Mai Trường Tô ngồi dưới gốc cây đa cành lá um tùm trong vườn nhà mình, vừa chơi trò đoán tay phải tay trái với Phi Lưu vừa nghe Đồng Lộ bẩm báo những chuyện phát sinh lúc tiễn đưa quận chúa hôm nay.
Trừ lúc nói đến chuyện Vũ Văn Huyên bất ngờ xuất hiện, Mai Trường Tô chăm chú nghe một chút, còn những chuyện khác hình như chàng đều không quá chú ý. Nghe đến cuộc tỷ thí giữa Tiêu Cảnh Duệ và Niệm Niệm, truyền nhân của Át Vân, chàng cũng chỉ ờ một tiếng, thậm chí chân mày cũng không thèm nhíu lấy một lần.
Thực ra suy nghĩ tỉ mỉ thì thái độ này của chàng cũng không hề kỳ quái.
Bất kể là Tiêu Cảnh Duệ hay là đồ đệ của Nhạc Tú Trạch cũng không có danh tiếng gì lớn trên võ lâm, đối với Mai lang Giang Tả nắm thiên hạ đệ nhất đại bang trong tay, đã nhìn quen các cuộc quyết đấu đỉnh cao trong giang hồ thì việc tỷ thí ở trình độ này quả thật không thể làm cho chàng hứng thú.
Nếu không phải vì xem Tiêu Cảnh Duệ như một bằng hữu thì e là chàng còn chẳng muốn biết đến kết quả.
"Bên trái!" Phi Lưu kêu to một tiếng, bỏ bàn tay che mắt xuống.
Mai Trường Tô mỉm cười xòe tay trái ra, bàn tay trống không. Thiếu niên lập tức xị mặt, ngay cả Đồng Lộ đứng bện cạnh cũng không nhịn được cười.
"Được rồi, ngươi thua ba lần rồi, phải bị phạt. Đi bổ dưa lê giúp Cát thẩm, bây giờ Tô ca ca muốn ăn một miếng."
"Dưa lê!" Phi Lưu rất thích ăn trái cây, mùa quýt đã qua hắn bắt đầu ngày ngày ăn dưa lê. Mai Trường Tô thường cười trêu hắn một ngày có thể ăn hết một mẫu dưa, sợ hắn ăn no quá đau bụng nên chàng phải hạn chế số lượng.
Bóng dáng thiếu niên nhanh chóng biến mất, Mai Trường Tô lập tức thu lại nụ cười nhàn nhạt trên môi, giọng nói thoáng lộ vẻ lạnh lẽo: "Thông báo cho Thập Tam tiên sinh, có thể bắt đầu hành động với Hồng Tụ Chiêu rồi. Bước đàu tiên phải làm thật sạch sẽ."
"Vâng." Đồng Lộ vội khom người nhận lệnh. "Tông chủ còn có gì dặn dò không?"
Mai Trường Tô ngả người dựa vào gối, nhắm mắt lại. "Ngày mai ngươi có thể không cần tới đây...”
Đồng Lộ cực kỳ hoảng sợ, vội quỳ rạp xuống đất, run rẩy nói: "Đồng Lộ có chuyện gì làm không đúng ý tông chủ sao?"
Mai Trường Tô bị phản ứng quyết liệt của hắn làm giật nảy, quay đầu lại nhìn hắn một cái, nói: "Cho ngươi nghỉ ngơi một ngày thôi mà, ngươi nghĩ đi đâu vậy?"
"A..." Đồng Lộ thở phào một hơi, gãi đầu, nói: “Thuộc hạ cho rằng tông chủ bảo thuộc hạ sau này không cần tới nữa... Khó khăn lắm mới có cơ hội phục vụ tông chủ, Đồng Lộ tiếc nuối..."
“Tên ngốc này!" Mai Trường Tô bật cười, vỗ vỗ đầu hắn. “Thực ra là ta muốn hoàn toàn nghỉ ngơi một ngày, không nghĩ gì hết, không làm gì hết... sống một ngày an tường vứt bỏ mọi tạp niệm, cũng xem như tĩnh dưỡng tinh thần cho ngày kia...”
Đồng Lộ không rõ chuyện ngày kia quan trọng đến mức nào, nhưng hắn không phải một người quá tò mò và lắm chuyện, không biết cũng không hỏi, chỉ nhìn tông chủ của mình bằng ánh mắt tôn kính, lẳng lặng chờ đợi chàng phân phó.
"Nói với Cung Vũ, bảo nàng ngày mai cũng nghỉ ngơi cho tốt..."
"Vâng."
"Không còn chuyện gì khác, ngươi đi đi."
Đồng Lộ thì lễ thật sâu rồi lùi bước đi ra.
Lê Cương lập tức đi tới, trên tay bưng một chiếc mâm lớn phủ vải đỏ.
"Tông chủ, đồ đã được đưa tới, mời tông chủ xem."
Mai Trường Tô ngồi dậy, vén mảnh vải đỏ ra.
Một chiếc bình nhỏ bằng ngọc bích được đặt trên mâm, thoạt nhìn có vẻ không nổi bật lắm nhưng quan sát kĩ thì có thể thấy trên thân bình ngọc lại có một bức phù điêu tuấn mã phi nhanh rất hài hòa với hoa văn của ngọc thạch, sinh động như thật, kết cấu nghiêm cẩn, chạm khắc tinh xảo, lại giống như tự nhiên chứ không hề có cảm giác bị đục đẽo thủ công làm người ta không thể không cảm thán tán thưởng.
Tuy chiếc bình ngọc này đã đủ quý giá để người ta phải điên cuồng săn đuổi, nhưng trong bình còn có thứ quý giá hơn nhiều.
"Bao nhiêu viên?"
"Bẩm tông chủ, tổng cộng có mười viên."
Mai Trường Tô đưa tay cầm bình ngọc lên, mở nút bình bằng gỗ đàn hương, đưa lên mũi khẽ ngửi rồi lại đóng nút vào, cầm chiếc bình trên tay ngắm nghía một lát.
Ánh mắt Lê Cương chớp động, hình như muốn nói nhưng rồi lại thôi.
"Lê đại ca, huynh có lời gì cứ việc nói ra." Mai Trường Tô hoàn toàn không ngẩng lên, không hiểu sao chàng lại phát hiện sự thay đổi trên vẻ mặt Lê Cương.
"Tông chủ, món quà này có phải quá quý giá không?" Lê Cương nói nhỏ. "Bình ngọc do chính tay Hoắc đại sư chế tác, hộ tâm đan có thể cứu mạng, bất cứ thứ nào mang ra cũng đủ làm kinh hãi người đời, huống hồ còn đặt hai thứ này một chỗ?"
Mai Trường Tô yên lặng một lát, vẻ thương xót từ từ hiện lên trong mắt. "Sau ngày sinh nhật này, e là quà quý trọng đến mấy cũng không còn bao nhiêu ý nghĩa với Cảnh Duệ nữa..."
Lê Cương cúi đầu, môi mím chặt.
"Có điều huynh nói cũng đúng, đưa thứ này ra ngoài quả thật sẽ khiến người ta chú ý, đúng là ta không suy nghĩ chu đáo." Đầu ngón tay Mai Trường Tô lướt trên thân bình, than nhẹ một tiếng. "Đổi một chiếc bình bình thường một chút."..
"Vâng."
Bình ngọc lại được đặt lên mâm, ánh mắt Mai Trường Tô cũng chậm rãi nhìn lướt qua bức phù điêu ngựa phi trên thân bình, cuối cùng quay sang bên cạnh rồi nhắm lại.
Thực ra ban đầu chàng lựa chọn chiếc bình ngọc này chính là bởi vì bức phù điêu đó, nghĩ Cảnh Duệ thích ngựa từ nhỏ, nhất định sẽ rất thích chiếc bình này, cho nên chàng không để ý đến giá trị kinh người của nó.
Xem ra tâm cảnh tự cho là yên lặng như nước rốt cuộc vẫn nổi lên một chút sóng gió khó kiềm chế khi ngày đó tới gần.
"Lê đại ca, lấy đàn của ta ra đây...”
"Vâng."
Lê Cương vẫn lo lắng quan sát vẻ mặt của Mai Trường Tô, lúc này vội lên tiếng rồi bưng mâm lui ra, nhanh chóng mang một chiễc đàn cổ đến đặt trên bàn nhỏ.
Chiếc bàn rất thấp, trước bàn không có ghế, chỉ đặt một chiếc bồ đoàn. Mai Trường Tô ngồi xếp bằng, đưa tay chỉnh dây đàn, đầu ngón tay lướt nhẹ, tiếng đàn chảy ra như nước, đó là khúc "Thanh bình lạc". m điệu chậm rãi.
Tiễng đàn làm lòng người nghe tĩnh lặng, cũng có thể làm lòng người chơi đàn tĩnh lặng.
Tiếng đàn như nước chảy rừng hoang, hoa tươi khe núi, ý cảnh tiêu dao như xa rời nhân thế, tẩy sạch những ủ dột trong lòng, xóa mờ những đau thương trên gương mặt.
Một khúc kết thúc, sắc mặt chàng đã bình thản không còn rung động, ánh mắt cũng bình yên trong suốt, phẳng lặng như mặt hồ không gió.
Đã quyết định từ lâu, hà tất dao động làm gì?
Những thông cảm và xót xa đối với Tiêu Cảnh Duệ đã không đủ để thay đổi bất cứ chi tiết nào trong kế hoạch từ trước, thì lời cảm khái vô nghĩa chỉ là sự dối trá rẻ tiền, bất kể là đối với chính mình hay là đối với người thanh niên đó đều chẳng có ý nghĩa gì.
Mai Trường Tô ngẩng mặt, hít một hơi thật sâu.
Ánh nắng tươi sáng mùa xuân chiếu vào gương mặt chàng, lại không mang đến một chút ấm áp nào mà chỉ có cảm giác lạnh lẽo.
Gia tay lên, chàng nhìn kĩ hai bàn tay minh dưới ánh mặt trời, hơi trắng xanh, hơi nhợt nhạt yếu ớt, lại vô lực.
Đó là bàn tay từng ghìm cương vung đao trên lưng ngựa, đó là bàn tay từng kéo cung bắn rụng chim điêu. Giờ đây bỏ cương ngựa, bỏ dây cung, lại khuấy động phong vân ở chốn địa ngục đầy mưu mô nham hiểm.
"Lê đại ca." Mai Trường Tô quay lại nhìn Lê Cương đang lẳng lặng đứng phía sau. "Xin thứ lỗi vì đã để huynh phải lo lắng..."
Lê Cương cảm thấy trong lòng nóng rực, sống mũi cay cay, gần như không không chế được giọng nói run run: "Tông chủ..."
"Đi gọi Phi Lưu tới, gọt mấy quả dưa mà cũng lâu như vậy..." Mai Trường Tô dường như không chú ý tới sự kích động của Lê Cương, chỉ lặng lẽ cười nhạt.
Chàng vừa dứt lời, bóng dáng gọn gàng của Phi Lưu đã lao vào trong viện, trên tay bưng một chiếc đĩa sứ màu trắng, lớn tiếng nói: "Hoa!"
Mai Trường Tô quay sang nhìn, năm đóa hoa sen tỉa bằng dưa lê xếp thành vòng tròn trên đĩa, tuy lớn nhỏ khác nhau, kĩ thuật cắt tía vụng vể nhưng cũng xem như tương đối dễ coi.
"Ngươi mang năm đóa hoa đẹp nhất đến đây à?" Mai Trường Tô cười chiều chuộng, xoa đầu thiếu niên. "Cát thẩm dạy ngươi à?"
"Ờ!" Phi Lưu gật đầu thật mạnh.
"Có ăn được không?"
“Ăn!” Phi Lưu cầm đóa hoa lớn nhất lên, đưa tới bên miệng Mai Trường Tô.
Lê Cương không khỏi bật cười, nói: "Phi Lưu này, đằng nào cũng ăn, sao ngươi cứ phải cắt tỉa thành hoa phiền phức như vậy?"
"Tô ca ca ăn!" Phi Lưu trừng mắt nhìn ông ta, nhấn mạnh.
"Phi Lưu của chúng ta ngoan lắm, vì là dưa cho Tô ca ca ăn nên phải làm thật đẹp đúng không?" Mai Trường Tô cắn một cánh hoa, tiện tay cầm khăn vải lau khóe miệng cho thiếu niên. "Ngươi đã ăn bao nhiêu? Nước dưa dính đầy cằm này...”
"Tỉa hỏng!" Phi Lưu bào chữa.
"Tỉa hỏng Phi Lưu mới ăn à? Vậy thì tốt. Có điều vẫn phải nhớ không thể ăn một lúc quá nhiều, sẽ bị đau bụng.”
"Vâng!"
Mai Trường Tô ăn xong đóa sen đầu tiên, lắc đầu với Phi Lưu.
Thiếu niên nhớ ăn quá nhiều sẽ đau bụng nên cũng không bảo chàng ăn đóa thứ hai, chỉ đứng ngẩn người nhìn đĩa dưa, cuối cùng hạ quyết tâm đưa chiếc đĩa chứa bốn đóa hoa sen đến trước mặt Lê Cương.
"Cho ta ăn à?" Lê Cương cười ha ha. "Đúng là được sủng mà kinh!"
Phi Lưu không hiểu câu thứ hai của hắn nhưng lại hiểu được câu đầu, vì thế lập tức gật đầu khẳng định.
Nhưng lúc Lê Cương bắt đầu ăn thật, trong đôi mắt - nơi duy nhất có thể hiển lộ tâm tình của Phi Lưu - lại chứa đẩy vẻ tiếc nuối.
"Ngươi cũng ăn đi, chúng ta mỗi người một nửa." Tâm tư của trẻ con chỉ cần thoáng nhìn là hiểu ngay, cho nên Lê Cương nhịn cười, lại đưa hai đóa cho Phi Lưu.
Phi Lưu quay lại thoáng nhìn Mai Trường Tô.
"Vừa rồi Phi Lưu tỉa hỏng mấy quả dưa trong bếp?"
"Ba!"
"Phi Lưu ăn hết tất cả à?"
"Cát thẩm cùng!"
Mai Trường Tô nhìn Phi Lưu, lộ vẻ trách cứ. "Không phải Phi Lưu đã đồng ý với Tô ca ca mỗi ngày chỉ ăn một quả à?"
"Ờ..." Mai Trường Tô nghiêm túc suy nghĩ một lát. "Vậy thì không trách Phi Lưu của chúng ta được, là Tô ca ca không nói rõ. Bắt đầu từ bây giờ, bất kể là tỉa hỏng hay không tỉa hỏng, chỉ cần là dưa ngọt thì mỗi ngày Phi Lưu không thể ăn quá một quả. Hiểu chưa?"
Trên gương mặt tuấn tú của Phi Lưu vẫn không có vẻ gì rõ ràng, nhưng qua giọng nói có thể thấy trong lòng hắn cực kỳ không muốn: "Thật ít!"
"Cũng là vì Tô ca ca sợ Phi Lưu bị ốm mà." Mai Trường Tô cười xấu xa nhìn hắn. "Hay là chúng ta gọi Lận Thần ca ca đến?"
Phi Lưu kinh hãi lao thẳng vào trong lòng Mai Trường Tô, ôm chặt lấy chàng, sống chết không chịu buông tay.
Lê Cương vốn đã nhịn cười rất vất vả, lần này hắn không thể nhịn được nữa, vội vã ôm bụng lui ra ngoài cửa.
"Phi Lưu vẫn chưa trả lời." Mai Trường Tô vẫn rất bình thản, nhẹ nhàng đẩy thiếu niên ra, nghiêm túc hỏi: "Một?"
Phi Lưu gian nan lựa chọn giữa Lận Thần ca ca và dưa ngọt, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn gật đầu. "Một..."
Mai Trường Tô vuốt tóc Phi Lưu tỏ ý khen ngợi, ánh mắt và nụ cười đều rất dịu dàng.
Ngoài viện đã không còn thấy bóng dáng Lê Cương. Vị trợ thủ chững chạc, trung thành này chắc đã đi tìm chiếc bình khác để đựng những viên linh đan làm quà si