“Hoa Thiên, em thấy hơi khó chịu”. Từ từ mở mắt ra, tôi nói một cách khó nhọc. Sau khi đi dã ngoại về, tôi cảm thấy mệt mỏi vô cùng, miệng khô khốc, váng vất đầu óc, người giống như bị mất nước vậy.
“Hoa Thiên!” Tôi ngồi dậy. Bật đèn lên, tôi thấy trên ga trải giường toàn là máu. “Cái này… là sao chứ?”
“Hoa Thiên!”. Điện thoại di động của tôi không biết đang nằm chỗ nào, dây điện thoại cũng bị cắt, bụng tôi thì đau dữ dội.
“Hoa Thiên… anh ở đâu? Em khó chịu lắm…”. Tôi vừa bò ra phía cửa vừa rên rỉ. Cửa đã bị khóa chặt, một vài tia sáng ngoài phòng khách le lói qua khe cửa. “Anh có ở đó không? Mở cửa ra! Em khó chịu lắm… Mau mở cửa ra đi!”. Tôi cố hết sức đập cửa nhưng không ai trả lời tôi cả.
“Tiểu Ngư!”. Khuôn mặt của Thẩm Lãng xuất hiện trước mắt tôi.
“Anh…”. Khó khăn lắm tôi mới thốt ra được một từ.
“Tỉnh lại là tốt rồi, em có uống nước không?”. Thẩm Lãng sờ trán tôi. Hồi nhỏ có một lần tôi bị ốm, Thẩm Lãng cũng chăm sóc tôi như thế này cho tới tận lúc bố mẹ về. Anh ấy cứ xoa xoa trán tôi, thậm chí còn ra ngoài trời đứng cho lạnh cóng rồi chạy vào xoa đầu giúp tôi hạ nhiệt. Kết quả là anh ấy ốm theo tôi, nằm bẹp suốt một tuần, suýt nữa còn bị viêm phế quản nữa.
“Con của em đâu?”. Nhớ ra tôi vội bật dậy.
“Em uống nước nhé! Để anh đi rót!”. Thẩm Lãng đứng lên.
“Nói cho em biết đi, con của em đâu? Anh đừng vòng vo nữa!”. Tôi muốn nhảy ra khỏi giường bệnh nhưng đầu óc hoa lên, đứng không vững nữa.
“Em nằm xuống mau!”. Thẩm Lãng kéo tôi lại rồi đỡ tôi nằm xuống. “Em đến bệnh viện muộn quá, suýt nữa cả em cũng bị nguy hiểm…”. Thẩm Lãng còn nói gì đó nữa nhưng tôi chỉ nghe thấy anh ấy nhắc đi nhắc lại “muộn quá, muộn quá…”.
“Hoa Thiên đâu?”. Tôi bấu chặt tay Thẩm Lãng.
“Cậu ta ở bên ngoài, để anh đi gọi”. Thẩm Lãng chạy ra ngoài cửa.
“Sao anh lại làm vậy với tôi?”. Tôi trừng mắt nhìn Hoa Thiên, chỉ muốn kết liễu anh ta ngay lập tức.
“Xin lỗi em, anh phát hiện ra em muộn quá”. Hoa Thiên nắm lấy tay tôi nhưng bị tôi giật ra ngay.
“Đừng vờ vịt nữa!”. Tôi tức giận nhìn anh ta. “Anh đã bỏ cái gì vào nước cam hả?”
“Em mệt quá rồi, mau nghỉ đi”. Hoa Thiên ấn tôi nằm xuống.
“Thôi đi, anh đừng giả nhân giả nghĩa nữa!”. Tôi đẩy anh ta ra. “Là anh, chính anh đã giết con tôi!”
“Nhưng anh không thể cứ mở to mắt chờ nó xuất hiện trước mặt anh được!”. Hoa Thiên hét lên. “Nhìn thấy nó, anh sẽ nhớ tới Cố Đại Hải, nó như cái gai luôn xuất hiện trong đầu anh!”. Anh ta giận dữ đạp đổ cả bàn thuốc cạnh giường.
“Anh có quyền gì mà giết nó hả?”. Tôi ném chai nước truyền về phía Hoa Thiên. Gương mặt Hoa Thiên bị rạch một vệt dài.
“Em không thấy mình có lỗi với anh sao? Chúng ta đang sống yên ổn ở Nhật, đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của anh, vậy mà em lại lừa anh trở về đây. Em nói gì anh cũng nghe theo, nhưng em có bao giờ nghĩ cho anh không? Hết lần này tới lần khác, em cự tuyệt anh để có con với Cố Đại Hải. Việc đó chẳng khác nào nhát dao đâm thẳng vào tim anh! Vậy mà em còn bắt anh phải vui vẻ tiếp nhận nó. Em có biết là anh không thể thở nổi? Anh sắp không sống được nữa rồi!”. Hoa Thiên ngồi phịch xuống đất.
“Em không sao chứ?”. Thẩm Lãng đẩy cửa bước vào.
“Vâng”. Nước mắt lăn dài trên má tôi. “Đúng, là tôi có lỗi với anh. Nhưng tôi đã từng cầu xin anh hãy buông tôi ra, chính anh nhất quyết không chịu, anh ép tôi phải quyết định dứt khoát, bắt tôi phải quay về Nhật, thậm chí tôi còn phải hứa với anh rằng không bao giờ trở lại đây nữa. Nhưng nơi này còn có gia đình của tôi! Tại sao anh không buông tha cho tôi chứ!”
“Hãy tha thứ cho anh! Chúng ta sẽ quay về Nhật, làm lại tất cả từ đầu, được không em? Ở đó, chúng ta có thể sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi”. Hoa Thiên quỳ bên giường tôi, van vỉ.
“Anh cút đi! Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh nữa! Anh là đồ ma quỷ!”. Tôi rút dây truyền trên tay ra.
“Tiểu Ngư! Đừng làm thế! Hoa Thiên, cậu ra ngoài được không?”. Thẩm Lãng ấn tôi ngồi xuống rồi gọi Lý Triển Bằng kéo Hoa Thiên ra ngoài.
“Không sao rồi, cậu ta đi rồi”. Thẩm Lãng ôm tôi vào lòng, cả phòng bệnh bây giờ chỉ còn lại tiếng khóc nức nở của tôi.
29.
“Cô ấy không sao chứ?”. Lúc tỉnh lại, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai tôi.
“Ừ, cậu ở lại đây với nó nhé! Khó khăn lắm nó mới ngủ yên được đấy”. Thẩm Lãng nói rồi đóng cửa, đi ra ngoài.
“Đồ ngốc này, sao không nói với anh?”. Anh ấy nắm tay tôi, những giọt nước mắt ấm nóng không ngừng tuôn rơi trên đó. “Nếu em nói cho anh biết, chắc chắn anh sẽ đưa em tới một nơi không ai biết chúng ta cả. Anh chẳng cần gì hết, anh sẽ từ bỏ mọi thứ: công ty, bạn bè, người thân… Tất cả đều không bằng em, anh chỉ cần mình em thôi!”
“Em xin lỗi!”. Tôi mở mắt, gương mặt của Cố Đại Hải xuất hiện ngay trước mắt tôi. “Em cứ nghĩ rằng mình có thể che chở được cho con của chúng ta.”
“Mọi chuyện đã qua rồi, anh sẽ không bao giờ để em phải rơi lệ nữa”. Đôi môi ấm áp của Cố Đại Hải chạm nhẹ lên tay tôi.
“Đúng ra em nên tới tìm anh, nên nói cho anh biết, có lẽ khi đó, con sẽ không rời bỏ em…”. Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa, ôm chầm lấy Cố Đại Hải và khóc tức tưởi.
“Cậu sao rồi?”. Khi Lâm Sở bước vào, tôi đang dựa người vào Cố Đại Hải, từ lúc đó tới giờ, anh ấy không rời tôi nửa bước.
“Không có gì”. Tôi ngồi dậy.
“Cậu không sao là tốt rồi”. Lâm Sở ôm lấy tôi, vừa vỗ về vừa nhẹ nhàng nói. “Mình lo cho cậu quá. Nếu sớm biết thế này, hôm đó, mình đã mang tất cả đồ ăn đi cho xong.”
“Mình không sao thật mà! Lần này, mình đã hiểu ra mọi chuyện rồi”. Tôi nhìn Cố Đại Hải rồi quay sang nói với Lâm Sở. “Mình đã sai, sai ngay từ đầu, sai lầm lớn nhất của mình là quyết định lấy Hoa Thiên để báo ân khi không biết rằng tình yêu thực sự thì chẳng có cách nào để quên đi được. Giờ mình đã hiểu tại sao An Nguyệt lại hận mình như vậy…”
“Đừng nói nữa, anh không muốn em lại khóc đâu!”. Cố Đại Hải vỗ nhẹ lên vai tôi.
“Đúng đấy, cậu đừng nói nữa! Giờ cậu phải lo bồi bổ sức khỏe đi đã!”. Lâm Sở bảo.
“Ừ”. Tôi gật đầu. “Mình không nói nữa. Cố Đại Hải, anh có còn cần em không?”
“Chẳng phải em nói là em chưa áp bức anh đến chết thì chưa thỏa nguyện mà, anh vẫn sống sờ sờ đấy thôi”. Câu nói đùa của Cố Đại Hải làm tôi phì cười.
30.
“Ăn đi, ăn đi cho nóng!”. A Mông đon đả. Chẳng biết cô ấy kiếm đâu ra ít lòng, bảo là của quý, đã nấu nướng cẩn thận ở nhà rồi mới mang đến cho tôi.
“Ghê quá! Cậu chắc chắn đây không phải của người chứ?”. Tôi bịt mũi.
“Ghê đâu mà ghê!”. A Mông bĩu môi.
“Mình nghe nói ăn lòng người là đại bổ đấy!”. Lâm Sở góp chuyện.
“Thật hả? Thế để mình đi kiếm cho cậu nhá!”. A Mông nói rồi chạy đi tìm điện thoại.
“Thôi, thôi, cậu không muốn mình sống nữa hả? Thế có khác gì là ăn thịt người đâu?”. Trán tôi vã đầy mồ hôi.
“Tiểu Ngư! Mình mang đồ bổ dưỡng tới này!”. Trần Lộ hiên ngang bước vào với cái bụng to tướng và Dương Siêu tháp tùng ở bên cạnh.
“Sao cậu lại tới đây? Cứ ở nhà nghỉ đi chứ!”. A Mông vội vàng đỡ Trần Lộ ngồi xuống.
“Mình tập đi bộ cho dễ sinh”. Trần Lộ nói rất bình thản trong khi Dương Siêu mồ hôi mồ kê nhễ nhại.
“Ê, bên này cơ mà!”. A Mông ngó ra ngoài cửa, quát nhặng xị. “Mau lên! Anh làm gì mà cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn thế hả?”
“Đây, tới đây! Ô, nhiều người thế này cơ à?”. Tay xách một cái cặp lồng, Triệu Tam tất tả chạy vào.
“Nhiều người thì sao hả? Mau đưa cho Tiểu Ngư đi!”. A Mông đạp cho Triệu Tam một cái làm anh ấy ngã dúi dụi về phía trước.
“Ha ha ha…!”. Tôi ngồi dựa vào thành giường, không nhịn được cười.
“Hề hề…”. Triệu Tam cũng ngúc ngoắc cái đầu trọc, cười theo tôi.
“Anh mang cái gì đến thì lấy ra đi!”. A Mông lại đập anh ấy.
“Ờ, đúng đúng, em xem này, canh dạ dày đấy!”. Triệu Tam mở nắp cặp lồng ra.
31.
“Con khờ quá, sao bây giờ mới nói cho mẹ biết chứ?”. Mẹ tôi sụt sịt. Thấy bố mẹ cùng lo lắng như thế, tôi rất sợ hãi, nhỡ hai cụ giận quá mà xảy ra chuyện thì tôi chẳng biết làm sao cả.
“Con bé ngốc này! Bình thường tinh ranh là thế, sao giờ lại ngốc vậy hả con?”. Bố tát nhẹ vào má tôi, nếu là trước đây, chắc tôi đã bị tẩn cho một trận tơi bời rồi.
“Con xin lỗi ạ!”. Tôi nói khẽ. Đúng là bố mẹ già yếu quá, chẳng còn hơi sức để đánh tôi nữa.
“Con bé ngốc…”. Bố tôi đột nhiên ôm chầm lấy tôi rồi bật khóc khiến tôi ngẩn người. Đây là lần đầu tiên tôi thấy bố khóc, từ trước đến giờ, dù tôi làm trò gì, bố chỉ nhăn nhó mặt mày thôi.
“Mẹ!”. Cố Đại Hải ngượng ngập đứng ngoài cửa, do dự mãi mới lên tiếng.
“Ừ, con mau lại đây đi! Mấy hôm nay, con phải chăm sóc đứa trẻ dại dột này đúng không?”. Mẹ tôi kéo Cố Đại Hải vào.
“Có gì đâu ạ, con tự nguyện mà”. Cố Đại Hải có vẻ ngạc nhiên, cả tôi cũng vậy, thậm chí còn thấy hơi sờ sợ nữa. Đã bao giờ bố mẹ đối xử như vậy với con nhóc nghịch ngợm này đâu, chỉ có Thẩm Lãng mới được thế thôi.
“Hoa Thiên cứ đứng trước cửa nhà mình nói lảm nhảm, hôm nay vừa bị anh trai con đuổi về rồi”. Mẹ vừa chải đầu cho tôi vừa thì thầm.
“Con không thể tha thứ cho anh ấy được. Mặc dù con cũng có lỗi”. Tôi cúi đầu.
“Tính cách của nó và Tiểu Nguyệt giống nhau. Nhưng xét cho cùng, cả hai đứa nó đều đáng thương”. Mẹ tôi khẽ thở dài.
“Đợi một thời gian nữa rồi con và Cố Đại Hải sẽ nói chuyện với Hoa Thiên. Anh ấy muốn gì, con cũng sẽ đáp ứng, miễn là anh ấy buông tha cho con”. Tôi nói rồi quay sang nhìn Cố Đại Hải đang đánh cờ với bố tôi ở bên cạnh. Bố tôi sắp thua rồi, nhăn nhó bắt chơi lại, Cố Đại Hải tuy không muốn nhưng vẫn phải tươi cười đồng ý, tôi thấy khó chịu thay cho anh ấy.
Sau khi ra viện, tôi được Cố Đại Hải đưa về ngôi nhà chúng tôi ở ngày trước.
“Mọi thứ ở đây vẫn như xưa”. Tôi nhìn một lượt.
“Anh chẳng thay đổi bất cứ cái gì. Mất cả ngày hôm qua để quét dọn lại, anh chỉ sợ em không thấy vừa lòng”. Cố Đại Hải ôm tôi từ phía sau.
“Có anh ở bên, làm sao em lại không vừa lòng được chứ?”. Tôi dựa vào anh ấy. Trên thế gian này, chỉ có bờ ngực đó mới khiến tôi có cảm giác ấm áp, yên ổn.
“Tiếng gì thế nhỉ?”. Tôi nghe thấy có tiếng kêu khe khẽ.
“Thôi chết, anh quên mất!”. Cố Đại Hải vỗ trán rồi mở cánh cửa tủ giày, Bội Bội và Đu Đu liền nhảy vọt ra ngoài.
“Ha ha, anh định để hai đứa nó ngộ độc vì mùi giày của anh đấy hả?”. Tôi cười lớn. Bội Bội lập tức chui tọt vào lòng tôi còn Đu Đu ngồi xuống bên cạnh, ngước mắt nhìn.
“Anh muốn làm em bất ngờ mà. Chỉ cần em bước vào cửa, thay giày ra là sẽ thấy bọn chúng ngay. Anh mất bao nhiêu lâu mới nhét được hai đứa nó vào đấy!”. Cố Đại Hải cười hì hì.
“Đồ ngốc!”. Tôi nhìn anh ấy.
Tối hôm đó, đang nằm trên giường, Cố Đại Hải chợt quay sang hỏi tôi: “Em ngủ chưa?”
“Em không ngủ được, tại đang vui quá”. Tôi rúc vào ngực anh ấy. Đu Đu đang nằm dưới chân chúng tôi còn Bội Bội thì ngoe nguẩy trên sàn, giương đôi mắt bé xíu nhìn lên.