ng của tuổi thanh xuân, chói lòa như ánh mặt trời buổi hoàng hôn.
Bà thầy bói xem rất kỹ bàn tay của Thẩm Đình, sau đó lại xem khuôn mặt cô, tập trung thần lực rồi mới trịnh trọng phán: “Chỉ tay và tướng diện của nữ đều rất tốt, có thể lấy được một người chồng tốt, hơn nữa khuôn mặt của nữ còn có tướng vượng phu.” Chốc chốc bà lại nhấn ở những từ quan trọng, để khơi dậy lòng hiếu kỳ của khách hàng.
Thẩm Đình bị niềm vui bất ngờ đánh trúng, nghĩ một lúc mới bình tĩnh lại: “Bà nói gì thế, rốt cuộc là có đúng không hả? Tướng vượng phu? Thế nếu tôi không lấy được chồng thì chẳng phải phí mất cái tướng vượng phu sao?”
Bà thầy bói bất ngờ cứng họng trước câu hỏi cắc cớ: tướng vượng phu mà không có chồng thì có tính là tướng vượng phu không? Thói quen nghề nghiệp mách bảo, bà liền vội tự giải vây: “Ta đã nói với nữ rồi, nữ sẽ lấy được một người chồng tốt. Điều này nữ không cần lo.”
“Thật hay giả đấy? Nói bốc tôi lên tận mây xanh, vài hôm nữa chắc bà còn ở đây, tôi mà không lấy được chông sẽ quay lại tìm bà tính sổ.” Thẩm Đình hỏi vặn lại lần nữa, xem ra phụ nữ không dễ bị lừa, chỉ có điều họ thường thích bị lừa gạt thôi.
Bà thầy bói đã gặp vô số người, biết mình đã đụng phải loại hiếm có bậc nhất, trong lòng thầm thở phào may mà chưa định rõ khái niệm “người chồng tốt” với cô, chỉ cần cô ta lấy được chồng, khúc sau vẫn còn cách gỡ được.
Cao Hiểu Vi rõ là dễ đối phó hơn nhiều, cô thuộc nhóm người ưa bị lừa gạt, bà thầy bói nói cô sẽ có một gia đình hạnh phúc, sẽ sinh ba đứa con, ba đứa con ấy sau này mỗi đữa cũng sinh ba đứa con, cứ như thế tuần hoàn mãi không thôi. Cao Hiểu Vi mỉm cười trước hạnh phúc tương lai vô hạn ấy, quên sạch sẽ chính sách kế hoạch hóa gia đình đúng đắn, quang vinh và vĩ đại của quốc gia. Nàng trăng diễm lệ trên trời cao cũng ghen tỵ với nụ cười rạng rỡ của cô đến nỗi trắng bệch cả hai má.
Ngay lúc Cao Hiểu Vi đang đắm đuối, Thẩm Đình đặt ra một câu hỏi thực tế đến tan nát cõi lòng: “Mỗi người bao nhiêu tiền?”
Bà thầy bói làm vẻ mặt như tri kỉ gặp nhau: “Thường tôi lấy giá cao lắm, nhưng các cô đều là người hiền lương, hơn nữa tôi thấy rất có duyên, cho nên tôi lấy cái tình là chủ yếu.”
Nói sao mà lâm ly đến thế, đang lúc Thẩm Đình đang định mở miệng nói “không phải miễn phí sao”, bà thầy bói buông một câu nhẹ tựa lông hồng: “Mỗi người một trăm tệ.”
Thẩm Đình muốn ngã ngửa, đừng tưởng hai người họ là đồ ngu để tùy nghi chặt chém chứ! Cô đùng đùng nổi giận: “Một trăm! Bà tưởng bà coi bói cho cái máy ATM của tôi đấy à! Hừ, tôi xinh đẹp thế này cho bà xem còn chưa lấy tiền kìa! Bà tính kiểu gì thế hả?”
Bà thầy bói không lạ gì những thắc mắc khiếu nại về giá cả, bèn đủng đỉnh đáp lời: “Xem tướng năm mươi, xem chỉ tay năm mươi, cộng lại là một trăm tệ, tôi không lấy thêm đồng nào.”
Thẩm Đình tiếp tục giãy nảy, tiền kiếm được là mồ hôi nước mắt, cô cũng đâu phải là vợ bé người ta: “Bà sao lại thế, bà nghĩ bà là dịch vụ viễn thông chắc, tính tiền từng mục một.”
Cao Hiểu Vi thấy bỏ ra một trăm tệ để tô vẽ tương lai và nghe người ta tang bốc cũng là đáng, hà tất phải rạch ròi, phụ nữ là hoa, còn lời khen chính là đất, nước và không khí. Còn đàn ông là mặt trời, có thể khiến bạn thêm rực rỡ, cũng có thể đốt bạn thành tro tàn.
Bà thầy bói giãi bày: “Chúng tôi đều dựa vào cái nghề kiếm miếng cơm ăn, chắc nữ cũng không hy vọng ta ray nghề kém đoán sai cho nữ, ta ngồi ở đây sướng lắm sao, ngày nào cũng bị quản lý đô thị đuổi, ta nói lộ thiên cơ tổn hại phúc phẩm của mình để đoán tương laic ho nữ, ta sung sướng lắm sao?”
Ai cũng không sung sướng cả, xem ra đến đức Phật cũng có nỗi muộn phiền riêng, bà thầy bói cứ như đang tham gia một talkshow, nhất quyết diễn bi kịch đến cùng. Cao Hiểu Vi lôi Thẩm Đình ra để trả tiền, làm như nếu không trả tiền thì tương lai tốt đẹp sẽ không đến. Thẩm Đình đành nhăn mặt vung tay: “Thôi vậy thôi vậy, trả hết cho bà này, tôi đâu phải Châu Quân với Trần Lỗ Dự 0 đâu.”
0Châu Quân, Trần Lỗ Dự: Người dẫn chương trình truyền hình nổi tiếng
Thẩm Đình cằn nhằn trên suốt quãng đường về: “Rõ rang biết bà đây đang thất nghiệp, cậu đâu phải muốn giúp chị đây phát tài, chưa thấy phát tài đã muốn khánh kiệt rồi. Thật là…”
Cao Hiểu Vi vẫn đang đắm chìm trong giấc mơ về tương lai con cháu đề huề.
Thẩm Đình tiếp tục làu bàu: “Bà ta bói một lát đã ẵm gọn hai trăm tệ, tớ liều cả mạng chưa chắc kiếm được hai trăm tệ nhanh đến thế, cái thế giới trời đánh này.”
Cao Hiểu Vi cười toe toét nói với Thẩm Đình: “Thôi nào thôi nào, đừng giận nữa, tối nay tớ mời, cậu không cần khách sáo với tớ.”.
“Tớ không định khách sáo đâu, cậu khéo lo.” Thẩm Đình nguýt cô một cái.
“Muốn ăn gì?”
“Nói thật, những thứ tiền mua được tớ không thiếu.” Thẩm Đình ra vẻ, cố ý làm khó cô.
Cao Hiểu Vi nghe xong liền nhảy cẫng lên: “Vậy cậu đến nhà tớ đi, tớ nấu cho cậu ăn?”
Họ đến một nhà hàng ca nhạc quen thuộc, trên sân khấu nhỏ giữa nhà hàng đang có ca sĩ hát, anh ta mặc áo T-shirt với quần jeans, ăn mặc đơn giản nên trông có vẻ trẻ hơn, xem chừng là sinh viên.
Chỗ ngồi Thẩm Đình và Cao Hiểu Vi chọn có thể nhìn thấy mặt trăng qua khung cửa, tuy đã vào cuối mùa hè, nhưng bầu trời cẫn sáng bừng mỗi khi trăng lên, nhìn xa xăm về phía mặt trời ở nơi tận cùng thế giới, vừa mờ nhat vừa hư ảo, tựa như đóa hoa sương sắp bị tan ra trên bầu trời.
Nhân viên phục vụ đem thực đơn đến định đưa cho Cao Hiểu Vi, Thẩm Đình đưa mắt nhìn cô: “Bên này, bên này, không biết kính lão đắc thọ à?”
Nhân viên phục vụ lễ phép nói: “À, chỗ tôi còn một thực đơn nữa.” Nói xong anh lấy từ sau lưng ra một thực đơn khác.
“Ở đây gọi món còn được xem ảo thuật nữa cơ đấy, có tính phí phục vụ không?”
Cao Hiểu Vi mắng: “Thẩm Đình, cậu thần kinh à, tâm trạng không vui cũng đừng đi làm khó người khác chứ.”
Thẩm Đình gật đầu: “Được thôi, vậy thì tớ làm khó cậu.”
Nhân viên phục vụ sắp cười ra tiếng, Thẩm Đình cứ như bị thần tham lam ám, điên loạn gọi cả bàn thức ăn và một két bia, Cao Hiểu Vi ngồi cạnh bên ngây ra như gỗ: “Ăn không hết tớ bắt cậu đội về.”
Thẩm Đình dõng dạc nói: “Không sao, hôm nay chị em ta say một trận quên sầu.” Cao Hiểu Vi nghe vậy thôi cũng đã đủ sầu.
Cao Hiểu Vi nói: “Lát nữa uống say rồi làm sao đi về?”
“Bát Giới nhà cậu chẳng biết đằng vân giá vũ đến đón cậu về sao?” Thẩm Đình hỏi.
“Hôm nay anh ấy đi công tác, nên tớ mới sang bù khú với đồ yêu tinh nhà cậu được đấy.”
Tửu lượng của Thẩm Đình rất kém, điều này ai ai cũng biết. Còn nhớ hồi dạ tiệc tốt nghiệp, cả lớp hò thầy uống với mọi người một vòng, anh thầy ma lanh muốn chọn một con gà mờ làm bia đỡ đạn, nhưng kế sách hoàn toàn thất bại, vì anh ta chọn trúng Thẩm Đình: “Được, vậy thì bắt đầu từ Thẩm Đình nhé, Thẩm Đình uống bao nhiêu tôi uống bấy nhiêu.”
Thẩm Đình cũng khí thế bừng bừng: “Vậy em kính thầy trước.” Nói rồi uống ngay hết một chai.
Trong tiếng hoan hô của mọi người, anh thầy uống hết chai này đến chai khác, lúc được dìu ra anh ta còn chộp lấy lớp trưởng hỏi: “Sao Thẩm Đình lại đi đến đó với các cậu thế, lúc nào cũng nói không biết uống kia mà, sao thế nhỉ. Xưa nay cô ấy có biết khiêm tốn đâu.”
Kỳ thực đáp án là thế này, bởi vì Thẩm Đình không biết uống, nhưng dám uống, uống rượu thôi mà, sợ gì chứ.
Uống rượu xong có quậy phá chăng nữa thì tự mình cũng đâu nhìn thấy.
Chàng ca sĩ sinh viên ôm đàn guitar tự đệm, hát một bài không rõ từ năm nào.
“Nơi thị thành lắm nỗi đau, đêm tự nhủ hãy nhìn đến ngày mai
Núi xanh còn đó, nhưng chỉ mình tôi chờ đợi mỏi mòn.
Thời đại chúng ta chẳng đi về đâu,
Tôi hát lên lời con tim, chẳng phải để làm em rướm lệ.
Nếu muốn làm cho tôi điều gì, xin em hãy yêu tôi…”
Thẩm Đình trầm trồ: “Cậu nhóc này hát hay quá.”
Cao Hiểu Vi ngoái lại xem một lúc: “Anh ta dường như chỉ hát cho mình nghe thôi, chẳng chú ý gì đến phán ứng của khán giả.”
Thẩm Đình uống liên tục, trên bàn đã có nửa két chai không, quần hồng quyết không thua kém tu mi, nhưng éo le ở chỗ Thẩm Đình đã bắt đầu say: “Để ý đến sự khen ngợi của cấp trên, để ý đến kỳ vọng của gia đình, để ý đến cả ánh mắt của người qua đường, cuối cùng ngay cả con đường của chính mình cũng nhìn không rõ. Như thế thì có gì hay?”
“Mặc kệ rõ hay không, chỉ đành đi tiếp không quay đầu lại thôi.” Cao Hiểu Vi ngước nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, lúc này đã gần chín giờ, mặt trăng tròn đầy vành vạnh, trông như một con chim thần trắng muốt đang cuộn mìn giữa không trung.
Thẩm Đình lấy tay chống cằm, nhìn ra bóng đêm thăm thẳm ngoài cửa sổ: “Tớ sợ lắm, cậu thì chắc không đâu. Những lời bói toán đó cậu tin thật sao?”
“Nuôi một tia hy vọng vẫn tốt hơn khư khư tâm thế tuyệt vọng chứ.” Cao Hiểu Vi đáp lời cô.
Hai người càng nói càng vui, uống sạch cả két bia, kết quả là cả hai đều say khướt.
Đến lượt nhân viên phục vụ không vui đến nhắc họ giờ đóng cửa, cả thiên hạ đều không vui. Đến lúc ấy hai người mới nhận ra đã quá mười một giờ, liền vội vã thu gom đồ đạc chuẩn bị ra về.
Đến quầy thu ngân tính tiền, Cao Hiểu Vi lấy ví ra đếm tiền, rồi đột nhiên mặt mày biến sắc, ngại ngùng nhìn Thẩm Đình: “Thẩm…mỹ nữ à, tớ đem không đủ tiền.”
“Đem không đủ tiền, cậu đem không đủ tiền. Cậu…Cao Hiểu Vi, cậu được lắm, tại sao tớ toàn quen những người như cậu nhỉ?” Hôm nay Thẩm Đình bị thần tài quở phạt, cô vừa lảo đảo trả tiền, vừa nhìn chằm chằm vào khám thờ phía trên quầy thu ngân: “Thần tài, ngài rốt cuộc có gì bất mãn với chị đây hả?"
Cô nhân viên thu ngân ôn tồn giải thích: “Chị ơi, chúng tôi ở đây thờ Quan Công, không phải thần tài.”
“Quan Công?” Cô nhìn cô thu ngân rồi lại nhìn lên khám thờ: “ Quan Công, ngài rốt cuộc có gì bất mãn với chị hả?”
Cao Hiểu Vi tuy đã say ngật ngưỡng, nhưng vẫn không quên nguyên tắc kính sợ thần linh, bèn miễn cưỡng tập trung thần trí lôi Thẩm Đình đi: “Đi thôi, hôm nay cậu muốn đắc tội với tất thảy thần linh hay sao?”
Bước ra khỏi nhà hàng, trong con mắt lòe nhòe của hai người, những ánh đèn đêm xanh xanh đỏ đỏ cũng tung tẩy như pháo hoa. Họ đi về phía trạm xe buýt để bắt xe. Thẩm Đình và Cao Hiểu Vi tay trong tay rảo bước, sau đó nghe thấy trước mặt có tiếng người hỏi: “Thím ơi, cho hỏi đường Trung Sơn đi hướng nào ạ?”
Thẩm Đình đương định trả lời, ngước lên nhìn mới thấy là một người đàn ông trên ba mươi tuổi, trong khoảnh khắc cô bị hai chữ “thím ơi” đánh cho nổ đom đóm mắt, cô gầm lên: “Anh còn già hơn tôi mà dám gọi tôi là thím, như vậy mà cũng mở miệng được à. Anh không sợ xuống địa ngục bị rút lưỡi, không sợ tôi báo cảnh sát kiện anh tội phỉ báng sao…”
Người đàn ông đó chỉ buột miệng gọi hai tiếng “thím ơi”, rõ ràng gọi theo thói quen chứ không phải theo tuổi, ngờ đâu lai gây nên họa lớn. Thẩm Đình còn muốn truy hỏi nữa, nhưng anh ta đã chạy mất dép.
Thẩm Đình rầu rĩ hỏi Cao Hiểu Vi: “Trông tớ già đến thế sao, không thể nào chứ?”