Một lúc sau, rốt cục cũng trấn tĩnh lại, sau đó cúp điện thoại, Quý Ly ngồi yên ở trên sô pha thật lâu, khó trách ngày hôm qua Tào Dục Phong ở trong giấc mơ kêu tên Giang Dĩnh Hồng, hóa ra là như vậy. . . . . .
Cô có chút mờ mịt, cảm thấy ngực đau đớn và buồn bực làm cô khó chịu, hít sâu mấy lần, tự nói với mình phải tỉnh táo, bất quá là ăn bữa cơm, cũng không phải bắt gian tại giường, đây không phải là vấn đề lớn.
Dù sao ai cũng có quá khứ, chẳng lẽ sau khi kết hôn cùng bạn gái trước ăn một bữa cơm là tội ác tày trời sao?
Nhưng bởi vì biết Tào Dục Phong đối với Giang Dĩnh Hồng là khắc cốt minh tâm, hai người tách ra cũng không phải vì người thứ ba, mà vì Giang Dĩnh Hồng muốn tiến thêm một bước trong sự nghiệp, nghiêm chỉnh mà nói tình cảm của hai người vẫn chưa kết thúc thật sự, đây mới là nguyên nhân khiến cho cô bất an.
Đừng nói là tối hôm qua Tào Dục Phong còn ở trong giấc mơ gọi tên Giang Dĩnh Hồng, có ai có thể chịu được chồng mình gọi tên của người phụ nữ khác?
Quý Ly thở dài, vẻ mặt mất mát khổ sở.
"Oa. . . . . ."
Tiếng khóc của con gái đem cô từ trong suy nghĩ của mình kéo về thực tại, cô đứng dậy đi đến bên giường đùa với Bảo Bảo, trước kiểm tra lại tã, xác định còn sạch sẽ sau đó mới ôm bé, cởi bỏ nút áo trước ngực cho bé bú sữa.
Thấy bé mút gấp gáp Quý Ly kìm lòng không được nở một nụ cười, tâm trạng buồn rầu nhất thời tiêu tan. Dù như thế nào, cô còn có con gái, mặc dù là ngoài ý muốn nhưng cô không chút do dự liền quyết định sinh hạ bé, lúc ấy cô cùng Tào Dục Phong mới quen nhau không lâu, không nghĩ tới mang thai ngoài ý muốn.
Hai người ở một số phương diện cá tính thực giống nhau, có trách nhiệm cảm giác và lý trí, cô biết chỉ cần nói cho Tào Dục Phong, bọn họ nhất định đi vào lễ đường kết hôn, ngược lại lúc ấy vấn đề khiến cô phiền não chính là mình có tình cảm với anh là không thể nghi ngờ , nhưng anh thì sao?
Quý Ly sờ tóc con gái, trong lòng thở dài, bọn họ biết nhau từ thời đại học nói chuyện cũng rất hợp nhưng cô biết anh đối cô không phải tình cảm nam nữ, cho nên cô không có ý nghĩ theo đuổi anh.
Sau khi tốt nghiệp hai người ngoài ý muốn lại làm việc chung tại một tòa nhà, lúc ấy cô thật sự vui mừng, cho rằng duyên phận hai người rốt cuộc đã tới.
Thỉnh thoảng gặp gỡ thì sẽ nói với nhau mấy câu, thậm chí đi ăn cơm xem phim, ngay lúc cô dấy lên hi vọng thì không lâu sau anh biết Giang Dĩnh Hồng, một cô gái xinh đẹp, hào phóng lại nhiệt tình, bọn họ rất nhanh trở thành người yêu, đó như cái tát hoàn toàn đánh tỉnh cô, làm cho cô đối với anh hết hy vọng.
Tưởng rằng duyên phận hai người đã hết, không ngờ ba năm sau gặp lại, anh đã chia tay Giang Dĩnh Hồng, lúc này cô không có ôm bất kỳ hy vọng nào nữa, chỉ là đơn thuần xem anh là bạn bè, không ngờ vài tháng sau, anh lại đột nhiên hỏi cô có còn thích anh hay không?
Lúc ấy dọa cô ngây người, thậm chí còn không kịp mở miệng, cô hoảng hốt, luống cuống vẻ mặt đã tiết lộ hết thảy. Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy còn bối rối, bí mật nhiều năm của cô lại bị lật tẩy. Cô nghĩ phủ nhận, làm bộ vô tình lờ đi, thế nhưng anh lại hỏi cô có còn tình cảm với anh không?
Tim của cô đập thật nhanh, không biết nên trả lời như thế nào, trong lòng rối loạn, cô thậm chí còn không biết mình gật đầu, cho đến khi nhìn thấy nụ cười của anh.
Quý Ly mỉm cười, bởi vì nhớ lại mà cảm thấy ấm áp, cảm xúc bất an từ từ biến mất, mới vừa cô xúc động quá rồi, mặc kệ như thế nào, cô cùng Tào Dục Phong là có tình cảm trụ cột , bình thường cô cũng có thể cảm nhận được sự quan tâm và chăm sóc của anh.
Tự dưng nghi ngờ vô căn cứ sẽ chỉ làm cho chính mình thêm sợ hãi và lo lắng, tất cả chờ anh trở về rồi nói sau!
Trong phòng ăn, sau khi hai người nói chuyện mười mấy phút đồng hồ thì Giang Dĩnh Hồng mới nói thẳng vào vấn đề chính.
"Hôm nay tìm anh ra ngoài, trừ bỏ ôn chuyện, chủ yếu là muốn nhờ anh giúp một việc."
Tào Dục Phong cũng đoán được cô không phải thuần túy mời anh ra ngoài nói chuyện phiếm, vẻ mặt cũng không ngoài ý muốn, nghe cô tiếp tục nói.
"Em nghe nói anh hiện tại đang giúp công ty hàng không thay đổi và nâng cấp hệ thống máy tính."
Nghe thế, nếu Tào Dục Phong còn không biết mục đích của cô thì quá ngu dốt rồi! anh nhàn nhạt đáp một tiếng. "Ừ!"
Anh hiểu được gần đây hãng hàng không đang có ý tưởng chụp một loạt hình quảng cáo, Giang Dĩnh Hồng vì điều này mà đến.
"Thường tổng ngày kia về nước, anh có thể hẹn gặp mặt ông ấy hay không?"
Anh nhíu mi. "Là vì chuyện quảng cáo sao? Nếu anh nhớ không lầm, hình như đã có kết quả. . . . . ."
"Còn chưa chính thức quyết định." Giang Dĩnh Hồng lập tức nói : "Chỉ cần có thể cùng tổng giám đốc bọn họ gặp một mặt, em có thể thuyết phục ông ấy thay đổi quyết định."
"Em có thể đến công ty để gặp." Anh nói.
Cô hạ mi tâm. "Thành thật nói với anh em cùng với Hoàng giám đốc có một chút xung đột, cho nên em mới đề cập kế hoạch với cô ấy đã bị loại rồi, căn bản không đến được cửa của Thường tổng, vừa vặn thời gian này Thường tổng không ở trong nước, ngày kia mới trở về. Em biết anh cùng Thường tổng có chút giao tình, cho nên hi vọng anh có thể lén cùng ông ấy chào hỏi, chỉ cần để cho em cùng ông ấy gặp mặt một lần là được rồi, để cho ông ấy nghe một chút về kế hoạch của em, nếu ông ấy nghe xong mà vẫn cự tuyệt, em liền hết hy vọng , em muốn chỉ là một cơ hội."
Cô không cam lòng bởi vì ân oán cá nhân, Hoàng giám đốc liền đem tâm huyết của cô gửi trả.
"Em có thể chính mình gọi điện thoại cho ông ấy." Anh tin tưởng theo năng lực của cô, tuyệt đối có biện pháp gọi điện thoại cho Thường tổng.
Cô cười khổ. "Em làm sao không muốn? Nhưng em sợ lại làm hỏng cơ hội này, ở nước ngoài đã lâu, em học được cách cố gắng tranh thủ bắt lấy từng cơ hội, nhưng những hành động này trong nước có thể quá mức đường đột, dù sao văn hóa bất đồng, ở nước Mĩ được xem là tâm ý, ở đây lại sẽ bị cho rằng không hiểu quy củ hoặc là không lễ phép, em bất quá chỉ là ở trong hội nghị nói thẳng Hoàng giám đốc vài câu, cô ấy liền ghi hận trong lòng. . . . . ."
Cô thở dài. "Về nước mấy ngày này em mệt chết đi được, vừa làm việc, vừa vắt hết óc nghĩ thiết kế kế hoạch, kết quả bởi vì nói chuyện quá mức sắc bén, kế hoạch bị gửi trả về, em không cam tâm? Chẳng lẽ anh cho là mặt dày đến nhờ vả người yêu cũ không tổn thương lòng tự tôn của em sao?"
Lời của cô làm cho anh nhất thời im lặng, anh biết cô là người hiếu thắng cực mạnh, từ trước đến nay vẫn không thay đổi.
"Đây là case lớn đầu tiên mà em nhận sau khi về nước, nếu như lần đầu tiên mà đã thành công, đối với phòng làm việc của em rất có lợi, anh chỉ cần giúp em gọi điện thoại nói với ông ấy nói ngọn nguồn, xin ông ấy cho em một cơ hội là tốt rồi." Trong mắt cô mang ý khẩn cầu.
Anh còn gì để nói? Bất quá, đối với anh chỉ là một cuộc điên thoại mà thôi. "Được rồi, anh sẽ gọi cho ông ấy, nhưng anh không thể đảm bảo ông ấy sẽ đồng ý."
Cô thở nhẹ một hơi, cười nói. "Em hiểu rõ, anh chịu giúp việc này em rất cảm ơn ."
Vừa đúng lúc phục vụ mang thức ăn lên, Giang Dĩnh Hồng nhìn miếng cá sống nụ cười càng thêm rực rỡ. "Vừa vặn, hiện tại em thật đói! "
Giang Dĩnh Hồng nhìn anh một cái nói: "Sự xuất hiện của em làm anh bối rối sao?"
Bối rối sao?
Nói thật, chính anh cũng không biết là cảm giác gì, có một chút không được tự nhiên, dù sao cũng là người yêu cũ, hơn nữa anh đã từng yêu cô sâu sắc, tuy rằng phần tình cảm này đã phai đi, nhưng gặp lại chắc chắn sẽ mất tự nhiên.
Không đợi anh trả lời Giang Dĩnh Hồng nói tiếp: "Nói thật, lúc sáng gọi điện cho anh em cũng ngại, sau lại nghĩ chúng ta còn có thể làm bạn bè , không phải sao?"
Cô tạm ngừng. "Vậy thì anh không hy vọng em liên lạc với anh? Dù sao bây giờ anh đã là người kết hôn, em cũng lo lắng vợ anh sẽ ghen."
"Quý Ly không phải là người như thế." Anh ôn hòa nói.
Thấy trong lúc vô tình hai mắt anh toát ra vẻ dịu dàng, không biết tại sao, Giang Dĩnh Hồng cảm thấy có chút chói mắt. Người quả nhiên là ích kỷ , cho dù đối với người yêu cũ tình cảm cũng không còn nhưng vẫn là hi vọng anh nhớ kỹ mình.
Tào Dục Phong là một người đàn ông tốt nhưng quen nhau không lâu cô cũng biết hai người không thích hợp, anh mặc dù lý tính cũng rất dịu dàng, là người đàn ông tốt hiếm có.
Nhưng mặt khác mà nói anh cũng là đàn ông truyền thống, hi vọng có một người vợ dịu dàng, mấy đứa trẻ con, vợ có thể đi làm nhưng tuyệt không thể quá bận rộn.
Cô lại không phải người phụ nữ như vậy, tâm huyết đối với công việc rất lớn, thíchở trong công việc tìm được sự thỏa mãn và thành tựu, kết hôn cùng sinh con không phải mục tiêu trong cuộc sống của cô, ít nhất không phải trong lúc đó. Khi quen anh cô hai mươi tư tuổi,đang lúc sự nghiệp ở đỉnh cao, mà cô hiện chẳng qua mới hai mươi tám tuổi, ngay cả ba mươi cũng chưa tới, tuyệt đối không có khả năng kết hôn ngay lúc này.
Ở nước Mĩ ba năm, cô quen hai người bạn trai nhưng vẫn không có ý định vào lễ đường kết hôn, cô thậm chí nghĩ, nếu kết hôn cũng không cần có con, dân số thế giới nhiều đến lỗi muốn nổ tung không cần cô lại thêm phiền, chớ nói chi đối với trẻ con cô cũng không có kiên nhẫn.
Đương nhiên, cô thẳng thắn phản đối ý tưởng hôn nhân và con cái của anh, sau đó cùng anh tranh chấp vài lần, cô liền hiểu rõ anh là người truyền thống, hiểu được hai người không thể ở chung vì thế vừa có cơ hội xuất ngoại cô không suy nghĩ nhiều liền đồng ý.
Buông tha cho anh đương nhiên không đành lòng nhưng đau dài không bằng đau ngắn, cho dù không xuất ngoại, hai người cuối cùng vẫn chia tay, vậy không bằng nhân cơ hội này hoàn thành, chính là cô không nghĩ tới hai năm sau anh sẽ kết hôn, hơn nữa cô dâu cô cũng biết.
Thấy anh nhìn đồng hồ, cô hỏi: "Thế nào, đang vội sao?" Hai mắt ngừng ở trên nhẫn cưới, một giây sau mới dời đi chỗ khác, phong cách của anh thật là phù hợp với chiếc nhẫn bạch kim.Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
Anh ăn sushi xong mới trả lời: "Buổi chiều anh có hội nghị."
"Vậy thì nhanh ăn đi!" Cô nói.
Hai người trầm mặc ăn, thỉnh thoảng nói vài câu về cuộc sống của cô ở nước Mĩ , phần lớn là anh lắng nghe, 20 phút sau anh rời đi trước.
Hôm nay gặp mặt, nói thật đến bây giờ anh vẫn là có cảm giác không chân thật, Giang Dĩnh Hồng có nhiều chỗ thay đổi, trở nên càng cường thế, càng tích cực, không thay đổi là vẫn có sức quyến rũ như trước.
Bọn họ trước kia quen nhau, anh thừa nhận nguyên nhân chính là vì vẻ ngoài của cô, nghe thực nông cạn, nhưng trong trong thực tế nam nữ cơ hồ đều như thế, chỉ là xinh đẹp đối với anh mà nói không phải nguyên nhân tuyệt đối, tính cách cũng chiếm một nửa.
Anh gặp qua không ít phụ nữ xinh đẹp lại “tâm cao khí ngạo” hoặc được coi là trung tâm của phụ nữ, nhưng Giang Dĩnh Hồng không có, cô tích cực sáng sủa hơn nữa hoạt bát hay nói, tuy rằng rất nhanh liền phát hiện hai người có quan niệm khác nhau, nhưng bọn họ không chia tay ngay lập tức, dù sao một đoạn tình cảm không trải qua cố gắng liền buông tha thì quá qua loa.
Quan niệm của hai người về sự nghiệp và gia đình là trái ngược nhau, vì tránh cãi vã, hai người sau đó liền tránh bàn luận về vấn đề này.
Sau khi chia tay lòng của anh bị tổn thương một thời gian, Diệp Văn đều cùng anh say không còn biết g