Quả nhiên đến hỏi chuyện này! Quả nhiên không ngoài suy nghĩ Quý Ly.
"Chị em không nói cho em biết sao?" Tào Dục Phong cau mày.
"Chị ấy nói hai người vì chuyện làm ăn mà xảy ra tranh cãi, em hỏi tranh cãi như thế nào, chị ấy liền nói em đừng hỏi nhiều như vậy, rốt cuộc trên xe hai người đã xảy ra chuyện gì?" Giang Dĩnh Kỳ mặt không tốt. "Có phải anh làm chuyện gì quá đáng với chị em hay không, nếu không tại sao chị ấy lại cầm ví da đánh anh?"
Sáng sớm hôm nay cô ngồi xe lửa đến đây, thấy chị gái bị gẫy tay, cổ cũng bị trật, cục tức này thật sự nuốt không trôi, cũng may chị không có đáng ngại, vừa mới chuyển từ phòng đặc biệt sang phòng đơn.
"Anh làm chuyện gì mà quá đáng với cô ấy?" Tào Dục Phong không thể tưởng tượng được mà nhìn Dĩnh kỳ.
"Chị em không phải là loại người không có lý trí lấy túi xách đánh người, nhất định anh đã nói hoặc làm điều gì quá đáng." Giang Dĩnh Kỳ bình tĩnh nói.
Từ nhỏ Giang Dĩnh Kỳ đã sùng bái chị mình, tự nhiên sẽ cho rằng Dĩnh Hồng nhất định không làm sai chuyện gì, vì vậy lỗi thuộc về Tào Dục Phong, Tào Dục Phong mới phải người chịu trách nhiệm.
Tào Dục Phong biết Giang Dĩnh Kỳ sùng bái giang dĩnh hồng, anh cũng không trách cô cố gắng đem sai lầm đổ lên người anh, nhưng không chứng tỏ rằng anh muốn nhận hết sai lầm của Giang Dĩnh Hồng.
"Anh cũng không biết tại sao chị em đột nhiên tức giận đánh người, chính em đi hỏi chị của em đi." Anh thật sự không hiểu tại sao Giang Dĩnh Hồng đột nhiên lại như vậy.
Có lẽ cả đờiTào Dục Phong cũng sẽ không nghĩ đến lời chế giễu lúc ấy của mình là cọng rơm làm gãy lưng lạc đà*.
0 Nghĩa tương tự như “một giọt nước làm tràn ly”, ý nói đã quá sức giới hạn chịu đựng cuối cùng.)
Căn bản Giang Dĩnh Kỳ không tin lời anh, trước kia Tào Dục Phong cùng chị gái quen nhau, cô cũng không ghét anh, nhưng hiện tại cô cảm thấy anh thật đáng ghét.
"Anh đã kết hôn, tại sao lại còn dây dưa với chị em?" Cô nghiêm mặt hỏi.
"Em hãy đi hỏi chị mình, anh cũng rất buồn bực tại sao cô ấy lại dây dưa không dứt." Anh không muốn ở trước mặt Giang Dĩnh Kỳ nói Giang Dĩnh Hồng sai trái, nhưng cũng không muốn bị oan, bị hiểu lầm mình thà chết cũng dây dưa không dứt.
"Anh có ý gì?" Giang Dĩnh Kỳ phát hoả. "Ý anh nói là chị em quấn lấy anh sao?"
Anh không muốn cùng cô cãi cọ, dù sao cô nhất định sẽ đứng về phía chị mình.
"Em đi hỏi chị em đi!"
"Anh không phải có tật giật mình đấy chứ?" Giang Dĩnh Kỳ sắc bén nhìn chằm chằm anh.
Anh nhăn mày. "Cái gì mà có tật giật mình?"
"Anh. . . . . ." Giang Dĩnh Kỳ chần chờ hai giây, cuối cùng vẫnnói ra nghi ngờ của mình. "Anh không phải là muốn chị em làm vợ nhỏ, cho nên chị ấy mới đánh anh?"
Kiếp này Tào Dục Phong chưa từng khiếp sợ như vậy, cằm quả thật muốn rơi xuống, Quý Ly đứng ở bên tường nghe lén cũng ngẩn ra, thiếu chút nữa bật cười.
"Em nói nhăng bậy bạ gì đó!" mặt Tào Dục Phong rét lạnh. "Cơm có thể ăn lung tung, lời không thể nói lung tung, anh biết em sùng bái chị em, nhưng không có nghĩa là anh sẽ dễ dàng tha thứ cho lời nói hưu nói vượn của em, nếu lời này truyền đi, em có nghĩ tới nó sẽ phá huỷ hôn nhân của anh hay không?"
"Nếu như anh không làm chuyện trái lương tâm, cần gì phải sợ hãi. . . . . ."
"Đủ rồi!"
Giang Dĩnh Kỳ quay đầu, kinh ngạc nhìn Quý Ly đang đứng ở cửa. Cô luôn nghe lén sao?
"Cô không có tư cách chất vấn Dục Phong, đừng nói là căn bản anh ấy không có làm chuyệ gì sai, ngược lại, lại là bị người hại." Quý Ly bình tĩnh nói.
"Cô. . . . . ." Giang Dĩnh Kỳ đỏ mặt.
"Cô theo tôi ra ngoài." Quý Ly hất cằm ra phía cửa.
Tào Dục Phong nhìn Quý Ly, thấy vẻ mặt cô bình tĩnh, không có dấu hiệu tức giận, lúc này mới yên tâm để cho hai người đi ra ngoài, chỉ là sau khi nói chuyện với giang dĩnh xong, đầu anh lại bắt đầu đau, hai chị em Giang gia này thật sự làm cho người ta không chịu nổi.
Ngoài hành lang, Quý Ly lạnh nhạt nhìn Giang Dĩnh Kỳ. "Thấy cô nóng lòng vì người nhà, tôi không so đo với cô, nhưng tôi cũng không để cho cô đổi trắng thay đen, nếu cô thật sự muốn biết rốt cuộc là người nào quấn người nào, có thể tìm chị cô tới đối chất."
Cô dung túng Giang Dĩnh Hồng quá lâu, Tào Dục Phong bị tai nạn khiến cô hiểu được mình không thể bị động, mặc cho Giang Dĩnh Hồng quấy rối giữa vợ chồng cô.
Giang Dĩnh Kỳ cau mày, ánh mắt có chút nghi ngờ và không dám chắc.
"Chẳng qua tôi nhớ chị cô chắc là sẽ không tới được." Quý Ly cười lạnh một tiếng, Giang Dĩnh Hồng một mực âm thầm lén lén lút lút, không để cho bất kỳ ai nắm được nhược điểm của mình.
Cô cũng không tin cô ta có can đảm tới đối chấp trước mặt em gái mình, có can đảm trước mặt em mình nói rằng coi như Tào Dục Phong kết hôn, cô ta cũng muốn lấy danh nghĩa bạn bè tiếp tục gặp mặt! Cho dù bà xã của đối phương không thích, cô ta vẫn kiên trì rằng mình không sai, bạn gái trước nói ra những lời này, còn không phải làm cho người khác cảm thấy cô bụng dạ khó lường?
Hai người phụ nữ bí mật nói riêng là một chuyện, nhưng nói trực tiếp ngay trước người khác thì…, Giang Dĩnh Hồng không thể nào để cho mình lâm vào cục diện bất lợi.
Quý Ly thẳn thắn ánh mắt kiên định khiến Giang Dĩnh Kỳ không có tự tin, chẳng lẽ lỗi thuộc về chị mình sao? Không, không thể nào, điều kiện chị mình tốt như vậy, lòng tự trọng lại cao, làm sao có thể ăn cỏ trở lại?
"Cô trở về tốt nhất quan sát phản ứng của chị cô, là có thể biết nên tin ai, còn có gần tối chúng tôi có thể sẽ xuất viện, nếu cô nghĩ đối chất thì tốt nhất nên nhanh một chút, nói với cô một tiếng vì không muốn cô suy đoán lung tung, cho là chúng tôi chột dạ rời đi, nếu như bây giờ thương thế của chị cô không thích hợp để tới đây đối chất, cô ấy có thể gọi điệncho tôi và dục phong, lúc nào tôi cũng hoan nghênh gọi điện tới để đối chất." Quý Ly bình tĩnh nói xong, chuyện của cô và Giang Dĩnh Hồng không liên quan tới Giang Dĩnh Kỳ, cô cũng không muốn làm khó đối phương.
Giang Dĩnh Kỳ vốn muốn nói gì đó, cuối cùng xoay đầu, bước nhanh rời đi, cô không tin lời của Quý Ly, cô muốn đi hỏi rõ ràng.
Thấy Giang Dĩnh Kỳ vội vã rời đi, Quý Ly lắc đầu, rõ ràng cô và Tào Dục Phong mới là người bị hại, lại bị làm cho giống kẻ hại người.
Quay trở lại phòng bệnh, Tào Dục Phong đang nhắm mắt dưỡng thần lại mở mắt nhìn cô. "Nói xong rồi hả? Anh còn tưởng rằng phải nói thật lâu."
Cô cười nói: "Cùng một tiểu nữ sinh nói có gì tốt? Em chỉ nói với cô ấy hoan nghênh Giang Dĩnh Hồng tới đối chất, liền đuổi cô ấy đi."
Tào Dục Phong xoa nhẹ mi tâm. "Cùng là phụ nữ với phụ nữ sẽ có biện khai thông, mới vừa rồi anh cũng không biết nói thế nào với cô ấy."
"Đầu lại đau ?" Cô quan tâm ngồi xuốn trở lại mép giường.
"Không có, không đau." Anh cũng không muốn ở lại bệnh viện thêm nữa, ai biết được Giang Dĩnh Kỳ lại đến hay không, anh bây giờ không muốn ứng phó với cô ta.
"Gạt người." Cô giơ tay lên xoa bóp huyệt Thái Dương của anh.
Anh thoải mái thở dài. "Lừa em làm gì? Anh thật sự không có sao." Anh ôm cổ cô. "Bà xã, chúng ta về nhà."
"Anh. . . . . ."
"Cứ quyết định như vậy đi, gần tối liền xuất viện." Anh hôn môi cô, ngăn cản cô phản đối.
Quý li đỏ mặt. "Anh làm gì thế? Nếu như người giường kế bên quay lại. . . . . ."
"Hôn mấy cái có quan hệ gì." Anh cảm thấy cảm giác hôn rất tốt. "Hôn môi so với thuốc giảm đau hiệu quả hơn."
Cô khẽ cười nói: "Nói vớ vẩn!" Cô không dám đẩy anh, sợ làm đau ngực anh, chỉ đành phải mặc anh dính vào.
"Thật." Anh thoải mái than thở. "Ngày hôm qua thế nào lại không nghĩ tới?"
Đầu lưỡi anh trợt vào trong miệng cô, thưởng thức mùi vị ngọt ngào của cô.
Mặc dù Quý Ly cảm thấy ở trong phòng bệnh mà hôn tiếp là không tốt, nhưng lại không ngăn cản anh, nghĩ đến anh vì nhức đầu không thoải mái, cô liền mềm lòng.
Cô dịu dàng đụng chạm lưng anh, xoa bóp giống vuốt ve, nghe anh rên rỉ trầm thấp, tim cô cũng theo đó đập nhanh, thân thể cũng nóng lên.
Nhưng lý trí ngăn cản cô đắm chìm trong sự vuốt ve của anh. "Người ở giường bênh cạnh sẽ quay lại." Cô rời khỏi môi anh.
"Một cái nữa." Anh lưu luyến muốn hôn cô.
Cô lại lui ra một chút. "Anh đừng nghĩ dụ dỗ em."
Anh bày ra vẻ mặt bất mãn, cô không thể làm gì khác hơn là trấn an nói: "Buổi tối, chờ sau khi chúng ta về nhà hãy nói có được không?"
Còn chưa kịp kháng nghị, hành lang liền truyền đến nói chuyện, không bao lâu, bệnh nhân ở giường bên cạnh ngồi xe lăn trở về, Tào Dục Phong thất vọng thở dài.
Quý Ly không nhịn được bật cười, lại bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của Tào Dục Phong. "Buổi tối em hãy chờ xem!" Anh cố ý nhéo bắp đùi cô.
Cô vội vàng đứng dậy, nũng nịu nhìn anh một cái, nhưng trong lòng lại là ngọt ngào .
"Cái gì, em đi tìm Tào Dục Phong?" Giang Dĩnh Hồng kinh ngạc nhìn em mình.
"Chị ấp úng không chịu nói cho em biết tại sao lại cầm túi đánh anh ta, cho nên em mới đi. . . . . ."
"Không phải chị đã nói em đừng động đến chuyện này sao?" Giang Dĩnh Hồng vừa bực bội, vừa lo lắng nói, cảm thấy xương sườn đau đớn. "Nha. . . . . . Chị thật sự. . . . . . Bị em làm tức chết."
"Chị, chị không sao chứ?" Giang Dĩnh Kỳ mặt lộ vẻ khẩn trương.
"Chuyện của chị không cần em quan tâm, cũng không cho em đi tìm Tào Dục Phong." Giang Dĩnh Hồng nghiêm nghị nói.
Giang Dĩnh Kỳ không hiểu nhìn chị mình. "Tại sao?"
"Chuyện không liên quan đến em." Giang Dĩnh Hồng không nhịn được nói, Trương Vĩ minh ở chỗ này đã đủ phiền, không nghĩ tới em gái tới còn phiền hơn. "Chuyện chị bị tai nạn, em không có nói cho ba mẹ đấy chứ?"
"Không có, chị kêu em không nói, ta sẽ không nói."
Giang Dĩnh Hồng thở nhẹ một hơi, hiện tại cô không muốn cha mẹ cũng đến đây. "Em quay về trường học đi, một mình chị không có vấn đề gì."
"Em về ai chăm sóc chị?" Cô mới không trở về. "Không phải chị nói Trương Vĩ Minh không phải là bạn trai của chị sao? Chẳng lẽ gọi anh ta đến chăm sóc chị?"
Lúc mới đầu cô còn tưởng rằng Trương Vĩ Minh là bạn trai của chị, kết quả chẳng qua chỉ là bạn bè bình thường.
"Chị sẽ gọi những người bạn khác tới đây."
"Tại sao muốn lại làm điều thừa? Rõ ràng em đây. . . . . ."
"Em phải đi học. . . . . ."
"Sinh viên đại học lại không cần lên lớp thường xuyên cũng được."
"Em. . . . . ." Giang Dĩnh Hồng nổi giận. "Rốt cuộc em có nghe lời chị không?"
Giang Dĩnh Kỳ trầm mặc một hồi mới nói: "Chị không muốn ba mẹ biết, vậy thì để em chăm sóc chị, chị không muốn nói chuyện Tào Dục Phong thì thôi."
Trong đầu cô không ngừng vang lên lời của Quý Ly, chẳng lẽ chính chị mình quấn Tào Dục Phong, không thể nào. . . . . . Cô không cách nào tiếp nhận cái ý nghĩ này.
"Chị." Giang Dĩnh Kỳ muốn nói lại thôi, cô vốn là người nhanh mồm nhanh miệng, nếu cô không hỏi, thật sẽ buồn chết cô. "Tại sao chị lại gọi Tào Dục Phong chở chị đi?"
Trương Vĩ Minh đã nói tất cả sự viêc xảy ra, vì vậy cô biết được chuyện nhà chị mình bị ăn trộm.
Giang Dĩnh Hồng nghiêm mặt."Chuyện của chị không cần em quan tâm, em hỏi nữa thì trở về đi."
"Em nói em không về." Hiện tại dù sao chị cũng không thể đóng gói gửi cô về. "Chị càng không nói đã phát sinh chuyện gì, em lại càng tò mò, hoài nghi trong này có vấn đề, mặc kệ Tào Dục Phong quấn lấy chị, hay chị quấn Tào Dục Phong đối với đều không. . . . . ."
"Ai nói chị quấn Tào Dục Phong? Nha. . . . . ." Giang Dĩnh Hồng giận đến mức xuống giường, nhưng vừa động, nơi bị dây an toàn siết b