t thời gian tăng cường và củng cố, bây giờ quan hệ giữa Tĩnh vương và Mai Trường Tô cuối cùng cũng trở nên tốt đẹp.
Hôm qua trong triều đình vừa thảo luận về hai việc lớn là giám sát khai thác quặng sắt ở các nơi và thống nhất chính sách quản lý ngựa. Tĩnh cương là người lãnh binh, có kiến giải thâm hậu đối với rèn vũ khí và cung ứng chiến mã, nhưng bởi vì trên triều đình hắn phải tuân thủ nguyên tắc thấp điệu, tránh nổi bật, phải kiệm lời nên còn rất nhiều điều không thể nói ra, lúc này không cần e dè nên đương nhiên nghĩ gì nói đó, hơn nữa Mai Trường Tô lại có thể theo kịp ý nghĩ của hắn, một số vấn đề thậm chí không cần phải trao đổi nhiều đã thống nhất với nhau.
Trong lúc nói say sưa thì không để ý, đến tận lúc nói chuyện gần xong, Tĩnh vương mới cảm thấy kinh ngạc, hỏi: “Tiên sinh tuy là kỳ lân tài tử nhưng dù sao cũng xuất thân giang hồ, tại sao tiên sinh lại hiểu rõ chuyện quân nhu thế, rất giống một người từng cầm quân đánh trận...”
Mai Trường Tô hơi giật mình, nhận ra vừa rồi bản thân hơi quá đà nhưng không hề để lộ ra mặt mà chỉ cười cho qua. “Tục ngữ có câu “chưa được ăn thịt lợn chẳng lẽ cũng chưa từng nhìn thấy lợn bao giờ”? Trong Giang Tả minh chúng ta cũng thường thu một số binh lính xuất ngũ. Điện hạ đừng xem thường những sĩ tốt từng trải qua trăm trận này, suy nghĩ của họ có thể giúp ta mở rộng tầm nhìn. Sau khi đến kinh thành nhờ phúc của Phi Lưu ta lại quen được Mông đại thống lĩnh, nói chuyện cũng rất hợp nhau, có nhiều chuyện ta đều thỉnh giáo ông ấy. Có điều nói cho cùng thì kiến thức của ta về mặt này vẫn rất hỗn tạp, không thành hệ thống, chỉ e có những lời nói ra khiến điện hạ chê cười.”
Tĩnh vương cũng chỉ thuận miệng hỏi một chút như vậy chứ không quá để ý, thấy chàng khiêm tốn vội nói: “Đâu có, kiến giải của tiên sinh rất sâu sắc làm người ta kính phục. Xem ra tài của tiên sinh không phải chỉ gói gọn trong một lĩnh vực, Cảnh Diễm thật sự phải nhìn nhận lại.”
Mai Trường Tô cúi người tạ ơn, trong lòng đã có ý thận trọng, không muốn nhiều lời, liền nói: “Đồng hồ cát đã chảy hết rồi, điện hạ còn phải vào triều sớm, nên về nghỉ ngơi một lát thì tốt hơn. Mặc dù điện hạ là quân nhân nhưng cũng không thể quá vất vả được.”
Lúc này Tĩnh vương vẫn chưa mệt nhưng thấy Mai Trường Tô đã có vẻ mệt mỏi, biết sức khỏe của chàng không thể so với mình được nên lập tức đứng dậy nói mấy câu cáo từ, mở cánh cửa đá hướng Tĩnh vương phủ, dứt khoát rời đi.
Lúc Mai Trường Tô trở lại tẩm phòng của mình thì trời bên ngoài vẫn tối, Phi Lưu châm một ngọn đèn, ngồi yên tĩnh. Chàng vừa bước ra, hắn đã lao tới.
“Lại lâu!” Thiếu niên oán trách.
“Phi Lưu đừng giận mà!” Mai Trường Tô cười, vỗ lưng hắn. “Để Phi Lưu của chúng ta phải chờ lâu quá. Nhân lúc trời còn chưa sáng, chúng ta ngủ thêm một lát nhé!”
“Tỉnh rồi!”
“Phi Lưu tỉnh rồi, nhưng Tô ca ca buồn ngủ.”
Phi Lưu đẩy chàng đến bên giường, lớn tiếng nói : “Ngủ!”
“Tô ca ca ngủ, Phi Lưu làm gì?”
“Vẽ tranh!”
Mai Trường Tô không nhịn được bật cười, xoa đỉnh đầu hắn rồi cởi áo khoác nằm xuống ngủ.
Phi Lưu dựa vào đầu giường trông cho chàng ngủ một lát rồi chạy ra gian ngoài, lấy giấy mài mực, bắt đầu vẽ nguệch ngoạc.
Sau tiết xuân phân, ngày bắt đầu dài ra, đêm dần ngắn lại. Lúc Mai Trường Tô về thì đã là rạng sáng, cho nên Phi Lưu còn chưa vẽ được hai tờ thì ánh sáng lờ mờ đã bắt đầu chiếu vào qua khung cửa sổ buông rèm.
Mai Trường Tô trở mình quay mặt vào trong, Phi Lưu rất biết điều đi tới bên cửa sổ định hạ mành trúc xuống.
Vừa cầm lấy tấm mành, chợt có tiếng chuông văng vẳng không biết từ nơi nào vọng tới, hắn không khỏi dỏng tai lắng nghe.
Gần như cùng lúc đó Mai Trường Tô đang nằm trên giường cũng hoảng hốt bật dậy, không kịp khoác áo ngoài đã xoay người xuống đất, ngay cả giầy cũng không đi mà chạy thẳng một mạch ra ngoài sân.
“Tô ca ca!” Phi Lưu giật bắn, vội vàng đuổi theo, chỉ thấy chàng đi đôi tất trắng đứng trên nền đá xanh lạnh buốt, ngẩng mặt lên trời lắng nghe.
Lúc này đám người Lê Cương cũng nghe thấy động tĩnh, lũ lượt chạy tới đứng quanh tông chủ nhà mình, nhưng nhìn vẻ mặt Mai Trường Tô, không ai dám lên tiếng gọi chàng.
“Phi Lưu, kêu mấy tiếng?” Sau khi tiếng chuông dừng lại, Mai Trường Tô nhỏ giọng hỏi.
“Hai mươi bảy!”
Lê Cương nhướng mày. “Chuông vàng hai mươi bảy tiếng, báo đại tang, trong cung đã không có thái hậu, như vậy có nghĩa...
Lê Cương còn chưa nói xong, Mai Trường Tô đã tái mặt nhắm mắt lại, hình như cố nhịn nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, phun ra một ngụm máu tươi, bắn đầy vạt áo.
“Tông chủ!”
“Tô ca ca!”
Những người xung quanh lập tức hoảng sợ, có người chạy vội đi tìm Yến đại phu, Lê Cương thì nhanh chóng ôm chàng lên, đưa vào trong phòng, đặt nằm trên giường.
Yến đại phu đến rất nhanh, bắt mạch xong, đang chuẩn bị châm cứu thì Mai Trường Tô lại ngồi dậy, xua tay, cúi đầu, nói nhỏ: “Mọi người không cần lo lắng, đi ra ngoài hết đi, để ta yên tĩnh một lát.”
“Tông chủ...” Lê Cương đang định khuyên bảo thì Yến đại phu đã đưa tay cản lại. Yến đại phu đứng lên trước tiên, ra hiệu cho mọi ngưòi đều lui ra ngoài, chỉ có Phi Lưu kiên quyết không chịu rời đi nên đành để mặc hắn.
Đến lúc trong phòng đã yên tĩnh trở lại, Mai Trường Tô mới chậm rãi ngẩng đầu, mở mắt, viền mắt đỏ hoe, lấp lánh lệ quang.
“Phi Lưu!” Chàng khẽ vỗ đầu thiếu niên, lẩm bẩm nói. “Thái nãi nãi0 của ta vẫn không thể chờ đến lúc ta trở về...”
0 Cụ bà, người sinh ra ông nội.
Thái hoàng thái hậu hoăng thệ không phải là một chuyện bất ngờ.
Bà tuổi tác đã cao, nhiều năm trước thần trí đã không được minh mẫn, sức khỏe cũng lúc tốt lúc xấu, từ trước đó bộ Lễ đã chuẩn bị một số nghi lễ an táng, tất cả đều có quy trình cụ thể nên việc tổ chức tang lễ cũng rất thỏa đáng, không hề lộn xộn cho dù vừa năm trước mới thay thượng thư bộ Lễ.
Sau tiếng chuông báo đại tang, cả Đại Lương lập tức để quốc tang.
Theo lễ chế Đại Lương, Hoàng đế dừng lên triều để chịu tang ba mươi ngày, người trong hoàng tộc cùng tế, các triều thần từ tam phẩm trở lên vào cung phúng viếng, cả nước cấm tiệc tùng, đàn hát ba năm.
Đồng thời sự kiện này còn dẫn đến một số hậu quả khác.
Đầu tiên, Tạ Ngọc vốn bị phán xử trảm, nhưng vì quốc tang không được hành hình nên đổi thành lưu đày đến Kiềm Châu, hai tháng sau lên đường. Tất cả những người trong nhà họ Tạ có tước vị đều bị thu lại tước vị trở thành dân thường.
Chuyện cầu thân giữa hai nước Lương - Sở cũng bị tạm hoãn theo, chỉ trao đổi hôn ước, ba năm sau mới có thể đưa đón dâu.
Đại Sở lần này chủ động đề xuất cầu thân vốn chính là để cải thiện quan hệ với Đại Lương nhằm rảnh tay đi bình định Miến Di, bây giờ Đại Lương đang có quốc tang, theo lễ chế thì không thể chủ động đưa quân đi đánh nước khác mà chỉ có thể tự vệ. Mục đích ổn định phía Đại Lương đã đạt được vì vậy Đại Sở không nói gì thêm, đoàn sứ thần chỉ chuẩn bị phúng viếng rồi về nước.
Công chúa Cảnh Ninh vừa đau lòng vì cái chết của Thái hoàng thái hậu vừa thở phào nhẹ nhõm vì ngày đón dâu bị hoãn lại, nhất thời trong lòng ngọt bùi cay đắng lẫn lộn, vì thế càng khóc đến mức chết đi sống lại.
Sau khi nghe tin, trưởng công chúa Lỵ Dương ẩn cư trong chùa cũng lập tức lên đường về kinh chịu tang.
Lúc này Tiêu Cảnh Duệ và Tạ Bật đều không còn tước phong, không có tư cách đến chịu tang. Nhưng nhiều năm qua Thái hoàng thái hậu vẫn rất quý đám vãn bối, về tình không đến phúng viếng thì quả thật là khó ăn khó nói, cho nên dù thân phận còn nhiều khó xử, địa vị đã khác hẳn trước kia nhưng hai người vẫn theo mẫu thân về kinh, ở trong phủ trưởng công chúa Lỵ Dương.
Cuộc đấu đá phe cánh đang hừng hực khí thế cũng tạm thời chấm dứt trong tiếng chuông đại tang.
Ba mươi ngày túc trực bên linh cữu, tất cả các hoàng tử đều phải ở lại trong cung thất, không cho hồi phủ, không cho tắm rửa, buồn ngủ không có giường chiếu, ăn không có cá thịt, ngày ngày quỳ gối tụng kinh, sớm chiều khóc tế.
Thái tử và Dự vương quen sống trong nhung lụa đâu chịu được khổ như vậy, lúc đầu còn cố gắng chịu đựng, sau đó dần dần không chịu đựng được nữa, chỉ cần Hoàng đế Đại Lương không có mặt là nét bi thương trên mặt liền giảm một chút, đám thủ hạ cũng có một vài hành vi trái quy định để lấy lòng chủ tử.
Bởi vì lễ hiếu này thật sự quá nghiêm khắc, nếu không nghĩ cách đối phó thì chỉ e còn chưa hết hạn ba mươi ngày đã mất nửa cái mạng, thân thể mình vẫn là quan trọng hơn.
Dù sao thì hai người đều vi phạm, không ai có thể cáo trạng ai, các đại thần cùng tức trực thì càng không ai dám nói gì hai người bọn họ.
Có hai người này dẫn đầu, các hoàng tử khác dù tương đối kín đáo nhưng cũng không khỏi noi theo, ngược lại chỉ có Tĩnh vương là quân nhân, lại thực sự hiếu thuận, lúc túc trực vẫn tuân thủ mọi quy định chặt chẽ, cẩn thận tỉ mỉ, khác hẳn các hoàng tử kia.
Do tước phong của Tĩnh vương chỉ là quận vương nên bình thường trong các trường hợp long trọng hắn rất ít khi xuất hiện cùng một chỗ với Thái tử và Dự vương. Lúc này mọi người cùng quỳ trong điện hiếu ba mươi ngày liền, những biểu hiện bất đồng giữa hắn với hai người kia quả thật hết sức rõ ràng trong mắt các đại thần cùng quỳ bái.
Mai Trường Tô cũng tận hiếu lễ đủ ba mươi ngày trong phòng mình.
Tuy biết làm như vậy sẽ khiến chàng thân thể bị tổn thương, nhưng nếu không cho chàng bày tỏ lòng hiếu thảo thì lại sợ trong lòng chàng sẽ bức bối, càng không tốt cho sức khỏe, vì vậy Yến đại phu cũng chỉ có thể theo sát bên cạnh để chăm sóc.
Do chàng chỉ chịu ăn cháo trắng nên Lê Cương và Cát thẩm đã tìm mọi cách giấu chàng cho thêm một chút dược liệu tẩm bổ vào cháo, còn phải cẩn thận không được để chàng phát giác. May mà Mai Trường Tô đang rất đau buồn nên hoàn toàn không phát hiện được.
Do các đại nhân vật đều bị buộc ở trong cung, cả hoàng thành ngày không họp chợ, đêm lại giới nghiêm, an ninh được thắt chặt để không xảy ra hung án trong thời gian để tang, vì vậy ba mươi ngày này cực kỳ bình yên, không xảy ra bất cứ chuyện bất ngờ nào. Lê Cương và Chân Bình vừa mới chạy tới kinh thành lo việc nội bộ, Thập Tam tiên sinh lo việc bên ngoài, cục diện vẫn được khống chế vững vàng, không để tông chủ đang chịu tang phải lo lắng gì thêm.
Thời gian để tang đã hết, sau nghi thức đại tang, vị Thái hoàng thái hậu đã gần trăm tuổi, trải qua bốn triều, rất được thần dân và con cháu yêu quý này được đưa vào Vệ lăng, hợp táng với vị phu quân đã đi trước bà hơn bốn mươi năm.
Nghi giá chở linh cữu đi từ đường Chu Tước trong cung thành ra, trên đường nhạc tang tấu cao, tiền giấy bay lả tả.
Trong Tô trạch cách đường Chu Tước một con phố cũng có thể nghe rõ tiếng nhạc bi thương, Mai Trường Tô quỳ trên hành lang thi lễ, hai mắt đỏ nhưng không rơi lệ.
Sau ngày đưa tang, Hoàng đế khôi phục triều chính, nhưng vì mọi ngưòi đều đã bị vắt kiệt sức nên buổi chầu chỉ diễn ra qua loa rồi giải tán, mọi người về nhà gặp thân quyến, tắm rửa tử tế, ăn một bữa, ngủ một giấc.
Sau một tháng chịu khổ, Mai Trường Tộ lại phát bệnh.
May mà Yến đại phu vẫn ở bên cạnh chăm sóc nên tình hình không hung hiểm như mấy lần trư