“Lâm Sở, em sang bên này mà xem, đẹp lắm, nếu lấy cảnh này…”. Hoa Thiên xin nghỉ học, đưa tôi và Lâm Sở đi chơi.
“Được đấy, cậu đợi mình qua bên kia đã nhé!” Lâm Sở vác máy ảnh lên, chạy đi luôn. Hoa anh đào ở đây quả thật rất đẹp, thảo nào Lâm Sở cứ bấm máy lia lịa.
“Chúng ta có nhất thiết phải về không?”. Mắt Hoa Thiên hơi đỏ, tôi biết trong lòng anh ấy đang rất buồn.
“Em cũng không biết nữa, con trai A Mông mắc bệnh máu trắng, em không thể yên tâm được”. Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt anh ấy.
“Liệu không về có được không?”. Hoa Thiên nâng cằm tôi lên.
“Anh đừng như thế! Em vào nhà vệ sinh chút đã, lát nữa Lâm Sở sẽ quay lại đấy!”. Tôi tránh anh ấy.
“Phù…”. Tôi nhìn vào gương rồi thở dài, nghĩ lại mọi chuyện trước đây.
“Á!”. Bỗng nhiên một bàn tay từ phía sau đẩy tôi vào sát gương, tôi thấy đỉnh đầu đau nhói liền vùng quay lại, đẩy người đó ra. Theo lý mà nói, ở mấy chỗ như thế này, không vụ án nào có thể xảy ra mới đúng chứ!
Lúc nhìn rõ người phía sau, tôi vô cùng sợ hãi. Người phụ nữ đó mặc áo mưa, đeo kính đen, trên mặt có một vết sẹo dài, trông vô cùng quen thuộc.
“Tại sao chị lại ở đây?”. Tôi lùi lại sát tường, toàn thân nổi da gà.
“Đến thăm em chứ sao nữa? Chị sợ em sẽ nhớ chị”. Chị ta tháo kính xuống, ngoài vết sẹo do tôi gây ra thì gương mặt không thay đổi chút nào.
“An Nguyệt, rốt cuộc chị muốn làm gì?”. Tôi nhìn ra cửa sổ, từ chỗ tôi tới đó chỉ cách vài bước chân thôi.
“Đều tại mày hủy hoại cuộc đời tao.” Ánh mắt sắc nhọn của Ánh Nguyệt làm tôi sợ đến đứng tim, quên cả việc chạy trốn. “Mày cứ tưởng sống sung sướng ở đây thì tao sẽ không tìm được mày hả?”. Chị ta rút ra một con dao sắc lẻm kề lên má tôi. Cảm giác lạnh toát nhanh chóng lan ra toàn cơ thể. Tôi biết mình phải chiến đấu.
“Ở đây cũng có cảnh sát đấy, chị mà manh động là sẽ phải ngồi tù!”. Tôi bấu chặt tay vào tường.
“Tao đã tìm hiểu kĩ rồi, camera ở chỗ này vừa mới thay, còn đang trong thời gian kiểm tra”. An Nguyệt nhếch mép. “Đợi tới khi có người phát hiện ra mày nằm ở đây, chắc tao đã yên vị trên máy bay rồi.”
“Tiểu Ngư! Bọn anh đi trước đây!”. Giọng Hoa Thiên từ xa vang tới. “Lâm Sở không đợi được nữa, em mau lên nhé!”
“Tại sao… nó lại…”. An Nguyệt lắp bắp. Nhân lúc đó, tôi đẩy chị ta rồi vùng chạy ra ngoài.
“Sao vậy em?”. Trông thấy bộ dạng hoảng hốt của tôi, Hoa Thiên liền kéo lại hỏi.
“Đi! Đi mau lên!”. Thấy An Nguyệt đang lao ra ngoài, tay vẫn lăm lăm con dao, tôi cuống quýt.
“Chị!”. Hoa Thiên ngạc nhiên khi gặp An Nguyệt ở đây. Vừa thấy con dao, nhanh như chớp, anh ấy đẩy tôi ra. Tôi chỉ nghe thấy “phập” một tiếng rồi anh ấy ngã xuống.
“Hoa Thiên!”. Tôi nhìn thấy rất nhiều máu đang chảy ra từ khóe miệng anh ấy.
“Em… tại sao em lại ngăn chị?”. Bàn tay An Nguyệt toàn là máu, trên mặt cũng vậy.
“Hoa Thiên, anh không sao chứ?”. Tôi vội ôm lấy anh ấy, không biết phải làm gì tiếp theo nữa.
“Chị…”. Hoa Thiên vừa mở miệng, máu đã lại trào ra.
“Các cậu đang làm gì thế hả? Mình bỏ tiền ra cho các cậu vào đây đấy nhé, mau ra đi!”. Giọng Lâm Sở cũng vang lên gần đó.
Tôi nhìn An Nguyệt, phân vân không biết có nên gọi Lâm Sở hay không. “Đừng gọi! Đừng gọi!”. Hoa Thiên nắm lấy bàn tay tôi. “Chị… mau nấp đi!”
Câu nói của Hoa Thiên làm An Nguyệt định thần lại, chị ta vội vàng chạy vào nhà vệ sinh.
“Chị…”. Tôi ngẩn người nhìn An Nguyệt chạy trốn, cổ họng như bị cái gì đó chẹn lại.
“Không thể để chị ấy bị sao được, anh xin em, đừng nói ra, coi như là giúp anh đi!” Máu từ khóe miệng Hoa Thiên chảy ra càng lúc càng nhiều, thấm ướt cả áo len của tôi.
“Lâm Sở!”. Tôi hét lên.
2.
“Cô Thẩm, cô thật sự không nhận ra đó là ai sao?”. Bên phía cảnh sát điều một nữ nhân viên tới thẩm vấn tôi.
“Xin lỗi, tôi không nhìn rõ lắm, chỉ thấy một người xông ra thôi”. Nếu tôi không tiết lộ mà camera ở chỗ đấy vẫn đang trong thời gian kiểm tra thì chắc chắn không một ai có thể biết được hung thủ là An Nguyệt.
“Nhưng xem ra chuyện này đáng lẽ là nhằm vào cô”. Nữ cảnh sát đó vẫn hy vọng tôi có thể tiết lộ thêm một chút.
“Tôi thực sự xin lỗi”. Tôi cúi đầu.
“Rốt cuộc là ai làm chứ?”. Lâm Sở ôm lấy tôi, hỏi.
“Mình nhìn không rõ, chắc là tên lưu manh nào đó”. Tôi giấu cả Lâm Sở, Hoa Thiên không muốn nói chuyện này với bất cứ ai khác.
“Vẫn chưa qua giai đoạn nguy hiểm”. Lâm Sở giúp tôi lau nước mắt. Ngày bé, mỗi khi tôi khóc nhè, mẹ cũng hay làm vậy với tôi.
“Hoa Thiên!”. Tôi gọi. Hoa Thiên phải nằm trong phòng quan sát đặc biệt, quanh người là một đống dây lằng nhằng, nhìn rất tội nghiệp.
“Xin lỗi, chỉ có một người được vào thôi, giờ bệnh nhân rất yếu”. Bác sĩ nói.
“Cậu đi đi, mình đứng ở ngoài cửa nhìn vào cũng được, không sao đâu!”. Lâm Sở vỗ vai tôi.
“Họ không biết là ai đã làm đâu”. Tôi nói khẽ với Hoa Thiên. “Anh yên tâm, em sẽ không nói gì cả”. Mắt Hoa Thiên vẫn nhắm chặt.
“Anh sẽ khỏe thôi, không sao đâu”. Tôi nhìn anh ấy, vuốt nhẹ lên má anh, bỗng tôi thấy hàng mi Hoa Thiên hơi động đậy, sao đó anh ấy từ từ mở mắt ra.
“Hoa Thiên!”. Tôi quỳ gập người xuống gọi.
“Cảm… cảm ơn!”. Anh ấy mấp máu đôi môi nhợt nhạt.
“Không, không, phải là em cảm ơn anh mới đúng, nếu không có anh, chắc em đã…”
“Đừng nói vậy!”. Hoa Thiên khẽ lắc đầu. “Hãy lấy anh nhé… trước lúc anh chết…”. Anh ấy nhìn tôi rồi ho dữ dội, ho ra cả máu nữa. Máy móc xung quanh bỗng kêu “tít tít” nghe rất đáng sợ.
“Anh sẽ không chết đâu! Anh không thể chết được! Bác sĩ!”. Tôi lao như người điên ra ngoài, va cả vào Lâm Sở. Bác sĩ vội vàng chạy tới.
“Xin lỗi, anh biết em không muốn…”. Ba tháng sau, Hoa Thiên mới được xuất viện, Lâm Sở đã về từ trước, tôi nhờ cô ấy nói với gia đình tôi rằng tôi sắp kết hôn với Hoa Thiên, có lẽ sẽ định cư ờ đây luôn, không về nữa.
“Anh biết em vẫn không yên tâm về chuyện con trai A Mông”. Hoa Thiên ngồi xuống cạnh tôi.
“Đợi khi em nhìn thấy thằng bé không sao nữa, mình sẽ quay trở lại đây, sau đó, chúng ta sẽ chuyển nhà tới một nơi không ai tìm thấy, dù cho là vùng quê cũng được, rồi mua một ngôi nhà nhỏ”. Tôi dựa đầu lên vai anh.
“Ừ”. Anh ấy hôn lên trán tôi.
3.
“Mình tưởng cậu không về nữa chứ!”. A Mông lao đến chỗ tôi. “Hu hu… Mình cứ nghĩ cậu sẽ ở lại đó mãi mãi”. Cô ấy ôm chặt lấy tôi mà khóc, lớp phần trang điểm trên mặt bị nhòe nhoẹt hết cả.
“Cậu đúng là đồ khốn! Con ốm như vậy mà sao không thèm nói với mình một câu hả?”. Tôi lườm A Mông.
“Mọi người sợ em lo lắng. Nếu biết em về nước thế này, anh đã nói từ lâu rồi”. Giọng Lý Triển Bằng có vẻ cứng cỏi hơn.
Trần Lộ và Dương Siêu vừa tới, Trần Lộ đang mang bầu, tôi lại sắp có thêm một đứa con nuôi nữa.
“Về rồi thì đừng đi nữa nhé!”. Mặt Trần Lộ cũng giàn giụa nước. “Đúng rồi, Lâm Sở bảo cậu sắp…”. Trần Lộ liếc Hoa Thiên rồi thì thầm vào tai tôi. “Sắp kết hôn với Hoa Thiên à?”
“Ừ, mình sẽ lấy anh ấy, nhưng phải đợi chuyện của các cậu xong xuôi đã”. Tôi mỉm cười.
“Con với chả cái! Đi rồi là không thèm về với mẹ nữa hả?”. Mẹ tôi khóc lóc, lệ chảy dài theo những nếp nhăn trên khóe mắt.
“Mẹ à, con về rồi mà!”. Từ trước đến nay, chưa bao giờ tôi thấy mẹ khóc nhiều như vậy.
“Ngồi đi, Hoa Thiên!”. Thẩm Lãng đỡ hành lý giúp chúng tôi, ba năm qua, anh ấy đã thay đổi ít nhiều. Bây giờ nhìn ông anh tôi chững chạc hơn, cổ phiếu của công ty Thẩm Lãng sắp được niêm yết trên sàn chứng khoán nữa.
“Anh được lắm! Cuối cùng anh cũng biết tự mình giải quyết mọi thứ rồi”. Tôi vỗ vai Thẩm Lãng.
“Thì nhờ em dạy anh mà. Không có em, chắc anh không khá nổi”. Thẩm Lãng khoác vai tôi, cười vui vẻ.
4.
“Cậu sẽ kết hôn với Hoa Thiên thật hả?”. A Mông hỏi khi chúng tôi tụ tập ở nhà Lâm Sở, lần này trở về, tôi đã thành đứa thất nghiệp mất rồi.
“Ờ, mình chẳng nghĩ ra lý do gì để không đồng ý cả”. Tôi nằm trên ghế sô pha của Lâm Sở. Cô ấy mới nuôi một con chó, đặt tên nó là Ngư Ngư, làm tôi tức chết đi được!
“Mình cũng không nghĩ ra”. Mặt A Mông buồn buồn.
“Con trai cậu thế nào rồi?”. Tôi nghĩ nói vào chuyện chính vẫn tốt hơn.
“Không sao cả, giờ nó vẫn bình thường. Đợi mình sinh thêm một đứa nữa rồi tính.”
“Bọn mình về rồi đây!”. Hôm nay, Lâm Sở dẫn Hoa Thiên tới tham gia phỏng vấn ở một studio rất nổi tiếng. Chúng tôi đều đang tìm công việc mới vì đợi đến lúc A Mông sinh con, chắc phải mất hơn một năm.
“Sao rồi anh?”. Tôi nhìn Hoa Thiên đang ngồi xuống cạnh mình.
“Khá ổn, bên đó lương cũng khá cao”. Hoa Thiên giúp tôi sửa lại lọn tóc vương trước mắt. “Em định thế nào?”
“Em hả? Chắc em sẽ tới làm chỗ Thẩm Lãng, anh ấy định giao một chi nhánh cho em quản lý”. Tôi bảo.
“Dạo này, ông anh cậu giỏi giang ra phết đấy”. A Mông uống nước rồi nói với tôi.
“Thật hả?”. Tôi không tin lắm.
“Thật mà, cậu không biết chứ, lần trước có một container hàng, bọn mình đã định lấy rồi, không ngờ bên đó lại thích ông Thẩm Lãng nhà cậu, sống chết gì cũng không chịu giao cho bất cứ đối tác nào khác, cho dù chiêu gì bọn mình cũng dùng rồi, ngay cả Cố Đại Hải cũng…”. A Mông buột miệng nói ra cái tên khiến lòng tôi đau nhói.
“A Mông!”. Lâm Sở quát. “Mau lại đây! Lau sàn đi! Cậu đổ nước đầy ra đây rồi này!”
5.
“Mấy hôm nữa, anh về thắp hương cho bố mẹ, em muốn đi cùng không?”. Trước lúc tôi xuống xe, Hoa Thiên hỏi tôi.
“Vâng, hôm ấy anh tới đón em nhé!”. Tôi vẫy tay.
“Tiểu Ngư!”. Tôi giật bắn mình khi Thẩm Lãng gọi. Anh ấy đang ngồi trước cổng.
“Làm gì mà anh cứ như lũ lưu manh thế hả?”. Tôi ngồi cạnh anh ấy rồi lấy thuốc ra, châm lửa hút.
“Đợi em thôi. Em định cưới Hoa Thiên thật hả?”
“Trời ạ, mọi người điên hết rồi phải không? Sao ai cũng hỏi em câu đó thế? Em lấy chồng thì ngạc nhiên lắm à?”. Tôi lườm anh ấy.
“Anh chỉ sợ em không hạnh phúc thôi”. Trước đây, Thẩm Lãng rất ít khi nói những lời như thế này, xem ra ba năm vừa qua đã khiến anh ấy thay đổi không ít.
“Thôi đi! Giờ anh giỏi rồi nên bật lại em hả?”. Tôi cười rồi rít một hơi thuốc.
“Ờ, thì thôi vậy, ly hôn khiến người ta trưởng thành hơn mà.”
“Ha ha, đúng là cùng một giuộc!”. Tôi cười. “Em nợ Hoa Thiên nhiều lắm, anh ấy suýt chết vì em đấy”. Tôi kể cho Thẩm Lãng nghe chuyện ở bên Nhật, chỉ có điều hung thủ được thay bằng một tên lưu manh. Nếu biết đó là do An Nguyệt làm, chắc chắn anh ấy sẽ nhảy dựng lên cho mà xem.
“Ờ, em vui là được rồi, chỉ là anh thấy buồn thay cho Cố Đại Hải thôi”. Thẩm Lãng đứng dậy. “Mình về nhà thôi, ngoài này lạnh quá!”
“Anh ấy vẫn khỏe chứ?”. Tôi cũng đứng dậy.
“Ừ, mấy năm nay cậu ấy làm như bán mạng, giờ thì chuyển tới công ty ở rồi”. Thẩm Lãng khẽ vỗ tay để đèn bật sáng.
“Anh ấy không biết em đã về chứ?”
“Hình như là thế.”
“Anh đừng nói nhé! Đợi sau khi con trai A Mông khỏi bệnh, em sẽ âm thầm ra