ô cùng, đang định tắt máy thì giọng của Hoàng Khải Nam lạnh lẽo vang lên bên tai: “Ai đấy?”
Nghĩ còn ai có thể khiến cô tức giận bắt máy như thế nữa, Thẩm Đình nói: “Kẻ thù.” Sau khi bị cúp máy liên tục mười mấy cuộc, Thẩm Nhân Kiệt cũng không gọi nữa.
Thẩm Nhân Kiệt nghĩ ngợi một lúc, việc này phải có người xuống nước trước, mà cô có thể không có lý do gì để hạ thấp cái đầu cao quý của mình. Cho nên anh bèn gửi tin nhắn đi: “Cô đang ở đâu, xin cho biết.”
Tiếng chuông tin nhắn “I chocolate you” của Thẩm Đình vang lên, Thẩm Đình xem xong, tiện tay trả lời: “Do nhân phẩm của cậu không tương thích với điện thoại của tôi, cho nên dẫn đến tin nhắn loạn mã, xin thử lại sau khi nâng cấp nhân phẩm.” Những tin nhắn gửi đến sau đó Thẩm Đình đều xóa ngay không thèm đọc, đến khi họ sắp hát xong, Cao Hiểu Vi yên lặng rồi thì điện thoại cũng yên lặng.
Thẩm Đình hỏi Cao Hiểu Vi: “Hôm nay cậu vẫn đến ở chỗ tớ chứ?”
Cao Hiểu Vi lắc đầu: “Hôm nay anh ấy nhà tớ về rồi.”
Thẩm Đình chế giễu: “Ồ, Bát Giới đằng vân giá vũ về rồi, cậu mau mau đi tiếp giá.”
Cao Hiểu Vi giơ nanh múa vuốt: “Xem Bát Giới nhà tớ lấy bồ cào xéo nát cái mồm cậu.”
Ba người đi đến trước cửa, Hoàng Khải Nam hỏi Thẩm Đình: “Em ở đó có ứng phó được không? Bạn anh còn hai tháng nữa mới về, nhưng anh có thể tìm nhà trước cho em.”
Thẩm Đình vừa hiên ngang vừa phẫn nộ trả lời: “Bây giờ làm sao mà dọn đi? Dọn đi chẳng hóa ra em sợ anh ta à. Hơn nữa bây giờ em không việc làm không thu nhập, ở chùa hai tháng nữa không thành vấn đề, với lại em còn chưa câu được anh xã rùa vàng nữa!”
Hoàng Khải Nam ngao ngán nói: “Anh thật không nói nổi em.”
Phía trước có vài chiếc taxi đang đậu, Cao Hiểu Vi vẫy tay, chiếc xe phía trước còn chưa đi, chiếc phía sau đã trờ tới, Cao Hiểu Vi quay lại nói với họ: “Anh ấy nhà tớ sắp về đến nhà rồi, tớ mau mau về giả bộ mòn mỏi đợi chờ, không thể để anh ấy biết tớ mải vui chơi đến gần như quên mất mặt mũi anh ấy thế nào.”
Thẩm Đình nhăn mặt: “Cậu thật chẳng ra sao, mất mặt tớ quá.”
Hoàng Khải Nam cũng vẫy tay gọi xe, lần này chiếc xe thứ nhất đã chịu lăn bánh, anh mở cửa giúp cô. Thẩm Đình lên xe, báo địa chỉ rồi rũ người trên ghế ngồi, những việc gần đây trở lại trong đầu cô như một thước phim quay chậm. Những đốm sáng bên ngoài bị tốc độ của xe kéo thành những vệt dài, đan vào nhau thành một tấm lưới khổng lồ, chúng ta đều đang sống trong những ô lưới tối tăm giữa tấm lưới đó, nhìn bốn bể thế giới nơi nơi đều rực rỡ lung linh, nhìn lại chính mình chỉ thấy đêm tối và tuyệt vọng. Một lúc sau Thẩm Đình mới nhận ra có điều không ổn, bình thường taxi luôn mở radio, xe này lại yên tĩnh như vậy, ngay cả tiếng thở khổ não của bác tài cô cũng không nghe thấy. Ban nãy không để ý nên không thấy, tài xế đội chiếc mũ lưỡi chai, lưỡi mũ đổ bóng che khuất khuôn mặt. Ngồi trong xe lại đội nón? Cô đang gặp phải tên đầu trộm đuôi cướp hay là bệnh nhân thần kinh đây? Cô nhìn tấm thẻ tài xế bên cạnh đồng hồ cây số, người trong hình trông mặt mũi bặm trợn rất đáng sợ.
Xã hội bây giờ loạn lắm, trên trang đầu các báo chí thấy toàn giết người rửa hận với giết người cướp của, nào là con gái rạch mặt mẹ, nào là kẻ bạc tình bức người yêu nhảy lầu tự sát, nào là trùng xã hội đen đội lốt nhà văn… Bạn còn mong đợi gì ở sự tốt đẹp của xã hội này nữa? Thẩm Đình nơm nớp sợ lần đầu tiên được lên báo lại vào mục cáo phó. Cô căng thẳng thu mình vào một góc, sau đó cố ra vẻ bình tĩnh: “Anh ơi, ngồi xe chán quá, hay là anh mở radio lên đi.”
Tài xế không trả lời, chỉ đưa tay chỉnh chiếc mũ lưỡi trai, đây vẫn đang là trung tâm thành phố, chắc hắn chưa dám làm gì. Thẩm Đình đổi giọng hù dọa: “Anh đừng làm bừa, nói cho anh biết, tôi là huấn luyện viên Judo, tốt nhất là đôi bên bình an vô sự.” Cô nhìn qua cửa sổ xe, thấy phía trước sắp tới đèn đỏ, nghĩ bụng không biết có nên biến thành vua kungfu nhảy khỏi xe hay không.
Tài xế thình lình quay đầu lại, Thẩm Đình mặt cắt không còn hột máu, hét lên: “Anh muốn gì…” Sau khi nhìn rõ mặt mũi bác tài, cô biến ngay lại thành một bà chằn: “Khốn kiếp, tôi thiếu nợ cậu sao mà cậu lại đi hù tôi. Rốt cuộc cậu muốn gì, sự việc chiều nay còn chưa đủ hay sao? Phó tổng Tạ, tôi không phải là đồ chơi để ai muốn đùa giỡn sao cũng được.”
Tạ Huyền quay lại cười toe toét: “Tôi là đồ chơi, để tôi làm chị vui được không.”
Thẩm Đình nổi giận đùng đùng lấy điện thoại ra: “Cậu có giấy phép lái taxi không, tôi sẽ gọi điện báo cảnh sát.”
Tạ Huyền biết cô dễ mềm lòng, cố ý dùng ánh mắt hoảng hốt để ngăn cô lại: “Đừng, chị đừng gọi, anh bạn taxi của tôi kiếm tiền chẳng dễ dàng gì, cũng phải nài nỉ rất lâu anh ấy mới cho tôi lái thay lần này.”
Thẩm Đình nghĩ bác tài thật cũng khó khăn, cô không nên làm hại đến người vô tội. Nhưng nghĩ lại thấy mình còn khổ sở hơn, thế nên cô tập trung hỏa lực vào Tạ Huyền: “Người có tiền thì rảnh rỗi vậy à? Cậu có bệnh à? Có bệnh thì đi chữa đi, trước có cái bệnh viện phụ sản đấy, mau đi đi.”
“Nếu mắng tôi làm chị vui thì chị cứ mắng thoải mái. Chị vui thì tôi cũng vui.” Tính cách của anh thật khác với Thẩm Nhân Kiệt, nếu đổi lại là Thẩm Nhân Kiệt, còn lâu cô mới có cơ hội thắng.
“Vui? Cậu vui cái nỗi gì hả phó tổng Tạ?”
Người cầm lái ở phía trước nói: “Chị không cho tôi cơ hội, tôi không thể không tự tạo ra một cơ hội để giải thích với chị về chuyện chiều nay.”
“Cậu bận trăm công ngàn việc, vung tay một cái là sa thải bao nhiêu người. Bây giờ chẳng qua là hàm oan một người, sỉ nhục một người thôi, phó tổng Tạ việc gì phải làm lớn chuyện lên như vậy, thật khiến người ta được chiều chuộng mà thấy run sợ.” Thẩm Đình tiếp tục mỉa mai anh.
Tạ Huyền hoàn toàn không nghe thấy những lời lẽ độc địa của cô, tiếp tục câu chuyện của mình: “Vì việc này mà tôi nuốt không trôi cơm tối, khó khăn lắm mới mượn được chiếc xe này, tôi sung sướng lắm sao?”
“Cậu nói vậy, hóa ra tôi còn phải mời cậu ăn khuya để đền bù mới phải.”
“Tôi không có ý đó, nhưng nếu chị mời thì tôi cũng không ngại.” Tạ Huyền tiếp tục bông lơn.
Thẩm Đình nhếch mép cười: “Được thôi, sữa melamine cậu uống không, gạo nhựa tổng hợp cậu ăn không?”
Tạ Huyền lại tự động bỏ qua câu nói này của cô, vào thẳng chủ đề chính: “Nói thật, tôi không cố ý hiểu lầm chị, tôi hiểu lầm theo Thẩm Nhân Kiệt thôi, lần đầu tiên đến chỗ chị, trong lòng tôi rất thắc mắc, cho nên mới hỏi cậu ấy. Chị biết đấy, hai người cùng nghi ngờ một điểm thì rất dễ thành ra chắc chắn, hơn nữa chủ nhà chị ở lại vừa kết hôn, bao nhiêu dấu hiệu như vậy, tôi không thể không tin…quả thật xin lỗi chị.”
“Nếu cứ xin lỗi là xong, thì người ta còn cần cảnh sát làm gì?” Cuối cùng thì cô cũng có ngữ cảnh thích hợp để nói câu này. “Còn nữa, đừng nhắc đến Thẩm Nhân Kiệt trước mặt tôi.”
Tạ Huyền là người rất nhạy bén, vừa nghe anh đã hiểu trong mắt Thẩm Đình anh chỉ là tòng phạm, Thẩm Nhân Kiệt mới là kẻ chủ mưu tội ác tày trời, ban nãy anh đổ hết trách nhiệm cho Thẩm Nhân Kiệt có phải là hơi thiếu nghĩa khí? Nhưng đã lỡ làm rồi, bây giờ chỉ có thể phân bua giúp cậu ta để bù đắp: “Thẩm Nhân Kiệt vì chuyện của em gái và bạn gái cậu ấy mà tính cách trở nên rất cực đoan, cho nên đối với những việc như thế này cậu ấy luôn không giữ được bình tĩnh, hy vọng chị có thể thông cảm cho cậu ấy.”
“Thẩm Nhân Kiệt là ai thế, tôi không quen.”
Tạ Huyền dừng xe lại trước đèn đỏ, nếu như đời người cũng có một cột đèn giao thông, xanh thì đi, đỏ thì dừng, luôn yên ổn, trật tự thì hay biết mấy: “Chị không biết, khi em gái cậu ấy bị xe đụng, cậu ấy suýt nữa đã bóp chết hung thủ tại chỗ. Sau khi em gái qua đời, cậu ấy thường trốn một mình trong nhà tắm rồi vặn vòi nước rất lớn, tôi biết là cậu ấy đang khóc. Có một lần, tôi thấy trên bồn rửa mặt có vết máu, ngày hôm sau thì thấy cậu ấy mang cái trán quấn băng đi học, về sau tôi mới biết, hôm đó cậu ấy tuyệt vọng đập đầu xuống bồn rửa mặt, đập đến chảy máu mà vẫn không có cảm giác gì, hoặc giả phải nhìn thấy máu thì trái tim cậu ấy mới bình tĩnh lại được. Cậu ấy luôn cho rằng chính mình đã hại chết em gái. Nguyên một tháng trời cậu ấy không mở miệng, thậm chí tôi đã nghĩ rằng cậu ấy sẽ không bao giờ nói nữa, lúc ấy tôi lo lắng đến mức phải đôn đáo đi tìm bác sĩ tâm lý…”
Thẩm Đình bật khóc, không ngờ Thẩm Nhân Kiệt lại có quá khứ đau buồn tuyệt vọng đến thế, hóa ra cuộc sống của mỗi người đều khổ dài vui ngắn, Thẩm Đình thẫy cõi lòng đau se sắt, nhưng miệng vẫn nói cứng: “Việc đó đâu liên quan gì tới tôi, ai sống mà không chịu đau khổ.” Ngừng lại một lát, cô lại hỏi: “Em gái cậu ta tại sao lại bị xe đụng?”
“Điều này thì tôi không thể nói, những việc này câu ấy chưa từng kể với ai, nhưng tôi muốn cho chị biết.”
“Tại sao cậu lại muốn cho tôi biết?” Thẩm Đình vừa nghi hoặc, vừa hiếu kỳ hỏi anh. Thẩm Đình biết mình không phải loại phụ nữ nhu mì tinh tế đầy lòng cảm thông, nhưng giọng nói bất giác đã trở nên dịu dàng hơn rất nhiều. Kỳ thực cô không phải là người nhỏ nhen, có rất nhiều chuyện cô giận đó rồi quên đó, cho dù miệng đã nói kiên quyết không tha thứ.
Tạ Huyền tiếp tục lái taxi, lần đầu tiên lái loại xe nhỏ màu xanh này, anh tưởng tượng như mình đang ngồi trong một con bọ màu xanh lá, bò men theo những đường gân của lá cây. Anh nhìn nét mặt của Thẩm Đình ở trong gương: “Bởi vì chị rất đặc biệt, ở chị toát lên một cảm giác sáng rõ mà những người phụ nữ khác không có, tôi nghĩ chị có thể lắng nghe và cũng có thể thấu hiểu.” Anh ngừng lại một lát rồi hơi khẽ mỉm cười, nói: “Thẩm Đình, tôi rất thích cô.”
Thẩm Đình nhận ra tên cao thủ tình trường này lại bắt đầu giở trò tán tỉnh, đang đoán không ra anh ta có ý gì, cô không ngờ anh ta đột nhiên nói ra cái câu chết người ấy. Thẩm Đình dở khóc dở cười: “Vậy sao? Trên đời có nhiều thứ đặc biệt lắm, ở miền Nam mà thấy tuyết rơi là rất đặc biệt, có phải cậu sẽ muốn ôm một trận tuyết về nhà, ở Trung Quốc hiếm khi nhìn thấy ông gì Noel, có phải cậu sẽ muốn bắt cóc ông ấy luôn không?”
“Tôi nói là tôi thích cô, thích cô, chứ không phải những thứ kỳ quái mà cô nói, tôi đang tỏ tình với cô đấy.” Tạ Huyền khổ sở giải thích.
“Thế thì sao, tôi không thích cậu, nếu cậu thích tôi thật thì chắc phải chịu được sự hắt hủi của tôi chứ.” Còn lâu Thẩm Đình mới trúng kế mê hồn trận của anh ta, loại đàn ông này thích nhất là cho phụ nữ mắc lừa, sau khi lừa được rồi thì sẽ dửng dưng nói bạn bị lừa là do tự nguyện, cho dù có trẻ hơn mười tuổi, cô cũng sẽ không bao giờ dính vào thứ trò chơi tình ái này.
Tạ Huyền nghiêm túc nói: “Xin cô đừng nghi ngờ, lãng tử cũng phải có chân tình chứ.”
“Ồ? Nhưng chân tình của lãng tử không đáng tiền, tin vào chân tình của lãng tử chỉ thua thiệt mà thôi.” Thấy Tạ Huyền muốn mở miệng, cô bèn ngăn lại hỏi trước, “Vậy cậu thấy tôi có gì khác với những cô gái cậu quen trước đây?”
“Khác rất nhiều, hầu như không có điểm chung.”
“Vậy tại sao cậu có thể thích họ, rồi lại thích tôi, cậu phải biết là tôi hoàn toàn không giống họ.” Thẩm Đình thủng thẳng nói.
Cao thủ tình trường như Tạ Huyền đến đây lại không biết trả lời thế nào.