Những tâm tình u ám lúc trước bị thiếu niên đáng yêu này xua tan một chút, nhưng hình như vẫn còn lưu lại dư âm trong lồng ngực, thỉnh thoảng vẫn thấy bực bội mơ hồ, đau xót âm thầm, chỉ có điều Mai Trường Tô đã kiên quyết xem nhẹ những cảm giác này.
Cách một ngày nữa là đến sinh nhật hai mươi lăm tuổi của Tiêu Cảnh Duệ.
Mai Trường Tô biết rõ, đối với vị quý công tử danh môn này, sinh nhật năm nay sẽ là một ngày khó quên nhất trong đời hắn...
Đối với đa số mọi người, đầu giờ Dậu đã là hoàng hôn, sắp kết thúc một ngày vất vả. Tuy nhiên đối với đường Loa Thị xa hoa tấp nập thì giờ này mới là thời khắc thanh nhàn khi vừa ngủ dậy, còn chưa bắt đầu quét tước đình viện tiếp đãi khách.
Cả con đường dài đều đóng cửa im im, vắng vẻ thê lương, yên tĩnh đến mức làm người ta không tưởng tượng được cảnh ngựa xe như nước, phồn hoa như gấm ở nơi này khi đêm đến.
Tuy nhiên, trong cảnh yên lặng, tĩnh mịch này, một chiếc xe ngựa khảm đá quý, nóc màu đỏ son đang lắc lư chạy từ đầu đường vào.
Đi chếch phía sau xe ngựa là một con tuấn mã trắng như tuyết với ánh mắt hiền lành, trên lưng tuấn mã là một công tử trẻ tuổi, tướng mạo anh tuấn, phục sức sang trọng, đầu mày khóe mắt vẫn còn đọng lại vẻ vui mừng.
Nhìn phong thái ngồi trên lưng ngựa tự nhiên, phóng khoáng của hắn không giống như đang đi trên phố không người mà giống như đang đi giữa gác tía lầu hồng phấn son thơm nức.
Cùng với một tiếng ken két rất nhỏ và tiếng vó ngựa lộc cộc, chiếc xe ngựa và công tử đó một trước một sau đi qua cánh cổng sơn đỏ trước đó vẫn đóng chặt, cuối cùng dừng lại bên ngoài cửa hông của Diệu m phường.
Người đánh xe ngựa nhảy xuống, chạy đến cửa, gõ ba tiếng. Không bao lâu sau có một a hoàn đi ra nàng ta chỉ thò đầu ngó xem khách đến là ai rồi lại rụt vào mà không hề nói gì.
Người đánh xe và công tử đó đều không vội, chỉ nhàn nhã đứng chờ ở bên ngoài.
Sau thời gian khoảng một nén hương, cửa hông lại được mở ra, một nữ tử từ đầu đến chân đều che dưới lớp sa mỏng được một tiểu nha đầu chậm rãi dìu đi ra, mặc dù gương mặt không rõ nhưng qua vóc người thướt tha và dáng đi nhẹ nhàng, thanh nhã có thể thấy nàng là một giai nhân xinh đẹp động lòng người.
Công tử ăn mặc đẹp đẽ sớm đã xuống ngựa nghênh đón, vừa hạ thấp người thì lễ vừa cười vang. “Cung Vũ cô nương quả nhiên là người thủ tín, dạ yến sinh nhật của Cảnh Duệ có thể mời cô nương đến làm khách, nhất định sẽ khiến một nửa số người ở cung thành ngưỡng mộ mà chết."
"Ngôn công tử quá khen." Cung Vũ dịu dàng nhún nhường, lại thu váy hành lễ tạ ơn. "Làm phiền công tử đã đích thân tới đón, Cung Vũ thật sự là ái ngại."
"Mấy khi có cơ hội hộ hoa như thế này, đương nhiên ta phải tranh giành bằng được." Ngôn Dự Tân mặt mày hớn hở. "Cảnh Duệ là khổ chủ nên không thể đi được. Tạ Bật lại sắp thành thân, trong lòng có muốn cũng không dám nói ra miệng, những người khác lại không quen Cung Vũ cô nương, còn ai có thể tranh giành với ta chứ?"
Hai mắt Cung Vũ lấp lánh dưới lớp sa mỏng, nàng che miệng cười, nói: "Ngôn công tử luôn hài hước như vậy..."
Ngôn Dự Tân cũng không khỏi bật cười, nghiêng người nhường đường. "Xe ngựa đã chuẩn bị chu đáo, cô nương lên đường luôn chứ?"
--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------
Cung Vũ nhỏ giọng dặn dò tiểu nha đầu kia một câu rồi bước lên xe ngựa. Tiểu nha đầu khoanh tay lui về sau cửa, không theo lên xe.
"Nó không đi theo à?"
"Ta đến để chúc mừng sinh nhật Tiêu công tử, mang nó theo làm gì?"
Ngôn Dự Tân suy nghĩ một lát, gật đầu, nói: "Cũng đúng, đến Tạ phủ có rất nhiều nha đầu hầu hạ cô nương. Cô nương không còn dặn dò gì thì chúng ta xuất phát luôn nhé? Tuy còn hơn nửa canh giờ nữa mới bắt đầu dạ yến nhưng các vị trưởng bối cũng đến dự, chúng ta đến sớm một chút thì tốt hơn."
"Vâng. Có thể đi được rồi."
Cung Vũ vừa nói xong, người đánh xe vung roi quất một tiếng giòn vang, có công tử trẻ tuổi áo hoa ngựa trắng đi cùng, chiếc xe bắt đầu chuyển bánh, lộc cộc đi trên mặt đường trải đá xanh, cuốn lên một chút bụi mù.
Cùng lúc đó, trong phủ Ninh Quốc hầu cũng đang bận rộn chuẩn bị cho buổi dạ yến sinh nhật đại công tử của bọn họ.
Bởi vì Tiêu Cảnh Duệ là con hai nhà nên rõ ràng tiệc chúc mừng sinh nhật của hắn sẽ có thêm một ý nghĩa sâu xa mà không mấy quan hệ đến bản thân hắn. Tạm không nói đến phu thê Trác Đỉnh Phong luôn thương yêu hắn, ngay cả Tạ Ngọc luôn luôn dạy con nghiêm khắc cũng chưa từng biểu thị ý kiến gì trước đãi ngộ đặc biệt mà Tiêu Cảnh Duệ được hưởng này.
Danh sách khách mời đã được xác định từ lâu, lúc đầu Tiêu Cảnh Duệ báo cho Tạ Ngọc, nhìn thấy hai chữ Tô Triết, vẻ mặt ông ta cũng thay đổi một chút nhưng không nói gì thêm.
Mặc dù đã là mỗi người thờ một chủ, nhưng Tạ Ngọc không có ý định ngăn cản con trai mình qua lại với vị mưu sĩ của Dự vương này. Bởi vì ông ta rõ Tiêu Cảnh Duệ biết rất ít chuyện, cho dù có bị Tô Triết thăm dò hết cũng không có bao nhiêu ý nghĩa. Mà nhìn từ phương diện khác thì có lẽ, một ngày nào đó ông ta cũng có thể lợi dụng được quan hệ tốt đẹp của Tiêu Cảnh Duệ và Tô Triết, cho dù không lợi dụng được thì ít nhất cũng không có tổn hại gì lớn.
Cho nên đối với danh sách khách mời vừa có mưu sĩ phe đối địch vừa có nữ tử chốn mua vui này, cuối cùng ông ta cũng chỉ mơ hồ nói một câu: “Cho mẫu thân ngươi xem xem.”
Tạ Ngọc đã không tỏ ý phản đối, trưởng công chúa Lỵ Dương luôn luôn thấp điệu, cả ngày chỉ ru rú trong nhà đương nhiên càng không có ý kiến gì, vì vậy thiếp mời cũng chính thức được phát ra một cách thuận lợi.
Bình thường Tiêu Cảnh Duệ cũng có một số bạn rượu thích chơi đùa quậy phá, sinh nhật những năm trước đều mời bọn họ tới, sau khi các bậc trưởng bối đã ra về, cả đám bắt đầu thoải mái chơi bời, chẳng qua là có thêm lý do để chơi một cách danh chính ngôn thuận mà thôi.
Nhưng năm nay Mai Trường Tô sẽ đến, Cung Vũ không bao giờ ra ngoài phục vụ cũng đến, vì vậy Tiêu Cảnh Duệ vô cùng coi trọng bữa dạ yến này, không muốn để tiệc sinh nhật cùa mình lại trở thành một buổi tụ tập bát nháo như trước kia. Nhưng những năm trước đều mời mà năm nay đột nhiên không mời người ta thì hình như không phải phép cho lắm, vì vậy hắn cũng cảm thấy khó xử.
Ngôn Dự Tân nhìn thấu tâm tư hắn, đưa ra một chủ ý cho hắn, nói cha mẹ yêu cầu buổi dạ yên phải thanh nhã, phải có ngâm thơ bình họa, thưởng đàn luận nhạc, sợ làm mọi người mất hứng nên đã bao trọn một quán rượu ở kinh thành vào trước ngày sinh nhật, cho đòi mười mấy cô nương xinh đẹp đến phục vụ, mời đám bằng hữu này tới đập phá cả ngày.
Đám quý công tử đã được chơi đùa thoải mái nên càng thêm kính nhi viễn chi với buổi dạ yến nghe nói sẽ hết sức tao nhã, thanh đạm vào ngày hôm sau, tất cả đồng loạt biểu thị không muốn đến làm phiền, vì vậy vấn đề khó khăn của Tiêu Cảnh Duệ cũng được giải quyết thuận lợi.
Thế nên dạ yến sinh nhật Tiêu Cảnh Duệ vào tối ngày Mười hai tháng Tư không có nhiều người đến dự, ngoài người nhà thì lẽ ra chỉ có bốn vị khách là Mai Trường Tô, Hạ Đông, Ngôn Dự Tân và Cung Vũ. Tuy nhiên, lúc thiếp mời được đưa đến Tô trạch thì Mông Chí cũng đang ở đó, Mông đại thông lĩnh thuận miệng nói một câu: "Cảnh Duệ, tại sao ngươi không mời ta?" Đương nhiên Tiêu đại công tử phải vội vàng bổ sung một thiệp mời đưa tới, vậy là thêm một vị khách quý nữa.
Mặc dù nhân số không nhiều nhưng việc chuẩn bị tiệc rượu vẫn có rất nhiều thứ cần làm.
Nữ quyến chỉ lo liệu bố trí sảnh đường, sai phái tôi tớ, còn lại tất cả việc mua sắm vật phẩm đều do Tạ Bật thu xếp. Vì vậy mỗi lúc được nhàn rỗi, Tạ nhị công tử lại nghiến răng nghiến lợi oán giận với đại ca: "Dựa vào cái gì mà ngươi tổ chức sinh nhật lại nhàn hạ ung dung, còn ta thì mệt sống mệt chết vì ngươi? Không được, quà cáp phải chia cho ta một nửa!"
"Ngươi và ta là huynh đệ cốt nhục, làm sao phải chia chác gì? Đồ của ta ngươi thích cái gì thì cứ lấy thoải mải." Tiêu công tử bốn lạng đẩy ngàn cân, một câu nhẹ nhàng đã khiến Tạ Bật không thể tiếp tục oán thán được nữa, nhân tiện còn đưa tin cho Tạ Bật: "Mẹ và mẫu thân gọi ngươi vào, nói là cần bàn bạc thực đơn trong dạ yến. Ngươi cứ làm việc đi, ta không làm ngươi mất thời gian nữa..."
Nhìn Tiêu Cảnh Duệ đủng đỉnh đi ra cửa, Tạ Bật cũng chỉ có thể oán hận giậm chân một cái rồi cam chịu số phận, tiếp tục bận rộn.
Buổi tối tổ chức dạ yến, người đến sớm nhất đương nhiên là Ngôn Dự Tân và Cung Vũ.
Vừa nhìn thấy Tiêu Cảnh Duệ từ bên cửa phủ đi ra nghênh đón, công tử quốc cữu đã nhẹ nhàng cúi xuống bên tai giai nhân, cười nói: "Hôm nay có cô nương nên ta được thơm lây, bình thường ta đến Tạ phủ, Cảnh Duệ chưa bao giờ đi ra đón tiếp, đều là một thân một mình ta đi vào tìm hắn..."
Quả nhiên Tiêu Cảnh Duệ chắp tay, vừa mở miệng đã nói: "Cung cô nương hạ giá tới chơi, thứ cho Cảnh Duệ không tiếp đón từ xa. Mau mời vào!"
"Này!" Ngôn Dự Tân lạnh mặt nói. "Ngươi có nhìn thấy ta không?"
"Đúng, đúng, đúng." Tiêu Cảnh Duệ ngoan ngoãn dỗ dành hắn. "Ngôn công tử cũng vào đi."
"Ngươi còn chưa xin ta thứ lỗi vì không tiếp đón từ xa..."
"Vâng, Ngôn công tử thứ lỗi cho tại hạ không tiếp đón từ xa, tại hạ có cần cõng công tử đi vào không?"
"Không cần, chỉ cần dìu là được rồi."
Cung Vũ không nhịn được bật cười, lắc đầu, nói: "Hai vị... đúng là một đôi hảo bằng hữu..."
"Đó là ta nhường hắn. Nếu không phải hảo bằng hữu thì một ngày chắc phải đánh nhau tám trận." Ngôn Dự Tân nghiêm túc nói. "Nếu có người muốn biết thế nào là bao dung độ lượng thì cứ gọi người đó đến xem ta là được..."
"Ngươi còn không mau lăn vào đi?" Tiêu Cảnh Duệ cười, mắng. "Định bắt Cung cô nương ở đây hóng gió với ngươi bao lâu nữa?"
Ngôn Dự Tân vội vàng chắp tay với giai nhân, cất giọng hát: "Ai da, đó là lỗi của tiểu sinh, nơi đây gió lớn, tiểu thư mau tiến vào trong..."
"Ngươi nghiêm túc chút đi, trò còn chưa bắt đầu mà ngươi đã hát trước rồi." Tiêu Cảnh Duệ lườm hắn rồi dẫn Cung Vũ vào khách sảnh.
Đợi khách uống tách trà xong, nghỉ ngơi chốc lát, Tiêu Cảnh Duệ lại mời nàng đi vào gặp nữ quyến trong nhà.
Lúc này Cung Vũ đã bỏ lớp sa mỏng, để lộ một bộ váy áo nhã nhặn màu vàng nhạt.
Gương mặt không son phấn cũng không làm giảm bớt sự xinh đẹp của nàng, ngược lại càng tăng thêm phong vận trẻ trung, tươi tắn.
Nghe thấy lời mời thịnh tình của Tiêu Cảnh Duệ, nàng rất nghiêm túc đứng dậy thi lễ, thấp giọng từ chối khéo: "Tuy Cung Vũ nhận được thiệp mời nhưng dù sao cũng chỉ là một người bán nghệ đến quý phủ trợ hứng cho công tử mà thôi. Trưởng công chúa điện hạ là người tôn quý cỡ nào, Cung Vũ sao dám tiến kiến?"
Ngôn Dự Tân nhướng mày, đang định mở miệng nói chuyện thì Tiêu Cảnh Duệ đã giành trước, ôn tồn nói: "Đây là quan hệ cá nhân, cô nương cần gì phải băn khoăn quá nhiều? Hơn nữa trong nội viện, mẹ ta và Thanh Di đều là người giang hồ, không hề để ý lễ nghi thế tục, Tạ Khởi cũng là người tính tình hào sảng. Mẫu thân ta tuy là người lạnh lùng nhưng xưa nay không kiêu ngạo, hơn nữa mẫu thân thích âm luật, cũng đã nghe danh cô nương từ lâu. Mẫu thân đã dặn lúc nào cô nương tới, ta nhất định phải đưa vào cho mẫu thân gặp trước."
Hắn nói những lời này rất thành khẩn, Cung Vũ cũng không