tiện từ chối nữa, chỉ tạ ơn vài câu rồi theo hắn đi vào.
Ngôn Dự Tân không có lý do để đi theo, chỉ có thể đi qua đi lại trong phòng khách. May mà chẳng bao lâu sau Tiêu Canh Duệ đã quay lại tiếp hắn, Cung Vũ không đi ra cùng, có thể thay là đã được giữ lại trong nội viện
Trò chuỵện được mấy câu, Ngôn Dự Tân cảm thấy cũng đã gần đến giờ, đang định hỏi tình hình thế nào rồi thì thấy Tạ Bật đi nhanh vào, từ xa đã bắt đầu gọi to: “Đại ca mau ra đây, Mông đại thống lĩnh đến rồi!"
Hai người vội đứng dậy đi ra ngoài nghênh đón.
Bởi vì Mông Chí là đồng liêu trong triều của Tạ Ngọc, thân phận tôn quý, cho nên người gác cổng đi vào thông báo cho lão gia trước. Nên lúc Tiêu Cảnh Duệ chạy tới thì Tạ Ngọc và Trác Đỉnh Phong đã cùng ra nghênh đón, hai người đang đứng nói chuyện với Mông Chí trong môn sảnh.
Tiêu Cảnh Duệ không dám quấy rầy các trưởng bối hàn huyên, chỉ lẳng lặng đứng bên cạnh chờ lúc nào có cơ hội thì đi tới chào. Ngoài cửa lại có tiếng hạ nhân cao giọng thông báo: “Tô Triết, Tô tiên sinh đến..."
Mọi người trong môn sảnh đồng loạt xoay người lại, Tiêu Cảnh Duệ vừa chuẩn bị đi ra đón thì gương mặt tươi cười của Mai Trường Tô đã xuất hiện trong tầm mắt.
Tối nay chàng mặc một chiếc ngoại bào màu xanh nhạt, bên trong là áo kép màu xanh lam, khí sắc thoạt nhìn rất tốt. Dáng vẻ thanh nhã, hiền hậu của chàng khiến mọi người không thể tưởng tượng được bao nhiêu sóng gió trong kinh thành gần một năm qua là do bàn tay chàng gây ra.
Chỉ thoáng nhìn qua, Mai Trường Tô đã bao quát được toàn bộ tình hình trong môn sảnh.
Theo đúng lễ tiết, trước hết chàng khom người thăm hỏi Tạ Ngọc. "Tô mỗ bái kiên hầu gia."
"Một bữa tiệc sinh nhật tầm thường của tiểu nhi lại có thể mời được đại giá của tiên sinh ghé thăm, thật sự là vẻ vang cho tệ phủ." Tạ Ngọc trả lời khách sáo, giơ tay giới thiệu những người bên cạnh. "Vị này là Trác trang chủ Trác Đỉnh Phong."
Mai Trường Tô mỉm cười, nói: "Trác trang chủ và ta đã gặp nhau vài lần, chỉ có điều vẫn vô duyên chưa từng được nói chuyện. Không ngờ hôm nay lại vinh dự được gặp ở đây."
"Mai tông chủ khách khí quá. Trác mỗ ngưỡng mộ phong thái của tông chủ đã lâu, hôm nay cũng cảm thay rất vinh hạnh." Trác Đỉnh Phong ôm quyển trước ngực xá dài, hành lễ ngang hàng. Hai người thanh niên bên cạnh chợt giật mình phát hiện trước giờ mình vẫn qua lại với Mai Trường Tô mà dần quên mất địa vị cao ngất của chàng trên giang hồ.
Sau đó Mai Trường Tô lại chào hỏi Mông Chí, mấy người khách sáo với nhau một hồi lâu.
Ngôn Dự Tân sớm đã thấy sốt ruột, có điều ở đây đều là bậc trưởng bối, hắn cũng không dám lỗ mãng, chỉ có thể đứng yên ở bên cạnh, thầm hối hận vì đã đi ra cùng Tiêu Cảnh Duệ. Nhìn xem, ứng xử như Tạ Bật người ta mới là thông minh...
May mà lời khách sáo rồi cũng đến lúc nói xong.
Xã giao xong xuôi, Tạ Ngọc thân là chủ nhân và Trác Đỉnh Phong thân là nửa chủ nhân liền cùng hai vị khách quý đi vào chính sảnh phụng trà. Tiêu Cảnh Duệ đương nhiên phải đi theo, nhưng Ngôn Dự Tân lại lẳng lặng đi sau rồi biến mất cùng Phi Lưu vừa mới thoáng xuất hiện.
Tạ phủ là sự kết hợp của phủ phò mã và phủ hầu nhất phẩm, quy chế cao hơn các phủ đệ cùng cấp. Trừ phòng nghị sự, phòng sưởi, phòng khách, phòng hoa, phòng bên như bình thường, giữa nội viện và ngoại viện còn xây một tòa thủy tạ độc lập, tinh xảo bên hồ nước, đặt tên là Lâm Linh các.
Do năm nay nhân số vừa phải nên trưởng công chúa Lỵ Dương đã quyết định tổ chức dạ yến sinh nhật của Tiêu Cảnh Duệ ở chỗ này.
Saukhi vị khách cuối cùng là Hạ Đông cũng đã tới, Tạ Ngọc liền phái người thông báo cho nội viện và dẫn khách vào Lâm Linh các.
Bởi vì mọi người đều là người quen thường ngày vẫn hay qua lại với nhau, chỉ có Trác phu nhân biết ít người hơn một chút, cho nên thời gian giới thiệu rất ngắn, không bao lâu sau mọi người đã ngồi vào vị trí của mình.
Do là yến tiệc không chính thức tại gia nên vị trí ngồi không quá mức nghiêm cẩn. Phu thê Tạ Ngọc là chủ tọa, phu thê Trác Đỉnh Phong ngồi bên cạnh, Hạ Đông và Mông Chí nhường nhau một hồi lâu, cuối cùng Mông Chí lớn tuổi ngồi ở vị trí đầu tiên trong dãy ghế bên phải dành cho khách, còn Hạ Đông thì ngồi ở vị trí đầu tiên bên trái. Mai Trường Tô ngồi bên phải Mông Chí, còn bên trái Hạ Đông là Ngôn Dự Tân.
Để đề phòng Hạ Đông tỷ tỷ tiện tay véo má mình theo thói quen, Ngôn Dự Tân rất cẩn thận kéo ghế về phía sau hơn một thước.
Những người trẻ tuổi còn lại đều ngồi theo thứ tự tuổi tác, chỉ có Cung Vũ nhất quyết muốn được ngồi ở vị trí cuối cùng. Mọi người không thuyết phục được nàng nên cũng đành đồng ý.
Bởi vì rất thích tỷ tỷ này nên Trác Thanh Di chen vào ngồi cùng bàn với Cung Vũ.
Tiêu Cảnh Duệ còn muốn tìm Phi Lưu vào tiếp đãi đàng hoàng nhưng tìm khắp nơi mà không thấy bóng dáng hắn đâu. Mai Trường Tô cười, bảo Tiêu Cảnh Duệ không cần để ý đến Phỉ Lưu.
Hôm nay Tiêu Cảnh Duệ mặc một chiếc áo bào mới do Trác phu nhân tự tay may.
Mặc dù tay nghề của nữ hiệp giang hồ không bằng tay nghề của thợ may ở Thụy Phù trai, nhưng bà lại chú ý tỉ mỉ đến từng chi tiết, cổ áo và cổ tay áo đều thêu hoa văn hình mây, vạt áo thêu bằng chỉ vàng, đai lưng cũng khảm đủ châu ngọc mã não, nhìn rất quý phái, sang trọng.
May mà Tiêu Cảnh Duệ bụng có thi thư, khí chất tao nhã nên mặc vào mới không đến nỗi giống mấy tay công tử ăn chơi ngoài đường.
Nhưng lần đầu tiên nhìn thấy hắn mặc chiếc áo này, Ngôn Dự Tân vẫn bình luận rất nhẹ nhàng: "Cảnh Duệ, thấy ngươi chịu mặc chiếc áo này, ta mới biết ngươi thật sự là một đứa con hiếu thảo."
Lúc khai tiệc, quà tặng của mọi người đều đã được đưa vào.
Các trưởng bối đều tặng y phục giày tất, phu thê Trác Thanh Diêu tặng một cây sáo ngọc, Tạ Bật tặng một chiếc nghiên mực Đoan Khê hình vuông, Trác Thanh Di thì tự tay tết một chùm tua kiếm mới.
Ngôn Dự Tân tặng nguyên một bộ yên cương bàn đạp đẹp đẽ.
Hạ Đông và Mông Chí đều tặng đồ chơi thông thường, Cung Vũ thì mang đền một bức bình phong thêu tinh xảo bày trên bàn.
Kẹp giữa những món quà này, lúc đầu hộ tâm đan của Mai Trường Tô không hề nổi bật, nếu không phải Ngôn Dự Tân tò mò đến gần hỏi chàng, sau khi hỏi còn kinh ngạc, than thở vài tiếng thì người ngoài cũng không để ý là chàng lại tặng món quà quý giá như thế.
"Không được, không được, Tô huynh đúng là quá bất công rồi, tặng thứ tốt như vậy cho Cảnh Duệ thật sự là lãng phí, ngay cả ta còn chưa được Tô huynh tặng, mà rõ ràng là Tô huynh thích ta hơn!"
Ngôn Dự Tân đang cười đùa, đột nhiên một bàn tay thon dài bên cạnh đưa tới véo chỗ nhiều thịt nhất trên má hắn, chỉ hơi vặn mạnh, nửa bên mặt hắn đã đỏ ửng.
"Ngươi kêu cái gì mà kêu? Không phải còn chưa tới rằm tháng Bảy sao? Nói không chừng đến lúc đó Tô tiên sinh còn tặng ngươi thứ tốt hơn ấy chứ." Hạ Đông cười khanh khách, thổi khẽ một cái lên mặt Ngôn Dự Tân.
Công tử quốc cữu che mặt tránh sang bên cạnh, oán hận. "Sinh nhật đệ không phải rằm tháng Bảy, là ngày Bảy tháng Bảy, Hạ Đông tỷ tỷ không được nhớ nhầm!"
"A, Thất Tịch..." Hạ Đông liếc hắn một cái. "Cũng gần đến giữa tháng Bảy rồi, ngươi cuống lên làm gì?"
Ngôn Dự Tân nước mắt lưng tròng, trợn mắt nhìn nàng ta. Thôi đi Hạ Đông tỷ tỷ, Thất Tịch và rằm tháng Bảy không chỉ khác ngày mà ngay cả cảm giác cũng hoàn toàn khác nhau...
"Được rồi, được rồi." Tạ Bật cười, đến giảng hòa. "Ngươi đúng là chỉ thích tranh giành, hộ tâm đan dù rất quý giá nhưng cũng không phải thứ để ăn hằng ngày. Một ngày nào đó nếu ngươi hộc máu hay tắt thở, ta nghĩ đại ca nhất định sẽ cho ngươi ăn một viên..."
Ngôn Dự Tân lập tức chuyển ánh mắt giận dữ sang người Tạ nhị công tử. "Ngươi mới hộc máu, ngươi mới tắt thở!"
Đám thanh niên ồn ào một hồi, bầu không khí câu nệ ban đầu mới tan bớt, ngay cả trưởng công chúa Lỵ Dương cũng không nhịn được cười, nói: "Dự Tân thỉnh thoảng lại đến khóc lóc kể lể với ta là các ngươi bắt nạt nó, trước đây ta còn không tin, nhưng hôm nay xem ra quả thật các ngươi vẫn thường bắt nạt nó..."
"Được rồi." Tạ Ngọc mỉm cười, nói. "Đâu có đạo đãi khách nào như vậy? Duệ Nhi, mau rót rượu cho mọi người."
Tiêu Cảnh Duệ vừa vâng dạ vừa đứng dậy cầm bầu rượu bằng bạc đi rót đầy những ly rượu để trên bàn trước mặt mọi người theo thứ tự từ trên xuống dưới.
Tạ Ngọc nâng chén mời hai dãy trái phải, nói: "Tiểu nhi tổ chức sinh nhật, các vị đích thân tới dự, Tạ Ngọc thật lấy làm vinh hạnh. Rượu nhạt một chén để tỏ lòng kính trọng, tại hạ xin phép cạn trước." Nói rồi nâng chén uống một hơi cạn sạch
Mọi người cũng lần lượt cạn chén, chỉ có Mai Trường Tô khẽ nhấp môi rồi đặt ly rượu xuống. Tiêu Cảnh Duệ biết sức khỏe của chàng không tốt nên không bắt ép mà chỉ sai người dâng trà nóng lên.
"Nào, đây là yến tiệc tại gia, mọi người không cần khách sáo. Tạ mỗ trước giờ vẫn không am hiểu đạo đãi khách, các vị cứ tự nhiên như ở nhà là được." Tạ Ngọc cười ha ha, vừa lệnh cho các thị nữ mau đưa đồ ăn lên vừa đích thân bước xuống từng bàn giải thích.
Rượu qua ba tuần, Hạ Đông gạt lọn tóc buông xuống bên má, đưa tay chống cằm, đôi mắt phượng mông lung nhìn chủ nhân, nói: "Tạ hầu gia nói bọn ta cứ coi nơi này như nhà mình, không biết câu này có phải thật sự?"
"Lời ấy tất nhiên không giả, sao Hạ đại nhân lại hỏi vậy?"
"Chẳng qua là ta muốn xác nhận một chút thôi." Hạ Đông để lộ nụ cười đẹp đẽ tà mị, nói khẽ. "Ở nhà mình ta luôn luôn tùy tiện, nếu có hành động gì vô lễ mong hầu gia đừng trách!"
Tạ Ngọc cười ha ha, nói: "Hạ đại nhân vốn đã khí khái không kém đấng mày râu, Tạ mỗ có gì phải trách chứ?"
“Vậy thì tốt." Hạ Đông mím môi, chậm rãi gật đầu, ánh mắt mơ màng đột nhiên trở nên lạnh như băng, sắc như kiếm, nhìn qua vai Tạ Ngọc, cao giọng nói với Trác Đỉnh Phong đang ngồi bên cạnh ghế chủ tọa: "Hạ Đông ngưỡng mộ võ công cao tuyệt của Trác trang chủ đã lâu, hôm nay may mắn được gặp, xin được chỉ giáo."
Cùng với những lời lạnh lùng này, thân hình cao ráo của Hạ Đông bay vọt lên, dùng chiếc đũa dài bằng gỗ mun trong tay làm kiếm đâm thẳng về phía cổ họng Trác Đỉnh Phong.
Biến hóa này quá bất ngờ làm mọi người đều sững sờ. Còn chưa kịp phản ứng lại, hai người đó đã giao thủ được mấy chiêu.
Mặc dù chỉ dùng đũa làm kiếm nhưng chiêu thức vẫn cực kỳ manh mẽ, kình phong mãnh liệt làm người ta cảm thấy ngạt thở.
Chỉ sau phút chốc, hai người đã giao thủ hàng chục chiêu, Hạ Đông bung người lui ra khỏi vòng chiến, hoàn toàn không có dấu hiệu báo trước cũng như lúc bất ngờ ra tay. Nàng ta đưa tay vuốt tóc mai, đến tận lúc thân hình đã đứng vững, tà váy phất phơ mới chậm rãi buông xuống.
Trong mắt những người bình thường, lúc này thần sắc Hạ Đông vẫn không có gì thay đổi, chỉ số ít người có thể nhạy cảm phát hiện một thoáng hoang mang, nghi hoặc vừa hiện lên nơi đáy mắt nàng ta.
Khóe miệng Ninh Quốc hầu Tạ Ngọc lộ ra một nụ cười lạnh mơ hồ.
Hạ Đông quả nhiên là người cố chấp.
Thực ra bây giờ vụ án nội giám bị giết đã nguội rồi, nhưng nàng ta vẫn không từ bỏ truy tra. Có điều hôm nay ông ta dám mời Hạ Đông đến thì cũng đã chuẩn bị chu đáo rồi, vị nữ Huyền Kính sứ này muốn so sánh góc độ ra đòn của Trác Đỉnh Phong với vị trí của những vết thương trên xác các n