“Chị có thể vứt cái chữ “hơi” đi được đấy!”. Tôi ngồi phịch lên ghế sô pha, lò xo trong đó hình như hỏng rồi, chả khác gì ngồi xuống đất cả.
“Ờ, mà sao bọn em uống nhiều thế hả?”. A Thi lấy khăn lau mặt cho Lâm Sở, đang lau dở thì Lý Triển Bằng bỗng dưng đặt tay lên mặt Lâm Sở, Lâm Sở không nghĩ ngợi gì, đạp ngay ông anh xuống đất.
“Thái độ gì thế không biết”. Tôi lẩm bẩm rồi xốc Lý Triển Bằng lên ghế.
“Đúng rồi, chị tìm em có việc gì không?”. Sau khi hầu hạ hai cụ cố tổ này xong, tôi mới nhớ ra vụ nửa đêm A Thi gọi điện cho tôi hôm trước.
“À, định vay em ít tiền, một người chị em chỗ chị có chút chuyện”. A Thi châm thuốc hút.
“Được, em còn năm vạn chỗ Triệu Tam đấy, chị tới mà lấy!”. Tôi cũng hút theo.
“Cám ơn nhé! Chị viết giấy vay nợ sau”. Trong phòng mờ mịt khói thuốc làm tôi không thể nhìn rõ mặt A Thi nữa. Lặng lẽ hút hết điếu nọ đến điếu kia, một lúc sau, a Thi mới nói với tôi rằng chị ấy thật lòng yêu Triệu Tam.
“Dạo này anh ấy làm gì?”. A Thi đứng dậy, mở cửa sổ.
“Vẫn buôn mấy thứ đồ cổ, song không còn ai làm cùng nữa.”
“Vậy à? Nhưng chắc sẽ có người tới làm thôi.”
“A lô, ông chủ Triệu ạ?”. Chuông điện thoại của A Thi vừa vang lên, chị ấy đã đổi giọng ngay. “Được, được, em sẽ đến ngay!”. Chị ấy quay lại nhìn tôi, khẽ gật đầu.
“Đi đi, để chìa khóa lên bàn, sang mai em khóa cho!”. Tôi biết A Thi sắp phải đi làm, thực ra khi nãy, chị ấy tới quán bar đó xem có làm ăn được gì không, cuối cùng lại bị chúng tôi làm hỏng việc.
18.
“Á!”. Lý Triển Bằng hét tướng lên rồi bật dậy.
Tối qua, tôi nghĩ mãi, thấy không nên để Lâm Sở nằm cạnh Lý Triển Bằng vì như thế không an toàn, liền dìu cô ấy vào ngủ cùng tôi ở trong buồng. Chẳng hiểu A Thi về từ lúc nào, hình như chị ấy uống hơi nhiều, cởi hết quần áo, mặc mỗi bộ đồ lót rồi trèo lên giường, ôm Lý Triển Bằng ngủ.
“Hét cái gì mà hét! Bà mày còn chưa thu tiền đâu đấy!”. Bị phá giấc ngủ, A Thi tức giận, đạp Lý Triển Bằng lăn xuống đất.
“Tiếng gì thế?”. Lâm Sở đần mặt ra nhìn tôi.
“Không sao, Lý Triển Bằng ấy mà.”
“Em gái, thực sự là anh chưa làm gì cả…”. Lý Triển Bằng vừa đuổi theo A Thi vừa thanh minh. Tôi nghĩ, chắc anh ấy cũng chẳng biết mình có làm gì hay không.
“Cút! Tôi cho anh biết, đưa đây tám trăm tệ, nếu không, tôi sẽ tới tìm vợ anh”. A Thi chui tọt vào nhà vệ sinh rồi đóng sầm cửa lại.
“Đừng mà! Thẩm Ngư! Em chỉ biết đứng đấy mà cười thôi à? Mau giúp anh làm cho rõ ràng đi, Lữ Tiểu Mông mà biết là đời anh đi tong…”. Lý Triển Bằng lo lắng, đi đi lại lại.
“Ha ha ha…”. Thấy thế, Lâm Sở cười phá lên.
“Cười cái con khỉ ấy! Cả hai người chả ai tốt đẹp cả!”. Lý Triển Bằng cứ nhấp nha nhấp nhổm, bồn chồn không yên, mặt đỏ tía tai.
“A Thi, chị ra đây đi, đừng trêu nữa! Con hổ cái nhà ông ấy không đùa được đâu!”. Tôi đập cửa gọi A Thi.
“Được! Thấy anh cũng đáng thương nên tôi nói cho anh biết, mọi người ngủ lăn như lũ chó chết thì làm cái quái gì được chứ?”. Miệng còn đầy bọt kem đánh răng, A Thi bước ra.
“Ôi mẹ ơi, đau tim quá!”. Giờ thì Lý Triển Bằng mới yên tâm ngồi xuống.
“Không biết tối qua ai bảo “Anh thích mắng chửi Lữ Tiểu Mông trước mặt cô ấy! Sướng thật!” nữa”. Tôi lặp lại tuyên ngôn của Lý Triển Bằng.
“Thôi, anh sai rồi! Bà ngoại Ngư, bà tha cho con với! Con nói nhảm ấy mà, con vẫn còn muốn sống đến già để đấu tranh với đồng chí Lữ Tiểu Mông!”. Lý Triển Bằng giơ tay lên đầu hàng.
19.
Lý Triển Bằng đi nhờ xe Lâm Sở về nhà còn tôi dẫn A Thi tới chỗ Triệu Tam.
“Anh ấy sẽ không đến nỗi không để ý đến chị chứ?”. A Thi lượn thêm một vòng nữa trước gương như sợ còn chỗ nào trang điểm chưa kỹ ấy.
“Sao lại thế được? Triệu Tam cứ nhìn thấy gái là không đi nổi còn gì!”
“A lô!”. Cố Đại Hải gọi điện cho tôi; bảo cuộc họp ở Thiên Tân kết thúc sớm, anh ấy đang trên đường về nhà.
“Cuộc sống của em cũng được quá nhỉ?”. Nghe tôi nói chuyện với Cố Đại Hải, A Thi cứ cười.
“Được cái gì? Chị không thấy nhà em gặp bao nhiêu chuyện sao? Toàn là từ cái lão Thẩm Lãng khốn kiếp ấy mà ra!”. Mỗi lần nghĩ đến, tôi lại thấy đau đầu. An Nguyệt đã về nhà, bây giờ mọi thứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy, nhưng tôi cứ có cảm giác trong nhà mình đang có một quả bom nổ chậm, chẳng biết khi nào, nó sẽ “bùm” một phát, biến tất cả thành tro bụi.
“Anh trai em à? Cái anh chàng trắng trẻo, sạch sẽ đấy hả?”. Cách A Thi nhớ về đàn ông cũng thật đặc biệt.
“Trắng trẻo, sạch sẽ? Chị bảo ai? Thẩm Lãng á? Nhìn không khác gì con lợn cạo!”
“Em chẳng biết gì cả, thế mới thu hút chứ!”. A Thi cười như nông dân được mùa.
“Ôi, đây chẳng phải em gái anh sao?”. Vừa nhìn thấy tôi, Triệu Tam liền hớn hở chạy ra mở cửa.
“Hi!”. A Thi cười như chưa có chuyện gì nhưng tôi thấy trong mắt chị ấy có chút xấu hổ.
“Ờ, A Thi hả? Vào đây đi!”. Triệu Tam khoát tay, bảo chúng tôi vào nhà.
“OK, để anh đi lấy!”. Sau khi tôi nói rõ mục đích đến đây, Triệu Tam quay người đi lấy tiền. A Thi nhìn quanh căn phòng rồi gỡ cái gương trên tường xuống.
“Cái lão Triệu Tam chuyên buôn bán đồ cổ nên đến gương cũng dùng loại này”. Tôi chăm chú nhìn nó. Cái gương đó kiểu dáng cũ lắm rồi nhưng được lau kỹ đến mức bóng loáng lên. Mặt sau của nó còn có hình một cô gái nữa. Để ý kỹ, tôi thấy bức ảnh đó rất quen.
“Cái này là của chị…”. A Thi vuốt ve cái gương trong tay. “Hồi đó, chị để quên ở đây. Bức hình phía sau chụp khi chị mới đến Bắc Kinh”. Chị ấy nhẹ nhàng kể.
Vốn dĩ con người A Thi không xấu. Chị ấy là một cô thôn nữ chính hiệu khi chân ướt chân ráo tới Bắc Kinh làm việc cho Triệu Tam. Lúc ấy, Triệu Tam thường bảo người giúp việc của anh ấy chẳng khác nào Tây Thi, thế nên chúng tôi mới gọi chị ấy là A Thi. Quả thực chị ấy rất xinh, đôi mắt to tròn, miệng chum chím như quả anh đào, nhất là ánh mắt rất ngây thơ, trong sáng như mặt nước khiến ai nhìn cũng thích.
“Anh ơi, người nhà em ở quê lên, bắt em phải về lấy chồng”. Hôm đó, A Thi mếu máo kể với Triệu Tam.
“Dám hả? Anh sẽ giết bọn nó!”. Triệu Tam uống hơi nhiều, nghe thế thì cáu tiết, hùng hổ đi tìm đám người đó. Nào ngờ người làng A Thi chẳng vừa, ai cũng mang gậy gộc theo, trong khi Triệu Tam chỉ có một mình, suýt nữa không về nổi.
A Thi vừa khóc vừa gọi cho chúng tôi, bảo Triệu Tam chảy đầy máu, nếu không được đưa đến bệnh viện kịp thời thì chắc đã xong đời rồi, mấy người đánh anh ấy đã bị bắt giữ. Triệu Tam vẫn chưa kết hôn, có mỗi cậu em trai thì đang học ở nước ngoài nên chỉ còn mỗi A Thi chăm sóc anh ấy, thực sự là rất nhiều việc, tôi và Thẩm Lãng cũng phải chào thua.
Cụ thể giữa Triệu Tam và A Thi đã xảy ra chuyện gì thì tôi không rõ, chỉ biết sau đó, hai người họ liền cặp kè với nhau, lại còn rất say đắm nữa, suýt thì làm đám cưới. Có điều chuyện không thành, rồi A Thi biến mất.
20.
Sang năm là năm tuổi của A Mông, cô ấy bắt tôi phải đi mua đồ lót màu đỏ với cô ấy.
“Này, mình bảo…”. Tôi nhìn A Mông đang mải mê chọn lựa giữa một đống đồ lót đỏ chót.
“Sao?”. Cô ấy không thèm ngẩng lên nhìn tôi.
“Cậu có thể dịu dàng với Lý Triển Bằng một tí được không?”. Tôi dựa người vào xe đẩy, bảo.
“Là ý gì? Cậu yêu Lý Triển Bằng đấy à?”. Câu nói của A Mông làm tôi suýt sặc.
“Điên à? Mình nói cho cậu biết, giờ cậu tử tế với anh ấy thì sau này, Lý Triển Bằng mới cung phụng hầu hạ cậu chứ!”. Tôi mở chai nước khoáng trong tay ra uống tiếp.
“Hôm nọ hắn không về nhà, chắc lại đi uống rượu với các cậu hả?”. A Mông chặn họng tôi.
“Trời đất quỷ thần ơi!”. Tôi rủa thầm, lại lỡ miệng rồi.
“Mình đùa thôi! Nhưng thật ra lúc này, Lý Triển Bằng rất muốn cậu quan tâm đến lão ấy đấy!”. Đến lúc đi ăn cơm, tôi nói tiếp.
“Ăn cũng không bịt được mồm cậu!”. A Mông gắp miếng thịt to nhất trong đĩa cô ấy sang cho tôi.
“OK, ăn thôi!”. Tôi sợ nói nữa thì sẽ khó bảo toàn tính mạng nên im thin thít.
Khi đi qua khu bán đồ nam, A Mông tự nhiên dừng lại. “Bộ kia đẹp đấy, cậu mua cho Cố Đại Hải đi!”. A Mông chỉ vào bộ vest treo gần đó, vừa nhìn đã thấy bộ này chỉ dành cho người vừa cao vừa gầy mặc.
“Cậu đùa à? Cố Đại Hải xỏ vào lại chẳng bục ngay ấy...”. Mới nghĩ đến đó, mồ hôi tôi đã túa ra.
“Thì mua cho anh trai cậu, để mình đưa cậu đi xem!”. A Mông kéo tôi đi vào trong.
“Haiz, nhiều tiền quá thì mình mang ra đốt chứ Thẩm Lãng còn cần mình mua cho hả?”. Tôi chạy theo phía sau. “Á! Biết rồi! Cậu muốn mua cho Lý Triển Bằng chứ gì?”
A Mông ngượng nghịu một hồi rồi mới dám lấy bộ vest xuống, lại còn mua cả quần đùi đỏ, tất đỏ cho Lý Triển Bằng nữa, họ sinh cùng năm mà.
“Cậu lắm chuyện quá đấy!”. Tôi nhìn A Mông khệ nệ xách một đống túi.
“Thì… không biết, người ta bảo năm tuổi là đen đủi lắm!”. A Mông nhìn tôi. “Mà cũng là năm tuổi của cậu còn gì?”
“Ờ, không dám phiền đến cậu, hai tháng trước, Cố Đại Hải đã mua đủ cho mình rồi”. Ông chồng tôi còn muốn đêm 30 sơn lại cả nhà màu đỏ nữa.
“Đấy, nhìn Cố Đại Hải nhà cậu đi! Lý Triển Bằng mà quan tâm tới mình được như thế thì mình đi đầu xuống đất!”. Đang nói bô bô, đột nhiên A Mông nhìn chằm chằm về phía sau lưng tôi rồi im bặt.
“Ha… ha… ha…”. Tôi ngồi ở ghế sau nhìn Lý Triển Bằng lái xe.
“Cố Đại Hải đi công tác về đến nhà là xông ngay tới, hỏi xem mấy hôm nay, tôi đã làm những gì.
“Anh điên à?”. Tôi trợn mắt, vào phòng tắm rồi mà còn bị Cố Đại Hải chặn cửa tra hỏi.
“Anh tò mò chút thôi, nói cho anh biết đi!”. Cố Đại Hải tay ôm chó, tay ôm mèo năn nỉ.
“Đi chết đấy!”. Tôi sập cửa lại.
“Em vẫn còn thở cơ mà…”. Cố Đại Hải vẫn lải nhải.
“Em hiện hồn về đấy!”
“Anh chỉ quan tâm thôi mà….”. Cố Đại Hải cười khì, gọt táo cho tôi.
“Thôi ngay đi, nhìn thấy anh là đã ghét rồi!”. Tôi lườm.
“Ờ, đúng rồi, hôm nay có người tìm em đấy”. Cố Đại Hải lấy quyển sổ bên cạnh điện thoại lên. “Là người này, cô ấy bảo không có chuyện gì cả, chỉ muốn cảm ơn em thôi, bảo em rảnh thì qua chỗ cô ấy chơi.”
“Ai cơ?”. Tôi ngậm miếng táo, giật lấy quyển sổ. Trong đó viết tên A Thi. “Cấm anh tìm gặp chị ấy đấy, không thì chết với em!”