“Đứa bé đó dễ thương thật đấy!”. Trên đường về nhà, Hoa Thiên nói với tôi.
“Đúng thế, nó giống hệt Ngụy Tử Lộ hồi bé, muốn đánh muốn mắng thế nào cũng được, em toàn bắt nạt anh ấy”. Tôi thực sự rất thích cậu con nuôi kia. “Nhanh thật! Lúc em đi nó còn bé xíu như một con mèo ấy.”
“Trẻ con lớn rất nhanh mà. Nếu chúng ta cũng có một đứa con ngoan như thế thì tốt biết bao!”
“Nhưng cái tính ương bướng của em mà di truyền cho con thì nguy hiểm lắm”. Vừa nói xong, tôi thấy có người gọi điện đến.
“Em gái! Về nhà rồi sao không đến thăm anh hả?”. “Công lực” của Triệu Tam vẫn y như trước đây, giọng anh ấy khiến tôi thủng cả màng nhĩ.
“Em mới về mà. Anh sao rồi?”. Tôi cười, tưởng tượng ra hình ảnh cái đầu trọc lóc của Triệu Tam đang lắc lư trước mặt.
“Tới đây đi! Anh đợi em, anh em ta phải gặp nhau chứ!”. Có vẻ Triệu Tam đang rất phấn khích.
“OK! Đợi em một chút!”. Tôi cúp máy rồi bảo Hoa Thiên đưa tôi tới Phan hoa viên.
“Anh vào với em được không?”. Từ khi về nước, Hoa Thiên dường như không muốn rời tôi bất cứ lúc nào, giống hệt Cố Đại Hải hồi trước, cứ làm như thể phải nhìn thấy tôi mới yên tâm được. Tôi nghĩ chuyện này có lẽ chỉ là tạm thời thôi, sang Nhật là Hoa Thiên sẽ không thế nữa. Tôi biết Hoa Thiên đang lo lắng điều gì.
“Được ạ”. Tôi chẳng nghĩ ra bất cứ lý do gì để bắt anh ấy về cả.
“Chị A Thi!”. Từ đằng xa, tôi đã trông thấy A Thi và Triệu Tam đang đứng trước cửa.
“Em chết ở đâu vậy hả?”. A Thi lao tới chỗ tôi, vừa khóc vừa nói không ngừng.
“Anh Tam, đứng ngoài làm gì, lạnh lắm!”. Tôi đỡ A Thi vào nhà.
“Anh đang vui mà! Dẫu có bị đóng thành băng thì anh cũng cam lòng”. Triệu Tam cười tươi rói.
“Em cưới thằng đó à?”. Triệu Tam hỏi tôi khi Hoa Thiên ra ngoài nghe điện thoại. Từ lúc vào nhà, anh ấy cứ liếc Hoa Thiên suốt.
“Nếu em bảo là muốn cưới anh thì anh có dám lấy không?”. Tôi vừa húp nước lẩu vừa tủm tỉm cười, nghe nói dạo này A Thi quản anh ấy ghê lắm.
“Thôi, cho anh xin! Em gái à, anh vẫn thấy gã mập lần trước tốt hơn”. Triệu Tam châm thuốc.
“Em biết, nhưng em không thể bắt anh ấy chờ em mãi được”. Tôi gặm miếng cánh gà, vị cay xè xộc thẳng lên làm nước mắt nước mũi giàn giụa trên mặt. “Hic hic…”
“Uống nước, uống nước đi!”. A Thi vội rót nước cho tôi rồi quay sang mắng chồng. “Lão trọc này, anh điên à? Ai bảo mua đồ cay thế hả?”
“Anh xin lỗi, anh sai rồi”. Đúng là bây giờ Triệu Tam ngoan ngoãn chẳng khác gì một con mèo.
10.
Lúc mở mắt ra, tôi thấy mình đang nằm ở nhà Hoa Thiên.
“Ơ, thế này là thế nào?”. Tôi ngồi dậy, cố gắng nhớ lại những chuyện tối qua.
“Em tỉnh rồi hả? Anh sắp làm xong bữa sáng rồi đây”. Hoa Thiên bước vào phòng, mỉm cười với tôi. Câu này tôi nghe rất quen, giống như ba năm về trước.
“Hôm qua em say quá, đưa em về nhà thì chắc mọi người sẽ rất lo lắng nên anh mới đưa em về đây”. Hoa Thiên bảo tôi.
“Lúc nào chúng ta đi thăm mộ hai bác ạ?” Tôi chợt nhớ ra Hoa Thiên bảo sẽ tới thắp hương cho bố mẹ anh ấy.
“Đầu em còn đau không?”
“Hôm nay mình đi luôn ạ?”
“Nếu đầu em vẫn đau thì chúng ta để hôm khác đi cũng được”. Lúc nào Hoa Thiên cũng chu đáo như thế, giống người đàn ông ba năm về trước của tôi.
“Không sao đâu, em đi được!”. Tôi nhìn lịch. “Hôm nay là ngày tốt đấy!”
“Bao giờ chúng ta mới đi chọn ngày hả em?”. Hoa Thiên ôm tôi từ phía sau, để đầu tôi dựa vào ngực anh ấy.
“Còn một năm nữa cơ mà, chọn ngày sau cũng được”. Tôi vờ đi rót nước để rời khỏi anh ấy.
“Anh muốn sơm sớm một chút. Hay là mình mời mọi người đi ăn rồi đính hôn trước nhé!”. Hoa Thiên đặt tay lên bình nước.
“Anh không tin em à?”. Tôi nhìn anh ấy.
“Không phải, nhưng ở đây có quá nhiều thứ liên quan đến em. Anh rất sợ, sợ rằng một ngày nào đó, em nghĩ lại…”. Tay anh ấy run run.
“Để về nhà, em nói bố mẹ chọn một ngày tốt”. Tôi ôm anh ấy.
“Bố, mẹ, con đến thăm hai người đây, bố mẹ vẫn khỏe chứ ạ?”. Hoa Thiên vừa nói vừa lấy khăn, cẩn thận lau bia mộ. Tôi lẳng lặng bày hoa quả và mấy thứ đồ khác ra. “Con và Tiểu Ngư sắp cưới nhau rồi, bố mẹ yên tâm nhé! Nhưng chắc sau này con không thể thường xuyên tới thăm bố mẹ được nữa.”
Tôi chẳng biết phải nói gì cả, trong lòng rất do dự, thực sự tôi không muốn phải rời khỏi nơi này một lần nữa.
“Đi thôi em! Bố mẹ anh thích yên tĩnh, chúng ta không làm phiền họ nữa”. Hoa Thiên nhẹ nhàng nói rồi kéo tôi cùng xuống núi.
11.
Cuối tuần, không có việc gì làm, tôi tới chỗ Lâm Sở chơi. Đúng lúc đó, tôi gặp một đám phóng viên tới thực hiện phỏng vấn, không khí hết sức ồn ào náo nhiệt. Lâm Sở đang rất vui vẻ, không biết có chuyện gì nữa.
“Tiểu Ngư! Tiểu Ngư!”. Trông thấy tôi, Lâm Sở đẩy đám phóng viên ra, bế tôi lên quay mấy vòng.
“Á! Chóng mặt quá! Cậu làm sao thế hử?”. Tôi và Lâm Sở cùng ngồi ra ghế.
“Ha ha, mình đứng thứ nhất đấy! Mình biết trước là sẽ đứng đầu mà”. Lâm Sở nằm dài lên ghế, thở hổn hển.
“Thật không?”. Tôi còn nhớ trước khi tôi đi, Lâm Sở bảo sẽ có lúc, cô ấy đoạt được giải cao cho tôi xem. Mấy năm nay, Lâm Sở đã tham gia rất nhiều cuộc thi, đọc mấy tạp chí nhiếp ảnh của Nhật, tôi thường xuyên thấy đăng tin cô ấy đoạt giải.
“Đây là cuộc thi lớn nhất đấy! Đoạt được giải này chứng tỏ mình vô địch thiên hạ rồi!”. Nước mắt Lâm Sở bỗng chảy giàn giụa.
“Đồ ngốc, khóc lóc gì chứ?”. Tôi lấy khăn giúp cô ấy lau mặt.
“Ăn đi! Ăn thật nhiều vào cho mình!”. Lâm Sở gọi tất cả mọi người tới chỗ cô ấy ăn thịt nướng làm cả phòng ngập đầy khói.
“Ăn cái gì mà ăn! Hụ hụ hụ… Lý Triển Bằng, anh muốn thui chết tôi hả?”. A Mông mắng Lý Triển Bằng vì quạt khói bay về phía cô ấy.
“Không phải anh, tại gió thổi theo hướng ấy chứ!”. Lý Triển Bằng vội vàng giải thích.
“Dương Siêu, anh mang cái này qua cho Trần Lộ đi!”. Tôi đưa đĩa thịt đã nướng xong cho Dương Siêu. Trần Lộ sợ ảnh hưởng đến đứa con trong bụng nên ngồi cách xa chúng tôi một đoạn. Con trai Ngụy Tử Lộ đang ngồi chơi bên cạnh cô ấy, thằng nhóc ngoan ngoãn thật!
“Ờ, mọi người cứ nướng đi, bọn tôi ăn trước nhé!”. Dương Siêu không khách khí gì, bưng đĩa đi luôn.
“Không biết xấu hổ gì cả!”. Lâm Sở đá vào chân anh ấy.
“Tiểu Ngư, có ăn cái này không?”. Hoa Thiên đưa miếng lòng đã nướng chín cho tôi.
“Có! Cứ đồ ăn là em “xực” được tất!”. Tôi hí hửng giơ tay ra lấy, nửa đường lại bị A Mông giật mất.
“Lý Triển Bằng! Anh xem đi, dạy dỗ vợ kiểu này đấy hả?”. Tôi cũng cho Lý Triển Bằng một cước.
“Anh quản nổi cô ấy sao?”. Lý Triển Bằng ấm ức.
“Đúng rồi, mọi người nghe này!”. Hoa Thiên giơ cốc đứng dậy. “Tôi và Tiểu Ngư chuẩn bị đính hôn, mấy ngày nữa sẽ gửi thiếp mời tới mọi người.”
Trong chốc lát, tất cả như gặp đèn đỏ, không ai nói câu gì.
“Mấy người có ý gì thế hả? Thái độ gì vậy chứ?”. Tôi cố gắng cười phá lên rồi quay sang đá Lâm Sở. Cô ấy lập tức tỉnh ra.
“Chúc mừng! Chúc mừng nhé!”. Lý Triển Bằng bắt tay tôi, nhưng nhìn ánh mắt của anh ấy, tôi thấy có lẽ anh ấy không nghĩ như vậy.
“Có cần mang theo phong bì không?”. A Mông ki bo bủn xỉn chỉ nghĩ tới chuyện tiền nong thôi.
“Tất cả mọi người không phải mang, riêng cậu đi hai suất!”. Tôi lườm cô ấy. May có câu nói đùa đó của A Mông mà không khí mới ồn ào trở lại, không còn ngượng ngùng như lúc nãy nữa.
11.
“Ngư à, con nghĩ kỹ rồi chứ?”. Mẹ xoa đầu tôi, hỏi.
“Con không còn là trẻ con nữa, mẹ cứ suốt ngày xoa đầu con thôi”. Tôi kéo tay mẹ, nũng nịu.
“Mẹ thực sự lo lắng cho con. Thằng Cố Đại Hải…”
“Mẹ đừng nói nữa! Con nợ Hoa Thiên quá nhiều, vì con mà anh ấy thành người cô độc, còn suýt mất mạng ở Nhật Bản nữa, con không thể không bù đắp cho anh ấy được. Đây là điều anh ấy luôn hi vọng. Con tin anh ấy có thể chăm sóc tốt cho con”. Tôi ngả đầu vào lưng mẹ, làm thế này, mẹ sẽ không nhìn thấy tôi đang khóc.
“Đừng khóc! Hoa Thiên là người tốt, mẹ biết”. Mẹ kéo tôi lại, buộc tôi phải nhìn thẳng vào mắt bà. “Nhưng mẹ muốn nói với con rằng, phải làm theo lời trái tim mình mách bảo. Từ bé, con đã là đứa không thể chịu đựng được những gì mà mình không thích rồi mà.”
“Con khóc mà mẹ cũng biết sao?”. Nước mắt tôi ướt nhòa trên mặt.
“Con ngốc này! Con làm gì mà mẹ lại không biết chứ?” Mẹ ôm lấy tôi, cảm giác ấy ấm áp vô cùng.
Một lát sau, Thẩm Lãng và Hoa Thiên về tới nhà, lúc nãy, hai người họ cùng tới khách sạn để lo chuyện lễ đính hôn. “Các anh về rồi à?”. Tôi giúp Hoa Thiên treo áo lên móc.
“Thưa dì, con muốn Tiểu Ngư tới ở nhà con trước ạ”. Đang ăn cơm, Hoa Thiên bỗng nói với mẹ tôi như vậy.
“Cái gì?”. Đôi đũa của Thẩm Lãng đang giơ lên giữa chừng chợt dừng lại.
“Tùy ý Tiểu Ngư thôi, nhưng hai bác muốn ngày nào cũng nhìn thấy nó”. Mẹ tôi nhìn sang tôi.
Tôi chẳng biết phải nói gì cả, đành cắm cúi ăn.
“Tiểu Ngư, em nghĩ sao?”. Thẩm Lãng nhìn tôi.
“Thế nào cũng được, dù sao sớm muộn gì cũng phải về Nhật, hằng ngày em sẽ về nhà ăn cơm”. Tôi quyết định nghe theo lời Hoa Thiên vì không muốn để anh ấy đau lòng.
13.
“Anh vui lắm, cuối cùng em cũng trở về bên cạnh anh rồi”. Hoa Thiên chui vào phòng ngủ, ôm lấy tôi.
“Chúng ta vốn không thể rời xa nhau mà”. Tôi cười rồi đẩy anh ấy ra.
“Đừng trách anh nữa!”. Vòng tay anh ấy siết chặt hơn.
“Anh đừng như vậy!”. Tôi thấy sợ, anh ấy hôn lên cổ tôi càng lúc càng mãnh liệt. “Đừng ép em! Cho em thêm thời gian đi!”
“Ba năm rồi, khoảng thời gian đó chẳng ngắn ngủi gì, anh luôn mơ thấy được ở bên cạnh em…”. Hoa Thiên lần tay vào trong áo tôi, ngay lập tức, tôi cắn thật mạnh vào vai anh ấy.
“Em…”. Hoa Thiên sững người.
“Em xin lỗi, em không cố ý”. Tôi thấy máu đang thấm qua lớp áo sơ mi của anh ấy. “Xin lỗi anh! Hãy cho em thêm thời gian! Em nhất định sẽ lấy anh, em sẽ không chạy đâu, em hứa!”. Nước mắt tôi trào ra.
“Em xin lỗi!”. Tôi bôi thuốc lên vết thương của anh.
“Không sao, tại anh không tốt. Xin lỗi vì anh đã không tin em”. Hoa Thiên cúi đầu, nhìn xuống sàn.
“Em đã hứa rồi thì sẽ không bao giờ thay đổi. Thật đấy! Em nói được là làm được!”. Tôi quỳ xuống, nâng cằm anh ấy lên nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Anh rất sợ…”. Mắt Hoa Thiên đỏ hoe.
“Em biết, em biết mà, mỗi giờ phút ở đây, anh luôn cảm thấy lo sợ. Tất cả đều là lỗi của em”. Tôi dựa đầu vào ngực Hoa Thiên mà khóc. Anh ấy lặng lẽ ôm tôi, cứ như thế rất lâu, cho đến lúc Lâm Sở gọi điện rủ tôi đi ăn cơm.
14.
“Chào em!”. Hoa Thiên đột nhiên tới văn phòng tìm tôi.
“Ơ! Hôm nay anh không bận gì à?”. Tôi đang có chút việc, tuy Thẩm Lãng để mặc công ty cho tôi muốn làm gì thì làm nhưng tôi không thể chỉ ăn không ngồi rồi được.
“Ừ, hôm nay anh rảnh. Anh tìm được một quán ăn rất ngon, muốn dẫn em đi”. Hoa Thiên chống tay xuống bàn.
“Được thôi, đợi em một chút nhé! Em phải làm xong việc đã!”. Tôi mỉm cười rồi quay lại với đống giấy tờ.
Hoa Thiên bỗng đưa tay ra, giúp tôi buộc phần tóc đang xõa xuống. “Cám ơn anh!”. Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh ấy rồi cúi xuống làm việc tiếp.