Hôm đó, Trần Lộ đi thăm Dương Siêu là hợp lý, bởi vì dạo này xảy ra quá nhiều chuyện nên chúng tôi quên mất anh ấy, chứ người đó mới thực sự là nhân vật chính của câu chuyện này.
“Mình thấy ý kiến của A Mông cũng tàm tạm”. Lâm Sở khoanh tay, ngồi phía sau tôi.
“Không phải tàm tạm mà là rất hay!”. Tôi lườm.
“Nhưng mình không nghĩ hai người đó lại lắm chuyện như vậy, suy cho cùng, người đáng thương nhất vẫn là Dương Siêu”. Lâm Sở nhăn mặt.
“Thưa bác sĩ, dạo này anh ấy thế nào ạ?”. Tôi xách một giỏ hoa quả tới thăm bác sĩ trước. Đó là một trong những bác sĩ chuyên khoa hồi sức giỏi nhất hiện nay, nhiều người muốn chữa mà không được, tôi phải mất rất nhiều công mới xin cho Dương Siêu được vào đây chữa trị.
“Không thể nói là tốt được. Cậu ấy không chịu phối hợp điều trị, chúng tôi cũng hết cách rồi.”
“Dương Siêu à, anh ăn một chút nhé!”. Lúc tôi đến cửa phòng bệnh, Lâm Sở đang bưng bát cháo đưa ra trước mặt Dương Siêu, anh ấy vẫn không chịu mở miệng.
“Không ăn thì để đấy!”. Tôi xông vào.
“Gì thế?”. Lâm Sở nhăn nhó nhìn tôi.
“Cậu không phải lo! Dương Siêu, em nói cho anh biết, nếu anh muốn ly hôn thì không phải tốn công tốn sức đến thế đâu, em sẽ giúp anh!”. Tôi tát cho anh ấy một cái.
“Cậu điên rồi hả?”. Lâm Sở kéo tôi lại.
“Cậu tránh ra!”. Tôi trợn mắt lên. “Anh nghe cho rõ nhé!”. Tôi túm cổ áo Dương Siêu còn Lâm Sở kéo áo tôi. “Nếu anh thực sự không muốn ly hôn thì tỏ ra cố gắng chút đi! Anh phải để Trần Lộ thấy rằng anh có thể tự chăm sóc được mình, thế thì Trần Lộ làm sao có thể đòi li dị nữa chứ?”
“Anh tưởng Trần Lộ nhìn thấy anh như thế này thì sung sướng lắm hả?”. Tôi khẽ liếc mắt với Lâm Sở. “Anh có giỏi thì đứng dậy cho Trần Lộ xem đi! Cô ấy không cần anh phải đi kiếm tiền, chỉ cần anh đừng làm khổ cô ấy nữa là được. Anh nhìn lại mình đi!”. Tôi lặt tung chăn ra. “Ít nhất anh phải tự đi lại được, như thế bọn em mới dám giúp anh mở cửa hàng, anh mới nuôi sống được mình chứ!”
“Cô ấy… sẽ đi”. Dương Siêu ngẩng lên nhìn tôi, mặt đầy nước mắt.
“Cậu ấy dám sao? Em sẽ tìm người xử lý luôn!”. Lâm Sở đứng về phía tôi. “Trần Lộ không muốn ly hôn đâu, cô ấy làm thế vì sợ người ta lại đến đốt nhà, anh không chạy nổi.”
“Đúng thế!”. Tôi vừa thở dốc vừa nhìn Lâm Sở. Mệt chết mất thôi! Tôi vừa chạy từ phòng trực ban của bác sĩ tới đây, chưa kịp nghĩ thì đã phải gây sự với Dương Siêu.
“Ừ… Hu hu…”. Dương Siêu khóc rưng rức.
17.
“Bọn em muốn mở cửa hàng cho Dương Siêu”. Thắt xong dây an toàn, tôi quay sang nói với Cố Đại Hải.
“Ừ, nhưng phải tính toán cho kỹ, nếu không, sẽ khó kiếm lời lắm”. Cố Đại Hải thở dài.
“Việc đó phải nhờ anh thôi”. Tôi nhìn anh ấy.
“Ok! Hôm khác, anh sẽ nói cho em biết chỗ nào mở cửa hàng được, rồi bọn em tự đi xem nhé!”
“Cố Đại Hải nói thế đấy, cậu nghĩ sao?”. Về đến nhà, tôi gọi ngay cho A Mông.
“Cũng được”. Cô ấy im lặng một lát rồi uể oải đáp.
“Thế nào gọi là “cũng được”? Cậu phải vui mừng mới phải chứ!”. Tôi cứ nghĩ thể nào A Mông cũng sung sướng nhảy cẫng lên vì sắp hiện thực hóa được ý tưởng.
“Ờ… Dương Siêu thế nào rồi?”. A Mông ngáp.
“Không tốt lắm, bác sĩ nói đứng lên thì không có vấn đề gì, nhưng có đi được hay không còn tùy thuộc vào anh ấy. Biện pháp mạnh mình cũng dùng rồi, giờ phải đợi xem hiệu quả thế nào”. Tôi kể lại chuyện tôi và Lâm Sở vừa giáo huấn anh ấy một trận cho A Mông nghe.
“Hi vọng là có kết quả. Haizz…”
“Sao cậu cứ thở dài mãi thế?”
“Con trai mình suốt ngày bị cảm, bác sĩ bảo nó bị viêm phổi. Mình thấy mệt mỏi quá!”. Giọng A Mông trầm xuống.
“Đừng như vậy mà! Cậu mà cũng thế thì Lý Triển Bằng biết làm sao chứ?”. A Mông là trụ cột của gia đình, riêng về chuyện này, tôi rất phục cô ấy, điên điên loạn loạn thế thôi nhưng những việc cần hiểu, cô ấy đều hiểu.
“Ừ, dạo này thằng bé cũng đỡ nhiều rồi. Sau khi giải quyết xong chuyện của Dương Siêu, mình sẽ tìm mấy chuyên gia chữa cho nó. Cậu có quen bác sĩ nhi khoa nào không?”
“Quen mấy người, có vẻ cũng được. Cậu lo chăm con đi, cứ để mình với Lâm Sở tìm cửa hàng!”
18.
“Em gái, thấy quán này sao hả?”. Triệu Tam đã tìm giúp tôi một cửa hàng gần chỗ Trần Lộ.
“Cũng được đấy!”. Tôi kéo Lâm Sở đi xem. Quả là không tồi, cửa hàng không to lắm nhưng tiện nghi rất đầy đủ, lại ở ngay cổng khu dân cư, còn có cả nhà vệ sinh nữa.
“Được!”. Lâm Sở chỉ phán mỗi thế. Việc đầu tiên cô ấy làm khi đến đây là tới xem nhà vệ sinh thế nào. Lâm Sở có cái tật này, đi đâu cũng phải “thị sát” nhà vệ sinh trước.
“Mấy ngày nữa sẽ tìm thêm người làm. Còn việc nhập hàng thì tính sao?”. Tôi định mở cửa hàng tạp hóa nhưng Cố Đại Hải nói là ở khu này không có chỗ nào bán rau quả cả, mở cửa hàng rau quả sẽ kiếm được. Ngoài mấy chuyện chọi gà ném chó ra, về phương diện kiếm tiền, tôi thực sự không bằng anh ấy.
“Để anh giúp, anh có người quen”. Triệu Tam còn sốt sắng hơn cả tôi, hết lòng coi đó như chuyện của mình.
“Sao tự nhiên anh lại tốt thế hả? Anh mà dám giở trò với bạn em là em giết đấy!”. Tôi bảo. Triệu Tam đối với tôi thì khỏi phải nói, nhưng với người khác thì lắm trò vô cùng, gặp ai cũng muốn lừa lọc người ta.
“Xem em nói kìa! Anh là người tốt mà!”. Mặt Triệu Tam đỏ lên.
“Anh mà như thế thì em là Thượng đế!”. Tôi liếc anh ấy. “Anh muốn làm gì hả?”
“Anh phục em rồi đấy, chẳng có gì qua mặt được em cả”. Triệu Tam cười.
Lâm Sở nghe điện thoại xong liền đi mất, chỉ còn lại tôi và Triệu Tam.
“Sao? Nói đi!”. Tới quán thịt nướng, tôi bảo anh ấy.
“Hì hì…”. Triệu Tam cười không ngớt, nhìn mặt gã ta hệt như vừa mới trộm được báu vật.
“Cười cái gì mà cười! Không nói nhanh là em đi đấy!”. Tôi đứng dậy.
“Đừng, đừng! Anh có việc thật mà!”. Nghe tôi nói thế, Triệu Tam không dám đùa nữa.
“Vậy thì nói đi!”. Tôi hất hàm. Thấy tôi định châm thuốc hút, Triệu Tam rút ngay bật lửa ra.
“À thì… em gái này, em xem, bao nhiêu năm nay anh vẫn một mình, cô đơn lắm…”
“Thôi đi! Hóa ra anh có ý đồ xấu với bạn em hả?”. Tôi bực.
“Không phải! Không phải cái đó!”. Triệu Tam cuống cuồng bào chữa. “Anh… anh muốn…”. Tay chân anh ấy huơ loạn xạ.
“Rốt cuộc anh muốn gì?”. Tôi sắp bị tên ngốc này làm cho phát điên rồi.
“Anh… muốn cưới A Thi”. Triệu Tam thốt ra một câu rồi im phăng phắc.
“Hả?”. Tôi sốc quá, đặt tay vào trúng cái vỉ nướng thịt.
19.
“Hu hu hu, chín đến nơi rồi…”. Tôi nhúng tay vào bát xì dầu.
“Anh sai rồi, lẽ ra không nên làm em giật mình”. Triệu Tam cuống quýt xin lỗi.
“Anh nói thật đấy à?”. Tôi không dám nhấc tay ra. Xem ra cách này cũng hữu dụng ra trò, tôi thấy đỡ rát hẳn.
“Thật mà! Anh cũng muốn có một gia đình”. Triệu Tam nói một cách chân thành.
“A Thi có biết chuyện này không?”. Tôi hỏi.
“Điều đó… anh chưa dám nói, sợ cô ấy không đồng ý”. Triệu Tam gãi đầu gãi tai.
“Ok! Để em hỏi giúp anh!”. Tôi hăm hở đập tay xuống mặt bàn. “Á! Tay tôi!”
“Chị trả lời đi, đồng ý hay không?”. Tôi băng tay lại rồi đi tìm A Thi.
“Tay em sao thế?”. A Thi không trả lời tôi.
“Bị bỏng thôi”. Tôi khoát tay.
“Bôi ít xì dầu lên là sẽ hết đau đấy!”. A Thi nói rồi đi lấy xì dầu cho tôi.
“Em không cần cái đó, em cần câu trả lời của chị cơ!”. Tôi kéo chị ấy lại.
“Hì hì, Triệu Tam nói vậy với em hả?”. A Thi dựa người lên ghế, chân đung đưa đôi giày thêu màu đỏ mang từ quê lên.
“Chính miệng anh ấy bảo thế mà, nếu chị không tin, em sẽ kêu anh ấy tới đây”. Tôi định gọi điện thoại cho Triệu Tam.
“Chị từng nghe chuyện này rồi”. A Thi cười tủm tỉm.
“Hả? Anh ấy bảo với em là chưa nói với chị mà.”
“Anh ấy không nói trước mặt nhưng chị nghe thấy anh ấy nói mơ”. A Thi hút một hơi thuốc rồi phả ra một vòng tròn.
“Thế thì tốt rồi, chỉ cần hai người đi đăng kí là xong”. Tôi biết ngay là A Thi và Triệu Tam ở với nhau rồi mà.
“Trước đây, chị đã định lấy anh ấy, nhưng chẳng phải cuối cùng lại không cưới được nhau đó sao?”. A Thi tự nhiên bật khóc. “Bây giờ chị là gì chứ? Chỉ là một con đĩ!”
“Chị đừng nói vậy, vẫn có thể hoàn lương mà”. Tôi thấy cái miệng mình thật đáng ghét, bình thường hoạt ngôn là thế, vậy mà bây giờ lại chẳng biết nói gì nữa cả.
“Em không hiểu đâu, đã làm đĩ thì cả đời là đĩ thôi”. A Thi buồn bã đáp. “Em biết không, Lộ Lộ từng nói với chị rằng thực ra nó đã tính hoàn lương, nhưng đúng trong đám cưới lại bị khách hàng nhận ra đấy.”
“A Thi, chị nghĩ lại đi!”. A Thi thút thít khóc mãi, tôi nhìn thấy cũng phải đau lòng.
“Chị chẳng nghĩ gì cả! Anh Tam là người tốt, còn chị chẳng qua chỉ là một đôi giày rách mà thôi”. A Thi đẩy tôi ra ngoài rồi đóng sập cửa lại.
20.
“Ôi, thương quá! Em có đau không?”. Cố Đại Hải nâng tay tôi lên.
“Anh bỏ cái chữ “không” đấy đi cho em!”
“Em tới viện chưa?”
“Em đi rồi, bác sĩ bảo không sao hết, mấy hôm nữa là khỏi”. Tôi an ủi Cố Đại Hải, may mà lúc đó Triệu Tam nhanh trí giật tay tôi ra, nếu không, chắc giờ ngón tay này tàn phế mất rồi.
“À, cửa hàng kia thế nào?”. Cố Đại Hải vừa trải ga giường vừa hỏi.
“Cũng được, em và Lâm Sở quyết định sẽ thuê chỗ đó”. Tôi bôi thuốc lên ngón tay.
“Lần này chúng ta có thể yên tâm rồi. Mấy hôm nữa đi thăm Dương Siêu rồi nói với cậu ta luôn”. Cố Đại Hải bóp vai cho tôi.
“Đúng rồi, theo anh, nếu gái bán hoa hoàn lương, liệu có thể lấy chồng được không?”. Tôi quay đầu lại nhìn Cố Đại Hải.
“Gái gì cơ?”. Cố Đại Hải ngơ ngẩn hỏi.
“Còn gái gì nữa? Mấy người ở các quán rượu ấy!”
“Ờ, bọn họ hả? Còn phải xem người đàn ông kia thế nào. Nếu là anh, anh chắc chắn sẽ không lấy, bị cắm nhiều sừng thế thì chịu sao nổi, đấy là còn chưa kể đến bệnh tật, rồi có khi còn không sinh con được nữa”. Cố Đại Hải thật thà trả lời, câu nào của anh ấy cũng có lý.
“Anh cứ làm như là thật ấy nhỉ?”. Tôi véo má chồng.
“Thì tại em hỏi mà.”
“Thật không đấy?”. Nghe tin đã tìm được cửa hàng, A Mông tỏ ra rất vui mừng.
“Đương nhiên là thật rồi. Chỗ đó được ra phết!”. Lâm Sở bảo rồi lôi máy ảnh ra cho A Mông xem.
“Được, được đấy!”. A Mông vỗ tay.
“Khi nào bọn mình nói với Trần Lộ nhỉ?”. A Mông hỏi.
“Không, giờ chưa nói vội, bọn mình cứ nghĩ cách mở cửa hàng đi, khi nào có lợi nhuận mới giao cho hai người họ. Đúng rồi, có ai đi thăm Dương Siêu không?”. Tôi khẽ nhón tay cầm cốc trà lên uống.
“Mình đi thăm rồi, dạo này Dương Siêu đang tập đi”. Lâm Sở vội giơ tay lên.
“Cậu được đấy nhỉ?”. A Mông “tát yêu” tôi một cái làm tôi suýt sặc nước.
“Cậu có thể bớt động tay động chân với mình được không hả?”. Tôi véo má A Mông.
“Hí hí, quên mất”. A Mông cười khúc khích. “Nhưng cậu mắng Dương Siêu là đúng lắm, rất đúng! Bị mắng mới sáng mắt ra được!”
“Đúng, cậu mắng hay thế, chắc mình phải mời cậu đi ăn cơm thôi”. Lâm Sở mặc áo khoác vào. “Đi luôn đi!”