t, Thẩm Đình chợt rùng mình đứng phắt dậy. Cô thấy Thẩm Nhân Kiệt đứng trước mặt mình, trên tay còn đang cầm chiếc chậu rửa mặt: “Chị chịu mở mắt rồi à.” Nói xong anh nhịn không nổi cười phá lên, nụ cười rất rạng rõ, cứ như cả môt bầu trời đầy sao lấp lánh. Lần đầu tiên Thẩm Đình thấy anh cười thoải mái như vậy, mà vẫn là vì chọc ghẹo cô, Thẩm Đình giận quá, đứng trước mặt anh nói: “Cậu biến thành trẻ con như vậy từ lúc nào thế? Có gì đáng cười hả?”
Khó khăn lắm Thẩm Nhân Kiệt mới nín được cười, anh gật đầu: “Thật, vô cùng…”
Thẩm Đình nhân lúc anh nói chuyện không chú ý, đột nhiên đẩy mạnh anh một cái, Thẩm Nhân Kiệt lảo đảo vài bước, không kịp lấy lại trọng tâm ngã nhào xuống bể bơi. Anh mặc quần jeans, chiếc quần jeans dễ hút nước cứ trìu trĩu kéo anh xuống đáy hồ, còn điện thoại và ví tiền trong túi thì đang được “tắm” đúng nghĩa, cũng may là Thẩm Nhân Kiệt biết bơi. Thẩm Đình vừa chiêm ngưỡng kiệt tác của mình vừa nói chuyện với Tạ Huyền: “Như thế này có buồn cười hơn không?”
Tạ Huyền mắt chữ A, mồm chữ O nhìn Thẩm Đình, sau đó thầm cầu phúc cho Thẩm Nhân Kiệt.
Thẩm Nhân Kiệt ướt như chuột lột lóp ngóp bò lên, ôm một bụng tức, nhưng khi nhìn thấy Thẩm Đình, cô đã trở lại nằm tắm nắng, cơn giận của anh lại không bùng phát được mà hoàn toàn tan biến vào hư không. Anh nhận ra mình thật sự hết cách với người phụ nữ này.
Hoàng Khải Nam và Cao Hiểu Vi đang bơi dưới hồ, thấy cảnh vừa rồi liền lên bờ. Thẩm Nhân Kiệt nhìn thấy Hoàng Khải Nam thì tâm trạng càng tệ hại, lửa giận từ đâu lại cháy lên bừng bừng. Anh nhìn Hoàng Khải Nam, lạnh lùng hỏi: “ Đây là ai thế, lần trước có nhìn thấy, sao không giới thiệu một tiếng?”
Cao Hiểu Vi đang định trả lời thì Thẩm Đình đã cất giọng lạnh tanh: “Biết làm gì? Thứ người có nhân phẩm như cậu có xứng đáng không?”
Thẩm Nhân Kiệt nghe cô tâng Hoàng Khải Nam lên tận mây xanh còn mình bi đạp xuống đáy bùn nhơ, cảm thấy như có đầu đạn hạt nhân nổ tung trong đâu, không rõ đó là đố kỵ, phẫn nộ hay thứ cảm xúc nào khác, anh không thể suy nghĩ, chỉ biết lấy tay giật phăng chiếc khăn đang phủ trên mặt cô: “Chỉ có chị mới xứng chắc? Chỉ có chị mới xứng nên mới đi là, thật là đáng khâm phục, thật là đáng ca tụng.”
Thẩm Định giận đến nỗi khuôn mặt từ màu đỏ đã chuyển sang tím tái: “Cậu điên rồi à? Bà đây rốt cuộc có chỗ nào không phải với đồ khốn nạn nhà cậu chứ?”
Thẩm Nhân Kiệt mặc kệ cô, quay sang chĩa thẳng mũi tên tẩm độc vào Hoàng Khải Nam: “Ồ, đây chính là người anh thanh mai trúc mã của chị đấ à, thân thiết với nhau từ nhỏ tới lớn, chân tình mới khiến người ta ngưỡng mộ làm sao. Lúc nhỏ khoác vai nhau chụp hình, lớn lên đi hoc còn thân mật đưa đón tỏ rõ tình anh em. Không chỉ thế, em gái muốn leo cành cao, anh liền sốt sắng giúp em dắt mối, người anh tốt như vậy tìm đâu ra chứ. Tạp chí Tri Âm sẽ đến phỏng vấn các người đấy.” Miệng lưỡi Thẩm Nhân Kiệt sắc bén, những lời vừa rồi anh nói rất nhanh, Cao Hiểu Vi và Hoàng Khải Nam chưa kịp hiểu ý nghĩa cụ thể, nhưng cũng biết là những lời vô cùng khó nghe. Đến người ôn hòa như Hoàng Khải Nam cũng tối sầm sắc mặt: “Cậu nói vậy là có ý gì?”
Thẩm Đình không giả vờ bình tĩnh được nữa, cô đứng bật dậy: “Anh đừng nghe tên điên này nói bậy, đầu óc hắn có vấn đề.”
Thẩm Nhân Kiệt đã không còn biết lựa lời, nhanh như chớp tiếp lời cô: “Lần này không bình chân như vại được nữa chứ gì, dám làm thì đừng sợ người ta nói. Như vậy mới phù hợp với khí phách của Thẩm đại tiểu thư.”
Tạ Huyền thấy tình hình quá hỗn loạn, lại thấy hai vị còn lại im lặng không nói gì, tưởng rằng đó là thừa nhận. Anh kéo Thẩm Nhân Kiệt lại, cười trừ phân bua với ba người kia: “Cậu ấy xưa nay nói chuyện rất thẳng thừng, mọi người đừng giận. Mỗi người đều có nỗi khổ của riêng mình, chúng tôi cũng biết chủ nhà đó đang đi hưởng tuần trăng mật, kỳ thực chúng tôi thấy bất bình thay cho Thẩm Đình chứ không hề có ý khơi lại vết thương của người khác.”
Đến đây thì Cao Hiểu Vi và Hoàng Khải Nam đã hiểu, Cao Hiểu Vi đứng ngây ra, nhất thời không biết phản ứng thế nào. Cô nghĩ nếu mình bị người khác hiểu nhầm như vậy thì sẽ lập tức đem hết mọi chứng cứ ra chứng minh mình trong sạch, sau đó sẽ nước mắt nhạt nhòa, ôm mặt chạy đi để cho thấy cô chịu ấm ức. Ấy vậy mà Thẩm Đình cứ để mặc đến tận bây giờ.
Thẩm Nhân Kiệt nhìn khuôn mặt trắng bệch của Thẩm Đình, hai dòng lệ dường như sắp lăn xuống. Bỗng nhiên anh cảm thấy có một cơn đau dị thường đang xâu xé trái tim mình. Người phụ nữ này sao mà đáng giận đến thế, trước cô anh luôn không thể giữ vững được bình tĩnh, anh vắt óc suy nghĩ cách vãn hồi.
Thẩm Đình nhảy đến trước mặt Thẩm Nhân Kiệt, nghiến răng nói: “Tôi để người ta bao là do tôi thiếu tiền, thiếu tư cách, thế thì sao? Còn cậu, cậu mới là không có tư cách để xen vào chuyện của tôi, cậu là Ngọc Hoàng Đại Đế sao?”
Thẩm Nhân Kiệt vốn luôn giữ thái độ bán tín bán nghi với việc cô làm vợ bé, tuyệt vọng một nỗi mỗi lần anh dò hỏi đều cho kết quả khẳng định, cuối cùng anh không thể không tin vào sư thật mà lâu nay anh không muốn tin. Vì thất vọng và phẫn nộ, lời nói của anh càng nặng nề hơn: “Chị không thấy nhơ bẩn sao? Chị có biết thứ hành vi này là gì không? Là mại dâm trá hình. Chị còn đắc ý à, thật đẹp mặt tổ tiên.”
Thẩm Đình đứng trước mặt anh, luồng khí trong lồng ngực đã biến thành ngọn đuốc thiêu đốt chính cô, nếu trời nóng thêm chút nữa, cô sợ rằng mình sẽ bốc cháy. Nhất định không rơi nước mắt, anh ta không đáng; nhất định không giải thích với anh ta bất cứ điều gì, anh ta không xứng. Anh nhìn Thẩm Đình đứng trước mặt mình, nước mắt rưng rưng, miệng mở ra nhưng không nói nên lời, tựa hồ như một ngọn nến trước gió. Thẩm Nhân Kiệt đứng nhìn cô đăm đăm, áo quần ướt sũng dán sát vào thân, mặt trời chói chang ở trên đâu, trong hồ bơi tiếng người huyên náo, trộn lẫn với nhau tạo thành một hợp âm ồn ào nhưng mơ hồ, tựa như trong giấc mơ nghe thấy âm thanh của thế giới bên ngoài. Nước hồ thở “bì bõm” như sắp bị rút cạn, đầu óc anh trống rỗng, sau đó anh thấy đôi tay của Thẩm Đình vụt tới. Cô lại lấy sức xô mạnh Thẩm Nhân Kiệt, anh đứng không vững, lùi vài bước rồi hụt chân ngã xuỗng hồ một lần nữa, bi kịch lại tái diễn.
Thẩm Nhân Kiệt ngoi ngóp một hồi mới vịn được thành hồ nhảy lên, cả người anh lại ướt sũng lần nữa, anh cau mày nhìn Thẩm Đình, cố ghìm nén cơn giận: “Cô thật là…”
Thẩm Đình lớn tiếng: “Cậu thật đáng ghét.”
Thẩm Nhân Kiệt nghe xong mặt liền biến sắc, trong lòng dâng lên một thứ cảm xúc khó gọi tên, anh phản kích: “Cô cũng chẳng đáng yêu đâu.”
Cao Hiểu Vi nhìn thấy, bớt chợt cười phì thành tiếng.
Lúc này Hoàng Khải Nam mới phẫn nộ nói: “Tại sao cậu lại nói cô ấy làm vợ bé?”
“Thế anh nghĩ tôi nên nói thế nào cho nhã nhặn?” Thẩm Nhân Kiệt quay sang nhìn anh bằng ánh mắt miệt thị.
“Chuyện không có chứng cứ, các cậu biết thanh danh của một con người quan trọng đến thế nào không?”
“Căn hộ đó, chủ căn hộ đó, hơn nữa, chính miệng cô ta cũng thừa nhận rất nhiều lần.”
“Không phủ nhận không có nghĩa là thừa nhận. Tôi rất hiểu cô ấy, cô ấy xưa nay luôn không bận tâm giải thích với ai bất cứ chuyện gì.” Hoàng Khải Nam trịnh trọng nói.
“Thế sao, anh hiểu cô ta vậy à?” Thẩm Nhân Kiệt chẳng buồn nhìn anh.
Cao Hiểu Vi cũng bất bình: “Anh đừng nghĩ anh làm tổng giám đốc là ghê gớm, có tiền thì có thể coi thường người khác sao! Chủ nhà là bạn của Hoàng Khải Nam, họ đi nghỉ tuần trăng mật, nên anh ấy mượn nhà cho Thẩm Đình ở tạm, trí tưởng tượng của các anh phong phú thật đấy, hay là trong giới của các anh chuyện này là hay gặp, nên đụng chuyện gì cũng nghĩ theo hướng đó.”
“Không phải trí tưởng tượng của họ phong phú, mà là họ coi thường tôi.” Thẩm Đình nói, “Họ đã coi thường tôi, thì ta cũng không nên nhiều lời với họ làm gì.” Thẩm Đình nhìn Thẩm Nhân Kiệt và Tạ Huyền bằng ánh mắt chán ghét đến cùng cực.
“Thật sao? Bây giờ vợ bé nhiều quá, hoàn cảnh của cô dễ khiến người khác hiểu nhầm, thật là…” Tạ Huyền rối rít giải thích để rửa tội cho mình, anh thấy anh hoàn toàn là bị Thẩm Nhân Kiệt liên lụy, ánh mắt của Thẩm Đình ban nãy chắc chắn chỉ dành cho Thẩm Nhân Kiệt, anh chỉ là không may bị dính vào thôi. Đang lúc anh chuẩn bị nói ra lời tạ lỗi vô cùng thành khẩn thì Thẩm Đình đã ngắt lời.
“Thật giả liên can gì đến các người, các người đứng trên cao phán xét đạo đức của người khác, còn bản thân các người thì sao? Quan phủ được phóng hỏa dân đen không được đốt đèn sao? Nhìn lại mình đi, phó tổng Tạ, vợ bé vì đâu mà tồn tại? Là vì có những người nuôi vợ bé đấy.” Nói xong cô kéo hai người kia đi về, mặc kệ Tạ Huyền và Thẩm Nhân Kiệt.
Tạ Huyền đứng đó trông thiểu não vô cùng.
Hóa ra cô ấy không phải, cô ấy không có, ngay từ đầu chỉ có mình thiên kiến. Tuy rằng anh quen biết cô chưa lâu, nhưng có môt số người rất thật, mới quen biết đôi ba ngày đã thấy họ đáng tin. Ký ức chợt ùa về trong tâm trí anh, cô vì bảo vệ tòa soạn không thuộc về cô mà táo gan đập bàn với anh; cô cười rạng rỡ trong ánh hoàng hôn, cho tiền từng người ăn xin ở trạm xe buýt; cô rưng rưng muốn khóc khi tranh cãi với anh vì vận mệnh của các đồng nghiệp…Cô là người cảm tính và chân thành đến thế. Nhưng chỉ vì sự thiên kiến của anh, một việc rất dễ giải quyết bỗng trở thành một cái gai cắm dai dẳng trong trái tim anh.
Anh quen nhìn những người giả tạo, và đã nhận đủ những vết thương do ấn họ gây ra. Giống như người ngày thường quen nhìn những phu nữ tân thời phấn son lòe loẹt, bỗng nhiên muốn nhìn thấy một người thuộc trường phái tự nhiên, khuôn mặt hoàn toàn không trang điểm, thử hỏi làm sao không nghi ngờ?
Hoặc giả đó thật ra chỉ là cái cớ, anh cố ý vin vào những khuyết điểm của cô để ngăn cản chính mình.
Anh vốn muốn chạy theo cô nhưng trong lòng lại run sợ. Anh nhớ lúc nhỏ có lần anh phạm lỗi cãi lại thầy, cha anh nói không thể tha thứ cho anh, nhốt anh vào trong tủ. Cả thế giới bị đóng kín trong vài centimet và bóng đêm vô tận, anh nghiến răng kiên quyết không thừa nhận sai lầm, cuối cùng anh phải ở trong tủ áo suốt một đêm dài, chẳng khác gì bị vất ra giữa đồng không mông quạnh. Đến khi mẹ mở cửa cho anh ra thì anh đã sắp bất tỉnh, trước khi mất đi ý thức, anh nhớ mình vẫn kiên định nói: “Con không sai”
Từ nhỏ tính tình anh đã ngang ngạnh, cho dù có lý hay vô lý anh cũng không dễ buông tha cho ai. Bây giờ thì đến lượt người khác phán quyết anh, sự lăng nhục mà anh đã dành cho cô có xứng đáng để được tha thứ? Nỗi bồn chồn, hối hận khó nói nên lời cùng bao nhiêu cảm xúc khác cứ đan xen làm một, sắc mặt anh trở nên xanh xao, tim đau đến độ anh phải gập người xuống.
Tạ Huyền đang đăm chiêu bỗng nhìn thấy anh như vậy: “Cậu không sao chứ?”
Ba người bọn Thẩm Đình chọn một chỗ dùng cơm, không khí rất nặng nề. Hoàng Khải Nam gọi vài món ăn cô thích, sau đó Cao Hiểu Vi lôi cả hai người họ đi hát Karaoke. Cao Hiểu Vi vừa bước vào phòng Karaoke thì như biến thành chị em ruột thịt với chiếc micro. Cô độc chiếm một chiếc micro thể chết không buông, quả không hổ danh “song cuồng phòng Karaoke”.
Thẩm Đình chuẩn bị hát thì chuông điện thoại trong túi vang lên, cô nhìn thấy tên liền ấn nút, cúp xong lại gọi, gọi xong lại cúp, cứ lặp đi lặp lại như thế, Thẩm Đình bực bội v