Bạn thân mến, đừng quan tâm đến vẻ mặt u buồn của cuộc đời
“Kỳ thực tôi muốn tặng cô một món quả để cảm ơn, tôi quyết định đợt này không cắt giảm nhân sự nữa,”
“Thật sao?” Thẩm Đình bất giác tròn mắt nhìn anh, không ngờ sau lần bị bệnh lần này, quyết định của anh lại thay đổi như thế. Xem ra anh ta nên bệnh thêm vài lần… Những trải qua một thời gian, kỳ thực Thẩm Đình cũng đã suy nghĩ lại: “Thật ra tôi cũng đã nghĩ rồi, cậu sa thải nhân viên có mục đích của cậu, tôi không có lý do gì để can thiệp, nếu như tôi thấy đó là sai, thì việc tôi ra đi là lựa chọn tốt nhất.”
Anh đã sớm quyết định như vậy, lần bệnh này chẳng qua chỉ trùng hợp cho anh một cái cớ không quá khiên cưỡng mà thôi. Anh nói: “Ý của tôi là, không phải là không sa thải nhân viên nữa, mà bên nhân sự sẽ tiến hành đánh giá KPI, nếu ai không đạt ba tháng liền thì vẫn bị sa thải. Cô thấy như vậy hợp lý chưa?”
“Vô cùng hợp lý, cậu đúng là Phật sống đầu thai.”
“Phật sống cũng bị cô làm tức chết thôi. Tôi chỉ suy nghĩ trên lập trường kinh doanh của công ty. Tôi muốn tích hợp công ty với nguồn vốn nhàn rỗi hiện có, dùng thương hiệu hiện nay của công ty để phat triển thêm công ty quảng cáo và công ty kho vận. Công ty quảng cáo sẽ dựa vào mối quan hệ có sẵn, chuyên phục vụ các khách hàng béo bở như những công ty nhà nước, tốt hơn hết là có thể nhanh chóng quay vòng vốn, tăng lợi nhuận. Nếu công ty chúng ta có thể kinh doanh theo hướng đa ngành nghề và vận hành chuyên môn hóa, hình thành chuỗi ngành nghề và chuỗi luân chuyển vốn hoàn chỉnh, thì cho dù đã có gặp khủng hoảng kinh tế hay cải cách trong ngành cũng vẫn có thể đứng vững. Về công tý tạp chí, tuy tạp chí điện tử một hai kì vừa qua biểu hiện rất tốt, nhưng tôi cũng có chút lo lắng, cho nên tôi muốn liên tục tạo ra ý kiến phản hồi, nói rằng nhiều độc giả cũ hi vọng khôi phục tạp chí in. Một mặt giữ được tần suất dư luận của tạp chí điện tử, mặt khác, nếu như tạp chí điện tử vẫn chưa đủ trưởng thành, có dấu hiệu thoái trào, ta cũng có thể thuận nước đẩy thuyền khôi phục tạp chí in để cứu vãn.”
Thẩm Đình sớm biết anh là người có nhiều tham vọng và hoài bão: “Ồ, cậu quả nhiên là kẻ bụng dạ tăm tối lắm mưu mô. Nhưng cậu cũng nhiều tiền thật đấy, cho chị mượn ít tiền dùng đi, chị đây bị thất nghiệp dẫn đến khủng hoảng kinh tế, mà sự thất nghiệp của tôi có liên quan lớn đến câu.”
Những tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai dịu dàng xuyên qua ô cửa, chiếu tới sau lưng cô. Trong khoảnh khắc, mọi tia nắng đều ánh lên, khiến cả người cô trông thật rực rỡ và thanh khiết, anh bất giác ngỡ ngàng nhìn cô như kẻ mất hồn. Cứ như khi anh bước vào kịch viện chưa sáng đèn, nghĩ rằng vẫn chưa có người biểu diễn, bỗng nhiên tất cả đèn sân khấu bừng sáng lên, một mỹ nhân mắt phượng, tay áo rũ yếu điệu thướt tha xuất hiện, liếc mắt mỉm cười với anh. Một bức tranh rung động lòng người.
Thẩm Đình chợt thấy sờ sợ: “Này, tôi nói đùa đấy, cậu nhìn tôi như thế làm gì?”
Thẩm Đình càu nhàu: “Tôi còn tưởng cậu không còn thấy ánh sáng được nữa đấy.” Thẩm Đình tránh sang một bên, vươn vai, chuẩn bị về nhà ngủ, ba mươi tuổi tới nơi rồi mà còn thức thâu đêm, cô đã bỏ qua giờ giải độc gan, giờ giải độc mật, giờ giải độc phổi, vân vân, cô có cảm giác mình sắp bị trúng độc mà chết.
Thẩm Nhân Kiệt nói theo: “Phải rồi, tôi hy vọng cô có thể trở về giúp tôi, bởi vì tôi tin vào năng lực của cô. Nếu có cô, tôi nghĩ kế hoạch của tôi sẽ tiến hành nhanh hơn.”
“Nhưng tôi đã nhận lời họ rồi.” Thẩm Đình ngập ngừng một lát rồi cười đáp.
“Thì giờ từ chối.”
“Tôi không phải người không giữ chữ tín.”
“Kỳ thực có nên biết tôi không phải là người đem tình cảm riêng tư vào công việc, tôi mong cô về bởi vì cô cũng biết, bây giờ người giỏi không hiếm, nhưng người có tài và đáng tin cậy thì rất khó tìm. So với lãng phí nhiều thời gian như thế, chi bằng tôi trực tiếp tìm cô.”
“Nhưng người ta đều nói phụ nữ bất tài là có đức, cho nên tôi đã quyết định an phận thủ thường.” Thẩm Đình không muốn do dự nữa.
“Cô đã làm việc ở công ty lâu như thế, chẳng phải có rất nhiều điều lưu luyến hay sao?”
“Tôi nghĩ thông rồi, con người ta đều phải tiến về phía trước, lưu luyến những thứ không nắm bắt được phỏng có ích gì?” Thẩm Đình cười với chính mình.
Thẩm Nhân Kiệt im lặng mất mấy giây, Thẩm Đình sắp sửa đi ra, anh lại nói: “Ở đây có một bức thư, lần trước tôi đã định đưa cho cô, hình như là của người hâm mộ gửi.”
Thẩm Đình thấy khó hiểu, thời buổi này còn có người viết thư cho cô? Cô nhận lấy lá thư, người gửi không quen biết, thư không dài, chỉ là bức thư của một người phụ nữ từng có thâm niên ba, bốn năm làm vợ bé của một quan chức nhỏ: …trong những tháng ngày đợi chờ đằng đẵng đó, tôi đã đọc những bài viết của cô, tôi mua tạp chí để đọc chuyên mục của cô. Tôi luôn có cảm giác rằng tiến làm nên giá trị con người, không ngờ vẫn có người phụ nữ như cô, không giàu, tính tình lại nóng nảy, nhưng dường như cô sống vui vẻ hơn tôi? Tôi nhận ra mình ghen với cô, tại sao một người già hơn tôi, nghèo hơn tôi lại khiến tôi đố kỵ? Sau đó tôi mới hiểu, cô sống kiêu hãnh hơn tôi, còn tôi đã đem lòng kiêu hãnh đổi lấy tiền… Khi tôi bước ra khỏi chiếc lồng đã giam giữ ba năm tuổi xuân của mình, tôi có cảm giác như mình được tái sinh, tôi nghĩ tôi nên cảm ơn cô.
Bản thân Thẩm Đình tìm không ra ý nghĩa của cuộc đời mình, vậy mà có người lại nhờ cô mà nhận ra ý nghĩa của nhân sinh, mà tìm được con đường đi mới, không biết có thể xem là may mắn hay không? Thẩm Đình cảm động nhưng đồng thời cũng nhắc nhở bản thân: Thật ra người phụ nữa này căn cơ không tệ, chứ nếu như cô ta thật sự đam mê vật chất thì dăm ba con chữ của cô làm sao mà lay động được?
Thẩm Nhân Kiệt lần đầu tiên chân thành nói: “So với công việc mới, công việc này thể hiện rõ giá trị của cô hơn, đi làm nội san doanh nghiệp, có không thấy uổng phí sao? Tôi không phải là người giỏi tâng bốc.” Anh vẫn quen nói ngắn gọn, đi thẳng vào trọng tâm, đánh thẳng vào lòng người.
Thẩm Đình biết anh nói đúng, thời gian là thứ xa xỉ phẩm, mỗi ngày bỏ ra tám giờ để đổi lấy vài đồng tiền quả thực không đáng, làm người không dễ, không biết phải đầu thai mấy lần mới có cơ hội làm người, cho nên phải biết trân trọng bản thân. Thẩm Đình nói ngang: “Nếu không phải tại cậu thì tôi đâu phải tìm đến việc làm chủ biên báo nội bộ? Lần trước tôi từ chức oanh liệt là thế, hiên ngang là thế. Bây giờ trở về biết ăn nói với mọi người thế nào? Mất mặt làm cậu biết không?”
“Cô đừng lo, việc này để tôi giải quyết.”
Kì thực nói đến đây Thẩm Đình cũng đã xuôi xuôi, dù gì bây giờ cũng phải thích ứng lại với môi trường mới, cấp trên mới, đồng nghiệp mới. Có hơi sợ. Ở lâu mãi một nơi người ta sẽ đâm ra sợ đi xa. Thẩm Đình nghĩ một lúc, đã khó quyết định, chi bằng đánh liều một phen: “Việc này tôi phải suy nghĩ kĩ hơn chút đã.”
Thẩm Nhân Kiệt nhăn mặt: “Cô có biết là khi chúng ta ra ngoài mua vé số, xác suất trúng còn thấp hơn xác suất bị xe đụng chết trên đường không? Đừng bảo tôi tin vào xác suất đó!”
Thẩm Đình nói: “Hồi đầu cũng đâu tin tôi ở được đây, giờ cũng tin rồi đó thôi.”
Thẩm Nhân Kiệt đuối lý, không nói gì thêm. Thẩm Đình sắp ra khỏi cửa, anh bỗng lên tiếng: “Đợi một chút, tôi đi chung với cô.”
Thẩm Đình hoảng hốt nói: “Cậu chưa khỏi bệnh, nên nghỉ ngơi nhiều vào.”
“Tôi không ốm yếu như cô tưởng đâu.” Thẩm Nhân Kiệt đáp, nhanh chóng bật dậy khỏi giường thay đồ đi ra ngoài, bây giờ đã là đầu thu, trời bắt đầu trở lạnh, nhất là lúc sáng sớm, không khí chạm vào da, cảm giác lành lạnh như khi ngậm kẹo bạc hà. Cô đã mặc áo dài tay, còn anh chỉ mặc chiếc áo thun chui cổ màu nguyệt bạch, cổ áo nhuộm màu lam thẫm.
“Cậu phải mặc áo dài tay chứ.”
“Đâu cần làm quá vậy.” Thẩm Nhân Kiệt nói.
Thẩm Đình cảm thấy dường như anh đang muốn chứng minh điều gì, nên mặc kệ anh, mở cửa cùng anh đi xuống lầu, xuống đến nơi liền thẳng tiến đến quầy vé số.
Cạnh đường lớn là lối dành cho người đi bộ. Thẩm Đình đi bên phía sát đường lớn. Thẩm Nhân Kiệt bước sang phía trái để đi phía ngoài Thẩm Đình, Thẩm Đình lại lùi về bên trái mấy bước, Thẩm Nhân Kiệt đành nói với cô: “Cô đi phía trong.”
Thẩm Đình thấy sao cũng được: “Giống nhau cả mà.”
“Không giống.” Thẩm Nhân Kiệt nói, ngoan cố chen ra phía bên ngoài cô. Bất kể là gặp bọn phóng xe cướp giật hay tai nạn giao thông, bên ngoài luôn nguy hiểm hơn bên trong gấp vạn lần.
Đi được một đoạn, nhìn thấy những cửa tiệm ven đường đều đang đóng kín cửa, Thẩm Nhân Kiệt nghi hoặc nói: “Sớm thế này, đừng nói mua một tờ vé số thôi cũng phải xếp hàng chờ mở cửa chứ.” Lúc ấy còn rất sớm, trên đường hầu như không có người, thỉnh thoảng chỉ thấy vài xe lướt qua con đường vắng vẻ, giống như những chiếc máy bay vạch ngang bầu trời xanh vô tận, để lại phái sau dải khói trắng tinh khôi. Không khi buổi sớm mai thật trong trẻo, hơn nữa, quả thật, có hơi… lạnh.
Thẩm Đình nguýt anh: “Đúng là chả biết gì, nhân dân lao động cần cù lắm! Cậu không biết sao, người ta mở cửa từ sớm rồi.”
Thẩm Nhân Kiệt nhìn cô: “Sao cô biết rõ thế?”
“Tôi chơi vé số đã ba năm, cũng cống hiến không ít mồ hôi xương máu cho loại hình cờ bạc hợp pháp này rồi.”
“Thế cô đã trúng bao giờ chưa?” Thẩm Nhân Kiệt bồn chồn hỏi.
Thẩm Đình nghĩ một lát, rồi cố ý trả lời ngắt quãng: “Từng trúng, một lần, suýt nữa. Chỉ lệch một số thôi. Cho nên… thực ra là chưa trúng”
Thẩm Nhân Kiệt như muốn phát bệnh ngất tại chỗ: “Thế mà tôi cũng theo cô đi tin vào cái xác suất ấy, tôi thật là điên rồi.”
Thẩm Đình đắc ý nói: “Đánh bạc cần phải điên rồ một chút. Hôm nay trúng được hay không đều phải dựa vào cậu rồi.”
Thẩm Nhân Kiệt nói: “Được, cô đưa qua đây đi.” Anh vừa nói vừa cố ý đi sát cạnh cô hơn.
Trong khoảnh khắc, trong lòng Thẩm Đình nhen nhóm chút cảm giác muốn tìm hiểu thêm, nhưng trực giác đã mách bảo cô phải thoát ra ngay, cô huých anh: “Đường đường là tổng giám đốc mà lại đi giở trò lưu manh.”
Khi ngang qua một quầy báo, Thẩm Nhân Kiệt gọi cô dừng lại: “Chúng ta mua cái này trước.” Anh chỉ vào những tấm thẻ cào mà quầy báo có bán. Loại này dễ trúng hơn vé số nhiều.
Thẩm Đình nói: “Không được, loại này trúng ít lắm, loại ba mươi sáu số chọn bảy thường có người trúng đến mấy chục triệu tệ đấy.” Rồi cô đứng đó mơ mang, “Cậu nói xem nếu trúng vài chục triệu tệ thì tôi sẽ làm gì? Tôi sẽ mua một căn nhà bên bờ sông Thames ở Luân Đôn, rảnh rỗi thì đáp máy bay đi uống cà phê ở tả ngạn sông Seine, tiện thể học tập bà Beauvoir cống hiến đôi chút cho nữ quyền. Cậu biết đấy, có tiền rồi thì làm việc gì cũng sảng khoái, cho dù đời sống bê tha mục nát đến đâu cũng vẫn dám viết hồi kí cho thiên hạ thưởng thức.” Sau khi mơ môgnj xong, cô lại quay ra cằn nhằn chính mình: “Tại sao tôi phải trúng số mới có cơ hội thực hiện những điều này, còn những người khác chỉ cần sinh ra là có thể làm được mọi thứ.”
Chẳng trách Rousseau nói: Đời người là tự do, nhưng nơi nơi đầy rẫy gông cùm.
Thẩm Nhân Kiệt phì cười: “Cô có cần phải vì một giấc mộng ban ngày mà suy nghĩ nhiều vậy không?” Anh nhìn khuôn mặt rạng rỡ của cô, kì thực