Cứ tưởng rằng chuyện này sẽ qua đi, không ngờ một tuần sau, Quý Ly ngoài ý muốn gặp được Giang Dĩnh Hồng ở bệnh viện.
"Cô. . . . . . Cô là Quý Ly?" Giang Dĩnh Hồng chào hỏi trước, năm đó cô cùng Tào Dục Phong quen nhau cũng đã gặp Quý Ly, tuy rằng vài năm không thấy, nhưng một khi đã gặp nháy mắt cô liền nhận ra.
"Đã lâu không gặp." Quý ly khách sáo nói, cô bởi vì mang kính sát tròng quá lâu, mắt có chút không thoải mái, cho nên cô đến bệnh viện kiểm tra, không nghĩ lại gặp Giang Dĩnh Hồng.
"Thật sự đã lâu không gặp." Giang Dĩnh Hồng mỉm cười, lập tức ho nhẹ hai tiếng, vội vàng lấy khăn tay che miệng và mũi."Ngại quá, đang bị cảm cúm, đã làm tôi mệt chết, cố tình lúc tôi bận nhất lại bị cảm. . . . . ."
Quý Ly không biết nên nói gì, vì vậy liền giữ im lặng, nghe Tào Dục Phong nói Dĩnh Hồng đã ký được hợp đồng quảng cáo với công ty hàng không, hai ngày trước muốn mời anh đi ăn cơm, nhưng anh từ chối.
"Tôi mời cô uống cà phê được không? Chúng ta xuống nhà ăn ở dưới lầu nói chuyện." Giang Dĩnh Hồng nói.
Quý Ly gật đầu, hai người đi thang máy xuống lầu một, tìm vị ngồi xuống sau đó gọi trà và cà phê sau.
"Nghe nói cô cùng Dục Phong sinh con gái, chúc mừng." Giang Dĩnh Hồng hỏi trước.
"Cám ơn." Quý Ly đơn giản trả lời.
"Em bé được mấy tháng rồi?"
"Hơn năm tháng."
Giống như là đã hết đề tài đã tán gẫu , hai người cùng giữ im lặng, Quý Ly không phí tâm tìm đề tài, chỉ chờ Giang Dĩnh Hồng nói.
Thấy cô trấn định uống trà, Giang Dĩnh Hồng không hiểu tại sao lại cảm thấy không vui.
Cô vẫn không thích Quý Ly, trước kia cũng từng hoài nghi quan hệ "bạn bè" của Tào Dục Phong với Quý Ly, cô không tin loại quan hệ nam nữ trong sáng này, sau lại thấy hai người họ khi ở chung không gì mập mờ và tiếp xúc chân tay, cô mới tin tưởng lời nói của Tào Dục Phong.
Chỉ là loại quan hệ nam nữ này thật yếu ớt , hiện tại không có mập mờ, ai biết được tương lai có hay không? Cô gặp qúa nhiều trường hợp vốn không có tình cảm nam nữ, nhưng sớm chiều ở chung, lâu ngày lại sinh ra tình cảm, vì thế cô thẳng thắn nói với Tào Dục Phong mình không thích hồng nhan tri kỷ của anh, làm cho cô không có cảm giác an toàn.
Tào Dục Phong là người thông minh, không cần cô nhiều lời liền dần dần rời xa Quý Ly, làm cho cô sợ hết hồn, không nghĩ tới Tào Dục Phong sẽ nghe lời như vậy, mặc dù quan điểm hai người trái ngược, nhưng tác phong của Tào dục Phong là điểm mà phụ nữ tha thiết mơ ước.
Giang Dĩnh Hồng uống ngụm cà phê nóng sau đó mới nói: "Mấy ngày trước tôi muốn hẹn Dục Phong đi ăn cơm, cô đừng hiểu lầm, đơn thuần chỉ muốn cám ơn anh ấy đã giúp đỡ trong công việc thôi, nhưng anh ấy nói không tiện rồi từ chối, tôi nghĩ có lẽ là không muốn cô hiểu lầm. Mà tôi là người không thích thiếu người khác nhân tình, nếu như bí mật cùng Dục Phong gặp mặt làm cho cô mất hứng, vậy công khai gặp hẳn là có thể chứ? Thứ Bảy này tôi đặt chỗ ở khách sạn, mở tiệc chiêu đãi bạn bè và khao nhân viên, nếu như có thể, hi vọng cô và Dục Phong cùng đến dự."
Sau đó Dĩnh Hồng lấy danh thiếp trong túi da, ở phía sau viết tên khách sạn với thời gian, rồi đẩy tới trước mặt Quý Ly. "Không phải trường hợp đặc biệt, chỉ là chúc mừng tôi thành lập phòng làm việc, cho nên không nên đông người."
Kỳ thật Quý Ly không muốn đi chút nào, bỏ qua thân phận là bạn gái trước của Tào Dục Phong, Giang Dĩnh Hồng cũng không phải là bạn bè thân thuộc của cô, chẳng qua vì phép lịch sự cô cũng nhận lấy danh thiếp mà Giang Dĩnh Hồng đưa.
"Tôi sẽ nói với Dục Phong". Cô không có hứa đi hoặc không đi, chỉ biểu đạt sẽ truyền lời.
Giang Dĩnh Hồng gật đầu, lấy giấy lau lau nước mũi, lại uống ngụm cà phê, Quý Ly cũng cúi đầu uống trà, hai người lại rơi vào im lặng.
Quý Ly vô ý thức cử động ngón áp út mang nhẫn, đang muốn tìm lý do rời đi, Giang Dĩnh Hồng lại nói: "Bỗng nhiên nhớ đến tôi chưa có đưa quà cưới cho hai người".
Ánh mắt của Dĩnh Hồng dừng lại ở trên chiếc nhẫn của Quý Ly, cùng một cặp với chiếc nhẫn cưới của Tào Dục Phong, đơn giản trang nhã, cô cho là Quý Ly sẽ chọn chiếc nhẫn kim cương 2, 3 Carat, không ngờ lại là phong cách đơn giản này.
"Không cần". Quý Ly lập tức nói.
"Kỳ thật lúc hai người kết hôn tôi vốn nghĩ sẽ về tham dự được, nhưng lúc đó đang bận rộn, không có thời gian rảnh, nghĩ muốn nhờ người gửi tiền mừng lại cảm thấy quá bình thường ". Giang Dĩnh Hồng nói.
Quý Ly không trả lời, không phải lạnh lùng hoặc giả bộ, mà là thật sự không biết đáp lại như thế nào.
Giang Dĩnh Hồng nhìn cô một cái, tiếp tục nói: "Tôi làm cho cô không được tự nhiên sao?"
"Không có."
"Thật ra cô không cần đa tâm, tôi cùng với Dục Phong chia tay là quan điểm không hợp, tôi về nước thuần túy là phát triển sự nghiệp cuả mình, lần này nếu không phải bất đắc dĩ, cũng sẽ không tìm Dục Phong hỗ trợ, kỳ thật người yêu sau khi chia tay vẫn có thể làm bạn bè".
Quý Ly khẽ cau mày, không hiểu Dĩnh Hồng có ý gì, cô ấy muốn cùng Tào Dục Phong duy trì quan hệ bạn bè sao?
Bỗng nhiên, Quý Ly nhớ tới lúc Giang Dĩnh Hồng cùng Tào Dục Phong quen nhau thì hai người từng gặp mặt một lần, Giang Dĩnh Hồng cũng giống ngày hôm nay, mời cô uống cà phê.
Lần đó nói chuyện rất ngắn, khoảng chừng 5 phút, đầu tiên là hàn huyên vài câu, Giang Dĩnh Hồng liền nói thẳng vào vấn đề chính.
"Tôi biết hiện tại phải nói lời khó nghe thậm chí có chút chói tai, tôi không phải hoài nghi cô cùng Dục Phong có gì mập mờ, nhưng nói thật, tôi không thích bên cạnh bạn trai có vị hồng nhan tri kỷ, loại quan hệ này quá nguy hiểm, cho nên hi vọng cô cùng Dục Phong về sau không nên thường liên lạc, loại yêu cầu như vậy tôi biết rất quá đáng, nhưng đều là phụ nữ, mong cô thông cảm. . . . . ."
Lúc ấy Dĩnh Hồng còn nói điều gì đó, nhưng Quý Ly không nhớ rõ, chỉ nhớ đại khái chính là như vậy, lời nói ngay lúc đó nghe qua quả thật không tự nhiên và thoải mái, nhưng chói tai thì không, Quý Ly cũng hiểu được sự băn khoăn của Giang Dĩnh Hồng, nếu là cô, cô cũng không hi vọng bên người bạn trai có bạn gái quá tốt dù chỉ là bạn bè.
Tuy rằng cô không cảm thấy mình là hồng nhan tri kỷ của Tào Dục Phong, nhưng vì tránh cho tình ngay lý gian, cô liền từ chức rời đi, càng lúc càng xa Tào Dục Phong.
Nay vị trí đã đổi, Giang Dĩnh Hồng cũng không yêu cầu cô như trước, chính mình lại nghi ngờ, đây không phải là rất hoang đường sao? Con người quả nhiên đều ích kỷ, đều yêu cầu người khác, chính mình lại không thấy, làm sao có thể làm được, đây chính là điểm xấu sao?
"Ý của cô là muốn làm bạn của Tào Dục Phong sao?" Quý Ly hỏi thẳng.
"Nếu cô không ngại." Giang Dĩnh Hồng nói.
"Nếu tôi nói tôi để ý, cô sẽ không liên lạc với Tào Dục Phong nữa sao?" Quý Ly hỏi, cô muốn biết cuối cùng Giang Dĩnh Hồng nghĩ gì.
Không dự đoán được Quý Ly lại trả lời như vậy, Giang Dĩnh Hồng nhíu mày. "Nếu cô thật sự để ý, tôi sẽ kiêng dè, chính là, hi vọng cô đừng để ý – hơi chút là chuyện bé xé ra to, cô thật sự không cần xem tôi là kẻ thù………"
"Tôi không có xem cô là kẻ thù, chính là phát hiện cô luôn lựa lời nói có lợi cho mình để nói, cô còn nhớ rõ trước kia tìm tôi, hi vọng tôi không nên thường xuyên liên lạc với Tào Dục Phong, không phải cô thủy chung luôn ôm chặt thái độ hoài nghi đối với tình bạn nam nữ sao? Tôi không cùng cô tranh cãi, nghe lời rời đi, hiện tại địa vị đảo lại, cô lại đến chỉ trích tôi chuyện bé xé ra to, thái độ của cô làm cho tôi không biết nghĩ như thế nào". Quý ly nói rõ suy nghĩ của mình.
Mặt của Giang Dĩnh Hồng liền hiện lên vẻ xấu hổ và khó chịu, cuối cùng thẹn quá thành giận nói: "Thì ra trong lòng cô vẫn ghi hận chuyện trước kia".
"Không phải". Quý Ly lạnh nhạt nói: "Là lời nói của cô trước sau không giống nhau làm tôi hoang mang."
"Tôi không có trước sau không giống nhau". Giang Dĩnh Hồng tức giận giải thích. "Tình huống trước kia và bây giờ không giống nhau, lúc ấy tôi cùng Dục Phong là người yêu, mà nay cô đã cùng Dục Phong kết hôn, người đã là của cô, cô còn không yên tâm cái gì? Đàn ông nếu quản quá chặt sẽ chỉ làm họ hít thở không thông."
"Tôi không cần lời khuyên của cô". Quý Ly nhìn xuống đồng hồ đeo tay. "Nếu không chuyện gì, tôi xin đi trước."
Thái độ của Quý Ly lại làm cho Giang Dĩnh Hồng càng giận dữ, cô không phải là người đánh mà không thủ, bị mắng mà không nói lại, vì thế liền châm chọc nói : "Nếu tôi thật sự nghĩ tranh với cô, cô cho là mình có thể thắng sao?"
Vốn muốn rời đi Quý Ly dừng lại cước bộ, xoay người nhìn Giang Dĩnh Hồng, bình tĩnh nói: "Tôi sẽ chuyển lời của cô cho Dục Phong."
Mặt của Giang Dĩnh Hồng chuyển từ xanh sang đỏ, mặc dù biết mình lỡ lời, nhưng lại không muốn yếu thế, nghiến răng nghiến lợi nhìn Quý Ly rời đi.
Quý Ly bước lên bậc thềm, đi đến lầu trệt, lại qua quầy phục vụ, bước ra khỏi bệnh viện, nội tâm của Quý Ly cũng không bình tĩnh như bề ngoài, trong lòng liền nảy sinh phiền chán và phẫn nộ.
So với tiểu nhân, Dĩnh Hồng còn đáng ghét hơn, lại nói lời đẹp như vậy, nói trắng ra chỉ là hi vọng người khác chiều theo ý mình.
Cô không hiểu Giang Dĩnh Hồng lấy lập trường gì để phê phán cô, nếu hôm nay trái lại là Giang Dĩnh Hồng và Tào Dục Phong kết hôn, mà cô lại là bạn gái trước của Dục Phong, với cá tính của Giang Dĩnh Hồng, đã sớm cảnh cáo cô tránh xa Dục Phong rồi. Nói không chừng còn có thể mắng cô không có lòng tốt, có mưu đồ khác.
Quý Ly lắc đầu, bỗng nhiên lại cảm thấy buồn cười, tuy rằng khó nén tức giận, nhưng cô cũng không muốn cùng Giang Dĩnh Hồng tranh cãi, biến thành người đàn bà chanh chua chửi bóng chửi gió. Nói thẳng ra cũng chẳng có chuyện gì, chính là câu nói cuối cùng của Giang Dĩnh Hồng giống như kim đâm vào cô, không thể tin Giang Dĩnh Hồng sẽ nói như vậy.
Cô ấy căn bản không để người khác ở trong mắt, hoặc là cô ấy không đem hôn nhân để vào mắt, Dĩnh Hồng thật sự có tự tin với bản thân mình thế sao? Chỉ cần Dĩnh Hồng nghĩ, liền có thể đoạt lại Tào Dục Phong sao?
Dạ dày Quý Ly vắt thành một cục, cô ngoắc xe buýt, thử đem lực chú ý dời đến cảnh phía ngoài cửa sổ xe, tại sao mình lại dễ dàng cảm thấy tức giận như thế, cô không tin những gì Giang Dĩnh Hồng nói, nhưng Giang Dĩnh Hồng quả thật đã chọt trúng nơi yếu ớt nhất trong lòng cô.
Chuông điện thoại di động vang lên, đánh gãy suy nghĩ của cô, cô nhìn tên hiển thị, là Tào Dục Phong gọi tới.
"Em còn ở bệnh viện sao?"
Âm thanh ấm áp trầm thấp của Tào Dục Phong truyền đến, nhất thời thổi tan đi lo lắng trong lòng cô.
"Em đã đi ra, hiện giờ ở trên xe buýt, đang muốn đến chỗ anh".
Hôm nay đã nhờ mẹ chồng chăm sóc Bảo Bảo, cô khó có được một ngày rảnh rỗi, vốn muốn đi dạo phố, uống trà chiều, hôm qua cùng Tào Dục Phong nói đến kế hoạch ngày hôm nay, không nghĩ tới Dục Phong bỗng nhiên nói: "Vậy đi hẹn hò đi!"
Từ sau khi sinh Bảo Bảo, cô bận rộn chăm sóc bé, hai người rất ít khi cùng nhau đi ra ngoài, nhân cơ hội này vừa vặn có thể ôn lại cảm giác hẹn hò.
Bình thường vợ chồng sau khi có con, liền quay tròn với tã lót và bình sữa, thời gian trao đổi tình cảm giảm đi rất nhiều, Tào Dục Phong lại chủ động đề ra ý muốn hẹn hò, Quý Ly tất nhiên là vui mừng. Hôm nay vốn tâm tình rất tốt, không ngờ lại gặp Giang Dĩnh Hồng, nên tâm tình đã bị phá hư rồi, bất quá nghe thấy giọng nói của Tào Dục Phong làm cho cô lại hưng phấn.
"Anh đang định đi bệnh viện đón em, mắt thế nào rồi?"
"Không có việc gì, mang kính sát tròng quá lâu, lúc tháo xuống lại vì quá khô nên bị thương giác mạc, nghỉ