nhà cậu toàn từ cậu mà ra, nếu không phải bằng này tuổi rồi thì chắc cậu lau tay luôn lên người đấy nhỉ?”. Tôi lắc đầu nhìn A Mông, làm mẹ rồi mà con ăn uống như trẻ con. Nói vậy nhưng nhìn cô ấy ăn, người khác cũng cảm thấy ngon miệng.
“Thôi đi! À, mà lần trước cậu đưa con mình đi ăn kem hử? Về nhà nó bị ỉa chảy đấy!”. A Mông liếc tôi.
“Thôi thôi, đang ăn, nói vớ vẩn!”. Lâm Sở gõ dao vào đĩa A Mông.
“Có sao đâu chứ? Ỉa chảy thôi mà!”. A Mông vẫn cố chấp phun ra từ đó một lần nữa.
Đang ăn, tôi bỗng cảm thấy nhồn nhột, liền ngoảnh ra đằng sau. Đúng lúc đó, tôi bắt gặp Cung Chấn đang đứng cách chỗ bọn tôi không xa lắm, con dao ăn trên tay tôi rơi “keng” xuống đất.
“Thế mà cũng nói bạn! Tự nhìn lại mình đi!”. A Mông phá ra cười, nhưng tôi không còn tâm trí đâu mà để ý đến cô ấy nữa.
“Nhìn gì thế?”. Lâm Sở quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt kì lạ của người kia, cô ấy bất giác cúi đầu xuống.
“Sao vậy?”. Bobo cũng ngoái lại, sắc mặt cô ấy bỗng trắng bệch.
“Người quen! Người quen ấy mà!”. Tôi vội đứng dậy, kéo Cung Chấn đi chỗ khác.
“Chị…”. Cung Chấn nhìn tôi chằm chằm.
“Xin lỗi… Chị… chị cũng chẳng biết phải nói thế nào nữa… Xin lỗi em nhé!”. Tôi cúi gập đầu xuống, nước mắt cứ trào ra.
“Đáng lẽ em phải nhận ra từ đầu rồi chứ…”. Cung Chấn tự nhiên ngẩng mặt lên trời, cười đau khổ.
“Xin lỗi…”. Tôi chỉ biết vỗ nhẹ lên vai cậu ấy. Chẳng ngờ cậu ấy ôm chầm lấy tôi rồi òa khóc, hại tôi đứng im bất động. Qua bờ vai Cung Chấn, đột nhiên tôi thấy một dáng vẻ rất quen lướt qua…
“Ngụy Tử Lộ!”. Tôi vội đẩy Cung Chấn ra rồi lao đi, chạy thục mạng, va vào biết bao nhiêu người, còn bị vấp ngã lăn xuống đất. Tôi mặc kệ tất cả, cố hết sức để đuổi kịp người kia, kéo lấy tay anh ta.
“Có chuyện gì không?”. Người đàn ông đó bị tôi giật lại nên tỏ ra vô cùng ngạc nhiên. Không phải rồi! Nhưng quả thật, dáng vẻ đó rất giống Ngụy Tử Lộ, ngay cả cách đi cũng giống.
“Xin lỗi, tôi nhận lầm người”. Tôi từ từ buông tay người đối diện ra, chỉ nghe thấy âm thanh rất nhỏ vang lên “Đồ điên!”, sau đó, anh ta đi mất.
“Hu hu hu..”. Tôi quỳ xuống đất, khóc òa lên. Tôi bị điên thật rồi. Bắc Kinh tuy chẳng rộng lớn gì nhưng để che giấu một người thì dường như lại quá dễ dàng, có thể khiến cả đời tôi chẳng tìm ra được…
“Tiểu Ngư!”. Bọn Lâm Sở tới từ lúc nào, đang thở hổn hà hổn hển, chẳng biết họ đuổi theo tôi bao lâu rồi.
“Mau đứng lên đi!”. Lâm Sở kéo tôi dậy, lúc đó, tôi mới biết chân mình không đi được nữa.
“Ôi mẹ ơi! Chân của câu!”. A Mông chỉ tay vào chân tôi rồi hét ầm lên.
6.
Chân tôi chảy rất nhiều máu, hôm đó, Lâm Sở phải cõng tôi về, Cố Đại Hải thấy thế thì sợ đến tái xanh cả mặt mũi. Mấy ngày nay, anh ấy nghỉ làm để ở nhà chăm sóc tôi.
“Á! Nhẹ thôi!”. Tôi đập cho Cố Đại Hải một phát, anh ấy đang giúp tôi bôi thuốc.
“Ừ, để anh thổi cho…”. Cố Đại Hải vội vàng thổi.
“Biến đi, thổi cái đầu anh ấy!”. Vết thương trên chân tôi vẫn còn dính tí vải quần, Cố Đại Hải muốn lấy ra nhưng không dám, anh ấy vừa động vào, tôi đã hét ầm lên.
“Trước sau cũng phải lấy ra mà”. Cố Đại Hải định lấy nhíp để gắp.
“Em không biết!”. Tôi cắn hạt dưa. “Anh mà dám làm em đau là em giết anh đấy!”
“Xùy!!! Đu Đu, mày làm gì thế hả?”. Tự nhiên Cố Đại Hải chỉ tay về phía con mèo, quát to.
“Gì thế?”. Tôi vội ngoảnh đầu lại nhìn, đúng lúc ấy, Cố Đại Hải tranh thủ gắp ngay sợi vải ra, màu liền theo đó chảy xuống. “Á!!!!!!”
“Không sao, không sao, để anh đi lấy bông băng!”. Cố Đại Hải chạy đi.
Sau đó, Cố Đại Hải giúp tôi thay băng rồi đi nấu cơm. Một lát sau, Lý Triển Bằng tới thăm tôi.
“Anh điên à?”. Tôi vừa ăn táo do anh ấy mang đến vừa hỏi.
“Này, tính cách gì thế hử?”. Lý Triển Bằng chỉ tay vào tôi, hỏi Cố Đại Hải.
“Anh thì có nết nào tốt hả?”. Tôi ném lõi táo về phía anh ta.
“Anh biết mà, chúng ta là một lũ đen đủi, chứ không, sao lại thảm hại đến thế này cơ chứ?”. Lý Triển Bằng vừa né vừa cười. Tôi tức chết mất!
“Anh còn có là người nữa không hả? Anh cứ đợi đấy, em sẽ nói với A Mông chuyện anh ôm gái ở bên ngoài. Thế nào em cũng phải kiếm một cô để gọi cho nó mới được”. Chẳng thèm lấy lõi táo ném nữa, tôi ôm chân, cười sung sướng.
“Chị ơi…! Cái mạng nhỏ này của em trong tay chỉ cả đấy…!”. Lý Triển Bằng nhập vai rất nhanh, vờ vịt ôm lấy chân tôi mà khóc thút thít, hại tôi chẳng biết đường nào mà lần. Cái mặt gì mà thay đổi như chong chóng, ghê cả người!
“Đi vào việc chính đây, anh tới để trả tiền”. Lý Triển Bằng đùa một lúc rồi ở lại nhà tôi ăn cơm, no xôi chán chè rồi mới nhắc đến vấn đề quan trọng đó.
“Thế mà không lấy ra sớm!”. Tôi giật lấy tập nhân dân tệ, cặm cụi đếm.
“Đồ mê tiền!”. Lý Triển Bằng quá rõ cái tật thấy tiền là vồ ngay lấy của tôi.
“Thực ra tôi chưa cần lắm, nếu cậu muốn thì cứ giữ lấy mà dùng!”. Rửa bát xong, Cố Đại Hải đi ra, bảo Lý Triển Bằng.
“Không sao, A Mông giúp em gần hết rồi.”
“Lần này, anh phải cảm ơn A Mông đấy!”. Tôi ngẩng đầu lên nhìn Lý Triển Bằng. “A Mông cứ thích nói năng vung trời thế thôi chứ thực ra cô ấy quan tâm tới anh lắm, lần trước còn mua quần áo cho anh còn gì?”
“Anh biết, biết cả chứ! Song có những việc đôi khi không làm lại được”. Lý Triển Bằng châm thuốc, trầm ngâm.
“Mẹ ơi, cái hộp ngày trước con để ở đây đâu rồi?”. Cố Đại Hải vừa mua cho tôi một cái giá sách mới, tôi định bụng sẽ về nhà bố mẹ, lấy ít đồ để lên đó. Về đến nhà, tôi mới biết đồ đạc của tôi đã bị dọn sạch, chẳng còn cái gì ở chỗ cũ cả.
“Không biết, chị dâu con dọn đấy!”. Mẹ tôi đang nói chuyện với Cố Đại Hải.
“Haiz, đúng là dở hơi!”. Tôi chống nạnh, đứng ngoài lan can.
“Nói linh tinh, cẩn thận chị dâu con về lại nghe thấy đấy!”. Mẹ tôi vội vàng đi ra, bịt miệng tôi lại.
“Đúng là… Để sau mẹ tìm cho, lớn bằng này rồi mà toàn nói năng chẳng suy nghĩ gì cả!”. Mẹ vừa gọt táo cho tôi vừa mắng yêu.
“Ha ha ha…”. Nghe thế, Cố Đại Hải ngồi bên cạnh cười sung sướng, nhưng thấy tôi trừng mắt, anh ấy ngậm miệng ngay lại rồi ngoan ngoãn đi vào bếp nấu cơm.
“Con bắt nạt nó quá đấy!”. Mẹ nhìn tôi. “Thấy con người ta hiền lành là bắt nạt.”
“Con đâu có thế! À mẹ này, anh con uống hết thuốc chưa?”
“Hình như là rồi, mẹ thấy nó vứt cái hộp đi rồi mà.”
“Anh ấy không nhận ra điều gì chứ ạ?”
“Không, vẫn uống đều như thuốc bổ ấy”. Mẹ tôi cười. “Nhưng dạo này, mẹ thấy nó đã khá hơn trước nhiều, thử không uống thuốc nữa xem sao, biết đâu nó khỏi rồi.”
“Mẹ nói cũng đúng.”
An Nguyệt quả là giỏi, còn giỏi hơn cả chị ôsin bên nhà hàng xóm nữa. Nhiều đồ như vậy mà một mình chị ta để hết lên nóc tủ. Lúc kéo xuống, Cố Đại Hải phải bặm môi bặm lời, suýt thì trẹo cả hông. Vậy mà An Nguyệt đứng dưới đỡ như không, nhìn động tác của chị ta nhẹ nhàng như thể đó là một hòm đựng bông chứ không phải là một hòm sách. Thấy thế, Cố Đại Hải phải lè lưỡi, tỏ vẻ thán phục.