nốt tay kia, dùng sức kéo tay anh đặt lên ngực mình.
“Hạ!” Eliza nhìn vào mắt anh, không muốn bỏ sót bất cứ tia cảm xúc nào của anh: “Một lần thôi cũng không được sao?”
Hạ Vũ không thèm trả lời.
“Kỷ Hàn cũng sẽ không để ý đâu, đúng không…” Cô cố hết sức khiêu khích, mê hoặc anh sa đọa cùng cô, càng dán sát thân hình nóng bỏng vào ngực anh hơn, cơ thể cảm nhận được nhiệt độ của hắn: “Hạ, anh có cảm nhận