Thẩm Đình nhận ra anh đã bỏ mặc cô mà đi thì chợt cảm thấy bàng hoàng. Suốt đêm không ngủ nên cô đã rất mệt mỏi, cộng thểm cuộc cãi vã vừa rồi khiến cô thấy đầu váng mắt hoa. Cô đành ngồi xuống bậc thang nghĩ tạm, ngồi xuống rồi cô mới nhận ra mình chưa ăn cơm trưa, thảo nào đói đến thế, quả là họa vô đơn chí. Chẳng phải nói là sẽ đưa cô đến ở trong quán trọ trên núi để nghe tiếng trúc sao? Hừ, gã đàn ông nào cũng chỉ giỏi hứa hẹn viển vông, khiến cho bạn háo hức mà quên đi hiện thực.
Cô nên bình tĩnh lại, cô rất muốn bình tĩnh lại. Nhưng cũng như sau khi nhìn thẳng vào mặt trời, mắt có quay đi nhìn hướng khác thì những đốm lóa lớn nhỏ vẫn lơ lửng phía trước, khiến người ta không thể nào nhìn rõ. Chuyện vừa rồi cũng giống như những đốm lóa ấy cứ lửng lơ đeo đẳng mãi trong trí óc của cô, khiến cô không tài nào suy nghĩ cho thấu đáo về chính nó. Thẩm Nhân Kiệt thích cô? Thật sao? Lúc anh vừa mới nói ra cô thấy tim mình như đột ngột dừng đi hai nhịp, nhưng sự việc chỉ có trong phim thế này cũng sẽ kết thúc như khi người ta đóng phim vậy, đến lúc bạn nhập tâm nhất thì chắc chắn đạo diễn sẽ hô “Cut”, sau đó anh ta lại trở về với bộ mặt lạnh lùng rời khỏi trường quay! Còn cô chỉ có thể đêm đêm đến phòng Karaoke gào thét bài “Thời khắc tỉnh mộng”. Anh là người kiêu ngạo, đầy tham vọng và có tương lại hứa hẹn đến thế, hơn nữa còn là một công tử nhà giàu. Thẩm Đình nghĩ đi nghĩ lại vẫn không thông, cô chưa bao giờ gặp phải việc như thế này, đúng là cô đã đổi vận thật. Bao nhiêu người vì tiền vì quyền mà không ngại làm vợ hai, vợ ba, vợ tư cho người ta, cũng có kẻ vợ bé trong nhà cộng lại ngồi đủ cả chiếc bàn bát tiên. Còn anh và cô bây giờ là trai chưa vợ gái chưa chồng, cô e ngại điều gì chứ? Đúng vậy, cô nhận thấy mình nên suy nghĩ như vậy mới phù hợp với trào lưu của thời đại này.
Vốn dĩ cô đã đến tuổi này rồi thì không nên chờ đợi một tình yêu nồng cháy, chủ nghĩa hiện thực có vẻ thích hợp hơn, tình cảm chẳng phải cũng là một món đầu tư sao? Thế nhưng cô không qua nổi cửa ải của chính mình, hy sinh tình cảm của mình để đánh đổi lấy sa hoa phú quý? Điều này đối với cô mà nói là một sự sỉ nhục, rất nhiều người sẽ cho rằng cô giả tạo, ra vẻ thanh cao. Ai lăn lộn ra đời mà không phải giả tạo. Cô thậm chí còn tưởng tượng xem Cao Hiểu Vi sẽ nói thế nào: “Nếu như đây cũng là một thứ sỉ nhục thì cứ mặc tình sỉ nhục đi, tớ hân hạnh được chịu đựng.”
Kỳ thực cô không hiểu tình yêu là gì, có lẽ cả đời này cô cũng không tóm được cái đuôi của tình yêu. Tuy nhiên, cô biết rằng tình cảm cô dành cho Thẩm Nhân Kiệt không phải là yêu, nếu như cô yêu anh, cô sẽ nhớ anh dùng loại nước hoa nào, khi dạo phố nhìn thấy quần áo nam cô sẽ bất giác mỉm cười, trong đầu tưởng tượng xem anh mặc có hợp hay không, cô sẽ mang theo cả điện thoại vào nhà tắm, sợ anh gọi hay nhắn tin mà cô không kịp nhận… Nhưng cô không hề có những biểu hiện trên, bảo cô giả vờ, hay thử làm như thế? Xin lỗi, cô không làm được. Cô sẽ phát điên vì sự phù phiếm và giả tạo của mình. Trước đây cô từng căm ghét anh, còn bây giờ là ngưỡng mộ, là tình bạn, là cảm giác như tri kỷ, nhưng chỉ có thế mà thôi.
Người ta thường nói Thượng Đế chia con người thành hai nửa, cho nên người ta luôn phải tìm kiếm nửa còn lại của mình trên thế gian. Nhưng quỷ mới biết có thật là hai nửa hay không? Có ai đã tận mắt chứng kiến, hay là Thượng Đế thực ra đã chia con người thành ba phần, cho nên luôn có một phần còn lại phải cô đơn đến chết.
Càng nghĩ cô càng thấy đau đầu, ngay cả khi không nghĩ đến những vấn đề ấy mà nghĩ đến việc khác đơn giản hơn: về sau cô nên đối xử với anh như thế nào. Vốn dĩ cô vẫn muốn về công ty cộng tác với anh, xét trên thực tế thì có được cấp trên vừa có tầm nhìn vừa đối với mình không bạc như anh là một điều vô cùng may mắn. Không ngờ giờ đây anh lại quay lưng bỏ đi, không khí đã trở nên tệ hại đến vậy, lần sau gặp mặt sẽ khó xử đến thế nào!
Đầu thì đau như búa bổ, bụng thì càng lúc càng đói, Thẩm Đình chợt thấy như có ngọn lửa vô minh đang bùng lên hừng hực trong lồng ngực, đáng ra giờ này cô đang nằm trên chiếc giường ấm áp ôm gối ngủ say sưa, vậy mà giờ đây cô lại đang ngồi trên đỉnh núi cho gió thổi cho mặt trời thiêu đốt, tượng Phật người ta quanh năm bị gió táp mưa sa nhưng dù gì cũng có oản có hương, còn cô thì thế nào? Cô bèn vừa uể oải đứng lên vừa rủa thầm: “Người đâu mà tệ bạc, vứt mình lại nơi này, chẳng có chút phong độ nào hết, đám trẻ ngày nay đúng là càng lúc càng vô trách nhiệm, rốt cuộc nền giáo dục Trung Quốc đã thối nát đến mức nào rồi?”
Đúng lúc cô đang lẩm bẩm thì giọng nói của Thẩm Nhân Kiệt vang lên ở sau lưng: “Rốt cuộc cô bất mãn điều gì?”
Thẩm Đình giật mình, suýt nữa ngã lăn xuống bậc thang, đang sống nhăn lại đi giả ma giả quỷ, may mà cánh tay khỏe mạnh phía sau đã lôi cô lại, cô mới không ngã xuống. Đang lúc hoảng loạn cô buột miệng nói: “Tôi quên mất, cậu quả nhiên là đồ sao chổi.”
Thẩm Nhân Kiệt đương nhiên còn nhớ những ngày đầu mới biết anh, cô câu trước câu sau gọi anh là đồ sao chổi, bất giác thoáng mỉm cười rồi vẫy vẫy chỗ bánh mì trên tay: “Tôi đi mua ít bánh mì, ăn một chút trước rồi đến quán trọ gần đây ăn cơm, ngủ một giấc rồi xuống núi đi về.”
Xem ra anh không hề nuốt lời mà còn mua thức ăn về cho cô, Thẩm Đình như cái máy lấy bánh mì từ trên tay anh, cô không nói gì nên anh cũng không nói. Thẩm Đình thấy bầu không khí quả thật khó chịu, là một gái già được theo đuổi cô có nghĩa vụ phải thay đổi bầu không khí này, thế nên cô mới chật vật mở lời: “Nói thật, tôi cảm thấy…”
Thẩm Nhân Kiệt dường như đoán trước được cô sắp nói điều gì, bèn lãnh đạm nói: “Cô không cần nói gì đâu, trước đây chúng ta như thế nào thì bây giờ vẫn như thế ấy. Ai cũng là người trưởng thành cả, không nên vì việc như vậy mà thay đổi điều gì, cô không thấy vậy sao?”
Anh nói xong câu này thì Thẩm Đình lại càng có nhiều lời muốn nói, anh nhỏ hơn cô gần năm tuổi, kiểu gì cũng không đến lượt anh dạy cô xử sự như thế nào. Ý anh bây giờ chắc là: đừng có non nớt thế, ta cứ coi như mua bán không thành thì tình nghĩa vẫn còn.
Không hiểu sao Thẩm Đình bỗng nhớ lại thời còn trẻ, lúc xem phim cô cũng từng nghĩ mình là nhân vật chính, đến xem tiểu thuyết cũng học đòi ngược đãi bản thân, đọc xong Trà hoa nữ, Mười tám mùa xuân,… thì bắt đầu giam mình trong bi lụy, hận không thể tự tay giết chết mình, chắc hẳn mỗi chúng ta trong năm tháng thanh xuân của mình đều đã từng mắc phải tật ấy. Sau khi giam mình tự kỷ khóc lóc một đêm, còn phải thở dài não nuột: “Ôi cuộc đời…” Bây giờ nhớ lại mới thấy giả tạo đến nực cười. Đến khi trưởng thành, khi cuộc đời thực sự đã biến thành một bi kịch hoa lệ không hồi kết thì người ta lại thấy sợ bi kịch, bất kể là tiểu thuyết hay phim truyền hình đều phải biết trước là kết cục có hậu rồi mới xem. Có thể cho là họ đã trưởng thành hơn, cũng có thể họ đã trở nên nhu nhược hơn, đã không còn dũng khí để đương đầu với hiện thực và khổ đau.
Mây trên trời trông như những làn khói lững lờ trôi vô định, tương lai cũng như thế. Thẩm Nhân Kiệt vừa đi vừa nói: “Ai biết tương lai sẽ như thế nào? Cô nói có đúng không!” Anh nở một nụ cười khó hiểu, tự tin đến kỳ quặc, cũng không rõ là anh đang nói đến việc gì.
Mặc kệ anh, Thẩm Đình đang bận ăn bánh mì, không có thời gian nghĩ đến tình yêu.
Quán trọ nơi họ đến cũng khá nổi tiếng, bởi vì có nhiều người đến đây để tắm suối nước nóng. Thẩm Đình nhìn tấm biển quán trọ suối nước nóng: “Cậu muốn đưa tôi đến tắm suối nước nóng à?” Rồi lại thấy nơi đó viết nhiệt độ nước suối là tám mươi độ C, cô bèn nói: “Trời ơi, nước này nóng đến luộc trứng còn được ấy chứ. Da cậu dày như thế, xem ra nơi này hợp với cậu hơn.”
Thẩm Nhân Kiệt nhún vai: “Tôi cũng không hợp, tôi bị bệnh tim, không tắm suối nước nóng được.”
Thẩm Đình đểnh đoảng bấy giờ mới nhớ ra là người mắc bệnh tim không nên tắm suối nước nóng. Vốn dĩ định pha trò cho không khí bớt căng thẳng, ai ngờ lại thành ra hớ hênh: “Ồ, tôi xin lỗi.”
“Không sao, tôi bỏ qua cho cô, nhưng cô phải nhớ rằng không phải với ai tôi cũng dễ dàng bỏ qua như vậy đâu.” Thẩm Nhân Kiệt nhướng mày, nghiêm túc nói với cô.
Thế là thế nào, thật chẳng biết nói sao. Thẩm Đình nhận ra mỗi lần ở cạnh anh thì công lực ngàn năm của cô đều tiêu biến hết. Chiếc bánh mì khô khốc ấy đúng là khó nuốt, lúc đi vào quán trọ, Thẩm Đình nghe thấy mùi xào nấu thì tươi tỉnh hẳn lên: “Món gì mà thơm quá, cuối cùng cũng có đồ ăn rồi.”
“Chắc là ai ngâm suối nước nóng lâu quá rồi mới chín thơm như vậy đấy.” Anh tiếp lời cô.
Thật là mất hứng, làm cơn thèm ăn của cô giảm đi tới một nửa. Dường như nếu lời nói không mang ít gai nhọn thì anh sẽ chết, giống như ong mật bẩm sinh là phải chích người. Thẩm Đình cáu kỉnh nói: “Vậy sao, vậy lát nữa tôi sẽ mời cậu ăn bánh bao nhân thịt người.”
“Được, bất kể có mời tôi ăn gì tôi cũng sẽ không chớp mắt.”
Thôi được rồi, Thẩm Đình thừa nhận cô lại thua.
Vào trong quán trọ, cô nhân viên phục vụ đưa họ đến nhà hàng. Nhà hàng này trang trí theo lối cổ, ngồi bên cửa sổ, qua cánh cửa hình quạt cầu kỳ họ nhìn thấy bên ngoài có vài khóm trúc lưa thưa xanh một màu xanh mảnh dẻ.
Nhân viên phục vụ là một cô gái trẻ xinh đẹp, cô nở nụ cười rất ân cần mời họ gọi món. Hóa ra đây là một nhà hàng chay, nhưng trong thực đơn toàn là tên món mặn như ngỗng quay cực phẩm, sườn heo bắc cẩu; thức ăn đều được làm từ các loại đậu hũ và nấm, nhưng khi ăn vào mùi vị không khác gì món mặn. Đôi lúc thật không thể hiểu con người ta muốn gì, đến nhà hàng chay mà vẫn vương vấn mùi vị thịt thà, còn nhất định đòi ăn đồ chay phải nếm ra vị thịt, sau đó lại kinh ngạc trầm trồ “giống quá, anh ăn miếng đậu hũ này xem, đúng là y như thịt bò”, như thế chẳng là tự biến mình thành trò cười sao? Đậu hũ có giống thịt bò đến đâu thì vẫn là đậu hũ, anh có thể đi thẳng đến nhà hàng bò để ăn cả con bò. Hiệp hội bảo vệ động vật sẽ không bắt anh đâu. Lòng đã sao nhãng thì làm sao thưởng thức được cái ngon của thức ăn chay. Thẩm Đình gọi vài món, xong lại quay sang càu nhàu với Thẩm Nhân Kiệt: “Đôi lúc tôi thật không hiểu, tai sao món chay mà cứ phải làm cho giống món mặn thế nhỉ, có gì hay đâu chứ?”
“Bởi vì mọi người đều muốn tìm cảm giác mới lạ, không thì cuộc sống tẻ nhạt quá.”
Y như cậu đối với tôi, Thẩm Đình bất giác nghĩ.
“Đương nhiên cũng có một số người lễ Phật xong muốn xuống đây ăn một bữa cơm chay, thành kính bày tỏ mình một lòng hướng thiện, nhưng kỳ thực lại không muốn buông bỏ dục vọng trong lòng. Nói trắng ra là cái gì cũng muốn cả, đó chính là tham lam. Cứ như mẹ tôi, mỗi ngày rằm mồng một đều ăn chay, làm như Phật tổ sẽ tận tình giúp đỡ bà thật.” Khóe miệng anh khẽ nhếch lên cười châm biếm. Cũng như món ăn cô vừa gọi tên là “tiền duyên hạnh ngộ”, “tiền” duyên thông với “tiền” bạc, cho nên cả món ăn toàn là củ cải cắt từng miếng gọt thành hình dạng y như đồng tiền, thật là nghĩ đến tiền nghĩ đến phát điên.
Thẩm Đình không thích giọng điệu phê phán người khác của anh, làm như bản thân anh là một tấm gương đạo đức còn người khác thì khuyết điểm đầy mình, mà có ai lại nói về mẹ của mình như vậy: “Làm ơn đ