ánh anh, phạt anh, nhưng không hề gì, anh biết sớm muộn có một ngày tất cả người nhà họ Hứa phải cầu xin anh.
Chỉ là anh không thể ngờ ngày đó chưa kịp đến thì Chức Tâm dịu dàng của anh đã cho anh một cái bạt tai.
“Tiên sinh, anh sao thế?” Nhan Hiểu Tinh giọng run run, cầm khăn tay định tiến lại phía anh.
“Cút ra!” Anh đẩy cô gái đó không chút khách khí.
Nhan Hiểu Tinh loạng choạng ngã ngồi ra đất, nhìn hai vợ chồng vì cô mà rạn nứt, niềm vui sướng trước nỗi đau của người khác len lén lóe lên trong mắt cô.
“Tiếp theo, anh có phải sẽ nói với tôi rằng, anh sẽ phân bổ thời gian rất hợp lý đúng không? Từ thứ Hai đến thứ Bảy là của tôi, còn Chủ Nhật mới là của cô ta?”
Đủ rồi, cô không muốn nhìn thấy bấy kỳ ai nữa!
Chức Tâm mất kiểm soát chạy đến bậc cửa, cầm lấy giày của mình, vội vàng xỏ vào. Tay cô vẫn còn run, không tài nào kiềm chế được.
“Em đi đâu?” Anh giữ cô lại.
“Tôi không muốn nhìn thấy anh! Đi mà thực hiện giấc mộng bá vương của anh! Đi mà tận hưởng cuộc sống trái ôm phải ấp của anh!” Cô phẫn nộ đến nỗi giọng nói chưa bao giờ chối tai đến vậy.
“Thẩm Chức Tâm, em bình tĩnh lại đi! Việc không như em nghĩ!” Anh hét lên.
Cô gỡ từng ngón tay anh ra, “Từ giây phút này trở đi, bất cứ những gì anh nói tôi đều không-muốn-nghe!”
Nói rồi cô đẩy mạnh anh, chạy như bay ra ngoài.
Cô không muốn nghe! Cô nghĩ kiếp này cô không bao giờ quên được ngày hôm nay.
Hạnh phúc của cô vốn dĩ là căn phòng kín đã bị đập vỡ tan tành.
“Thẩm-Chức-Tâm!”
Anh định đuổi theo thì Tâm Ngữ cố sức ôm anh lại, “Anh, anh đừng đuổi theo chị dâu nữa, để chị ấy bình tĩnh lại, anh càng bức chị ấy, chị ấy có thể sẽ nổ tung đó!” Cô chưa từng thấy chị dâu như thế bao giờ, chị dâu là người thích cười, dịu dàng, yêu kiều, nghịch ngợm nhưng cô chưa từng thấy chị dâu cười thê lương đến vậy, khiến lòng cô đau xót vô hạn.
Cô sai rồi, cô tưởng chị dâu có thể chấp nhận, cô tưởng tất cả phụ nữ nhà họ Hứa đều có thể chấp nhận bao gồm cả chị dâu nhưng cô đã lầm.
Anh hít thở một hơi thật sâu, dần dần bình tĩnh trở lại.
Đúng vậy.
Phải cho cô thời gian để bình tĩnh lại.
Anh còn phải đi gặp khách hàng, anh không thể mất kiểm soát như thế!
“Anh…chị dâu có khi nào…không cần anh nữa không…” Tâm Ngữ thấp thỏm hỏi.
“Không bao giờ.” Anh đã bình tĩnh lại, chỉ là chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi như lúc này.
“Cô ấy rất yêu anh, bọn anh đã ở bên nhau tám năm, chưa bao giờ vứt bỏ nhau.”
Sau khi bình tĩnh lại, cô nhất định sẽ trở về, nhất định là như vậy!
Cô cũng không biết mình đang làm gì, một mình chạy rất lâu, sau đó lững thững đi rất lâu, rất lâu.
Mệt mỏi, cô ngồi lẫn trong đám đông, nhìn xe buýt chạy qua chạy lại.
Thì ra, cuộc hôn nhân của cô cũng giống như một chiếc xe buýt, cô tưởng rằng thứ cô chọn là trạm an toàn nhất. Nhưng vừa lên xe mới phát hiện, chiếc xe này quá đông người, chen lấn nhau, nam có, nữ có, già có, trẻ có, cô phải khổ sở đứng trong một khe chật hẹp, hoang mang sinh tồn. Lúc cô sắp vỗ tay vì thành công của mình thì tài xế đạp phanh, cô ngã chúi nhũi.
Cô chẳng có gì hết.
Cô sao lại ngã đến thế này? Chỉ vì mình quá yêu một người mà chọn lên chiếc xe đáng lẽ không nên lên…
Cứ đi, cứ đi như thế, cô rẽ vào một quán ăn Nhật.
Cô gọi một bàn thức ăn, vô cùng xa xỉ.
Cô không thích tiêu xài hoang phí tiền của Hứa Ngạn Thâm, cô luôn nghĩ, nếu có một ngày anh cần tự mình lập nghiệp, cô có thể giúp anh tiết kiệm một chút chính là giúp anh đặt một viên gạch cho tương lai.
Nhưng, thì ra, bạn không tiêu tiền của đàn ông thì tiền của anh ta sẽ giành cho người phụ nữ khác!
Một bàn đầy thức ăn nhưng cô không ăn nổi một miếng, bởi vì cô ghét nhất, ghét nhất chính là món Nhật.
Cô như đang tự ngược đãi mình, bắt mình uống từng ngụm từng ngụm thứ canh miso mà cô phát buồn nôn, cô chấm mù tạt, ăn chỗ sashimi mà trước giờ cô không dám ăn, vị cay nồng xộc lên mũi, cay đến nỗi trào nước mắt.
Đây chính là cuộc sống, bạn có căm hận hơn nữa thì cũng phải học cách sống tiếp!
Cô lau sạch nước mắt, lại tiếp tục ăn rất nhiều mù tạt, nước mắt không ngừng chảy ra vì cay.
Cô không khóc, cô thật sự không muốn khóc!
Lau nước mắt, nuốt miếng sashimi, rồi lại lau nước mắt, lại nuốt một miếng cá hồi, cô không khóc, chỉ là thức ăn cay quá mà thôi!
…
“Cho hỏi, ông có từng gặp cô gái trong hình không? Cô ấy tên Nhan Hiểu Tinh.” Một chàng trai châu Á mắt một mí, mê hoặc cầm tấm hình người, đang hỏi thăm khắp mọi người bên đường.
Cậu đi ngang qua quán ăn Nhật.
Đi lướt qua Chức Tâm đang thu hút ánh mắt của mọi người trong quán.
Ngực cô đau đến không thở nổi, cô không ngờ có một ngày mình sẽ bị anh làm cho đau đớn đến như vậy.
Buổi tối, cô một mình bước vào nhà hàng sang trọng nhất Los Angeles, ăn một bữa đắt đỏ, sau đó, còn uống một chút rượu.
Trời đã tối mịt, chân cô vì đi quá nhiều cũng đau đến tê dại, chẳng còn cảm giác gì nữa.
Cô không muốn về nhà, cô không muốn gặp bất kì ai.
Bên đường, cô tìm thấy một vài khách sạn, cuối cùng, dù không có bất kỳ giấy tờ tùy thân gì cô lại may mắn được một khách sạn năm sao nổi tiếng thế giới cho thuê phòng.
Cô thuê một phòng tổng thống, giá 15.000$ một đêm, lúc quẹt thẻ, cô không hề chớp mắt, vì người đàn ông đó có thể trả được!
Hơi men phảng phất trong người, cô ấn nút mở thang máy, ấn vị trí cao nhất, trong thang máy còn có một vị khách nữa, nhưng cô chẳng buồn để ý.
“Đinh đoong”, tầng cô ở cuối cùng cũng đến, cô loạng choạng bước ra khỏi thang máy, không hề để ý tới sau lưng có một ánh mắt đang dõi theo mình rất sát.
Là cô ấy ư?
Dáng vẻ quen thuộc, chỉ là mùi rượu nồng nặc, vẻ chán chường đau khổ đến tiều tụy khiến cậu không thể bước tới trước chào hỏi.
……
Gian phòng này tương đối có phong cách nghệ thuật, lối đi được khảm đá gra-nit của Pháp, phòng phía ngoài đặt một cây piano màu đen sang trọng, trong phòng có một bar rượu nhỏ.
Cô cuộn mình trong bar rượu, uống hết ly này đến ly khác.
Bình thường, ngoài những lúc tụ tập bạn bè ra, cũng vì Hứa Ngạn Thâm không thích, cô chẳng khi nào đụng đến rượu, nhưng lúc đau khổ chỉ có rượu mới là người bạn tốt nhất.
Cô uống hết chai rượu vang, say bí tỉ đi tắm, rồi say bí tỉ trèo lên giường.
Thật tốt, bây giờ cả thế giới đều quay cuồng trong mắt cô, đầu óc cô say đến nỗi chẳng còn nghĩ ngợi gì nữa.
Anh đã phản bội cô.
“Reng, reng, reng” chuông điện thoại trong phòng reo lên.
“A lô?” Cô lồm cồm bò dậy, ợ một cái.
“…” Đối phương không lên tiếng.
Tưởng gọi nhầm số cô định vứt ống nghe đi.
“Nhớ khóa cửa sổ cẩn thận.” Trong điện thoại là một giọng trầm ấm quen thuộc.
Đồ thần kinh, cô không quen anh ta.
Giựt dây điện thoại ra, cô quăng mạnh xuống giường.
Tiếp đó, cô cũng nằm vật xuống chiếc giường êm ái.
Anh từng nói, kiếp này chỉ nắm tay cô, chỉ yêu một mình cô.
Bây giờ thì là gì? Đồ đàn ông dối trá!
Họ từng chung sống với nhau rất vui vẻ, dù mấy năm nay anh bận rộn đến mức thời gian gặp nhau còn ít hơn thời gian xa nhau nhưng cô chẳng hề cảm thấy cô đơn, bởi vì tình yêu của anh luôn khiến cô cảm thấy anh chưa từng rời xa cô.
Cô thật không ngờ, anh là loại người đó, sinh con với người phụ nữ khác, lại còn hung hồn tuyên bố sẽ tiếp tục gặp cô ta.
Đồ dâm loạn vô sỉ khốn nạn!
Cô kéo chăn che khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt của mình lại.
Cô thật sự không muốn khóc, không muốn, không muốn…nhưng nước mắt hình như cũng có ý thức của nó, không thể ngăn nổi.
***
Chuông cửa vang lên.
Cô từ một đống chai rượu loạng choạng bước ra, ba ngày nay, cô không biết mình đã sống như thế nào.
Chỉ hết ăn rồi uống rượu, uống say lại ngủ.
Cô không ra khỏi phòng một bước, cô dùng men rượu để gây mê mình, cô chỉ không muốn nghĩ gì nữa. Không nghĩ thì nỗi đau thấu tim đó sẽ không bám riết lấy cô nữa.
Chuông cửa vẫn vang lên.
Cô loạng choạng vào phòng vệ sinh rửa mặt, nước lạnh làm cho cô tỉnh táo lại rất nhiều.
Chắc là nhân viên phục vụ mang bữa tối đến, cô ra mở cửa.
Cô có ý thức an toàn, cô không thể để cho người lạ biết, vị khách nữ đang thuê phòng là một ma men.
Nhưng cô không ngờ, người đứng ngoài cửa lại là anh, còn sau lưng anh là…cô gái đó.
“Rầm”, máu nóng bốc lên, cô đóng sập cửa lại.
Nhưng cánh tay rắn chắc của anh đã giữ lấy cửa, ngăn không cho cô đóng lại.
Mùi rượu trên người cô tỏa ra nồng nặc, mấy hôm nay, cô chăm sóc bản thân mình như thế này sao?
“Đã ba ngày, đủ thời gian để em bình tĩnh rồi, anh đến đón em về nhà.” Không chút giấu giếm, giọng anh bình thản.
Thật hay cho kẻ không biết đau đớn, không biết mắc cỡ! Cô bỗng thấy đau không thể tả, người cô run lên bần bật. Hứa Ngạn Thâm, anh thật lợi hại!
“Chúng ta về nhà thôi.” Anh bình thản kéo tay cô.
“Tôi không về!” Cô tức giận hất mạnh tay anh.
Nhà? Nơi cô gái đó từng ở có thể gọi là nhà sao?!
Anh sao có thể bình thản được như vậy? Hình như sự việc tiến triển cũng không nằm ngoài tầm kiểm soát của anh.
“Ở khách sạn không an toàn!” Anh giảng đạo lý với cô.
Một người phụ nữ một thân một mình uống rượu liên tục, sao có thể an toàn được đây?
An toàn? Ở với anh mới không an toàn! Cô không biết mình có mất kiểm soát đến nỗi giết người không!
Cô không đi, anh vác cô đi chắc?
Cười gằn, cô tựa người vào cửa nhìn anh.
Đến ngay cả bản thân cô cũng cảm thấy kinh ngạc, cô có thể dùng ánh mắt lạnh giá như thế để nhìn Hứa Ngạn Thâm.
“Chị.” Đột nhiên, người đứng sau lưng anh “bịch” một tiếng, quỳ sụp xuống.
Anh mặt không cảm xúc, cũng không quay người lại.
“Em thật sự không tranh giành gì với chị hết, anh muốn giữ em lại chỉ vì em là mẹ ruột của Lãng Lãng thôi.” Nhan Hiểu Tinh khóc không thành tiếng.
Có thể nhìn ra cô bỏ đi ba ngày nay cô ta cũng chẳng sống vui vẻ gì.
“Chị, xin chị quay về đi…Em sẽ không xuất hiện trước mặt chị nữa, cũng sẽ không để bất kỳ ai biết xuất thân của Lãng Lãng.” Nhan Hiểu Tinh hứa đi hứa lại, thậm chí còn lết tới trước, ôm lấy chân cô, khóc nức nở.
Thật ra cô là người rất dễ mủi lòng, lúc còn đi học, mỗi khi bạn bè thất tình, cô có thể ôm bạn mình khóc ngon lành.
Nhưng bây giờ cô lại không có cảm giác gì hết.
Cô chỉ cảm thấy cô gái trước mặt mình đang diễn “Tân nguyệt cách cách”.
Được thôi, cô – bà “chính thất” này – cảm thấy quá ghê tởm! Cố gắng hết sức cô mới có thể kiềm chế được cảm xúc của mình, dằn lòng đến nỗi ngón tay trắng bệch, mới không tát cho cô gái trước mặt một bạt tai.
“Vào phòng rồi nói.” Anh đi thẳng vào phòng, chẳng buồn nhìn vở kịch sau lưng, cô gái sau lưng lấy một cái.
“Các-người-đi-ra-hết-cho-tôi.” Cô nghiến răng rít ra từng chữ.
Anh nhìn thẳng cô, nói với cô bằng thái độ rất nghiêm túc, “Chức Tâm, hôm nay anh đưa cô ta đến là để em thấy rõ, cô ta không có chút uy hiếp nào với em.” Nếu anh có chút tình cảm nào với cô gái này, sao anh có thể mặc kệ đối phương quỳ xuống như vậy? Chẳng lẽ cô không nhìn thấy rõ sao?