c, chỉ cần có các triệu chứng nôn ra máu, sốt, ho, chóng mặt và đổ mồ hôi trộm là lại uống một thang thuốc, cũng có thể gắng gượng kìm xuống được.
Sau một buổi chiều mê man, đến đêm Mai Trường Tô lại tỉnh táo, ôm chăn ngồi trên giường xem Phi Lưu gấp người giấy.
Ánh mắt hơi động, chàng thoáng nhìn thấy một bức thiệp trắng trên án. Đó là tấm thiệp do quận chúa Nghê Hoàng sai sứ giả phi ngựa gửi từ Vân Nam đến ngày hôm qua. Trên thiệp chỉ viết bốn chữ: “Xin huynh bảo trọng”, khi đó chàng xem xong vẫn đau lòng nên đặt xuống bên cạnh, có lẽ đám người Lê Cương không dám tùy ý xử trí nên vẫn đặt ở trên án thư.
“Phi Lưu, mang tấm thiệp đến đây.”
Thiếu niên tung người, nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ này.
Mai Trường Tô mở tấm thiệp ra, chăm chú nhìn bốn chữ vừa mảnh mai vừa mạnh mẽ đó. Sau một hồi xuất thần, chàng lại kêu Phi Lưu mang đèn tới, bỏ chao đèn ra, đưa tấm thiệp lên đốt, nhìn nó chậm rãi hóa thành tro tàn.
“Cháy à?” Phi Lưu chớp chớp mắt, vẻ ngạc nhiên.
“Không sao.” Mai Trường Tô cười nhẹ. “Có những chữ có thể khắc trong lòng.”
Thiếu niên nghiêng đầu, hình như không nghe rõ, nhưng hắn không phải một người sẽ phiền muộn vì một chuyện như vậy nên lại nhanh chóng ngồi về ghế tiếp tục gấp người giấy. Có lẽ là phần đầu người giấy gấp không đẹp, hắn liền ném xuống đất, tàn nhẫn giẫm thêm hai cái, lớn tiếng nói: “Đáng ghét!”
Mai Trường Tô vẫy tay ra hiệu cho hắn cầm một tờ giấy mới đến ngồi trên mép giường, sau đó chậm rãi gấp thành một người giấy rất đẹp, có đầu có tứ chi, kéo tay này là tay kia sẽ cử động theo. Phi Lưu hết sức vui mừng, nở một nụ cười, đột nhiên nói: “Lừa ta!”
Hai chữ này đúng là không đầu không đuôi, có điều Mai Trường Tô lại hiểu được. Chàng nhìn hắn một cái, oán trách: “Cách gấp giấy Lận Thần ca ca dạy Phi Lưu là đúng, không lừa Phi Lưu, là Phi Lưu không học được, không thể đổ oan cho người khác!”
Phi Lưu tủi thân nhìn người giấy trên tay, nhỏ giọng nói: “Không giống!”
“Gấp người giấy có rất nhiều cách. Ta biết cách này, là thái nãi nãi dạy cho ta... Lúc nhỏ người thường gấp người giấy, hạc giấy cho ta, nhưng khi đó ta lại không thích, luôn tìm cách trốn khỏi chỗ người, chạy ra ngoài cưỡi ngựa...”
“Lúc nhỏ?” Thiếu niên hết sức hoang mang, đại khái là không tưởng tượng nổi Tô ca ca cũng có lúc nhỏ, miệng hơi há ra.
“Đúng, lúc còn nhỏ hơn Phi Lưu bây giờ rất nhiều...”
“Oa?!” Phi Lưu thán phục.
“Lại lấy tờ giấy nữa, Tô ca ca gấp chim công cho ngươi.”
Phi Lưu cực kỳ vui vẻ, chọn một tờ giấy màu vàng nhạt mà hắn thích nhất mang đến, không hề chớp mắt, hết sức nghiêm túc nhìn mỗi một hành động của Mai Trường Tô.
Lúc đuôi chim công dần dần thành hình, Phi Lưu đột nhiên quay đầu, kêu lên: “Đại thúc!”
Mai Trường Tô ngẩn ra, hành động trên tay dừng lại, dặn dò: “Phi Lưu ra đón đại thúc vào.”
“Chim công!”
“Sau khi đại thúc về, Tô ca ca sẽ tiếp tục gấp cho Phi Lưu.”
Do đang hào hứng với việc gấp giấy nên Phi Lưu hết sức bất mãn với người quấy rầy là Mông Chí, lúc dẫn Mông Chí vào, khuôn mặt tuấn tú của hắn đen như bôi mực, khí lạnh quanh người dường như có thể làm mọi thứ đóng băng.
Mông Chí ngơ ngác, không biết mình lại đắc tội tiểu quái vật này lúc nào.
“Mông đại ca ngồi đi!” Mai Trường Tô đưa chim công gấp dở cho Phi Lưu, bảo hắn sang một bên chơi đùa, hơi cúi người rồi ngồi thẳng lên. Mông Chí vội bước tới đỡ chàng.
“Mông đại ca vất vả một tháng mới được thay ca, trong cung thành e là vẫn còn nhiều rối ren, nếu huynh không bận gì thì sao không hồi phủ nghỉ ngơi?”
“Ta không yên tâm về ngươi.” Mông Chí quan sát chàng cẩn thận dưới ánh đèn, thấy chàng lại gầy hơn, trong lòng không khỏi chua xót, khuyên nhủ: “Tình cảm của ngươi với Thái hoàng thái hậu mặc dù sâu nặng nhưng người đã hưởng thọ rất cao, dù thế nào cũng vẫn là hỉ tang, ngươi phải giữ gìn sức khỏe mới được.”
Mai Trường Tô cúi đầu, chậm rãi nói: “Huynh không cần khuyên, lý lẽ thì ta vẫn hiểu, chỉ có điều vẫn không muốn chấp nhận... Lần trước gặp thái nãi nãi, người kéo tay ta gọi “Tiểu Thù”, bất kể là người nhận ra thật hay chỉ là buột miệng gọi như vậy thì trong lòng người cũng nhất định là đang nhớ đến Tiểu Thù nên mới gọi cái tên đó... Ta vẫn hi vọng thái nãi nãi có thể chờ ta, bây giờ ngay cả hi vọng này cũng không còn...”
“Tình cảm yêu mến, kính trọng này của ngươi nếu anh linh Thái hoàng thái hậu có biết thì đã cảm nhận được từ lâu rồi. Từ nhỏ Thái hoàng thái hậu đã thương ngươi nhất, chắc chắn người không nỡ thấy ngươi vì người mà đau lòng như vậy. Nghe nói lúc trưởng công chúa Tấn Dương sinh ngươi, Thái hoàng thái hậu không đợi ngươi đầy tháng vào cung đã tự mình đi tới Lâm phủ thăm ngươi. Khi ta làm thị vệ trong cung cũng thường nhìn thấy Thái hoàng thái hậu chơi với một đám hài tử nhưng được người yêu thích nhất trong đó vẫn là ngươi. Mặc dù lúc đó ngươi nghịch ngợm lắm...”
“Vậy à?” Khóe mắt Mai Trường Tô lấp lánh nước khóe miệng lại lộ ra nụ cười ấm áp. “Mấy ngày nay ta cũng thường nhớ tới những chuyện trong quá khứ... Mỗi lần gặp rắc rối đều là thái nãi nãi tới cứu ta, sau đó phụ thân phát hiện chỉ cần phụ thân không đánh ta thì người sẽ không can thiệp vì vậy phụ thân ta đã tìm những cách trừng phạt không phải đánh đòn mà còn khiến ta khổ sở hơn cả bị đánh đòn...”
“Ta biết, ta biết.” Mông Chí cũng để lộ nụ cười hoài niệm. “Có một lần ngươi gây họa, làm hỏng một đồ vật quan trọng của tiên hoàng. Lâm soái rất tức giận, rõ ràng là theo Hoàng đế đi săn nhưng Lâm soái lại không cho ngươi theo ta học cưỡi ngựa bắn cung, mà dẫn một đám hài tử đến chỗ ngươi bắt ngươi trông chừng, còn không cho phép có sơ suất gì. Khi đó chính ngươi cũng chỉ là một hài tử mới lớn.”
Mai Trường Tô gật đầu, hiển nhiên cũng có ấn tượng sâu sắc với chuyện này. “Lúc đó thà rằng ta phải đi đánh nhau với gấu một mình còn hơn phải trông nom một đám hài tử lúc nào cũng ồn ào. Cảnh Duệ thì còn ngoan ngoãn, nhưng tên Dự Tân đó cứ chạy tới chạy lui suốt ngày, không ngồi yên được lúc nào...”
“Vì thế ngươi mới lấy dây trói hắn vào gốc cây?” Mông Chí nhíu mày. “Làm hại Tĩnh vương hảo tâm đến chơi với ngươi lại phải chịu oan, nói rằng đó là hắn trói...”
“Nhưng cuối cùng người bị phạt quỳ vẫn là ta, đến tận lúc thái nãi nãi tới cứu ta... Khi đó ta cảm thấy vô cùng ấm ức, thầm nghĩ rõ ràng Cảnh Diễm đã nói là hắn làm, vì sao người bị phạt vẫn là ta...” Mai Trường Tô cười cười, lại ho một hồi lâu mới dừng lại được, thở dốc một lát rồi tíếp tục nói: “Hồi tưởng lại chuyện này, trong lòng như có một quả cầu bằng băng bị hơ trên lửa, lúc thì ấm áp, lúc khác lại lạnh thấu xương…”
“Tiểu Thù...” Mông Chí quặn đau trong lòng, muốn khuyên bảo nhưng lại không tìm được lời gì thích hợp. Một nam tử như được rèn ra từ sắt rắn mà cũng không khỏi đỏ mắt.
“Huynh đừng buồn.” Mai Trường Tô an ủi lại ông ta. “Bây giờ thái nãi nãi đã yên giấc ngàn thu, ta cũng đã vượt qua được những ngày đau lòng nhất, hiện nay đã tốt hơn nhiều rồi. Chỉ có điều giờ đây duy có Mông đại ca là người có thể ôn lại những chuyện cũ đó với ta, cho nên ta khó tránh khỏi nhiều lời một chút...”
Mông Chí thở dài một tiếng, vỗ vỗ vai chàng. “Thực ra trong lòng ta cũng rất mâu thuẫn, vừa muốn tâm sự với ngươi nhiều một chút để ngươi nhớ mình không chỉ là Tô Triết mà còn là Lâm Thù trước kia, nhưng lại sợ nói nhiều quá sẽ khiến ngươi đau lòng.”
“Ta hiểu ý tốt của huynh.” Mai Trường Tô ngước mắt lên, đáy mắt sâu thẳm. “Nhưng bất kể là Lâm Thù cũng thế, Tô Triết cũng vậy, đều không phải được gấp bằng giấy, nặn bằng bùn, cho nên ta vẫn còn chịu đựng được. Sau này còn có nhiều việc phải làm như vậy, sao ta có thể gục ngã giữa đường được? Mông đại ca, ta tin rằng mình nhất định có thể đi tới bước cuối cùng, huynh cũng phải tin tưởng ta mới được.”
Nghe chàng nói đến “bước cuối cùng”, Mông Chí run lên không tự chủ được, ngẫm nghĩ một lát lại không biết vì sao, vội miễn cưỡng cười, nói: “Đương nhiên ta tin tưởng ngươi, với tài hoa và tâm tính của ngươi thì có chuyện gì mà không làm được?”
Mai Trường Tô cười nhã nhặn nhìn ông ta, dựa người vào gối, lại ho mấy tiếng. “Huynh về sớm một chút đi, phải ở bên tẩu tẩu nhiều một chút. Huynh thấy đấy, bây giờ ta vẫn ổn không cần lo lắng. Hôm nay huynh được nghỉ một ngày, ngày mai lại phải tiếp tục bận rộn rồi.”
Thấy thời gian quả thật không còn sớm, cũng sợ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của Mai Trường Tô, Mông Chí liền nghe lời đứng dậy, lại dặn dò một câu cuối cùng: “Việc có trước có sau, bây giờ đối với ngươi thì dưỡng bệnh là quan trọng nhất, những chuyện khác đều phải gác lại sau, dù sao cũng không vội, cứ làm từng bước một cho ổn thỏa.”
Mai Trường Tô gật đầu đồng ý, không cho ông ta nấn ná nữa mà gọi Phi Lưu vào tiễn khách. Thiếu niên đang sốt ruột chờ gấp chim công nên lập tức chấp hành mệnh lệnh này, gần như là vừa đánh vừa đẩy Mông Chí ra ngoài.
Lúc này đã là canh hai, Mai Trường Tô nghe tiếng mõ trên đường xa, vuốt bộ đồ tang trên người, cố gắng ổn định lại tinh thần đang khẽ rung động.
Đã bước đi bước đầu tiên thì nhất định phải kiên trì đến bước cuối cùng...
Phi Lưu bay vào, đưa con chim công bằng giấy chưa gấp xong cho chàng.
Thực ra chỉ còn một bước cuối cùng nữa là xong, chàng gấp một lát, lại kéo phần lông đuôi hình quạt ra, chim công đã hiện rõ hình dáng.
Trong tiếng thán phục vui mừng của Phi Lưu, Mai Trường Tô thong thả giơ con chim công trên tay lên cao, lẩm bẩm: “Thái nãi nãi, người có nhìn thấy không?”