Từ bỏ là một thứ tổn thương, kiên trì là một loại nỗ lực.
1.
“Anh cho em biết một tin nội bố nhé!”. Anh Trần ghé tai tôi nói nhỏ.
“Gì thế ạ?”. Tôi nhìn anh ấy.
“Em biết chuyện chúng ta sắp ra sách ảnh chứ?”
“Tất nhiên, anh không thấy bà chị mãi không gả đi được của phòng mình sung sướng thế nào à?”. Tôi rụt cổ lại. Hôm nay lạnh quá, quả là chớp mắt mùa đông đã tới.
“Có muốn biết ai được đi theo biên tập không?”. Anh Trần nhìn tôi một cách bí ẩn. “Thực ra anh không nói thì sớm muộn gì em cũng biết.”
“Anh hay thật đấy, sớm muộn gì cũng biết? Chẳng lẽ tòa soạn phải mở cuộc họp công bố ạ? Muốn nói thì nói nhanh đi, không nói thì thôi!”
“Em.”
“Hả?”. Tôi nghe không rõ.
“Anh bảo là tòa soạn sẽ cử em đi theo làm biên tập.”
“Trời sắp sập xuống rồi sao?”. Tôi vội vàng thò đầu ra ngoài cửa, hít không khí.
“Này này, em sao thế?”. Anh Trần kéo tôi vào.
“Tại sao lại bắt em đi chứ? Em có đăng ký đâu!”. Lần này, rõ ràng ban biên tập bảo lựa chọn công bằng để mọi người tự nguyện đăng ký mà.
“Không được nói thế! Tổng biên tập coi trọng em nên dù em không đăng ký thì vẫn được đi”. Anh Trần vừa nói vừa nhìn tôi đầy hàm ý. Thấy khó chịu, tôi liền ngẩng đầu lên, đúng lúc ấy, Hoa Thiên đi qua cửa. “Này, đợi em tí!”. Tôi tiện tay với mấy tờ tài liệu ở trên bàn rồi xông ra ngoài.
“Có chuyện gì à?”. Hoa Thiên đưa đôi mắt ngây thơ, vô tội ra nhìn tôi.
“Có phải anh đã biết chuyện ai sẽ đi theo anh để biên tập rồi đúng không?”. Tôi vào đề ngay.
“Đương nhiên, chính anh đề nghị để em đi mà”. Hoa Thiên nhìn tôi, cười.
“Tại sao cứ phải là em chứ?”. Tôi cảm thấy giờ mình chẳng khác gì quả bom đã được châm ngòi.
“Chẳng lẽ em muốn để anh đi với chị ấy hả?”. Hoa Thiên hất cằm về phía bà chị già đang nhìn trộm qua cửa.
“Ha ha ha!”. Tôi quay ra cười làm bà chị thụt ngay lại. “Tất nhiên. Anh cứ đi với chị ấy, em không đi đâu!”. Tôi quay đầu lại, nhìn Hoa Thiên.
“Thế thì anh cũng không đi, không an toàn gì hết!”
2.
“Cố Đại Hải, em có chuyện muốn nói!”. Ăn tối xong, tôi dùng điệu bộ nghiêm túc nhất để kể chuyện Hoa Thiên cho Cố Đại Hải nghe.
“Không đi, không đi, không đi!”. Đầu anh ấy lắc lia lịa như sắp rụng.
“Em cũng không muốn đi…”. Tôi nhìn Cố Đại Hải. “Nhưng nghe nói ai đi sẽ được hưởng một tháng phép đấy! Lần trước, anh chẳng bảo muốn đi Nhật chơi còn gì, anh không muốn đi nữa hả?”
“Một tháng cơ à?”. Nếu có khả năng nhìn xuyên thấu cái đầu quả dưa của Cố Đại Hải, chắc tôi sẽ thấy bộ óc đang quay mòng mòng. Một tháng quá đủ để chơi bời nghỉ ngơi, nếu bỏ qua thì quả là đáng tiếc, hơn nữa lại được những hai tháng lương. Chuyện này thì tôi không nói với anh ấy, quỹ riêng của tôi sau này lại tăng lên đáng kể, tôi mua quả cầu pha lê giá ba vạn tệ kia rồi.
“Không đi chẳng phải đáng tiếc lắm sao?”. Tôi bơm thêm.
“Ờ… cũng đúng… những một tháng… Nhưng mà…”. Cố Đại Hải nhìn tôi.
“Em tránh xa anh ta là được, vả lại, ở đó còn có nhiều người tiếp đón mà, không có chuyện gì đâu! Nếu anh ta dám làm gì, em sẽ gọi cảnh sát!”. Tôi vỗ ngực thề thốt.
“Thế thì… đi hả?”. Cố Đại Hải vẫn do dự.
“Cám ơn chồng yêu!”. Tôi vội vàng tặng Cố Đại Hải một cái ôm.
“Cục cưng, dạo này cậu sao rồi?”. Tôi tranh thủ lúc rảnh rỗi gọi điện hỏi thăm Trần Lộ.
“Cũng ổn, Dương Siêu đang bị cảm”. Qua điện thoại, tôi còn nghe thấy Dương Siêu ho không dứt.
“Không sao chứ? Có bận lắm không? Hay mình đến giúp cậu nhé!”
“Mình không sao đâu, cậu đừng qua đây, các cậu cũng bận mà”. Hình như Trần Lộ đang đứng ngoài hành lang. “Đúng rồi, nghe nói công ty của Lý Triển Bằng đang gặp khó khăn hả?”
“Không sao, anh ấy sẽ lo được thôi. Bọn mình đang bảo mấy hôm nữa tới thăm vợ chồng cậu đấy!”. Tôi vừa nói vừa nhìn vào máy tính.
“Ừ, thế thì tốt. Mình phải chỉnh A Mông một trận mới được, không có chuyện gì mà suốt ngày gây sự với anh ấy.”
“Ờ ờ, đúng đấy. Thôi, mấy hôm nữa bọn mình qua. Cậu vào nhà đi, bên ngoài lạnh lắm!”
3.
A Thi tới gặp tôi, nói rằng Triệu Tam chuyển vào tài khoản cô ấy những sáu vạn tệ, còn bảo cô ấy tới trả tiền tôi trước.
“Triệu Tam dạo này phát tài à?”. Tôi đếm tiền ngay trước mặt A Thi, kể ra cũng hơi ngại, nhưng mà bà chị A Thi này ngốc quá, mãi chẳng bảo tôi đếm lại tiền gì cả, buộc tôi phải tự động làm.
“Không biết nữa. Chị chẳng muốn vay anh ấy, nhưng anh ấy bảo bạn e đang gặp chuyện đen đủi, tiền của e phải để giúp họ, thế nên chị mới nhận.”
“Ờ, tin tức của anh ấy cũng nhạy thật”. Tôi nhìn A Thi, chị ấy diện bộ váy liền nhưng sao tôi cứ có cảm giác phía dưới lẽ ra phải mặc thêm một cái quần nữa.
“Chị có lạnh không?”. Chẳng biết vì đếm tiền ngứa mồm hay bị dở hơi đột xuất mà tôi buột miệng hỏi.
“Thế mà cũng nói được! Mặc nhiều thì tôi kiếm tiền bằng cái gì hả?”. A Thi cười lớn rồi rít thuốc, phả khói vào mặt tôi.
“OK, thế chị tự lo nhá, em đi đây!”. Lúc tôi tạm biệt A Thi là gần mười hai giờ, đã tới lúc chị ấy bận rộn.
“Này! Giúp chị cảm ơn anh ấy!”. A Thi từ trong cửa chạy ra, mái tóc để xõa bay bay trong gió, trong phút chốc, tôi tưởng chị ấy vẫn đang mặc bộ đồ dân tộc khi xưa.
A Thi rất khéo tay, trước đây chị ấy thường kể, quần áo từ bé đến lớn chị ấy đều tự may hết, cũng tự mình thêu, còn bảo ở làng họ, trước lúc đi lấy chồng, con gái đều chọn lựa những sợi tơ, tấm vải đẹp nhất để may áo cưới cho mình, và nói sau này, khi tôi và Ngụy Tử Lộ kết hôn, chị ấy sẽ may cho tôi một bộ, cũng đã từng kéo tôi đi xem bộ áo cưới màu đỏ rực, trên đó toàn là những hình ảnh may mắn cát tường…
“A lô, Triệu Tam à? Có người nhờ em cảm ơn anh đấy!”. Lên taxi, tôi gọi luôn cho Triệu Tam.
“Hụ hụ hụ…”. Anh ấy ho một tràng dài. “Ờ, anh biết rồi.”
“Sao thế? Bị cảm thì phải uống thuốc đấy nhé!”. Tôi thấy giọng anh ấy hơi khàn.
“Không sao đâu, tại hút thuốc nhiều quá ấy mà. Anh đi ngủ đây!”. Triệu Tam nói xong liền cúp máy. Tôi nhìn màn hình điện thoại đang tối dần đi, đêm nay không biết có bao nhiêu người bị mất ngủ nữa, chỉ tính riêng trong số những người tôi quen thì đã có hai người rồi, một người ôm chiếc gương nói phòng không, một người nhìn ra ngoài cửa sổ trong tiếng nhạc ầm ĩ…
4.
“Chào chị, xin hỏi chị có phải là bạn của Lữ Tiểu Mông không?”. Đang ăn cơm trưa, tôi nhận được một cuộc điện thoại lạ.
“Chị là…”. Tôi giật mình, chẳng lẽ A Mông có chuyện gì sao?
“Tôi là giáo viên ở nhà trẻ. Chuyện là thế này, Lý Mông hơi sốt, nhưng tôi không liên lạc được với phụ huynh em ấy, nó chỉ nhớ mỗi số điện thoại của chị thôi”. Người bên kia nói nhỏ nhẹ.
“Vâng, tôi qua đó ngay!”. Tôi vội vàng gọi điện thoại cho A Mông nhưng cô ấy không nghe, Lý Triển Bằng thì tắt máy. Hai cái người này, sao không dạy con nhớ số của Lâm Sở mà lại nhớ số của tôi chứ? Tôi có phải bảo mẫu đâu!
“Ngư Ngư…”. Khi tôi đến nơi, thằng bé Lý Mông đang ngồi bệt trên sàn.
“Con sốt hả?”. Tôi sờ trán nó.
“Chị tới đón Lý Mông đúng không?”. Như gặp được vị cứu tinh, cô giáo ở nhà trẻ vội vàng giao thằng bé cho tôi.
“Con muốn ăn kem!”. Lý Mông vẫn khá nhanh nhẹn, cô giáo bảo nó vừa mới hạ sốt.
“Ăn xong phải đi bệnh viện đấy nhé!”. Tôi dừng lại trước của hàng kem.
Thằng bé ngước mắt lên, nhìn vào trong cửa hàng rồi lại nhìn tôi. “Thế không ăn nữa”. Nói xong, nó quay đầu đi thật.
“Trời ạ, giống hệt mẹ nó!”. Tôi vội vàng đuổi theo. “Để dì mua cho, về nhà thì nói với mẹ là con sốt nhé!”. Tôi dắt nó vào trong cửa hàng, thằng bé liền dán mắt ngay vào tủ kính.
“Quỷ thần ơi, chả khác gì con mẹ nó cả, dã man…”. Tôi trợn mắt nhìn thằng cu xử lý cái kem sô cô la, còn bôi nhoe nhoét hết ra mặt nữa, tôi phải lấy giấy ăn lau giúp nó.
“Hi hi hi”. Thằng bé thích thú cười khúc khích.
“Đúng là… Đưa tay cho dì nào! Về nhà, nhớ phải nói với mẹ là con bị sốt đấy, biết chưa?”
“Vâng ạ”. Thằng bé mải ăn chẳng thèm chú ý đến tôi nữa, đúng lúc đó, A Mông gọi điện lại cho tôi.
“Gì thế?”. Cô ấy còn cao giọng với tôi nữa.
“Đòi tiền chuộc! Mình nói cho cậu biết, con cậu đang ở trong tay mình, mau mang một trăm vạn đến đây!”. Tôi cười với Lý Mông, thằng bé chẳng biết gì cũng hớn hở cười lại.
“Chuộc cái con khỉ! Đi mà tìm Lý Triển Bằng ấy!”. Giọng A Mông có vẻ hậm hực, chắc lại có vụ làm ăn nào đó bị đổ bể đây mà.
“Nó ở chỗ mình thật đấy!”. Tôi đưa điện thoại cho Lý Mông. “Mẹ ơi!”. Thằng bé bi bô.
“Đưa nó đi nhà trẻ rồi cơ mà?”. Giờ A Mông mới tin là thật.
“Đúng thế. Cô giáo bảo nó bị sốt, không liên lạc được với hai người, nó lại chỉ nhớ mỗi số của mình nên cô bảo mình đến đón”. Tôi giúp thằng bé lau mồm.
“Ờ, mình đã để quyển sổ điện thoại vào cặp nó rồi mà, sao lại chỉ nhớ mỗi số của cậu nhỉ? Cậu nói xem, có phải nó hơi ngốc không?”. A Mông nói liến thoắng.
“Cậu điên à? Hả?”. Tôi đoán ra ngay hàm ý của A Mông, Lý Triển Bằng còn không đáng ghét đến thế. “Lại còn cười hả? Đồ điên!”
Nửa tiếng sau, A Mông lái xe tới đón chúng tôi đi ăn cơm.
“Mình thấy con cậu chả khác gì cậu cả, y như lũ lừa!”. Tôi kể cho A Mông nghe chuyện lúc nãy.
“Điều đó là tất nhiên, không mua thì thôi, sao phải dọa con mình thế chứ?”. A Mông quay lại ngó thằng cu còn đang lục túi mẹ.
“Cậu không bảo nó à?”. Tôi chỉ về phía sau.
“Chỉ xem thôi mà, đến nữa, nó còn phải đi khắp thiên hạ, giờ còn ngồi trong xe, sau này mới gặp nhiều chuyện”. Nghe nói gần đây, A Mông thường xuyên phải làm thêm giờ, nhân viên trong công ty cũng bị hành cho tơi bời.
“Cậu đang bận gì thế?”. Tôi nhìn gương mặt cô ấy, da có vẻ hơi khô, chắc là lâu lắm rồi chưa đi spa.
“Haizz, tất cả là vì mình phải tiếp nhận vụ làm ăn đen đủi của Lý Triển Bằng đấy, giờ lão ấy lo làm việc khác rồi”. Cách A Mông nói khiến người khác thấy thật đáng thương.
“Bây giờ thì cậu biết Lý Triển Bằng không dám lơ mơ rồi nhé!”. Từ trước đến nay, A Mông toàn bảo Lý Triển Bằng chỉ lo tính trăm phương ngàn kế làm công ty thua lỗ để dễ bề ly hôn.
“Hắn thì làm được cái quái gì chứ?”. A Mông quay sang nhìn tôi. “Bao giờ cậu đi?”
“Chưa biết, sếp chưa nói gì, chắc cuối tháng này hoặc đầu tháng sau thôi”. Tôi vươn vai. “Cứ để đến lúc đó mà xem, thế nào Cố Đại Hải cũng gọi cả trăm cuộc một ngày ấy chứ!”
“Ha ha ha, anh ấy sợ cậu chạy mất đó mà!”. A Mông cười ngặt nghẽo.
“Thôi đi! À đúng rồi, nhớ đưa con cậu đi khám đấy, thằng bé hơi sốt”. Cái đầu nhỏ xíu của Lý Mông thò lên ghế trước.
“Ờ, đợi mình xong việc cái đã!”
5.
Cuối tuần, Lâm Sở kéo tôi đi mua đồ, dạo này, cô ấy thường xuyên phải đi chụp ảnh ngoài trời.
“Cậu với Bobo vẫn ổn chứ hả?”. Tôi hỏi.
“Rất ổn! Cuối cùng thì cô ấy cũng trở về”. Lâm Sở cười.
Ngoài tôi ra, Lâm Sở còn gọi cả A Mông và Bobo nữa. Bốn người chúng tôi cùng tới nhà hàng bán món Tây ăn trưa.
“Lâu lắm rồi bọn mình không ngồi ăn với nhau thế này ấy nhỉ?”. A Mông cắt một miếng bít tết to tướng, nhét vào mồm.