Cuối tuần, tôi đến thăm Triệu Bồi để hỏi xem chị ấy có cần giúp gì không. Vừa mới tới của, tôi đã nhìn thấy trong nhà Triệu Bồi toàn là cảnh sát.
“Có chuyện gì thế?”. Ngó vào, tôi thấy Triệu Bồi đang ngồi thất thần trên ghế.
“Cô là…?”. Một chú cảnh sát hỏi tôi.
“Là bạn của chị ấy. Có chuyện gì vậy ạ?”. Điều đầu tiên tôi nghĩ tới là có lẽ công ty của Triệu Bồi phá sản nên người ta tới đòi nhà. Nhưng nếu quả thật là thế thì cũng đâu cần những người này đến thu chứ, chẳng lẽ bây giờ, cảnh sát cũng đi đòi nợ thuê sao?
“Chuyện là thế này…”. Chú cảnh sát kéo tôi ra ngoài cửa. Tuy chú ấy bảo là không phải lo nhưng thông tin mà tôi nhận được cũng đủ để tôi suýt ngã lăn xuống đất, may mà có chú ấy giữ lại, đáng sợ quá…
“Chúng tôi tìm thấy một thi thể ở khu phía nam, hình dáng rất giống người mà các cô đăng tin mất tích trên báo, nhưng mà… trên người anh ta không có giấy tờ gì cả, cũng chẳng biết có đúng không nữa, thế nên chúng tôi muốn mọi người đi xác nhận”. Chú cảnh sát thì thầm.
“Có nhầm không à? Các chú đang quay phim à?”. Tôi nhìn chú cảnh sát. “Bộ quần áo này mượn ở đâu thế?”
“Bình tĩnh, cháu phải tin bọn chú, đây không phải là quay phim gì hết!”. Chú ấy hơi cáu, có lẽ chưa từng có ai phản ứng như tôi.
“Chị yên tâm, chắc chắn không phải đâu! Chị cứ ở nhà đi, em tới đó xem sao!”. Tôi đắp chăn cho Triệu Bồi rồi dặn người giúp việc để ý tới chị ấy, sau đó, tôi cùng mấy anh cảnh sát đi nhận người, à không, nhận xác chết…
“Đi bên này!”. Một người mặc bộ đồ trắng toát đưa tôi vào trong. Nếu trong bệnh viện, tôi sẽ thấy chiếc áo trắng này giống của các thiên thần, còn ở đây, tôi có cảm giác như mình đang tới pháp trường…
Tôi không nói câu nào, lẳng lặng bước theo người đó, vừa đi vừa nghĩ, không thể nào, Ngụy Tử Lộ gan bé, sợ chết, ngày trước, mới bị thương một tí ở tay đã hét ầm lên, tự sát làm sao được cơ chứ? Anh ấy chẳng dám làm thế đâu! Nhưng càng tới gần nhà xác, tôi càng do dự, Ngụy Tử Lộ không có gan tự sát nhưng nhỡ đen đủi, gặp phải bọn giết người thì sao? Có lẽ nào trong lúc thần kinh không ổn định, anh ấy không chịu đưa tiền cho nó, thế là nó điên lên rồi giết không?
“Này!”. Vị bác sĩ pháp y đưa tôi vào gọi giật một tiếng làm tôi sợ quá, ôm chặt cái túi.
“Cô phải đối mặt với sự thật thôi!”. Nói rồi bác sĩ kéo nắp quan tài, bên trong có một cái túi màu đen giống túi du lịch, còn có một cái khóa rất dài nữa. “Roẹt” một tiếng, anh ta mở túi ra.
“Hu hu hu…”. Chẳng biết tại sao, nước mắt tôi cứ chảy giàn giụa trên mặt. Tay bịt chặt miệng, tôi bước lên phía trước, rồi không chịu nổi nữa, tôi vịn vào cạnh bàn mà khóc. “Anh có bị điên không vậy? Chúng cần tiền thì cứ đưa đi, đồ ngốc, sao không biết đường mà chạy chứ? Hu hu hu… Sao anh ngốc thế? Đồ ngốc! Người ta bị trấn lột cũng chỉ mất tiền thôi, sao anh lại mất mạng hả?”. Tôi khóc nức nở, từ đầu đến cuối vẫn không dám nhìn vào trong quan tài.
“Cô nhìn đi đã, nhỡ không phải thì sao?”. Vị bác sĩ pháp y đó có vẻ hơi khó chịu, hình như anh ta chưa từng thấy ai mắng mỏ người chết như tôi.
“Hu hu hu…”. Tôi nhìn thi thể ở trong túi, khuôn mặt nhỏ, trắng bệch, trên mặt còn có một vết bớt lớn nữa. “Hả? Anh có cái bớt này lúc nào thế?”
“Xin lỗi… xin lỗi…”. Nửa tiếng sau, tôi đứng ngoài đồn cảnh sát, liên tiếp gặp người xin lỗi.
“Không sao, không sao! Chúng tôi cũng hay gặp chuyện thế này”. Hình như viên cảnh sát này đang bực. “Nhưng nếu bị trộm cắp thì nhớ phải báo cảnh sát đấy!”
“Vâng, vâng, vâng…”. Tôi vội vàng ôm mặt chạy.
“Há há há…”. Biết chuyện của tôi, Lâm Sở và A Mông ôm nhau cười rũ rượi.
“Cười cái con khỉ! Nếu là các cậu… thì cũng thế thôi…”. Tức chết mất! Ban đầu, tôi chỉ kể cho Cố Đại Hải nghe thôi, chẳng biết anh ấy tiết lộ cho Lý Triển Bằng từ lúc nào, Lý Triển Bằng lại nói với A Mông, sau đó thì cả cái thành phố này ai cũng biết chuyện nhầm nhọt của tôi.
“Lũ đáng ghét!”. Tôi vác dép lê đánh họ.
“Há há… Ôi mẹ ơi, đau bụng quá!”. Lâm Sở lau nước mắt rồi nhìn tôi. “Cậu nói với Triệu Bồi rồi chứ?”
“Rồi, nhưng chị ấy sợ”. Tôi ngồi xuống. “Mình dặn bên cảnh sát rồi, sau này, nếu có mấy chuyện như thế thì phải tìm mình trước, chị ấy đang mang thai, không chịu được những xúc động mạnh.”
“Đúng đấy! Nhưng mấy hôm nữa, cậu đi công tác thì sao?”. A Mông rót nước.
“Giao cho Cố Đại Hải vậy!”. Tôi thở dài.
“Nghĩ thoáng thật hả?”. Lâm Sở nhìn tôi.
“Ờ, gây chuyện nhiều rồi, bỏ qua thôi!”. Tôi uống một ngụm nước. “Nếu đến giờ mà vẫn chưa bỏ qua được, chắc mình đã phát điên rồi. Với lại, nhiều lúc mình nghĩ, hình như mình đã thực sự yêu Cố Đại Hải.”
“Đó là điều chắc chắn!”. A Mông châm thuốc, cười bảo. “Nhưng phải công nhận rằng Cố Đại Hải nhà cậu là người tốt, cậu mà không tốt với anh ấy là có lỗi lắm đấy!”
“Đúng, A Mông nói rất đúng!”. Lâm Sở để tay lên thành ghết. “Hở? Ha ha ha, đỏ mặt rồi kia!”. Cô ấy chỉ vào tôi rồi cười phá lên.
“Thôi thôi, các cậu biến hết đi!”
8.
“Cố Đại Hải! Anh xem cái gì đây!”. Tôi lấy được một miếng ngọc ở chỗ Triệu Tam, đem về tặng riêng cho Cố Đại Hải.
“Tất nhiên là xịn rồi! Cho anh đấy!”. Tôi chuẩn bị thay váy ngủ.
“Thật hả?”. Cố Đại Hải mừng như trẻ con được quà.
“Thật, cầm lấy mà chơi đi!”. Tôi cười.
Sáng hôm sau, bị một vật gì đó chọc vào người, tôi tỉnh giấc. Tối qua, Cố Đại Hải sung sướng quá, ôm cả miếng ngọc đi ngủ, chẳng biết buông tay ra lúc nào, may mà nó chưa rơi xuống đất. “Đồ ngốc!”. Tôi nhẹ nhàng nhặt nó lên rồi để lại cho anh ấy tờ giấy nhắn.
“Cám ơn nhé!”. Tôi tới một hiệu kim hoàn, kiếm dây treo miếng ngọc vào, sau này, tôi sẽ đeo nó lên cổ Cố Đại Hải kẻo anh ấy lại làm rơi mất.
“La la la…”. Tôi ngâm nga hát, đang định đi lấy xe thì gặp Cung Chấn.
“Chị Tiểu Ngư!”. Trông thấy tôi, cậu ấy ngẩn người ra.
“Cậu không sao chứ?”. Tôi nhìn Cung Chấn, hôm đó, thấy cậu ấy khóc lóc thương tâm như vậy, quả thật tôi không chịu nổi.
“Chúng ta đi ăn cơm đi!”. Cậu ấy cười cười.
“Lần trước…”. Vừa mới ngồi xuống, chúng tôi liền đồng thanh nói.
“Xin lỗi, cậu nói trước đi!”. Tôi vội im.
“Không sao, thực ra hôm ấy, em đã làm cho chị sợ, ngại quá đi!”. Cung Chấn cười rạng rỡ, nhìn nụ cười đó, tôi biết rằng cậu ấy đã bỏ qua mọi chuyện rồi.
“Xin lỗi, lẽ ra tôi nên nói với cậu chuyện tôi quen Bobo và bạn của cô ấy”. Tôi cầm chiếc thìa đang để trước mặt lên.
“Không, không! Trước đây Bobo cũng đã kể với em rồi, cô ấy muốn thay đổi nên mới tìm đến em, chỉ có điều… bọn em không hợp nhau…”. Cung Chấn xoay xoay chiếc cốc trong tay. “Có lẽ… em mới chính là người thứ ba. Người con gái kia đã thân thiết với cô ấy từ lâu rồi, chắc là có chút hiểu lầm… nên cô ấy mới đến với em, lấy em làm chỗ trốn tạm thời.”
“Cậu nghĩ được thế là tốt! Sau này, tôi sẽ tìm cho cậu một cô tốt hơn”. Tôi nhìn cậu ấy, mỉm cười.
“Được thôi, vậy em sẽ nói cho chị biết em muốn tìm người thế nào”. Cung Chấn nói tiếp. “Tóc phải dài, không được béo…”
“Yêu cầu cao quá đấy!”
Tôi đã giới thiệu bạn gái cho Cung Chấn thật. Đó là một cô bé phóng viên cùng tòa soạn với tôi. Hai người bọn họ gặp tiếng sét ái tình, nghe nói năm sau sẽ kết hôn, còn nhanh hơn cả tôi và Cố Đại Hải nữa. Nhìn họ lại ngẫm tới mình, chúng tôi chẳng còn trẻ trung gì nữa rồi.
9.
“Vợ à, hôm nay mình đi xem phim nhé!”. Ăn cơm trưa xong, Cố Đại Hải quay sang hỏi tôi.
“OK! Đi xem phim cũng được!”. Tôi ngóc đầu dậy.
Sau đó, tôi và Cố Đại Hải đi xem phim, còn ăn bắp rang bơ, lượn lờ phố xá cho đến gần nửa đêm mới về.
“Em có mang chìa khóa không?”. Cố Đại Hải đột nhiên hỏi tôi.
“Hả? Không phải anh cầm à?”
“Anh chỉ mang mỗi chìa khóa xe thôi”. Cố Đại Hải lo lắng nhìn tôi.
“Anh quên thật đấy hả?”. Tôi vội vàng lục khắp người Cố Đại Hải.
“Á!”. Ngồi trong xe, tôi kêu trời.
“Sao thế?”. Cố Đại Hải giật mình.
“Mải vui là chả nhớ gì nữa cả! Anh đúng là ngốc quá, sao lại không mang chìa khóa nhà chứ?”. Tôi lườm ông chồng mình.
“Tại sao không để ý… Với lại, lúc ra khỏi nhà, em cứ lôi anh đi, nếu không, chắc anh chẳng quên được đâu…”. Cố Đại Hải càng nói càng bé.
Tôi không nói gì nữa, cứ nhìn anh ấy chằm chằm.
“Anh sai rồi”. Cố Đại Hải vội xin lỗi.
“Ha ha… Đồ ngốc ạ!”
“Anh thấy chuyện bọn mình kết hôn với nhau có phải kỳ lạ lắm không?”. Tôi rúc vào áo Cố Đại Hải.
“Sao em lại hỏi thế?”. Cố Đại Hải nhìn tôi.
“Em thấy buồn cười lắm ý, trong đám cưới của người yêu cũ, em lại gặp được người mà mình thực sự thương yêu…”
“Anh thì luôn thấy mình rất may mắn”. Cố Đại Hải mở nhạc. “Nếu hôm đó, anh không tới dự lễ cưới của Triệu Bồi thì đã chẳng gặp được em, thực ra hôm ấy, anh đã định không tới, chỉ sợ khiến mọi người thấy khó chịu.”
“Đúng là khó chịu thật mà, lại còn mặc bồ đồ đen sì nữa…”. Tôi ôm bụng cười.
“Thật đấy! Kì thực hôm ấy, anh tới một đám tang trước, sau mới nghĩ, có sao đâu, chết là hết, sao phải sợ nhìn thấy người ta kết hôn chứ?”. Cố Đại Hải cũng cười.
“Hả? Không phải chứ? Bộ váy đỏ em mặc hôm ấy là do em cố ý chọn đấy, Thẩm Lãng nói là em đã phải mất cả ngày chỉ để chọn đồ để mặc ở lễ cưới đó”. Mồ hôi tôi túa ra.
“Ha ha ha, em cũng hay thật!”. Cố Đại Hải véo mũi tôi.
“Oa, em thấy rất may mắn…”. Hai chúng tôi cùng đứng ngoài xe, tôi dựa vào ngực Cố Đại Hải.
“Anh cũng thế”. Cố Đại Hải châm thuốc.
“A, anh xem, cây hồng kia có nhiều quả chưa kìa!”. Vừa ngẩng đầu lên, tôi phát hiện ra một cây hồng.
“Ừ, nhiều quá!”. Cố Đại Hải nhìn theo hướng tay tôi chỉ.
“Bọn mình ăn trộm đi!”. Tôi kéo Cố Đại Hải đến gốc cây.
“Thế có sao không?”. Cố Đại Hải chần chừ, níu tôi lại.
“Đứng im! Sắp được rồi!”. Tôi cố với lấy một quả to rồi ngắm thêm quả nữa.
“Này! Làm cái gì thế hả?”. Một luồng ánh sáng rọi thằng vào mặt khiến tôi giật mình, chỉ kịp hét lên một tiếng rồi rơi bịch xuống đất, đè ngay lên người Cố Đại Hải.
“Mấy tuổi rồi hả? Nửa đêm còn đi ăn trộm quả nhà người ta!”. Ông bác bảo vệ khu phố giận điên người, tôi đoán, chắc bác ấy tưởng là bắt được trộm sẽ được tăng lương, không ngờ lại vớ phải hai đứa đi trèo trộm hồng.
“Ha ha ha…”. Tôi và Cố Đại Hải không nhịn được nữa, cùng cười phá lên.
“Cười… cười cái gì…?”. Ông bác đó tức quá, líu cả lưỡi lại, càng làm bọn tôi cười to hơn.
“Đi đi, đi đi!”. Chúng tôi cười mãi, cuối cùng bác ấy còn phải giúp bọn tôi tìm người thay khóa nữa.
“Quả hồng đó…”. Tôi chỉ vào quả hồng đang để trên đất.
“Cầm lấy, cầm lấy đi!”. Bác bảo vệ tức đến nỗi suýt giẫm lên luôn.
“Quả hồng này ngọt thật đấy!”. Việc đầu tiên tôi và Cố Đại Hải làm khi vào nhà là trèo lên ghế ăn hồng.
“Ha ha, được đấy, mấy nữa vợ chồng mình vác hẳn thang ra trèo!”. Cố Đại Hải cười.