Tay cô liên tục run lên, tay phải cố gắng giữ lấy tay trái nhưng không được, thất bại hoàn toàn, không chỉ có tay mà cả người cô run lên bần bật.
Nhan Hiểu Tinh bế Lãng Lãng, cúi gằm mặt như đứa trẻ vừa làm sai chuyện gì, đứng ở một bên.
“Oa…” Lãng Lãng vẫn khóc ngằn ngặt.
“Cô Nhan, cháu cho con bú trước đi. Chắc thằng bé đói lắm rồi!” Dì Vương không thể đứng nhìn nữa.
“Nhưng, còn chị, chị ấy…” Nhan Hiểu Tinh bất an nhìn cô.
Chức Tâm thật sự rất muốn bật cười.
Con trai đói đến thế này rồi mà vẫn còn đóng kịch.
Cô lạnh lùng liếc mắt một cái, đứng thẳng người dậy, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, ngồi xuống sô pha trong phòng khách, đợi anh về.
Cô không làm được, cô không làm được! Cô không thể vô tư bế Lãng Lãng như trước kia nữa.
Ánh mắt dì Vương nhìn cô, quả nhiên là ác cảm, “Cô Nhan cháu đừng nghĩ nhiều nữa, phải nghĩ đến đứa bé trước, nói gì thì nói đứa bé này là cháu đích tôn của nhà họ Hứa!” Bà ta cố ý nói để Chức Tâm nghe.
Được sự động viên của dì Vương, Nhan Hiểu Tinh cắn cắn môi, “Được, nghe dì Vương vậy…” Cô ta cẩn thận kéo áo mình lên, Lãng Lãng quả nhiên nín ngay, tham lam mút lấy mút để nguồn sữa ngọt ngào đó.
Họ quả nhiên là mẹ con.
“Em sẽ đối với nó thật tốt, tốt nhất có thể…” Mấy phút trước, tuyên bố của cô đã trở thành sự chế giễu lớn nhất trên đời này.
Phi Phi nói đúng, cô bị người ta lừa dối như là một con ngốc!
Lúc Hứa Ngạn Thâm về đến nhà, cảnh tượng đầu tiên nhìn thấy chính là cảnh này.
Vừa nhìn thấy anh đã sa sầm, dáng người cao lớn bước vào, Nhan Hiểu Tinh đỏ mặt kéo áo xuống, “Tiên sinh…” Hốt hoảng ôm lấy con đứng sau lưng anh.
Hai đường chân mày của Hứa Ngạn Thâm nhíu chặt.
Nhan Hiểu Tinh tối nay bay nhưng không phải anh đã cảnh cáo cô ta không được đến gần Lãng Lãng rồi ư? Sao bây giờ Lãng Lãng lại nằm trong lòng cô ta, còn ở bên cạnh Chức Tâm?
Anh nhìn vợ.
Trong điện thoại, giọng Chức Tâm lạc đi, càng nghĩ càng không yên tâm, anh vội bàn giao công việc rồi chạy ngay về nhà.
“Sắc mặt sao lại kém thế này?” Anh nhíu mày, đưa tay định sờ trán cô.
Không phải bệnh cảm đã trở nặng đấy chứ.
Không ngờ, tay anh chưa kịp chạm vào, Chức Tâm đã lạnh lùng né sang một bên.
Cô nhìn anh bằng ánh mắt rất lạnh, lạnh chưa từng có.
“Hứa Ngạn Thâm, anh giải thích đi, vì sao Nhan Hiểu Tinh lại có sữa cho Lãng Lãng bú?” Cô ngẩng đầu lên, chằm chằm nhìn anh.
Không thể suy sụp! Không thể! Cô muốn nghe anh giải thích!
Vì câu chất vấn không chút khách khí của cô, không khí trong phòng như cô đặc lại.
Thái độ sững sờ của anh cô nhìn thấy rõ mồn một, vô cùng chân thực.
“Anh trả lời đi!” Cô không muốn mất kiểm soát nhưng giọng nói bắt đầu lên cao.
Phía sau, có tiếng phanh xe, là Tâm Ngữ vừa về đến nơi.
Anh từ từ quay đầu lại, môi mím chặt vô cùng nghiêm khắc, hai mắt sắc nhọn nhìn về hướng cô gái đó.
Nhan Hiểu Tinh không nén được rùng mình.
“Hứa Ngạn Thâm, anh nói đi, Lãng Lãng có phải là con ruột của anh không?” Cô vẫn truy hỏi, không muốn chịu thua, trước mặt cô gái đó, cô cố gắng nở nụ cười bình tĩnh, nhưng vì muốn giấu những giọt nước mắt đang chực tuôn rơi, khóe môi cô khẽ giựt giựt.
Sự thực đã bày ra trước mắt, vì sao cô vẫn muốn bám vào tia hy vọng cuối cùng, hy vọng tất cả chỉ là sự vu khống của người khác?
Cô thật sự rất muốn tin anh, cho dù đó chỉ là một lời nói dối.
“Đúng.” Quỳ xuống trước mặt cô, anh chậm rãi gật đầu, chùng giọng thừa nhận.
Giấy không gói được lửa, chuyện đã đến nước này…
Nghe tiếng anh trai thừa nhận dứt khoát, Tâm Ngữ đứng đằng sau giơ tay bịt miệng, những giọt nước mắt hối hận trào ra.
Tâm Ngữ không ngờ rằng sẽ có ngày này.
Cô sững sờ nhìn anh trai, hoàn toàn không biết phải làm gì.
Vì sao cô cảm thấy bây giờ người đàn ông vừa gật đầu thừa nhận trước mặt cô lại xa lạ thế?
“Chị dâu, chị nghe em nói!” Tâm Ngữ chạy bổ đến, nước mắt nhòe nhoẹt, quỳ xuống trước mặt cô, “Tất cả vinh nhục của anh trai đều ở Hứa gia, anh ấy bắt buộc phải làm như vậy! Anh trai lúc đó sắp kết hôn, chúng em phải đi trước một bước sinh cháu đích tôn cho Hứa gia trước khi tin vui đó được truyền ra ngoài, nếu không chúng em chẳng còn vốn liếng gì để tranh đấu nữa!”
Tranh đấu?
Thì ra Lãng Lãng chính là vốn liếng.
Khóe môi cô giật giật, rất muốn cười.
“Hứa Ngạn Thâm, đây là thứ anh cần?” Cô muốn khóc nhưng không khóc được.
Anh nhìn cô, chăm chú, không nói.
Cô chưa bao giờ thấy anh đáng thương như lúc này. Còn mình, còn đáng thương hơn.
Anh nói “Thẩm Chức Tâm, em nghe cho rõ đây, em không được mang thai nữa!”
Sự mỉa mai lớn biết bao? Ngay giây phút cô cảm động tưởng rằng mình là người hạnh phúc nhất thì thật ra cô đã là vật hy sinh.
“Anh bao cô ta, giấu cô ta ở Mỹ, cô ta sinh cho anh một đứa con trai. Sau đó, mẫu tử tình thâm cô ta lại cứ bám riết lấy vợ chồng chúng ta, anh đi Mỹ, cô ta đi theo! Thế mà anh nói với em, cô ta là kẻ qua đường không quan trọng gì. Anh đuổi việc cô ta, thật ra là chuẩn bị đưa cô ta về nước, lén lút mua nhà cho cô ta, nạp thêm thiếp.” Cả câu chuyện, càng nói cô càng cảm thấy mình ngu hết chỗ nói, cô tin tưởng anh đến thế nhưng lòng tin của cô đã biến thành trò cười.
“Hứa Ngạn Thâm, sao anh lại có thể đáng sợ như thế chứ!” Từng câu từng chữ, nói ra mà lòng buốt giá.
Chân mày của anh cau lại.
“Chị dâu, không phải như vậy đâu! Lúc đó tất cả mọi thứ đều do em xử lý, em khơi mào! Anh chỉ gặp cô ta có một lần, đến cả cô ta cũng không biết!” Tâm Ngữ vội vàng biện giải, “Vả lại, mối quan hệ giữa anh trai và cô ta không như chị nghĩ đâu, Lãng Lãng cũng là…”
“Tâm Ngữ.” Cô bình tĩnh cắt ngang em chồng, “Em đã nói dối quá nhiều, chị không muốn nghe em nói nữa.”
Câu nói này khiến Tâm Ngữ trợn tròn mắt như bị sét đánh trúng.
Cô quay sang nhìn anh, “Có phải anh chuẩn bị mua cho cô ta một ngôi nhà sau đó biến cô ta trở thành tình nhân của anh không?”
Nhan Hiểu Tinh bất an ôm Lãng Lãng thật chặt.
“Hứa Ngạn Thâm, anh cũng đừng nói dối nữa! Cậu bé chăn cừu vì nói dối có chó sói đến quá nhiều lần nên chẳng ai còn tin cậu ta nữa.” Cô vẫn mỉm cười, chỉ là khóe môi không ngừng run lên.
Cô cười rất khó coi.
“Chức Tâm, anh giữ cô ta ở lại là có lý do của anh. Cô ta rất có ích cho anh.” Anh thử nắm tay cô.
Tay cô, rất lạnh rất lạnh, sao lại thế này?!!! Bị cảm thật rồi sao???
Tâm Ngữ mở to mắt, ngay cả cô cũng không dám tin những gì mình nghe thấy.
Anh, anh muốn giữ cô gái này bên mình thật sao? Vì sao?
Cô hất tay anh ra, gằn từng chữ: “Lý do! Em cần lý do!”
Sinh con với người khác, lý do là cô không sinh được, anh cần cháu đích tôn cho Hứa gia, anh cần tranh đấu!
Bây giờ lý do nạp thêm vợ lẽ là gì đây?
Mắt anh đầy đau khổ, “Anh không thể nói! Vì anh biết, em nhất định sẽ phản đối, nhất định sẽ không chấp nhận.”
Nhất định sẽ phản đối, nhất định sẽ không chấp nhận?
Cô cuối cùng cũng bật cười thành tiếng, “Anh không thể nói ư? Vậy để em nói! Lý do thứ nhất, anh thích cô ta. Cô ta đẹp như thế, lại lúc nào cũng tỏ ra đáng thương khiến anh muốn bảo vệ cô ta. Nhìn thấy một người phụ nữ yếu đuối, đàn ông không phải đều dùng nửa thân dưới để suy nghĩ sao? Lên giường một lần, nếm được quả ngọt, dĩ nhiên là muốn tiếp vô số lần thứ hai rồi!”
Vì lời của cô mắt anh trở nên u tối.
“Lý do thứ hai, anh muốn tiếp tục đơm hoa kết nhụy, có càng nhiều vốn liếng hơn nữa, Hứa Ngạn Thâm, anh bắt đầu “con nối nghiệp cha” rồi đấy à!” Cô lạnh lùng cười chế nhạo.
Chẳng trách anh cả nói, người nhà họ Hứa đều bị bệnh hết cả! Ngay cả đến Tâm Ngữ cũng bắt đầu “thần trí bất minh” rồi, cô còn chờ đợi gì ở anh nữa?!
Lúc đó, cô thật sự không hiểu, bây giờ, cô hiểu rồi! Vì sao bố chồng mẹ chồng lại nhanh chóng đón nhận Lãng Lãng như thế, vì sao anh hai luôn gọi cô là “em dâu” với giọng đầy mỉa mai, vì sao ánh mắt mẹ lớn lại đề phòng như thế…Cô hiểu rồi, thật sự hiểu rồi! Tất cả mọi người đều biết chân tướng sự việc chỉ có mình cô là bị bịt mắt, ngu ngốc tưởng rằng mình vẫn hạnh phúc.
Nghe xong lý do thứ hai của cô, anh không thể tin nổi, cô lại có thể nói ra những lời như vậy. Vì Lãng Lãng, cô nhìn anh bằng con mắt như thế sao?
“Thẩm Chức Tâm, đủ rồi! Từ đầu đến cuối anh chỉ yêu một mình em! Vì Lãng Lãng, vì một cô gái chẳng thể nào uy hiếp tình cảm của chúng ta, đáng để cho em phủ nhận anh thành ra như thế sao?!” Cơn tức giận bốc lên đầu anh.
Mẹ ruột của mình, anh có thể tính toán, đến em gái ruột của mình, anh cũng rất lạnh nhạt! Chỉ có cô, bế trong tay sợ rơi xuống, ngậm trong miệng sợ tan ra, sự nâng niu đó, sự đối xử khác biệt đó lẽ nào cô không cảm nhận được sao?
Anh đã làm gì sai chứ? Điều duy nhất anh làm sai chỉ là năm đó nhẫn tâm bảo cô đi phá thai, thành ra kết cục thế này!
Anh muốn ấn vai cô, lay tỉnh cô! Cô sao có thể nói anh là loại đàn ông chỉ biết suy nghĩ đến nửa thân dưới của mình chứ! Nếu người khác mắng nhiếc anh, anh chẳng buồn để tâm, nhưng, sao cô có thể nói như thế?!
Cô lại hất tay anh ra, rất cật lực, “Đừng đụng vào tôi!” Cô hét lên mất kiểm soát.
Cô thật không thể kiểm soát được cảm xúc của mình.
“Đây là thứ anh gọi là tình yêu đó sao? Hứa Ngạn Thâm, tình yêu của anh làm tôi cảm thấy buồn nôn! Còn hơn nuốt phải một con ruồi vào miệng!”
Cô luôn hy vọng anh một lần nói, Thẩm Chức Tâm, anh chỉ yêu một mình em. Nhưng anh luôn cảm thấy ngượng miệng, mãi không chịu nói ra, dù có chút chút thất vọng nhưng cô chưa hề so đo.
Nhưng bây giờ anh còn dám nói sao?!
Anh yêu cô? Anh yêu cô mà lại có thể hy sinh cô để đạt được thứ anh gọi là “tranh đấu”! Anh yêu cô? Anh yêu cô mà có thể làm điều mờ ám, bất minh với người phụ nữ khác?
“Em nói…cái gì?” Anh rít qua kẽ răng.
Cô lại có thể nói tình yêu của anh còn ghê tởm hơn cả một con ruồi sao?!
“Sau này anh thích yêu ai thì cứ việc đi mà yêu, tôi không cần tình yêu của anh!” Cô bước giật lùi.
Tất cả những thứ này cô thật sự không thể chấp nhận nỗi.
Vì sao lại đối xử với cô như vậy? Thứ cô cần chỉ là một tình yêu bình dị nhất mà thôi.
Anh sấn tới trước, cuối cùng ấn mạnh vai cô, lớn tiếng trách cứ, “Thẩm Chức Tâm, em đừng tức giận anh nữa có được không? Anh sẽ không để cô ta xuất hiện trước mặt em nữa, em không thích Lãng Lãng có thể vứt nó cho bất kì ai chăm sóc! Cô ta sẽ không làm ảnh hưởng tới em, càng không thể làm ảnh hưởng đến tình cảm giữa chúng ta!”
Sẽ không ảnh hưởng đến cô? Càng không ảnh hưởng đến tình cảm giữa họ? Làm sao đây, kiểu nói này khiến cô rất muốn vỗ tay cười lớn!
Anh tưởng rằng anh đang nuôi một con thú cưng à?
Hứa Ngạn Thâm, anh tưởng mình có thể nắm chắc cả hai người phụ nữ trong tay, tận hưởng hạnh phúc trọn vẹn ư?
“Anh chỉ cho cô ta tiền, còn tất cả thời gian của anh đều dành cho em…”
“Bốp” một tiếng rất mạnh, cắt ngang lời anh, tất cả mọi người bao gồm cả anh đều sững sờ.
Cô lại có thể đánh anh một bạt tai.
Rất mạnh, trên gương mặt tuấn tú của anh hằn rõ năm dấu tay.
Anh không phải là chưa từng bị ai đánh, lúc nhỏ, mẹ lớn tìm đủ cớ đ