theo tiêu chuẩn của anh, cô không được xem là đẹp, nhưng làn da trẻ trung không hề mang dấu vết thời gian đã thành công trong việc che giấu đi tuổi tác của cô. Làn da trắng như phát quang ấy dường như chỉ xuất hiện trong mơ, vừa rất xa, vừa rất gần, chân thực một cách mơ hồ như chính giấc mơ, không mảy may mang tì vết. Làn da của những nữ minh tinh trên các áp phích phim của Shaw Brothers những năm bảy mưa, hay những ngôi sao phương Tây như Elizabeth Taylor hay Vivien Leigh trong các bộ phim đen trắng. Nhưng khi cô nói chuyện, đầu thường hơi ngước lên, toát ra vẻ cô độc không màng đến hết thảy mọi điều xung quanh. Anh thấy mình điên thật rồi, cô bây giờ xem ra có điểm gì tốt? Dường như mọi điểm đều tốt hơn người khác. Anh bất giác muốn đưa tay nắn mũi cô, hay vén giúp cô những sợi tóc bị cơn gió sớm mai làm rối. Bởi vì rất muốn nhưng anh đã ghìm lại, nên đôi tay và lòng bàn tay cứ có cảm giác ngứa râm ran, cứ như có một chú mèo đang uể oải và tự do, cào móng vuốt của mình lên đó.
Anh cau mày, quay sang nói với ông chủ: “Cho tôi hai mươi tấm thẻ cào.”
Thẩm Đình kêu lên oai oái: “Này, cậu mua nhiều thế, chút nữa tôi có trúng vào chục đồng thì vẫn lỗ.”
Thẩm Nhân Kiệt nhún vai: “Tôi chỉ làm sao cho cô trúng thôi, những việc khác tôi không quan tâm.”
Thẩm Đình nhăn nhó nhìn anh: “Cậu thật là…”. Bổn cũ soạn loại, cô lại định giẫm lên chân anh. Từ sau lần gặp mặt bị cô giẫm, anh đã rút kinh nghiệm, chỉ cần nhìn sắc mặt của cô là biết cô muốn làm gì nên dễ dàng né được. Khóe miệng bất giác lộ ra nụ cười, trông rạng rỡ như những tia nắng mặt trời xuyên mây lúc bình minh, chiếu rọi khắp nơi, không thể bị dập tắt hay ngăn trở.
Thẩm Đình rất hiếm khi nhìn thấy anh cười cởi mở như vậy, so với trước kia cứ như là hai con người khác nhau. Cô thì thầm: “Tâm trạng tốt thế kia, xem ra cậu nên dậy sớm mỗi ngày.” Sau đó cô quay sang miệt mài cào thẻ, Thẩm Nhân Kiệt muốn giúp, cô liền gạt ra: “Việc này phải tự mình làm, nếu không nhỡ không trúng tôi chắc chắn sẽ đổ thừa cho cậu, đừng cho tôi cơ hội thoái thác vận rủi của chính mình.” Cô cào một cách rất nghiêm túc, rất tập trung, rất chăm chú, chẳng khác nào đang ở trong một trận đấu sinh tử, khiến người ta nhớ đến một bài ca cách mạng: “Du kích quân ơi, mau đưa tôi đi, tôi thật sự không thể cam chịu nữa, nếu tôi có hy sinh trong chiến đấu, hãy chôn tôi trên đỉnh núi cao, cắm trên mộ tôi một đóa hoa tươi thắm.”
Cô cào hết tờ này sang tờ khác, kết quả đều là “Cảm ơn”, quả là hai tiếng văn minh và vô dụng nhất trên thế giới. Mười chín tờ mà vẫn không có tờ nào trúng, dù gì cũng nên nể mặt mà cho trúng vài ba đồng chứ, không ngờ số cô đen đủi đến mức này. Chỉ còn lại một tờ, Thẩm Đình hít một hơi thật sâu, sau đố cào một cách rất nhẹ nhàng, cẩn thận, kết quả vẫn là hy sinh oanh liệt. Không thể như thế này được, cô bắt dầu nghi ngờ, lời nói y như rằng, cô lại đi tìm nguyên nhân từ phía người khác, cô ngước lên nhìn ông chủ bằng ánh mắt sắc như dao: “Ông chủ, thẻ cào của ông toàn là giả, kỳ thực không thể nào cào trúng! Giống như là hóa đơn giả ấy, cào thế nào cũng mãi mãi chỉ ra “nộp thuế quang vinh”, tôi bỏ tiền ra không phải để mua lời khen.”
Chủ hàng trạc bốn, năm mươi tuổi, trông hơi buồn bã nhưng chưa đến nỗi già. Ông từ tốn nói: “Em gái, vấn đề không phải ở vé mà là ở vận may của cô. Giống như tôi, nếu không phải vận may kém làm ăn thất bại, tôi cũng không phải đến đây mở quầy báo. Trên đời có hai thứ không thể miễn cưỡng, một là năng khiếu, hai là vận may.”
Thẩm Đình mặt đầy ám khí: “Được rồi, tôi biết rồi, cả hai thứ tôi đều không có, ông vui rồi chứ gì.” Đã không trúng còn bị lên lớp một phen, quả thực là bi kịch.
Thẩm Nhân Kiệt trong lòng rất bồn chồn, nhưng ngoài mặt lại nói: “Chà, xác suất trúng thưởng là không phần trăm, đúng là đồng nát không đúc thành tượng được.”
Thẩm Đình lườm anh: “Cậu thử xem, tôi không tin là cậu cào trúng được.”
Thẩm Nhân Kiệt tràn đầy tự tin nói: “Được, vậy tôi thử xem sao.” Anh làm gì cũng rât tự tin, thật khiến người ta ngưỡng mộ, mặc dù đánh bạc là chuyện hoàn toàn chị dựa vào vận may. Anh nói: “Tôi mua thêm hai mươi vé nữa, nhưng nếu trúng thì tính là của cô.”
“Tại sao, không có công thì không hưởng lộc. Tôi không cần.” Thẩm Đình kinh ngạc từ chối, cô dường như quên mất tại sao họ đi mua vé số rồi.
“Thế thì tôi không mua nữa, chúng ta đi thôi.” Thẩm Nhân Kiệt bực bộ bỏ số vé cào trên tay xuống, quay người định bỏ đi.
Thẩm Đình thật sự không cam tâm trở về tay trắng như thế, để vận rủi theo mình cả ngày, cô vội kéo lấy cánh tay anh: “Được rồi, được rồi, cứ coi như tiền trên trời rơi xuống, tôi không tin Thần Phật lại không có mắt như vậy.”
Bỗng nhiên cảm thấy bàn tay mát lạnh của cô, Thẩm Nhân Kiệt chợt thất thần như vừa chạm phải ánh sao. Một lúc sau anh mới nói với ông chủ: “Lại lấy cho tôi hai mươi tờ vé cào đi.”
Ông chủ đưa vé cho anh, Thẩm Đình thật không biết nên cầu cho anh thắng hay thua, nếu anh thắng thì chứng minh vận cô rủi, anh thua thì đối với cô càng chẳng p hải việc tốt lành gì. Cứ như con châu chấu bị buộc vào sợi dây, dẫu biết vận mệnh đã bị buộc chặt nhưng vẫn có ý muốn của riêng mình.
Ai ngờ, anh mới cào tờ đầu tiên đã trúng. Anh đắc ý ve vẩy tờ vé số trước mặt cô: “Nhìn đây, nhìn đây, tỷ lệ trúng một trăm phần trăm.”
Thẩm Đình hậm hực: “Một trăm phần trăm? Cậu mới cào có một tờ thôi mà.”
Thẩm Nhân Kiệt nói: “Đây gọi là đầu xuôi đuôi lọt.”
Điều khiến Thẩm Đình suýt ngất là tờ thứ hai anh cũng trúng nốt, anh hí hửng: “Thấy chưa, còn không phải trúng một trăm phần trăm.”
Thẩm Đình nghiến răng nói: “Cào thì cào nhanh lên, nói nhiều thế.”
Cào hết hai mươi tờ, ấy vậy mà có năm tờ trúng thưởng.
Ông chủ cũng trầm trồ: “Anh bạn trẻ này may mắn thật.” Rồi lại nói với Thẩm Đình: “Em gái phải ké phúc cậu ấy đấy.”
Thẩm Nhân Kiệt quay sang nhìn cô cười nham hiểm: “Đúng đấy, cho cô sờ ké phúc tôi này, mau lên, kẻo mất linh bây giờ.” Anh nháy mắt cười vui phơi phới, tuy tổng cộng số tiền trúng thưởng chưa đến một trăm tệ.
Trời mùa này mau sáng, ánh nắng buổi sớm mai thơm tho trong trẻo lạ lùng, hay là nắng mai chiều lên những giọt sương, còn những giọt sương ấy đã thấm dần mùi hương của muôn vàn hoa cỏ trên thế gian. Anh ngày thường luôn lầm lì xa cách, lạnh băng nhưng một khối sắt vuông vức góc cạnh, nay nụ cười cởi mở đã làm tan chảy khối sắt giá băng ấy, ánh mắt anh lấp lánh niềm vui. Anh trở nên rất hiền hòa, cứ như Beethoven đang dịu dàng trên những phím đàn vậy.
Thẩm Đình nhìn anh, có phải con người này mới thực sự là anh? Sau đó cô mới vỡ lẽ nói: “Tôi hiểu tại sao cậu may mắn hơn tôi rồi! Người ta chẳng vẫn thường nói nữ thần may mắn sao, như vậy rõ ràng thần may mắn là phụ nữ, cùng giới thì khắc nhau, bà ta đương nhiên không thích tôi rồi. Còn cậu mặt mũi cũng sáng sủa, chắc chắn được nữ thần may mắn đặc biệt ưu ái rồi.”
Đến ông chủ cũng cười nói: “Em gái thật là hài hước.”
Thẩm Đình giận dỗi: “Không phải hài hước, tôi đang phân tích nghiêm túc đấy chứ.”
Thẩm Nhân Kiệt lấy số tiền trúng được, lòng vui phơi phới. Anh đẩy cô đi: “Đi thôi, hôm nay đại gia cao hứng, mời cô ăn cơm.”
“Tôi thì ngược lại, tâm trạng tôi không tốt, nuốt không trôi.” Thẩm Đình bực bội nói.
“Thế tôi trả tiền mời cô ăn cơm.” Thẩm Nhân Kiệt mỉm cười nói.
Thẩm Đình bỗng nảy ra sáng kiến: “Cậu đưa tiền trúng số cho tôi đi, tôi cần mượn nó để đổi vận. Ý này không tệ. Nếu như vậy thì tôi sẽ phục vụ cậu miễn phí.”
Thẩm Nhân Kiệt bất giác trố mắt nhìn cô.
Cả đêm không ngủ làm Thẩm Đình hơi váng vất, nói xong mới thấy mình hớ, cô liền đính chính: “Biết ngay đầu óc cậu đen tối, phục vụ cậu ăn cơm, nói chuyện thôi, hiểu chưa?”
“Nói chuyện nude à?” Thẩm Nhân Kiệt làm tới.
Thẩm Đình phát mạnh vào lưng anh: “Cậu đi chết đi, chẳng biết lớn nhỏ gì cả, mấy câu này thì đi nói với em út thôi nhé.”
Thẩm Nhân Kiệt bị đánh rõ đau: “Tính cách gì như cô, chẳng trách không lấy được chồng.”
Thẩm Đình đạo mạo phản bác: “Đó là bởi đàn ông trên đời đều chọn vợ qua vẻ bề ngoài.”
“Không phải ai cũng như vậy, cô thật là biết thoái thác trách nhiệm.” Khóe miệng Thẩm Nhân Kiệt nhếch lên.
Thẩm Đình đang định bác lời anh thì chuông điện thoại reo, là Cao Hiếu Vi gọi đến, giọng nói khàn khàn từ đầu bên kia truyền sang: “Này, bà chằn, hôm nay tớ có việc không đi chùa tạ ơn với cậu được.” Mỗi lần đi hát Karaoke, Cao Hiếu Vi đều phát huy cao độ đến nỗi bị khản tiếng cả dăm ba ngày sau.
“Sao được, lần trước đã nguyện với Phật tổ hôm nay sẽ đến tạ ơn, cậu như vậy là bất kính với Phật môn đấy.” Thẩm Đình đao to búa lớn. Lần trước cùng Cao Hiếu Vi lên chùa thắp hương bái Phật, cô đã nguyện rằng nếu tìm được công việc mới thì sẽ đến tạ ơn.
“Hôm nay tớ không rảnh, Phật tổ đại từ đại bi sẽ lượng thứ cho tớ, cậu yên tâm đi.” Trước khi cúp máy, Cao Hiếu Vi còn dặn dò: “Cậu cũng đừng đi nữa, lần sau sắp xếp thời gian đi chung luôn.”
Thẩm Đình càng bực bội. Cả cô cũng phải đắc tội với Phật tổ theo.
“Bây giờ cô muốn đi đâu?” Thẩm Nhân Kiệt hỏi.
“Về nhà ngủ, vận may kém quá nên phải về nằm chờ thời thôi.”
“Cô định đi chùa Minh Tuyền phải không, chùa đó ở trên núi, phong cảnh cũng không tệ, có muốn tôi chở cô đi không?” Thẩm Nhân Kiệt bỗng nhiên hỏi.
“Cậu không cần đi làm à?” Thẩm Đình hỏi vu vơ.
“Hôm nay nghỉ.”
“Mà thôi, tôi buồn ngủ muốn chết rồi.” Mới nói buồn ngủ, cơn buồn ngủ đã liền ập tới thật.
“Lên đến đó rồi thì có thể ngủ trong quán trọ trên núi, còn được nghe tiếng gió qua rừng trúc, thi vị biết bao nhiêu.”
Thẩm Đình nghe nói vậy cũng động lòng, nhưng nghĩ đường sá xa xôi nên con sâu lười lại trỗi dậy: “Nhưng mà xa quá, thôi thì ngủ trên giường của mình vẫn tốt hơn.”
Thẩm Nhân Kiệt không cho cô từ chối: “Đi thôi, mau lên. Cô chăm sóc tôi cả buổi tối, tôi cũng nên đáp lễ chứ.”
Thẩm Đình nghĩ ngợi một lát, cô vẫn rất thích ý tưởng đến nghỉ ngơi trong quán trọ trên núi: “Ừ, đi lễ Phật với cậu cũng có cái hay. Nếu nữ thần may mắn đã thiên vị câu, chắc các vị Bồ Tát như Quan Âm, Phổ Hiến, Văn Thù cũng sẽ nhìn trai đẹp như cậu bằng con mắt khác.” Thẩm Nhân Kiệt nghe xong không biết nên khóc hay nên cười.
Sau khi dụ được Thẩm Đình lên tàu hải tặc, Thẩm Nhân Kiệt hạ hết kính xa hai bên xuống, gió lạnh bên ngoài ùa hết vào trong xe. Thẩm Đình đang gà gật bị đánh thức: “Sao cậu lại mở hết cửa ra thế, lạnh chết được, tôi muốn ngủ.”
“Bây giờ trên xe tôi không cho phép ngủ, đã đi chơi phải có tinh thần đi chơi chứ.” Thẩm Nhân Kiệt đáp tỉnh bơ.
Thẩm Đình liền mắng: “Bệnh nặng rồi đấy, cậu thật biết hành hạ người ta.” Có điều người quả thật tỉnh táo hơn hẳn.
Phía trước có chiếc xe tưới nước đang phát bài hát xưa cũ Người tốt thượng lộ bình an trong khi vui vẻ làm nhiệm vụ, mặt đường xám xịt ánh lên bóng loáng, dưới ánh mặt trời buổi sáng, nó tỏa ra mùi hăng hắc như sàn nhà mới lau. Hoa cỏ bên trong rào ngăn xanh tươi mơn mởn.
Thẩm Đình không cầm nổi cảm thán: “Làm người thật khổ sở, làm một chiếc xe tưới nước vui vẻ ca vàng còn tốt hơn!”
Thẩm Nhân Kiệt ngồi trước nói: “Cô có biết nó phải dậy từ mấy