"Chị, chị đừng lộn xộn, là vợ củaTào Dục Phong nói, cô ta còn nói hoan nghênh chị đối chất cùng cô ta." Giang Dĩnh Kỳ nói.
Giang Dĩnh Hồng giận đến sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, ánh mắt nổi giận khiến Giang Dĩnh Kỳ nghi ngờ sâu hơn.
"Em. . . . . ." Giang Dĩnh Hồng đang muốn nổi giận, một âm thanh chen vào.
"Hai người đang nói cái gì? Phòng bệnh bên ngoài cũng nghe được thanh âm của hai người." Trương Vĩ Minh mang cháo hải sản và cháo gà đi vào, Giang Dĩnh Hồng không muốn ăn đồ ăn bệnh viện, cho nên vừa rồi anh đi ra ngoài mua đồ ăn.
Giang Dĩnh Hồng lúng túng, căm tức trợn mắt nhìn em gái một cái, những lời vừa rồi nhất định bị Trương Vĩ Minh nghe được , cô xấu hổ không chịu được, không thể làm gì khác hơn là làm bộ không có gì nói: "Đúng lúc em vừa đói bụng."
Có người ngoài ở đây, Giang Dĩnh Kỳ tự nhiên sẽ không trắng trợn hỏi tiếp, Giang Dĩnh Hồng không muốn nhìn thấy cô, vì vậy nói: "Phía dưới bệnh viện có phòng ăn cùng tiệc đứng, em cũng đi ăn cái gì đi!"
Giang Dĩnh Kỳ dĩ nhiên hiểu được chị gái đang đuổi mình, bất quá vì Trương Vĩ Minh ở đây, cô cũng không có thể nói thêm về chuyện vừa nãy, để cho chị gái yên tĩnh một chút cũng tốt.
"Em đi ăn cái gì đã." Giang Dĩnh Kỳ buồn bực đi ra phòng bệnh.
Trương Vĩ Minh kéo bàn ăn nhỏ trên giường ra, đem cháo đặt ở trên, thuận miệng hỏi: "Muốn anh đút em sao?"
"Không cần." Giang Dĩnh Hồng miễn cưỡng nở một nụ cười. "Em còn có tay phải."
Trương Vĩ Minh lấy mì thịt bò ra ăn, sau khi ăn một miếng, mới không chút để ý hỏi: "Em không quên được Tào Dục Phong sao?"
Giang Dĩnh Hồng nhất thời không có khẩu vị, nhưng không thể nổi giận với anh giống như tùy ý phát giận đối với em mình.
"Cái gì mà không quên được, chúng tôi chỉ là bạn bè, chẳng qua cùng nhau xảy ra tai nạn, tại sao tất cả mọi người lại cảm thấy có gian tình? Thế giới này thì sao, đàn ông và phụ nữ không có tình bạn à?" Cô miễn cưỡng nói với giọng đùa giỡn.
"Anh cảm thấy không có." Trương Vĩ Minh đứng đắn trả lời.
Nụ cười Giang Dĩnh Hồng cứng đờ. "Đó là cái nhìn của anh." Âm thanh của cô lãnh đi.
"Em dường như không có khả năng lấy được người, tại sao lại quấn Tào Dục Phong không buông?" Anh hỏi.
"Quấn" hai chữ ( từ “Quấn” tiếng Trung viết là “缠着”) khiến Giang Dĩnh Hồng tức giận khó bình. "Ai nói em quấn. . . . . . Là anh ta nói?" Cô lạnh lùng nhìn anh.
Trương Vĩ Minh thẳn thắn gật đầu."Anh cũng không gạt em, hôm qua cậu ấy gọi điện thoại nói với anh, cậu ấy rất phiền , anh còn không tin, nhưng vừa rồi nghe được lời em gái em, ừ. . . . . ." Anh nhún nhún vai, không cần nói.
Giang Dĩnh Hồng giận đến toàn thân đều phát run, Tào Dục Phong thế nhưng. . . . . . Thế nhưng nói lung tung khắp nơi! "Anh ta. . . . . . A!"
"Vết thương của em còn chưa đỡ, đừng lộn xộn." Ý Trương Vĩ Minh bảo cô ngoan một chút, đừng vọng tưởng xuống giường, cô bị thương ở xương sườn, hành động tự nhiên sẽ bị ảnh hưởng.
"Anh ta dám phỉ báng thanh danh của em!" Giang Dĩnh Hồng nghiến răng nghiến lợi, không thể tin được Tào Dục Phong sẽ làm ra hành vi tiểu nhân như thế.
"Em gọi điện thoại cho cậu ấy là sự thật." Trương Vĩ Minh không chút lưu tình chọc phá cô.
"Em chỉ xem anh ấy là bạn bè. . . . . ."
"Em giao thiệp rộng, đâu chỉ có mình cậu ấy là bạn, làm gì khăng khăng tìm cậu ấy?" Trương Vĩ Minh tiếp tục châm chọc. "Người ta cũng đã kết hôn."
Giang Dĩnh Hồng giận đến mặt đỏ bừng, cãi chày cãi cối nói: "Kết hôn thì không thể làm bạn bè sao?"
"Em có xem cậu ấy là bạn bè sao?" Anh hỏi ngược lại. "Thật sự xem cậu ấy là bạn bè, không phải là cũng nên bận tâm đến cảm thụ của cậu ấy, cảm thụ của bà xã cậu ấy? Người ta cũng cảm thấy phiền, em còn lấy cớ ‘ bạn bè ’ làm lá chắn bảo vệ mình, nói một cách thẳng thừng chính là hai chữ ích kỷ, mình là trung tâm!"
Cho tới bây giờ không ai trực tiếp khiến cô khó chịu như vậy, nhưng lại nói trúng tim đen, khiến cô không có cách nào phản bác, Giang Dĩnh Hồng tức giận nói: "Anhđi ra ngoài!" Đến nước này, cô cũng không còn mặt mũi nữa.
"Không được." Trương Vĩ Minh nhún vai. "Tào Dục Phong nhờ cậy anh giúp một tay, bạn bè lâu năm, sẽ giúp cậu ấy một cái, tránh cho em lại đi dây dưa với người ta."
"Em sẽ không đi tìm anh ta." Giang Dĩnh Hồng muốn mắng to, chỉ cảm thấy chưa bao giờ mất thể diện như vậy.
"Anh sẽ xem biểu hiện của em." Anh trả lời. "Nếu như em lại đi dây dưa với cậu ấy, anh chỉ có thể nói cho em của em biết, xem ra cô ấy là người có nghĩa khí thật là em gái tốt."
Giang Dĩnh Hồng hét lên giận giữ. "Anh đi ra ngoài!" Ngay sau đó hay bởi vì đụng đến xương sườn liền đau .
"Em tiết kiệm hơi sức một chút, còn nữa nhanh khoẻ lên thì sẽ không thấy anh." Trương Vĩ Minh vô lại nói.
Giang Dĩnh Hồng kích động địa muốn xuống giường dùng móng tay xé xác anh, nhưng cô hiểu được cô còn chưa đi được một bước thì đã động đến vết thương mà kêu gào, cho nên chỉ có thể nằm ở trên giường, toàn thân giận đến phát run.
Tào Dục Phong. . . . . . Anh thế nhưng . . . . . . Thế nhưng. . . . . .
Nếu như cô có thể hoạt động, Tào Dục Phong sẽ là đối tượng thứ hai mà cô muốn xé xác.
Trương Vĩ Minh nhìn cô, mặc kệ cô giận đến đỏ mặt tía tai, vùi đầu vùi cổ ăn phần mì thịt bò của mình, trong lòng tự nói: "Tào Dục Phong, cậu thiếu tôi một cái nhân tình a!"
Lúc gần tối Quý Ly làm thủ tục xuất viện, Tào Ngạn Phong lái xe tới đón họ, trước khi ra khỏi bệnh viện Trương Vĩ Minh tới thăm Tào Dục Phong, hỏi một chút về tình trạng của anh, nói chuyện một lát, lúc rời khỏi phòng bệnh, còn cười hướng hai người ra dấu tay OK.
Quý Ly không rõ nguyên nhân, nhưng vẫn tiếp tục làm thủ tục xuất viện, sau đó Tào Ngạn Phong cùng mẹ Tào tới đón họ, mẹ Tào còn tỉ mỉ ôm theo Huyên Huyên, con gái ngoan vừa nhìn thấy cô là kích động, quơ tay nhỏ bé, oa oa kêu lên.
Trái tim của Quý Ly cũng phải tan chảy, ôm con gái hôn mãnh liệt.
"Muốn mẹ có phải không?" Tào Dục Phong cũng sờ đầu con gái, mỉm cười nghe bé kích động bi bô tập nói.
"Tối hôm qua bé cứ khóc muốn tìm con, hiện tại thì vui mừng rồi." Mẹ Tào nhìn cháu gái đáng yêu.
Quý Ly đau lòng lại hôn con gái vài cái.
Sau khi về đến nhà, một nhà ba người mệt mỏi ngồi ở trên ghế sa lon, Tào Dục Phong ôm con gái vừa mềm mại vừa đáng yêu, gì mà nhức đầu, chấn động não cũng bị anh ném đến chín tầng mây, ngay cả khi con gái chảy nước miếng anh cũng cảm thấy đáng yêu.
"Tại sao lúc đi Trương Vĩ Minh lại ra dấu oK, hai người các anh đang làm cái gì?"
Tào Dục Phong mỉm cười nói: "Cậu ấy muốn nói với anh là cậu ấy đã giải quyết xong chuyện của Giang Dĩnh Hồng ."
Quý Ly kinh ngạc nói: "Có ý gì? Anh ấy và Giang Dĩnh Hồng xảy ra chuyện gì?"
Tào Dục Phong lộ ra vẻ mặt cao thâm khó lường . "Ngày đó lúc em vì chuyện của Giang Dĩnh Hồng mà phát giận, anh liền nghĩ không thể tiếp tục như vậy nữa , nhưng vẫn không nghĩ ra biện pháp nào tốt cả."
Anh đã ngả bài với Giang Dĩnh Hồng hai lần, nhưng cô chính là làm ngơ, theo trí thông minh của Giang Dĩnh Hồng không thể nào không hiểu anh phiền, nhưng cô vẫn khư khư cố chấp, điều này chứng tỏ có một loại khả năng --
Là cô ấy cố ý.
Nghĩ thông suốt điểm này sau, anh rốt cục hạ quyết tâm tìm người giúp một tay, vốn là muốn tìm Diệp Văn giúp, ai biết hiểu tiểu tử này không có ở Đài Bắc, sau đó ý tưởng chợt lóe, anh nghĩ tới Trương Vĩ Minh, thậm chí cảm thấy Trương Vĩ Minh thích hợp hơn so với Diệp Văn để đi đánh thức Giang Dĩnh Hồng, nói hơi khó nghe chính là cho cô ấy một đòn cảnh cáo.
Diệp Văn cũng quen với Giang Dĩnh Hồng, đối với phụ nữ cũng không hạ được quyết tâm, không giống Trương Vĩ Minh nói chuyện hung ác, người lại tự đại, trước kia theo đuổi Giang Dĩnh Hồng, ngay lúc đó cậu ta thúi hơn rắm, trong mắt không có người nào, Giang Dĩnh Hồng thấy cậu ta không tốt cũng hợp tình hợp lý, mặc dù sau khi Trương Vĩ Minh ra xã hội đã thu lại không ít, nhưng vẫn là rắm thúi, cái tính nghĩ gì liền nói thẳng vẫn còn.
Để Trương Vĩ minh ra mặt thích hợp hơn so với Diệp Văn, Giang Dĩnh Hồng từng cự tuyệt cậu ấy, để cậu ấy đi vạch mặt Giang Dĩnh Hồng, sẽ khiến Giang Dĩnh Hồng càng khó chịu hơn.
Sau khi Trương Vĩ Minh nghe thấy anh nhờ, sảng khoái đồng ý, chứng tỏ cậu ấy muốn quan sát Giang Dĩnh Hồng có phải thật sự muốn phá vỡ hôn nhân của anh hay không?
Kế hoạch vốn là Giang Dĩnh Hồng ở khách sạn, Trương Vĩ Minh sẽ thừa dịp này nhắc kéo với cô, nói chuyện phiếm, chủ yếu là quan sát hành vi của cô ấy, thế nhưng ai ngờ đến lại xảy ra tai nạn xe?
Mặc dù anh không có hỏi chi tiết, nhưng nếu Trương Vĩ minh đã ra dấu OK, chứng tỏ mọi việc đã xong.
Tào Dục Phong nói ý tưởng của mình cho Quý Ly nghe, biết được ông xã thật sự nghĩ hết biện pháp để trấn an cô, duy trì hôn nhân của họ, Quý Ly cảm động không biết phải nói gì cho đúng.
Nếu như trước kia cô đối với tình yêu của anh vẫn còn nghi ngờ, thì hôm nay hoàn toàn loại bỏ nghi ngờ đó, nếu như anh không yêu cô, tại sao lại quan tâm cảm nhận của cô, tại sao phải tìm Trương Vĩ Minh giúp?
Quý Ly dựa vào anh, nhẹ giọng nói: "Em sau này không bao giờ ... vì chuyện của cô ấy mà tức giận với anh nữa."
Anh vuốt tóc của cô, ôn nhu nói: "Chuyện quá khứ cho qua đi."
Quý Ly sờ đầu con gái, dịu dàng đùa với bé. "Chảy nhiều nước miếng như vậy." Cô kéo cái yếm, lau nước miếng ở khóe miệng con gái.
Bảo bối vui vẻ cười khanh khách không ngừng, Quý Ly và Tào Dục Phong không tự chủ được cũng nâng khóe miệng. Sau khi chơi cùng con gái một lát, Quý Ly lại hỏi: "Không biết Trương Vĩ Minh nói chuyện với Giang Dĩnh Hồng như thế nào?"
"Anh nói cho cậu ấy biết Giang Dĩnh Hồng rất coi trọng sĩ diện và tự tôn, lại cho rằng vì là phụ nữ, nhất định sẽ không muốn người khách biết hành vi của mình, chỉ cần uy hiếp cô ấy là sẽ nói ra những hành vi dây dưa không dứt gần đây, cô ấy sẽ phải thu lại hành vi của mình." Anh thở dài, anh vốn không muốn đi đến bước này, nếu bạn bè bên cạnh biết, sau này gặp mặt không tránh được bị chỉ chỉ chỏ chỏ, bị biến thành chủ đề thảo luận.
Nhưng nghĩ đến Giang Dĩnh Hồng cố ý tạo ra mâu thuẫn giũa anh và Quý Ly, anh cũng nổi giận, quyết định không đếm xỉa đến.
"Hi vọng cô ấy thật sự có thể vì vậy mà thu tay lại, nếu không em không biết sẽ làm ra chuyện gì nữa." Quý Ly nói: "Em cảm thấy có thể sẽ phát sinh một trận đánh nhau giữa em và cô ấy."
Thấy nét mặt muốn một sống một chết cùng với đối phương của bà xã, Tào Dục Phong không nhịn được cười, không nghĩ tới hai người có thể bình tĩnh cùng nhau nói chuyện của Giang Dĩnh Hồng chuyện như thế.
Tào Dục Phong cúi đầu hôn bà xã, Quý Ly ngửa đầu đáp lại nụ hôn của anh, hai mắt hiện lên tình yêu đối với anh, một cảm giác hài lòng dâng lên trong ngực, Tào Dục Phong cảm thấy hạnh phúc và vui mừng, cuộc sống của anh rốt cục lại trở về quỹ đạo bình thường.
Con gái bảo bối chen giữa hai người, kêu y y a a, cố gắng thu hút sự chú ý của cha mẹ, Tào Dục Phong cùng Quý Ly nhìn nhau cười, thấy trong mắt cả hai tràn đầy tình yêu.
Quý Ly tắm xong đi ra ngoài, đã nghe thấy mùi Lavender (hoa oải hương) trong phòng ngủ, cô mỉm cười đưa mắt nhìn đèn đốt tinh dầu ở cạnh đầu giường.
Tào Dục Phong nghiêm túc dựa vào đầu giường đọc sách, thấy cô đi ra, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
"Vẫn là ở nhà thoải mái." Anh thoải mái nói, ở bệnh viện sao có thể dễ chịu như vậy? Chỉ riêng mùi thuốc sát trùng đ