một lát: “Điều này chính tôi cũng muốn biết.” Sau đó cô khinh khỉnh nhìn anh: “Chung quanh toàn là loại cực phẩm các cậu, cười về chỉ chuốc khổ vào thân, chẳng trách tôi mãi vẫn không lấy được chồng.”
Thẩm Nhân Kiệt bèn hỏi: “Thế cô đã bao giờ nghĩ xem mình muốn tìm người như thế nào chưa?”
Thẩm Đình suy nghĩ rất lâu rồi bối rối trả lời: “Vậy nếu như tôi nói với câu, tôi tuy sắp ba mươi tuổi rồi nhưng kỳ thực vẫn chưa biết mình nên tìm người đàn ông như thế nào, cậu có coi thường tôi không?” Cô quay sang nhìn Thẩm Nhân Kiệt, anh lắc đầu nói rất nghiêm túc: “Không hề.”
Thẩm Đình tự cười mình: “Tôi lúc nào cũng rêu rao phải câu một anh xã rùa vàng. Kỳ thực bản thân tôi hiểu rõ, với tính cách và khả năng giao tế của mình, tôi sẽ không tài nào thích ứng được với những mối quan hệ và vô vàn quy tắc phức tạp ở nơi nhà cao cửa rộng, việc đó cần quá nhiều ân nhẫn và khoan dung. Có vào được thì cũng chẳng quá đôi ba năm là tôi sẽ bị đuổi thẳng ra khỏi nhà thôi. Nhưng nếu bảo tôi cưới một nhân viên bình tường, đồng cam cộng khổ với anh ta thì tôi cũng không cam tâm, tôi không yêu anh ta thì tại sao phải cùng anh ta hứng chịu sóng gió, cùng anh ta nai lưng ra trả nợ mua nhà? Người ích kỉ như tôi thà một thân một mình ở nhà thuê. Vì vậy tôi không lấy được chồng cũng chẳng thể trách ai. Chỉ tự trách mình kém cỏi mà cứ thích trèo cao.”
Rất nhiều việc trên đời như lấy chồng giàu, trúng số… cũng giống như phim người lớn vậy, người xem thì thấy rất thích thú, người làm chưa hẳn đã thấy vậy.
Thẩm Nhân Kiệt nhìn cô, trầm giọng nói: “Tôi biết cô nói lời nào là thật lời nào là giả, cô luôn thích nói những lời không thật với lòng mình, nếu cô thực sự là loại người đó thì cô sẽ giữ kín những lời đó trong lòng mình chứ không bao giờ nói ra như vậy.”
Nghe anh nói như vậy, chính Thẩm Đình lại cảm thấy bất ngờ, vừa định nói thì điện thoại rung lên, cô nghe tiếng nói ở đầu bên kia, cười nói: “Hoàng Khải Nam, có việc gì thế?”
Nghe thấy cái tên này, nét mặt Thẩm Nhân Kiệt lại trở nên không chút cảm xúc.
“Đúng thế, Cao Hiểu Vi bận việc không đi được.” Chắc bên kia hỏi cô đang ở đâu.
“Không cần, anh không cần đến, em lễ xong chuẩn bị xuống núi rồi.” Xem ra người anh này rất tận tình chu đáo.
“Anh tìm được nhà giúp em rồi à, vậy cũng được, khi nào em đi xem được đây?” Xem ra người anh này đã không chỉ là tận tình chu đáo.
“Được chứ, hôm đó em rảnh, nhà của anh cũng gần đó mà, em đến tìm anh rồi ta cùng đi xem.” Xem ra người em gái này cũng rất vui khi có người anh thân thiết như vậy.
Cúp máy xong, Thẩm Đình nghe thấy Thẩm Nhân Kiệt nói: “Anh ta tìm được nhà cho cô rồi à?”
“Ừ, nghe nói cũng được lắm, giao thông thuận tiện, quan trọng là giá thuê nằm trong dự toán của tôi.”
Thẩm Nhân Kiệt lại hỏi: “Ở rất gần nơi anh ta ở?”
Thẩm Đình nhìn anh, cảm thấy anh có điều gì là lạ: “Cũng gần, vừa khéo có thể coi sóc lẫn nhau.”
Anh lại lạnh lùng nói: “Anh em các người cũng thân thiết gớm!”
Thẩm Đình muốn phá vỡ bầu không khí kì quặc này, bèn cười nói: “Rất thân, từ nhỏ đến lớn, ngoài cha tôi ra thì anh ấy là người đàn ông tốt với tôi nhất. Rất nhiều người tưởng anh ấy là bạn trai của tôi, nếu không có anh ấy, có lẽ tôi đã kết hôn rồi, trời đất, anh ấy đã ngăn trở biết bao nhiêu nhân duyên của tôi.”
Họ đi đến dưới một gốc cây, có lẽ là một cây hòe cổ thụ, cao đến hai mươi mét, vỏ cây xù xì lúc nào cũng như sắp bốc khói, tán cây tỏa rộng, xen giữa đám lá xanh mơn mởn là những bôn hoa trắng nhỏ li ti rủ xuống từng chùm trên cao, mỗi lần gió thổi qua lại đong đưa như trái tim của cây hòe già đang lay động. Trên núi có rất nhiều cây như vậy, mỗi trận gió qua, lá cây xào xạc bốn bề, khiến người ta thấy như đầy trời là một cơn mưa màu xanh như ngọc.
Thẩm Nhân Kiệt hừ một tiếng, lạnh lùng mỉa mai: “Tình cảm giữa hai người tốt thế cưới nhau được rồi, thời buổi này ai còn diễn ba vở kịch diễm tình kiểu dẫu lìa ngỏ ý còn vương tơ lòng, tình trong như đã mặt ngoài còn e làm gì chứ.”
Cô là kẻ ngốc thì cũng nghe ra sự mỉa mai trong giọng điệu của anh. Người thiếu ngủ vốn dễ nổi giận, mà Thẩm Đình lại là người không quen kìm nén cơn giận, anh tự nhiên trở chứng làm cô giận điên người, mà càng giận cô càng không biết lựa lời, kết quả chỉ có thể tức tối vặc lại anh: “Chúng tôi như thế bao giờ, hơn nữa không liên quan gì đến câu!”
Chúng tôi? Chúng tôi? Thẩm Nhân Kiệt cũng không hiểu vì sao anh không khống chế được cảm xúc của bản thân, kỳ thực trước nay anh luôn bình tĩnh, nhưng anh đã khó chịu với Hoàng Khải Nam từ rất lâu nên càng không khách khí: “Tôi thấy dù sao một tờ giấy đăng kí kết hôn cũng chỉ có chín tệ, còn rẻ hơn cả thức ăn nhanh. Hai người không làm mai mốt nó tăng giá lại hối không kịp.”
“Vậy sao? Vậy thì cậu cưới mau đi.” Thẩm Đình phẫn nộ đáp lời. Cô có cảm giác gốc cây cao này cũng muốn hóa thành một đám khói xanh bay đi mất.
Thẩm Nhân Kiệt nhún vai: “Tôi đâu có bạn thanh mai trúc mã. Thứ diễm phúc ấy đâu phải ai cũng có được.”
Gió trỗi lên cuốn đám lá rơi đi vài bước rồi lại ném chúng trở lại mặt đất.
“Cảm ơn cậu đã nhắc nhở, hóa ra tôi có ưu thế như vậy, tôi sẽ suy nghĩ.” Thẩm Đình sau khi giận đến đỉnh điểm lại trở nên điềm tĩnh.
Còn Thẩm Nhân Kiệt thì mỗi lúc một thêm phiền muộn, anh nhíu chặt đôi mày, đôi mắt sâu càng trở nên thăm thẳm, trông như mắt báo đêm: “Cô thấy như thế này hay lắm sao?”
Thẩm Đình thực sự không biết anh muốn như thế nào, cô nói gì anh cũng không vừa ý nên cô cũng chẳng buồn lựa lời: “Cậu không biết biểu hiện của cậu rất kỳ quái hay sao? Người không biết nhìn vào còn tưởng là cậu ghen đấy. Đừng nói với tôi là cậu ghét Hoàng Khải Nam, anh ấy chưa từng làm gì đắc tội cậu cả.”
Thẩm Nhân Kiệt nghe thấy lời này thì tim bỗng như ngừng đập, giống như kẻ bị truy đuổi trong một bộ phim chiến tranh, nấp trong lu nước của nhà nông dân, qua kẽ nứt nhìn thấy lính đi tuần cầm súng đi thẳng đến chỗ mình, tim đập mạnh đến muốn nhảy lên cổ họng nhưng lại liều mạng nhảy ra: “Ta ở đây này! Muốn làm gì thì làm!” Làm như thế dễ chịu hơn lẩn trốn nhiều, cho nên anh cứ để lời nói tự tuôn ra: “Đúng thế, tôi không thích anh ta, thì sao nào, bởi vì tôi thích…” Trước nay anh vốn không phải là người ẩn nhẫn gì, tự mình đã biết thì đói phương cũng phải biết.
Trong thời gian của một ánh chớp, Thẩm Đình bỗng nhiên hiểu rõ tất cả, kỳ thực trước kia cô đã từng thấy nhiều dấu hiệu thoáng qua, nhưng cô luôn tự nhủ lòng rằng đó là không thể nào, không thể nào. Bản thân cô không có nét gì hấp dẫn người khác. Đến nay tất cả những dấu hiệu đã tập hợp lại thành một sự thật. Thẩm Đình bỗng thấy trong lòng hoang mang, mối quan hệ cân bằng giữa họ sắp bị phá vỡ, xin cậu đừng nói ra, tôi sẽ xem như không hay biết. Chúng ta vẫn có thể tiếp tục tự do du sơn ngoạn thủy, không phải ngại ngùng bất cứ điều gì, trong công việc cậu cứ làm cấp trên lạnh lùng và cầu toàn, trong cuộc sống, cậu là một người bạn không hề khiến tôi phải bận tâm, như thế đơn giản biết bao nhiêu. Nhưng không kịp mất rồi, anh ta sắp nói ra rồi, mọi việc sắp thành ra vô phương cứu vãn…Trong lúc hoảng loạn, Thẩm Đình vội ngắt lời anh: “Đừng nói là cậu thích tôi!”
Bỗng dưng bị ngắt lời, Thẩm Nhân Kiệt nhìn sâu vào mắt cô, im lặng một lúc rồi hỏi với vẻ khiêu khích: “Thế thì đã sao?” Lời đổi thành do cô nói ra, anh đã hiểu ý của cô, kỳ thực anh cũng không hy vọng cô sẽ có phản ứng tích cực gì. Nhưng những lời ấy vẫn như lưỡi dao đột ngột lao tới, trong lòng anh thấy nhói đau.
Thẩm Đình thử bắt mình bình tĩnh: “Không sao cả! Tôi chỉ thấy cậu nên đi tìm người trẻ hơn, đẹp hơn. Cậu biết rõ hơn tôi, trên thế giới này không thiếu những cô gái đẹp.”
“Điều đó liên quan gì đến tôi.” Thẩm Nhân Kiệt đăm đăm nhìn cô, hỏi.
Thẩm Đình cố gắng tìm kiếm lý trí của chính mình, dùng lý trí để thuyết phục anh, bởi vì anh cũng là một người lý tính, cô tin rằng đây chỉ là xúc động nhất thời, khi nghĩ kỹ lại anh nhất định sẽ hối hận: “Bởi vì đó là thực tế! Câu chẳng phải là người thực tế nhất sao? Vậy chúng ta nên nhìn vào thực tế. Nếu như bây giờ tôi và cậu yêu nhau thì đó nhất định là tiền đề cho việc kết hôn, tôi không còn tuổi trẻ để rong chơi nữa, nhưng cậu còn có nhiều. Cậu cũng biết thời gian bất công với người phụ nữ như thế nào, huống hồ tôi hơn cậu đến gần năm tuổi. Cứ cho là chúng ta quả thực có cơ hội kết hôn, đến lúc đó, tôi mỗi lúc một già đi còn cậu thì vẫn phong độ, kết quả là cậu ra ngoài lăng nhăng, còn tôi ngày ngày lên mạng than than trách phận. Cuộc sống đó đáng sợ đến thế nào. Hà tất phải làm như thế?” Thẩm Đình ngừng lại một lát rồi nói thêm: “Chỉ nói thôi tôi đã muốn rùng mình.”
“Đừng nói với tôi những lời này, tất cả đều chỉ là giả thiết của cô, những quan niệm nhảm nhí đó đã giam cầm cả cuộc đời cô!” Thẩm Nhân Kiệt muốn phủ nhận tất cả những điều cô nói.
Nhưng Thẩm Đình cũng ngoan cố y như vậy: “Sống đến tuổi này, tôi hiểu rằng cho dù tôi gặp phải cánh cửa thần kỳ, nói “Vừng ơi mở ra” xong thì bên kia cánh cửa cùng lắm chỉ có vừng mà thôi chứ ko thể nào có kho báu. Vì vậy, tôi không cần phải phỉnh phờ bản thân làm gì.”
“Cô nhất định không tin là tôi thích cô?” Thẩm Nhân Kiệt vẫn chưa buông tha.
Thẩm Đình thở dài nói: “Tôi không tin vào tình cảm.”
Thẩm Nhân Kiệt cười nhạt: “Đừng nói dối. Sao cô không nói thẳng là cô không có cảm giác gì với tôi, chẳng đơn giản hơn sao?”
“Được, tôi không có cảm giác với cậu, tôi không thích phi công trẻ. Như vậy cậu đã vừa ý chưa? Tôi hi vọng cậu có thể quên ý nghĩ hoang đường này đi.” Thẩm Đình nói nhanh, hy vọng có thể sớm kết thúc việc này.
Thẩm Nhân Kiệt nhận ra giọng điệu của mình quá gay gắt nên bèn dịu lại, nghiêm túc hỏi: “Tại sao cô không thử một phen?”
Thẩm Đình lắc đầu nói: “Xin lỗi, tôi cảm thấy mình đã không còn khả năng để yêu ai nữa. Cậu chưa khỏi bệnh, đợi cậu khỏe lại rồi thì cậu sẽ hối hận vì những điều cậu nói với tôi hôm nay.”
Thẩm Nhân Kiệt không hề thấy cảm kích trước câu trả lời của cô, bây giờ mặt trời đã lên cao, chiếu trực diện vào nơi anh đang đứng, ánh nắng chói chang làm mắt anh đau nhói. Những tia sáng này vốn là để đưa con người ra khỏi bóng đêm, nhưng vì nó quá mãnh liệt nên khiến người ta sợ hãi, khiến đôi mắt chẳng thà lựa chọn bóng đêm: “Cái cớ hay thật! Không có khả năng yêu thì không yêu nữa. Không có khả năng hứng chịu thất bại thì bớt gánh vác một chút. Tâm thế bảo thủ này đã bảo vệ được cô, nhưng chính vì thế mà cô cũng không thể với tới những kỳ tích của sức mạnh tinh thần. Khi cô nhận ra mình không còn mong đợi điều gì, khi cô nhận ra ngay cả sức mạnh để thử yêu một người mình cũng không có, cô cảm thấy cô tồn tại trên thế giới này còn có ý nghĩa gì?”
“Không có ý nghĩa gì, tôi cũng không định tìm kiếm bất cứ ý nghĩa gì, sống ngày nào hay ngày đó.”
Thẩm Nhân Kiệt vừa tức giận vừa đau lòng, vừa thất vọng vừa chơi vơi, muôn vàn cảm xúc trào dâng trong trái tim anh. Cô không chấp nhận anh cũng được, cô tìm lý do gì cũng được, nhưng tại sao cô lại luôn từ bỏ mọi kỳ vọng đối với cuộc đời của chính mình, đây mới là điều khiến anh đau khổ nhất. Anh sợ nếu tiếp tục nhìn khuôn mặt của cô, tiếp tục nói về vấn đề này thì bệnh tim của anh s